Chương 51 - Chương 51: Hạ Uyên
Chương 51: Hạ Uyên
Chiếc xe tải nhỏ rời cổng kho Đông Thành khi Quân còn cách tuyến ĐT-3 cũ chưa đầy một kilômét. Đội giám sát không bám đuôi. Một xe máy thường phục chỉ ghi biển số, hướng đi và tình trạng thùng hàng; nhóm thứ hai giữ các lối có thể quay lại kho mà không dựng chốt công khai. Bảy phút camera bị tắt đã kết thúc, nhưng hình ảnh trở lại chỉ cho thấy cửa phụ khép kín và khoảng sân trống. Quân nhìn đồng hồ. “Không chặn xe giữa đường. Xác minh tuyến giao hàng và camera trước điểm mù. Người phụ nữ có thể ở trong xe, cũng có thể chưa từng lên xe.”
Giọng An Nhiên vang qua tai nghe từ trung tâm chỉ huy. “Đừng gọi tên Hạ Uyên trên bộ đàm mở. Nếu cô ấy đang trốn, nghe tên mình từ người lạ có thể khiến cô ấy đổi hướng. Nếu đang bị khống chế, kẻ bên cạnh sẽ biết chúng ta đã xác định được cô ấy.” Quân định yêu cầu đội tiến vào ngay. Tài khoản của Hạ Uyên đã mở danh mục niêm kín, camera mất đúng bảy phút và một người mặc đồng phục biến khỏi góc nhìn. Ba dấu hiệu đủ để xem đây là tình huống người có nguy cơ, nhưng chưa cho phép họ biến cả kho thành hiện trường cưỡng chế. Anh nắm tay trên cần số rồi buông. “Giữ vòng ngoài. Tôi vào với hai người. Không còi, không đèn ưu tiên.”
Kho Đông Thành nằm sau dãy xưởng lạnh, mặt tiền chỉ có bảng tên bạc màu và một cổng trượt. Nhân viên ca sáng vẫn đứng bên máy chấm công, không ai bỏ chạy khi xe thường phục dừng ngoài tầm camera. Quân xuất trình lệnh bảo toàn cho quản lý vận hành, yêu cầu tách người phụ trách an ninh khỏi phòng điều khiển và giữ nguyên mọi thiết bị. Người quản lý nói camera bảo trì theo lịch. Quân đặt bản chụp nhật ký trước mặt bà. Lệnh được tạo lúc 8 giờ 06, không có phiếu công việc, không có chữ ký kỹ thuật và tự kết thúc đúng bảy phút sau. “Lịch nào có thời lượng bảy phút?” anh hỏi. Bà không trả lời được.
Tống Nghi báo xe tải vào và rời kho với cùng tải trọng, thùng xe được niêm từ ngoài đường lớn. Tài xế chỉ nhận tin nhắn từ số nội bộ yêu cầu lùi sát cửa phụ vì cổng chính có xe nâng hỏng. Tin nhắn hiển thị tên bộ phận kiểm kê, nhưng tổng đài cho thấy nó được chuyển từ một nhánh đã bỏ ba năm trong khu lưu trữ hạn chế. Người đứng sau không cần chở ai đi. Họ chỉ cần chiếc xe xuất hiện đúng vị trí, đúng lúc camera tắt, đủ lâu để mọi người tin một phụ nữ đã bị đưa lên xe.
Cửa phụ không có dấu cạy. Trên nền xi măng ẩm, kỹ thuật viên tìm thấy vết giày hẹp dừng ở mép bóng chiếc xe rồi quay ngược về phía tường, nơi một cửa thoát hiểm bị kệ kim loại che gần kín. Sơ đồ phòng cháy không thể hiện cửa này, nhưng lớp sơn trên bản lề mới hơn bức tường. Cửa dẫn vào hành lang kỹ thuật chạy song song khu lưu trữ, đủ hẹp để một người trở lại bên trong mà camera sân không ghi được.
An Nhiên đến khi đội kỹ thuật đang mở khóa cơ. Cô không bước sát cửa. “Nếu người phụ nữ ngoài sân là Hạ Uyên, cô ấy đã tự tạo hoặc tận dụng đường quay lại. Điều đó không chứng minh cô ấy cùng phe với người tắt camera.” Quân nhìn hành lang tối. “Cũng không chứng minh cô ấy đang một mình.” “Vì vậy đừng gọi cả đội vào.” An Nhiên tháo thẻ cố vấn, cất vào túi áo. “Một người đứng ở cửa, một người nói. Không chặn đường nhìn thấy được. Cô ấy đã sống chín năm bằng cách luôn giữ một lối thoát.”
Quân không thích để một khoảng tối chưa kiểm soát nằm giữa mình và nhân chứng có nguy cơ. Nhưng điều anh không thích không phải là căn cứ. Anh cho Tống Nghi giữ điểm giao hành lang, hai điều tra viên rà phòng liền kề bằng camera sợi quang, còn anh và An Nhiên tiến dưới ánh đèn cầm tay hạ thấp. Mùi giấy ẩm trộn với hóa chất khử khuẩn bám trong không khí. Đến khúc ngoặt thứ hai, tiếng còi tàu hàng kéo dài vọng qua lớp tường tôn. Phía trước vang lên tiếng kim loại chạm nền, nhẹ nhưng gấp.
An Nhiên dừng lại. “Hạ Uyên,” cô nói, giọng không cao hơn tiếng quạt thông gió. “Tôi là An Nhiên. Tôi không yêu cầu cô bước ra. Cảnh sát đã giữ cửa ngoài, nhưng lối phía sau cô vẫn mở. Chúng tôi chỉ cần biết cô có bị thương không.” Không có tiếng đáp. Quân hạ đèn xuống nền, để quầng sáng không chiếu thẳng vào căn phòng cuối hành lang. Một phút sau, giọng phụ nữ khàn và nhỏ vang từ sau giá hồ sơ. “Tắt đèn.”
Quân tắt đèn trước. Ánh sáng duy nhất còn lại là vệt xám từ ô thông gió sát trần. Hạ Uyên ngồi giữa hai dãy thùng tài liệu, lưng ép vào tường, hai tay ôm túi vải màu đen. Đồng phục trên người cô đúng loại camera đã ghi, nhưng bảng tên đã bị tháo. Cổ tay trái có vết xước mới, không sâu. Cô không nhìn thẳng vào họ; mắt chỉ theo dõi khoảng trống giữa Quân và cửa.
“Tôi là Quân, đội hình sự Thành Nam.” Anh đặt thẻ ngành xuống nền, đẩy về phía trước rồi lùi một bước. “Tôi chưa cần cô kể chuyện gì. Tôi cần biết có ai đang ở đây với cô không.”
Hạ Uyên nhìn thẻ rất lâu. “Không.” Quân hỏi tiếp: “Có ai chạm vào cô, ép cô lên xe hoặc giữ cô lại không?” Cô đáp sau một nhịp: “Chưa.” Từ ấy khiến Quân nghe rõ hơn cả một lời cầu cứu. Anh không hỏi người đó là ai. “Chúng tôi sẽ đưa cô ra khỏi kho. Cô chọn đi cửa nào. Không ai chụp hình, không ai gọi tên cô ngoài nhóm này.” Hạ Uyên siết quai túi. “Nguyễn Trác ở đâu?” “Đang được bảo vệ.” “Anh ấy có nói tên tôi không?” “Chỉ sau khi chúng tôi tự tìm được hồ sơ của cô.” Vai cô hạ xuống rất nhẹ, nhưng tiếng quạt đổi nhịp khiến bàn tay lại co chặt.
An Nhiên ngồi xuống cách cô hơn hai mét. “Tài khoản mang tên cô mở máy trạm số bốn từ 5 giờ 58 đến 6 giờ 05. Cô không cần giải thích ký ức. Chỉ cần xác nhận một việc có thể kiểm tra: sáng nay cô có dùng máy đó không?” Hạ Uyên lắc đầu. “Tôi không chạm vào máy số bốn.” “Cô có vào kho trước ca không?” Quân hỏi. “Tôi ở đây từ tối qua.”
Nhật ký thẻ không có tên Hạ Uyên. Quân giữ câu hỏi trong miệng một nhịp rồi đổi cách. “Cô vào bằng lối nào?” Hạ Uyên chỉ về bức tường phía sau. “Cửa nhận hồ sơ cũ. Khóa hỏng từ lâu. Chỉ người làm đêm biết.” Cô mở túi vải, lấy ra một phong bì nhựa trong. Bên trong là ba tờ danh mục in từ hệ thống, mỗi tờ mang mã khác nhau nhưng cùng có một dòng bị khoanh bằng bút đỏ: hồ sơ tử vong của Hạ Uyên. “Tối qua nó xuất hiện trong ngăn kiểm kê của tôi. Tôi ở lại để xem ai quay lại lấy.”
Quân nhìn phong bì nhưng không đưa tay nhận. “Cô đã chạm vào bằng gì?” “Găng kiểm kê. Tôi bỏ cả đôi vào túi bên cạnh.” Câu trả lời có trật tự của một người sống lâu giữa hồ sơ và luôn chuẩn bị cho ngày không ai tin mình. Anh gọi kỹ thuật viên mang hộp chứng cứ tới, để Hạ Uyên tự đặt phong bì vào. Trên mép tờ thứ hai có một dải đen giống phần đầu ảnh in nhiệt. Dòng thời gian ở chân trang ghi 21 giờ 07, nhưng mã phiên xuất dữ liệu thuộc máy trạm số bốn lúc 5 giờ 58 sáng. Một tài liệu được đặt vào tối qua lại mang dấu của phiên đăng nhập chưa xảy ra.
“Thời gian in có thể bị sửa,” Quân nói. “Hoặc cô nhận sai thời điểm.” Hạ Uyên ngẩng lên lần đầu. Ánh mắt cô không giận, chỉ mệt. “Tôi kiểm kê theo phút vì hệ thống đóng cửa từng lô. Lúc 21 giờ 07, còi tàu vừa dứt. Tôi không nhận sai.” An Nhiên không củng cố cũng không phủ nhận. “Chúng tôi sẽ kiểm tra hàng đợi máy in, đồng hồ máy chủ và bộ nhớ đệm. Cô không cần giữ lời khai này một mình.”
Một tiếng động mạnh vang ngoài hành lang. Hạ Uyên co người, bàn tay quờ vào cổ tay như tìm vết kim không còn ở đó. Quân nghiêng người che hướng cửa nhưng không tiến gần. Tống Nghi báo đội kỹ thuật làm rơi nắp hộp dụng cụ; không có người lạ. An Nhiên chờ nhịp thở của Hạ Uyên chậm lại rồi mới nói: “Chúng ta không đi phòng hỏi cung. Cô có thể gặp bác sĩ trước, nghỉ hoặc chỉ ngồi ở nơi không có camera trong phòng. Quyền chọn thứ tự là của cô.”
Hạ Uyên nhìn Quân. “Cảnh sát từng nói như vậy.”
Câu nói khiến hành lang như hẹp thêm. Quân không biện hộ cho người của mười năm trước, cũng không hứa điều anh chưa chứng minh được. “Lần này mọi cửa cô đi qua sẽ có biên bản. Mọi người tiếp xúc với cô đều có tên. Nếu tôi thay đổi điều đó, cô có quyền dừng.” Anh đặt điện thoại công vụ xuống nền, mở biên bản bảo vệ khẩn cấp đã có chữ ký điện tử của viện kiểm sát. “Cô đọc trước. Không ký.”
Hai chữ cuối khiến Hạ Uyên nhìn thẳng vào anh. Sự sợ hãi không biến mất; nó chỉ nhường chỗ cho một phép tính khác. Cuối cùng cô đọc từng dòng rồi trả điện thoại lại, không chạm nút xác nhận. “Tôi đi cửa kỹ thuật,” cô nói. “Không qua sảnh.”
Đội đưa Hạ Uyên ra bằng lối sau, dùng áo khoác che tầm nhìn từ mái xưởng chứ không che mặt cô. Không xe nào bật đèn. Tống Nghi giữ nguyên chuỗi niêm phong phong bì và đôi găng. Chiếc xe tải được xác minh không chở người; tài xế chỉ nhận lệnh giả qua nhánh nội bộ đã bỏ. Khi xe bảo vệ rời khu công nghiệp, Quân mới hỏi Hạ Uyên có cần lấy thuốc hoặc đồ cá nhân ở nhà trước khi chuyển đến địa điểm an toàn không.
Hạ Uyên nhìn cửa kính tối. Cô đáp ngay, như đã chuẩn bị cho câu hỏi ấy từ rất lâu. “Đừng đưa tôi về căn hộ.” Quân hỏi: “Có người theo dõi cô ở đó?” “Không biết.” Cô nuốt khan. “Nhưng căn hộ của tôi không có gương. Chín năm nay không có một chiếc nào.” Bàn tay cô siết quai túi đến trắng các khớp. “Sáng nay, trước khi tôi đến kho, có một chiếc gương mới treo đối diện cửa ra vào. Trên mặt gương viết tên thật của tôi.”
