Chương 50 - Chương 50: Địa Chỉ Bị Xóa
Chương 50: Địa Chỉ Bị Xóa
Quân không cho ai đọc tên đường lần thứ hai qua điện thoại. Anh dùng bút chì khoanh tuyến phía đông trên bản đồ giấy, đặt tờ mica lên trên rồi chia thành sáu đoạn. Con đường chạy qua Kho Đông, hai khu dân cư cũ, một dãy xưởng đã đổi chủ và vùng đất từng được đánh số theo lô thay vì số nhà. Nếu xe công vụ đi dọc tuyến ấy, người đã xóa địa chỉ sẽ biết họ còn giữ được bao nhiêu. Anh chỉ vào bản đồ. “Không gõ cửa. Không hỏi bằng tên An Phúc. Rà hồ sơ địa chính, giấy phép y tế, hợp đồng vận chuyển và danh sách tài sản trước. Chúng ta tìm một địa chỉ từng tồn tại, không tìm một tấm biển còn treo hôm nay.”
Tống Nghi chuyển yêu cầu sang máy ngoại tuyến. Nhóm kỹ thuật tách bản sao lưu thành dữ liệu hiển thị, nhật ký chỉnh sửa và tệp tạm của lần xuất trang lúc 6 giờ 04. Trường địa chỉ đã bị ghi đè, nhưng thao tác xóa không làm mất mã tham chiếu của hợp đồng chăm sóc liên kết. Dòng mã không chứa tên cơ sở, song đủ đối chiếu với sổ đăng ký hợp đồng của quận. Quân yêu cầu viện kiểm sát bổ sung phạm vi bảo toàn. Anh không muốn một cuộc gọi thiếu căn cứ trở thành lời báo trước cho nơi họ đang tìm.
Nguyễn Trác ngồi trong khu làm việc kín, điện thoại đã được niêm phong sau cuộc gọi ngắn cho tòa soạn. Anh dõi theo bản đồ nhưng không thúc giục. “Anh biết tên đường này?” Quân hỏi. Trác lắc đầu. “Người dẫn tôi tới An Phúc đổi xe hai lần. Cửa kính dán kín. Tôi chỉ nhớ gần đến có tiếng còi tàu hàng, rồi xe rẽ qua đoạn đường xóc.” Anh dừng lại. “Và mùi thuốc sát trùng. Không phải trong xe. Nó từ ngoài tràn vào khi cửa mở.”
An Nhiên kéo bản đồ hạ tầng lại gần, đánh dấu tuyến đường sắt hàng hóa và các cơ sở từng có giấy phép xử lý vật tư y tế. “Tiếng còi chỉ thu hẹp vùng nghe được. Đường xóc thay đổi theo thời gian. Mùi có thể đến từ bệnh viện, kho hóa chất hoặc xe rác y tế.” Cô nói với Tống Nghi: “Lọc nhưng ghi cả tiêu chí đã loại. Đừng để ba chi tiết của một ký ức cũ tự ghép thành địa chỉ mới.” Quân gật đầu. Cách cô hạ nhiệt căn phòng không làm chậm điều tra; nó ngăn họ lao vào nơi đối phương có thể đã chuẩn bị sẵn.
Nhóm ở kho hồ sơ hành chính quận gọi về lúc 7 giờ 02. Bản giấy giải thể An Phúc vẫn trong hộp, nhưng trang có tên đơn vị nhận đã bị lau bằng dung dịch có cồn. Mép giấy ẩm hơn các trang khác, mực dấu tròn nhòe nhẹ và mặt bàn có mùi sát trùng mới. Camera hành lang chỉ ghi được cửa đóng; bên trong không có camera. Quân bảo họ chụp toàn cảnh, lấy mẫu bề mặt và kiểm tra nhật ký khóa điện tử. “Đừng cố đọc phần bị bóc tại chỗ. Niêm phong cả hộp.”
Nhật ký khóa cho thấy cửa kho mở lúc 5 giờ 51 bằng thẻ của một nhân viên đã nghỉ hưu ba tháng. Thẻ thật nằm trong phong bì bàn giao, nhưng cạnh dưới phong bì có đường rạch mảnh rồi được dán lại. Kẻ vào kho không phá khóa, không lấy hồ sơ. Hắn chỉ cần làm trang giấy khó đọc hơn trước khi trường địa chỉ bị xóa trên hệ thống lúc 6 giờ 04. Quân nắm bàn tay dưới mép bàn rồi buông. Hai thao tác ở hai nơi chưa chứng minh cùng một người thực hiện, nhưng cho thấy ai đó hiểu bản giấy và bản số bù trừ cho nhau thế nào.
Áp lực truyền thông đến trước khi hộp hồ sơ rời kho. Một trang tin đăng ảnh biển đường phía đông, kèm tiêu đề cảnh sát đang tìm “nhà dưỡng lão bí mật”. Bài viết không có số nhà, nhưng đủ khiến các cơ sở trên tuyến gọi hỏi lẫn nhau. Trác đọc bản in Tống Nghi đưa, sắc mặt tối đi. “Không phải tòa soạn tôi.” Quân yêu cầu lưu bản gốc, thời điểm chỉnh sửa và các tài khoản phát tán đầu tiên, rồi cấm xe đánh dấu tiếp cận tuyến đường. “Họ muốn chúng ta đi từng cửa. Chúng ta không đi.”
An Nhiên nhìn ảnh biển đường. “Xóa số nhà nhưng để tên đường không hẳn là thất bại. Người này có thể muốn kéo lực lượng ra ngoài, tạo tiếng động và ép nguồn của Trác phản ứng.” Quân lập tức chuyển giả thuyết thành hành động: không liên hệ nguồn vận chuyển, không cho Trác gửi thêm tin nhắn, rà các cuộc gọi bất thường tới tòa soạn và mở kênh tiếp nhận nếu nguồn chủ động báo nguy. Phân tích chỉ có giá trị khi nó thay đổi cách bảo vệ người sống.
Hộp hồ sơ được đưa về lúc 7 giờ 36. Dưới ánh sáng xiên, kỹ thuật viên thấy phần giấy dán đã bóc để lại vệt keo và dấu hằn của nét bút từ biểu mẫu từng nằm phía trên. Không thể đọc nguyên văn địa chỉ, nhưng nhận ra ba cụm: “Lô 7”, ký hiệu “ĐT-3” và bốn số cuối mã hợp đồng. Chúng khớp với mã tham chiếu trong tệp số. Tống Nghi truy sổ hợp đồng cũ, phát hiện hồ sơ không nằm trong nhóm chăm sóc y tế mà bị phân loại sang “dịch vụ bảo quản hồ sơ và vật tư”. Đơn vị nhận là Công ty Dịch vụ Đông Thành, đăng ký tại Lô 7, tuyến ĐT-3 cũ.
Tên đường hiện tại không còn ký hiệu ĐT-3. Sáu năm trước, đoạn ấy được mở rộng và Lô 7 bị tách thành ba thửa. Một thửa thành bãi phụ tùng, một thửa bị giải tỏa, thửa còn lại là kho lưu trữ y tế tư nhân sau dãy xưởng lạnh. Giấy phép kho không có chức năng chăm sóc bệnh nhân, nhưng danh sách tài sản ban đầu lại có mười hai giường sắt, rèm phòng bệnh in hoa và một máy tạo oxy chuyển từ An Phúc. Chúng được hợp thức hóa dưới mục “thiết bị lưu giữ dự phòng”.
Quân yêu cầu ba đối chiếu độc lập: số khung tài sản, hóa đơn vận chuyển và hồ sơ điện nước thời điểm chuyển giao. Bốn chiếc giường mang số khung trùng biên bản An Phúc. Hóa đơn ghi hai chuyến đêm, không có tên bệnh nhân nhưng có phụ phí “xe hỗ trợ oxy”. Trong ba tháng đầu, lượng nước dùng cao gấp năm lần một kho giấy cùng diện tích. Không chứng cứ nào tự nó đủ, nhưng đặt cạnh nhau, địa chỉ bị xóa bắt đầu có hình dạng.
Đại diện viện kiểm sát chấp thuận lệnh bảo toàn khẩn cấp dữ liệu nhân sự, camera và sổ ra vào của kho Đông Thành, đồng thời cho phép giám sát bên ngoài. Quân chia đội thành hai vòng: vòng ngoài mặc thường phục, vòng trong chỉ tiếp cận khi có dấu hiệu người gặp nguy hiểm hoặc dữ liệu bị phá. Anh giữ An Nhiên ở trung tâm chỉ huy cùng Trác. Khi đưa tai nghe mã hóa, ngón tay cô dừng trên mu bàn tay anh một thoáng. “Đừng để địa chỉ biến thành mục tiêu.” Quân đáp: “Tôi biết.” Câu nói ngắn, nhưng không còn lạnh như trước.
Lúc 8 giờ 05, nhóm giám sát báo kho Đông Thành vẫn hoạt động bình thường. Một xe giao giấy vào cổng, hai nhân viên ca sáng quét thẻ, chưa có chuyển động bất thường. Quân không cho áp sát. Anh chờ dữ liệu từ máy chủ vận hành thẻ được sao chép. Tống Nghi mở danh sách nhân sự trên máy ngoại tuyến, không tải ảnh chân dung và không tìm bằng khuôn mặt. Cô lọc những người có hồ sơ bắt đầu trong năm An Phúc đóng cửa, không có lịch sử việc làm trước đó và từng được cấp quyền vào khu lưu trữ hạn chế.
Chỉ có một người phù hợp cả ba điều kiện. Hồ sơ ghi cô được tuyển dưới diện lao động phục hồi, giấy tờ định danh cấp lại chín năm trước, địa chỉ liên hệ đổi bốn lần và không có người thân khẩn cấp. Chức danh hiện tại là nhân viên kiểm kê hồ sơ y tế. Tên trên dòng nhân sự là Hạ Uyên. Tống Nghi in trang dữ liệu, che các mục không liên quan rồi đặt trước mặt Quân và đại diện viện kiểm sát. “Thẻ của cô ấy chưa quét vào ca sáng. Nhưng tài khoản đã mở một danh mục niêm kín lúc 5 giờ 58.”
“Thiết bị nào?” Quân hỏi. “Máy trạm số bốn trong kho hạn chế. Phiên đóng lúc 6 giờ 05.” Khoảng thời gian phủ lên lần mở cửa kho hành chính và chạm sát lượt xóa địa chỉ. Có thể Hạ Uyên tự đăng nhập. Cũng có thể tài khoản bị dùng. Quân yêu cầu khóa bảo toàn chứ không khóa truy cập, tránh cảnh báo người đang theo dõi hệ thống. Nhóm ngoài được lệnh xác định lối thoát, xe hiện diện và dấu hiệu cưỡng ép, chưa tiếp xúc nhân viên.
Nguyễn Trác đứng bật dậy khi nhìn thấy cái tên. Ghế sau lưng trượt một đoạn rồi dừng. An Nhiên không hỏi anh có nhận ra hay không; cô chỉ kéo rèm kín hơn và đặt cốc nước ra khỏi tầm tay đang run. Trác nhìn Quân, sự châm chọc quen thuộc không còn. “Tôi đã hứa không nói tên cô ấy cho tới khi cảnh sát tự tìm được con đường.” Anh hít vào khó nhọc. “Người phụ nữ trong bức ảnh là Hạ Uyên.”
Tai nghe của Quân vang lên đúng lúc đó. Nhóm giám sát báo cửa phụ sau kho vừa mở. Một phụ nữ mặc đồng phục lưu trữ bước ra, nhưng trước khi camera công cộng bắt được mặt, chiếc xe tải nhỏ lùi ngang che kín góc nhìn. Bảy phút dữ liệu từ hai camera của kho đồng loạt chuyển sang trạng thái bảo trì. Quân cầm áo khoác, mắt vẫn đặt trên cái tên vừa được trả lại. “Giữ khoảng cách. Bảo vệ người, không đuổi theo xe nếu chưa xác định cô ấy ở đâu.” Anh đi ra cửa. Lần đầu tiên trong chín năm, họ không còn tìm một người chết trên giấy. Họ đang chạy tới một nhân chứng có tên, trong lúc ai đó vừa tắt ánh sáng quanh cô.
