Chương 53 - Chương 53: Không Ép Nhớ
Chương 53: Không Ép Nhớ
Quân đến khu lưu trú khi tờ giấy của Hạ Uyên vẫn nằm giữa bàn, không bị ghim, không được cho vào bìa hồ sơ và cũng chưa có ai yêu cầu cô ký tên ở cuối. An Nhiên ngồi bên cửa sổ đã kéo rèm, giữ khoảng cách đủ để Hạ Uyên nhìn thấy lối ra. Trên bàn chỉ có một cốc nước, ba tờ giấy trắng và chiếc bút bi đã tháo nắp. Hạ Uyên ngồi quay lưng về phía mảng kính tối của tủ thuốc, hai bàn tay đặt dưới mép bàn như không muốn nhìn thấy chúng.
Quân dừng ngoài ngưỡng. “Tôi đã nhận được hai câu cô viết.”
Hạ Uyên không ngẩng lên. “Anh tin không?”
“Tin rằng cô đã viết chúng.” Quân kéo ghế ra nhưng chưa ngồi. “Phần còn lại phải kiểm tra.”
Câu trả lời không làm dịu căn phòng, nhưng vai Hạ Uyên hạ xuống một chút. An Nhiên nhìn Quân rồi chỉ vào tờ giấy thứ hai. Trên đó cô đã kẻ ba ô bằng nét bút mảnh: điều Hạ Uyên chắc chắn, điều cô chỉ nghi ngờ và điều cô không muốn nói lúc này. Không có ô nào mang chữ ký.
“Chúng ta không làm buổi lấy lời khai,” An Nhiên nói. “Không ghi âm, không quay hình, không yêu cầu cô kể theo thứ tự. Cô có thể chỉ chọn một chi tiết có thể kiểm tra. Khi cô dừng, chúng tôi dừng.”
Hạ Uyên nhìn ba ô. “Nếu tôi nhớ sai?”
“Thì đó là một khả năng cần được ghi đúng tên,” Quân đáp. “Không ai biến nó thành sự thật chỉ vì nó xuất hiện trong trí nhớ.”
Anh ngồi xuống phía đối diện, không đặt hồ sơ lên bàn. Điện thoại công vụ được để úp mặt và chuyển sang chế độ không kết nối. Ngoài hành lang, người bảo vệ ghi tay giờ anh vào phòng. Hạ Uyên nhìn động tác ấy rồi đưa tay lấy bút. Cô không viết vào ô đầu tiên. Ở mép trên tờ giấy, cô ghi: Tôi không nhớ mặt.
Quân không hỏi mặt ai.
Một lúc sau, cô viết thêm: Tôi nhớ cách họ đặt giấy.
An Nhiên hỏi: “Cô muốn nói bằng chữ hay muốn chúng tôi hỏi câu có thể trả lời có hoặc không?”
“Có hoặc không.”
“Giấy đã có chữ trước khi được đưa cho cô?”
“Có.”
“Cô có đọc hết được không?”
“Không.”
“Có người nói nội dung cho cô nghe?”
Hạ Uyên siết bút. Đầu bút chạm giấy nhưng không để lại nét. An Nhiên dừng ngay, đẩy cốc nước về phía giữa bàn chứ không về phía cô. “Câu đó bỏ qua.”
Hạ Uyên nhắm mắt trong hai nhịp thở rồi tự viết vào ô đầu tiên: Bút màu xanh. Trang giấy có hai lỗ ghim ở góc trái. Dưới cổ tay có một cạnh giấy cứng hơn.
Quân nhìn dòng chữ, không nhìn bàn tay cô. “Cô đang mô tả lần ký cách đây mười năm hay lần nào khác?”
Cô gạch một đường ngắn dưới chữ mười năm. “Lần đó.”
“Có một lần hay nhiều hơn một lần?”
“Hai.” Giọng cô khô đi. “Lần đầu họ bảo tôi ký để xác nhận đã được đưa ra ngoài. Lần sau họ đặt một trang khác lên trên. Họ bảo chữ ký phải giống. Tôi không nhìn rõ chữ.”
Trong hồ sơ cũ, trang bốn là biên bản tiếp nhận nhân chứng lúc 21 giờ 07, dưới đó có dòng xác nhận Hạ Uyên tự nguyện cung cấp thông tin. Nếu lời cô đúng, chữ ký có thể đã được lấy từ giấy khác rồi dùng lại. Nhưng “có thể” chưa đủ để thay đổi giá trị pháp lý của tài liệu.
“Cô không cần nói ai cầm tay cô,” anh nói. “Chúng tôi sẽ kiểm tra giấy, mực và thứ nằm dưới cổ tay.”
Hạ Uyên ngẩng lên lần đầu. “Anh không muốn biết ai sao?”
“Muốn.” Quân giữ giọng đều. “Nhưng muốn không phải là căn cứ để hỏi lúc này.”
An Nhiên đặt một chiếc điều khiển nhỏ lên bàn. Màn hình máy tính bảng ở đầu kia căn phòng đang tắt. “Tổ kỹ thuật có ảnh phần chữ ký trên trang bốn. Không có tên, không có nội dung lời khai, chỉ phần giấy quanh chữ ký. Cô được chọn xem hoặc không. Cô cũng có thể yêu cầu cắt nhỏ hơn.”
Hạ Uyên nhìn màn hình tối rất lâu. “Chỉ góc dưới. Không hiện toàn trang.”
An Nhiên tự tay mở tệp đã được cắt sẵn. Màn hình hiện một vùng giấy xám nhạt, chữ ký màu xanh và khoảng trống hơn hai centimét phía dưới. Hạ Uyên không chạm vào ảnh. Cô nhìn chưa đầy ba giây rồi quay mặt sang bên.
“Tắt.”
Màn hình lập tức tối đi.
Nhịp thở của Hạ Uyên nhanh hơn, nhưng cô không rời ghế. Bàn tay cầm bút co lại đến trắng các khớp. An Nhiên không bảo cô bình tĩnh, chỉ đặt hai chân chắc xuống nền và nói chậm: “Cô đang ở khu lưu trú của viện kiểm sát. Cửa ở bên phải. Trong phòng có tôi và Quân. Không có gương. Không ai yêu cầu cô ký.”
Hạ Uyên nhìn cánh cửa, rồi nhìn ba tờ giấy. Khi nhịp thở trở lại đều hơn, cô viết một chữ vào ô đầu tiên: Vé.
Quân không hỏi tuyến nào.
“Dưới trang giấy là một tấm vé xe cũ,” cô nói. “Nó bị gấp đôi. Cạnh vé nằm đúng dưới cổ tay tôi. Khi họ kéo tờ trên ra, một phần mực trên vé dính vào mặt sau.”
“Cô nhìn thấy mực?”
“Không rõ chữ. Chỉ thấy một dải đen và một vệt xanh ở mép.” Cô dừng lại. “Tôi không biết màu xanh đó là mực hay sơn.”
Quân gọi Tống Nghi bằng đường dây nội bộ, chỉ truyền yêu cầu kỹ thuật, không truyền lời kể của Hạ Uyên. “Kiểm tra bản quét gốc trang bốn. Tách nền mặt sau, tìm dấu in nhiệt hoặc vùng nhiễu hình chữ nhật dưới khu vực chữ ký. Không dùng từ khóa tuyến xe. Cho hai người làm độc lập.”
Anh tắt máy trước khi Tống Nghi kịp hỏi thêm. Hạ Uyên nhìn anh. “Anh không nói tôi vừa kể gì.”
“Nếu họ biết trước cần tìm vé xe, họ sẽ dễ nhìn thấy vé xe ngay cả khi không có.”
An Nhiên để khoảng im lặng nguyên vẹn. Hạ Uyên kéo tờ giấy thứ ba lại gần, vẽ một hình chữ nhật gấp đôi và đánh dấu một góc. “Vé giấy, loại in nhiệt. Góc này bị rách.”
“Cô có nhớ vì sao không?” An Nhiên hỏi.
Hạ Uyên lắc đầu. An Nhiên gạch câu hỏi khỏi ghi chú. “Không cần tìm.”
Lời hứa dừng lại đã được thực hiện đúng một lần. Với người từng bị ép ký, một lần đúng quan trọng hơn nhiều câu trấn an.
Điện thoại nội bộ rung sau gần hai mươi phút. Tống Nghi báo hai nhóm đều tìm thấy cùng một vùng nhiễu ở mặt sau trang quét. Dưới chữ ký có bóng chữ ngược, chiều cao bốn milimét, đúng đặc điểm mực nhiệt bị ép chuyển từ một vật giấy khác. Một nhóm đọc được ba ký tự cuối là “17B”; nhóm còn lại chỉ xác nhận “7B” và một phần số giờ. Cả hai đều phát hiện một dải sắc tố xanh lục ở mép dưới, khác thành phần mực bút và mực in trên biên bản.
“Có thể so với mẫu vé cũ không?” Quân hỏi.
“Kho lưu trữ giao thông còn bộ mẫu theo năm. Em đã xin lệnh đối chiếu giới hạn. Nhưng có một việc nữa.” Tống Nghi hạ giọng. “Trang bốn không chỉ bị lấy khỏi hồ sơ giấy. Bản quét gốc từng được tạo ở độ phân giải cao hơn bản đang nằm trong kho dữ liệu. Tệp hiện tại là bản nén lại. Dấu vé nằm rõ trong bản xem trước lưu ở hàng đợi máy quét, nhưng phần đó đã bị cắt khỏi tệp chính.”
“Ai có quyền sửa?”
“Danh sách dài hơn một người. Em đang khóa nhật ký.”
Quân không hỏi tên qua điện thoại. Anh yêu cầu sao lưu hàng đợi máy quét, lập biên bản về sự khác biệt độ phân giải và không truy cập tài khoản nghi vấn trước khi có lệnh. Khi cuộc gọi kết thúc, Hạ Uyên vẫn nhìn hình chữ nhật cô đã vẽ.
“Có dấu của tấm vé,” Quân nói. “Chưa đủ để xác nhận tuyến, nhưng đủ để kiểm tra độc lập.”
Hạ Uyên đặt bút xuống. “Vậy anh không cần tôi nhớ thêm.”
“Không phải hôm nay.”
“Sau này thì sao?”
“Sau này cô vẫn có quyền nói không.” Quân đáp. “Nếu cần câu trả lời, chúng tôi phải tìm cách khác trước.”
Cô im lặng rất lâu. Hạ Uyên kéo tờ giấy đầu tiên về, gạch bỏ dòng Tôi không nhớ mặt rồi viết lại: Tôi không chắc mình đã nhìn thấy mặt.
Sự thay đổi chỉ có một từ, nhưng Quân không bỏ qua. Nó không làm lời kể chắc hơn; nó làm ranh giới của điều cô biết chính xác hơn.
“Giữ bản này cho cô,” anh nói với An Nhiên. “Không nhập hệ thống. Chỉ lập biên bản rằng cô ấy đã cung cấp một hướng kiểm chứng tự nguyện, không ký xác nhận.”
Hạ Uyên bất ngờ đưa tay giữ mép giấy. “Tờ có hình vé, các anh có thể lấy.”
“Không cần chữ ký của cô.”
“Tôi biết.” Cô đẩy tờ giấy sang. “Tôi tự đưa.”
Quân dùng túi giấy sạch, để chính Hạ Uyên đặt tờ vẽ vào rồi gập miệng túi. Anh ghi giờ nhận, tên người chứng kiến và dòng “không yêu cầu ký”. An Nhiên đọc lại từng chữ cho Hạ Uyên nghe. Không ai bảo cô xác nhận bằng bút.
Tống Nghi gọi lần thứ hai trước khi Quân rời phòng. Kho giao thông đã gửi mẫu vé giấy của mười năm trước. Ký tự “17B” trùng với tuyến đêm chạy từ ga Thành Nam qua khu bệnh viện quận cũ, kết thúc ở bến trung chuyển ven kho dược. Trên mẫu lưu, mặt sau vé có lớp phủ trắng; không có màu xanh. Dải sắc tố trên trang quét là sơn alkyd cũ, lẫn bụi kim loại và hạt chống trượt thường dùng cho tay vịn hoặc bậc thang công nghiệp.
Quân nhìn Hạ Uyên. Anh vẫn không hỏi cô có nhớ nơi đó hay không.
Cô tự nhìn xuống đầu ngón tay mình, như thấy một màu đã bám ở đó từ rất lâu. “Vé bị rách khi tôi kéo tay khỏi lan can,” cô nói. Giọng nhỏ nhưng không đứt. “Cầu thang màu xanh. Sơn còn dính.”
An Nhiên đặt tay lên nút tắt màn hình dù màn hình đã tối. Quân không hỏi cầu thang ở đâu. Anh chỉ gọi Tống Nghi, yêu cầu lập danh sách toàn bộ điểm dừng cũ của tuyến 17B, ưu tiên những công trình có cầu thang công nghiệp từng sơn xanh và còn hồ sơ cải tạo trong mười năm qua.
Khi anh đứng dậy, Hạ Uyên nói thêm một câu, mắt vẫn hướng về cửa.
“Không phải tôi đi lên.”
Quân dừng lại.
“Tôi được đưa xuống.”
