Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 52 - Chương 52: Căn Hộ Không Gương

Chương 52: Căn Hộ Không Gương

“Không về căn hộ.” Quân nói vào bộ đàm ngay khi Hạ Uyên dứt câu. Chiếc xe bảo vệ đang nhập vào làn đường dẫn về trung tâm thành phố lập tức đổi hướng, còn xe của anh tách khỏi đoàn ở nút giao kế tiếp. Anh không hỏi tên thật được viết trên gương. Một cái tên có thể chờ; một nơi ở vừa bị xâm nhập thì không. “Tống Nghi, xin lệnh bảo toàn khẩn cấp địa chỉ của Hạ Uyên. Không gọi ban quản lý bằng số công khai. Kiểm tra người trực, thẻ tổng và camera trước khi họ biết chúng ta tới.”

Hạ Uyên ngồi sát cửa kính, ánh mắt vẫn giữ ở phần đường lùi dần phía sau. An Nhiên không chạm vào tay cô, chỉ kéo tấm rèm bên cửa xuống thêm một nửa để giảm ánh sáng. “Tôi cần hỏi ba việc có thể kiểm tra,” cô nói. “Tối qua căn hộ có gương không? Sáng nay cô có chạm vào chiếc gương mới không? Ngoài cô, ai có chìa khóa?” Hạ Uyên trả lời từng câu, không thêm một chữ thừa. Tối qua không có gương. Sáng nay cô chỉ mở cửa, nhìn thấy nó rồi lùi ra, không bước qua ngưỡng. Không ai giữ chìa khóa riêng; ban quản lý có thẻ tổng dùng khi cứu hộ hoặc bảo trì có biên bản.

Quân hỏi thời điểm cô rời tòa nhà. Hạ Uyên nhìn đồng hồ điện tử trên xe như phải dịch con số hiện tại về một buổi sáng khác. “Khoảng năm giờ mười hai. Tôi nghe chuông thang máy ở tầng dưới, nhưng không đợi xem ai lên.” Cô đã đi cầu thang bộ, ra cửa giao hàng phía sau và đổi hai tuyến xe buýt trước khi tới kho Đông Thành. Cách đi ấy không phải ngẫu nhiên. Nó là một thói quen được luyện bằng nhiều năm sống dưới một cái tên không được phép sai. Quân ghi thời gian, tuyến di chuyển và việc cô không chạm hiện trường. Anh không hỏi vì sao căn hộ không có gương. Câu trả lời nằm trong cách bàn tay cô co lại khi cửa kính phản ánh khuôn mặt mình.

Địa điểm bảo vệ tạm thời được đổi sang một căn phòng thuộc khu lưu trú của viện kiểm sát, không dùng khách sạn của ngành và không nối với danh sách nơi ở cũ. Quân yêu cầu tắt camera bên trong phòng, chỉ giữ camera ở hai đầu hành lang; danh sách người ra vào phải ghi tay song song với hệ thống thẻ. Hạ Uyên đọc từng điều kiện trước khi xuống xe. Cô không ký. An Nhiên ở lại cùng bác sĩ trực, còn Quân quay về căn hộ với Tống Nghi và tổ kỹ thuật. Trước khi cửa đóng, Hạ Uyên gọi anh lại. “Chiếc gương đối diện cửa. Người treo nó muốn tôi nhìn thấy mình cùng cái tên đó.” Quân đáp: “Chúng tôi sẽ kiểm tra chiếc gương như vật chứng, không như lời giải.”

Tòa nhà nằm trên một con phố nhỏ phía tây Thành Nam, mười hai tầng, mặt ngoài phủ kính xám nhưng hành lang bên trong hẹp và tối. Ban quản lý đã được giữ tại phòng trực trước khi tổ khám nghiệm tới. Người trực đêm, một bảo vệ sáu mươi tuổi, nói không nhận được yêu cầu nào từ căn hộ của Hạ Uyên. Nhật ký thẻ tổng lại ghi một lần mở cửa lúc 4 giờ 43 và một lần khóa lúc 4 giờ 51 bằng thẻ bảo trì số mười hai. Chiếc thẻ đó đang nằm trong hộp niêm phong dưới bàn, dây rút nhựa chưa đứt. Tống Nghi chụp toàn bộ vị trí trước khi chạm vào. “Thẻ chưa ra khỏi hộp nhưng hệ thống bảo nó đã lên tầng tám.” Quân nhìn con dấu mờ trên nắp nhựa. “Kiểm tra mã thẻ được sao chép hay nhật ký được chèn. Đừng chọn trước.”

Camera thang máy ghi một người mặc áo bảo trì bước vào lúc 4 giờ 41, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang và mang một hộp dài bọc giấy nâu. Camera tầng tám không mất tín hiệu. Nó vẫn hiển thị hành lang trống, đèn cảm ứng không sáng và đồng hồ chạy bình thường từ 4 giờ 42 đến 4 giờ 49. Kỹ thuật viên kéo hai đoạn hình chồng lên nhau rồi chỉ vào một vệt bụi nhỏ cạnh cửa thoát hiểm. Vệt bụi đứng yên tuyệt đối trong bảy phút, kể cả khi quạt thông gió đổi tốc độ. Hình ảnh không bị xóa; nó bị lặp bằng một đoạn hành lang trống dài mười ba giây. Người dựng vòng lặp biết đủ về hệ thống để không tạo màn hình đen, nhưng không biết quạt sẽ làm vệt bụi dịch chuyển.

Cửa căn hộ không có vết cạy. Ổ khóa cơ và chốt điện tử đều nguyên, mặt ngoài tay nắm sạch bất thường. Quân đứng lệch khỏi hướng mở trong khi kỹ thuật viên dùng khóa dự phòng mới niêm, còn Tống Nghi ghi hình liên tục từ lúc cắt tem. Cánh cửa mở ra một khoảng tối gần như không có bề mặt phản sáng. Mặt kính lò vi sóng được phủ giấy nhám màu xám. Tủ bếp bằng thép bị dán lớp phim mờ. Trong phòng tắm, vị trí lẽ ra là tủ gương chỉ có một tấm gỗ ép trắng và hai chiếc móc treo khăn. Căn hộ không trống trải; nó được sắp xếp cẩn thận để một người có thể sống mà không bất ngờ nhìn thấy chính mình.

Chiếc gương mới phá vỡ toàn bộ trật tự ấy. Nó cao gần một mét, khung đen, treo chính giữa bức tường đối diện cửa. Trên mặt kính là cái tên nằm trong hồ sơ tử vong của Hạ Uyên, viết bằng bút sáp đỏ, nét chữ đều và không run. Người đứng ngoài ngưỡng chỉ cần ngẩng đầu sẽ thấy tên phủ ngang phần ngực của bóng mình. Quân không đọc thành tiếng. Anh cho chụp toàn cảnh, đo góc phản chiếu và lấy mẫu bút trước khi bất kỳ ai tiến gần. Dưới ánh sáng xiên, kỹ thuật viên phát hiện trên mép khung một chấm đen nhỏ hơn đầu kim, không cùng chất liệu với lớp sơn.

“Có ống kính.” Người kỹ thuật viên hạ giọng, đưa máy dò tần số lại gần. Tín hiệu phát theo nhịp ngắn, ba mươi giây một lần, dùng mô-đun di động gắn trong khung. Quân yêu cầu dựng túi chắn sóng quanh gương trước khi tháo. Tín hiệu vừa biến mất, điện thoại công vụ của Tống Nghi nhận cảnh báo từ hệ thống giám sát tần số: thiết bị đã cố kết nối lại bốn lần rồi tự xóa khóa truy cập. Kẻ đặt gương không chỉ muốn Hạ Uyên nhìn thấy thông điệp. Hắn muốn ghi lại khoảnh khắc cô nhìn thấy nó và biết chính xác khi nào cô bỏ chạy.

Thẻ nhớ trong camera chỉ còn một đoạn mười một giây. Hạ Uyên xuất hiện ở ngưỡng cửa lúc 5 giờ 12, mái tóc còn ướt vì mưa bụi. Cô nhìn vào gương, lùi một bước, bàn tay trái chạm cổ tay phải rồi rời khỏi khung hình. Không có âm thanh. Tệp được tạo tại chỗ nhưng có dấu đã gửi ra ngoài lúc 5 giờ 13; địa chỉ nhận đi qua ba máy chủ trung gian và một thuê bao dữ liệu trả trước. Quân không xem lại lần thứ hai. Đoạn hình đủ xác nhận lời kể và đủ cho thấy người đặt thiết bị đã nhận được thứ hắn cần. Nó không cho họ quyền dùng phản ứng ấy để suy ra ký ức phía sau.

Tống Nghi tháo mặt lưng khung gương sau khi toàn bộ dấu vết ngoài được thu. Lớp bìa ép bên trong giữ một tờ phiếu bảo trì gấp đôi, nội dung là “kiểm tra báo cháy theo yêu cầu cư dân”, có mã căn hộ, tên hiện tại của Hạ Uyên và một chữ ký màu xanh. Ban quản lý xác nhận hệ thống đã nhận phiếu lúc 4 giờ 31 từ cổng cư dân, kèm ảnh chụp căn cước đã làm mờ số. Tài khoản của Hạ Uyên không đăng nhập; yêu cầu được đẩy thẳng vào hàng chờ bằng một khóa tích hợp chỉ nhà cung cấp phần mềm và bộ phận vận hành trung tâm có quyền dùng.

Chữ ký nhìn qua giống chữ ký trên hợp đồng thuê nhà, nhưng khi phóng lớn, đường mực không có độ lún và mép nét xuất hiện các ô vuông nhỏ. Nó không được ký trên phiếu. Một ảnh chữ ký đã được quét, cắt nền rồi đặt vào biểu mẫu. Tống Nghi tìm bản hợp đồng thuê nhà trong dữ liệu do ban quản lý cung cấp, chồng hai lớp ảnh lên nhau. Chúng không trùng. Chữ ký giả có nét móc cuối dài hơn và một đốm mực bị mất ở giữa chữ thứ hai, như được lấy từ một tài liệu cũ hơn.

Quân gọi cho An Nhiên trước khi cho người truy nguồn ảnh. “Hạ Uyên ổn không?” “Bác sĩ đã xử lý vết xước. Cô ấy chưa ngủ, nhưng nhịp thở đã đều. Tôi chưa hỏi về tên trên gương.” Quân báo chiếc camera, phiếu bảo trì và chữ ký bị quét. Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Đừng gửi hình chữ ký cho cô ấy,” An Nhiên nói. “Không phải vì cần giấu, mà vì chưa có cách cho cô ấy xem mà vẫn giữ quyền dừng. Trước hết hãy xác định chữ ký đến từ đâu.” Quân nhìn tờ phiếu trong túi chứng cứ. “Tôi đang làm.”

Dữ liệu so sánh được chạy qua kho hồ sơ số với lệnh giới hạn do viện kiểm sát phê chuẩn. Kết quả đầu tiên trả về từ một tập tin thuộc hồ sơ lạnh mười năm trước. Tống Nghi không nói ngay; cô kéo màn hình lại gần, mở hai ảnh ở mức phóng đại cao nhất rồi đánh dấu từng điểm nhiễu. Nét móc cuối, đốm mực mất và một vết xước ngang đều trùng tuyệt đối. Chữ ký trên phiếu bảo trì được lấy từ trang bốn của biên bản tiếp nhận nhân chứng lập lúc 21 giờ 07. Trong bản giấy đang niêm phong, trang bốn không còn. Mục lục vật chứng ghi nó đã thất lạc từ lần chuyển kho đầu tiên.

Quân đứng trước chiếc gương đã được bọc kín, nhìn bóng mình méo đi trên lớp túi chắn sóng. Người xâm nhập căn hộ biết nơi Hạ Uyên sống, biết cô không giữ gương, có khóa truy cập vào hệ thống bảo trì và giữ một bản quét của trang hồ sơ đã biến mất mười năm. Nhưng từng điều đó vẫn chỉ là những đường riêng, chưa đủ để ghép thành một cái tên. Anh nắm bàn tay lại rồi buông ra. “Niêm toàn bộ thiết bị, sao lưu độc lập ba bản. Giữ kín nguồn chữ ký. Không ai hỏi Hạ Uyên về biên bản 21 giờ 07 cho đến khi An Nhiên xác nhận cách tiếp cận.”

Điện thoại anh rung trước khi Tống Nghi kịp trả lời. An Nhiên gọi từ khu lưu trú, giọng vẫn thấp nhưng căng hơn lúc trước. “Hạ Uyên vừa xin giấy trắng. Cô ấy không muốn kể ký ức, chỉ viết một câu và yêu cầu chuyển cho anh.” Quân mở ảnh chụp tờ giấy. Nét chữ run ở đầu dòng rồi ổn dần về cuối: “Chữ ký đó không phải để mở cửa nhà tôi.” Bên dưới là một câu thứ hai, ngắn hơn. “Họ muốn tôi ký lại lời khai.”