Chương 49 - Chương 49: Người Chưa Chết
Chương 49: Người Chưa Chết
Câu nói của Nguyễn Trác còn treo trong phòng khi Quân kéo bức ảnh lại gần nguồn sáng. Anh không hỏi thêm người phụ nữ còn sống bằng cách nào. Một lời khẳng định, dù được nói bằng giọng của người đã theo đuổi nó chín năm, vẫn chỉ là lời khẳng định. Anh nhìn dãy mã trên chiếc vòng bệnh nhân rồi nói với Tống Nghi: “Tách ba hướng. Kiểm tra ảnh, kiểm tra mã, kiểm tra cơ sở. Không dùng tên người trong ảnh trên hệ thống chung.”
Tống Nghi gật đầu, chuyển bản sao số hóa sang máy ngoại tuyến. Kỹ thuật viên đặt ảnh dưới kính phóng đại, chụp từng lớp bề mặt và đo mép cắt. Đại diện viện kiểm sát ký vào biên bản bổ sung. Mọi thao tác diễn ra chậm hơn mức Quân muốn, nhưng nhanh không có nghĩa là được phép bỏ bậc. Bên ngoài, tiếng mưa quất vào cửa kính và ánh đèn từ bãi xe đối diện thỉnh thoảng lóe qua rèm, nhắc họ rằng có người đã biết Trác ở đây.
“Tên cơ sở.” Quân nói.
Trác nhìn camera trên tường. “Tôi chỉ ghi vào phụ lục niêm kín.”
“Được.”
Câu trả lời quá nhanh khiến Trác ngước lên. Quân không giải thích. Anh đã tranh luận đủ để hiểu rằng bảo vệ vùng thông tin hẹp không đồng nghĩa chôn nó. Tống Nghi mang mẫu phụ lục mới vào. Trác tự tay viết tên cơ sở và vị trí cũ, gấp tờ giấy lại trước khi giao. Quân cùng đại diện viện kiểm sát mở dưới camera. Đó là một khu điều dưỡng tư nhân ở vành đông Thành Nam, đăng ký dưới tên Trung tâm phục hồi An Phúc, đã ngừng hoạt động tám năm trước.
An Nhiên đọc xong, không nhìn ngay vào địa chỉ. “Ai đưa anh tới đó?”
“Một người từng làm vận chuyển cho bệnh viện.” Trác đáp. “Họ không cho tôi biết tên thật. Chúng tôi gặp ba lần. Lần cuối, họ bảo chị tôi từng được đưa qua An Phúc, nhưng không ở đó lâu. Người phụ nữ trong ảnh ở cùng khu theo dõi, có phản ứng dữ dội khi nghe còi xe. Tôi nhận ra chi tiết ấy giống bản chép sổ trực nên chụp lại.”
“Anh không vào trong.”
“Không.” Ngón cái Trác lại miết lên đường chỉ quần. “Tôi đứng bên kia đường. Người dẫn tôi đến nói cổng có người của bệnh viện cũ canh. Nếu tôi bước qua, họ sẽ biết tôi đang tìm ai.”
Quân quan sát bàn tay anh hơn là khuôn mặt. Trác không né câu hỏi, nhưng mỗi khi nhắc đến người dẫn đường, nhịp miết ngón tay nhanh hơn. Anh đang sợ cho một người khác, không chỉ cho mình. Quân ghi nhận điều đó như một giả thuyết, rồi chuyển nó thành yêu cầu có thể kiểm tra: bảo toàn danh tính nguồn, rà hồ sơ lao động vận chuyển của bệnh viện theo thời gian, chưa tiếp xúc bất kỳ ai trước khi có đánh giá nguy cơ.
Tống Nghi trở lại sau mười hai phút với bản tra ngoại tuyến đầu tiên. “Mã vòng tồn tại. Nó được cấp cho một bệnh nhân nữ vô danh nhập khoa cấp cứu lúc 21 giờ 43. Hồ sơ tử vong ghi 22 giờ 07, nguyên nhân suy hô hấp chưa xác định. Nhưng có một vấn đề.”
Cô đặt hai bản in cạnh nhau. Bản thứ nhất là danh mục tử vong đã được số hóa từ hồ sơ cũ. Bản thứ hai là chỉ mục biểu mẫu của máy in nội bộ bệnh viện, được lưu riêng vì liên quan thanh quyết toán. Cùng mã bệnh nhân ấy, lúc 22 giờ 14 có một phiếu chuyển khu theo dõi được tạo và in hai bản.
Bảy phút.
Quân không nói thành tiếng. Cơ hàm anh siết lại, bàn tay dưới mép bàn nắm chặt rồi buông. Một người đã được ghi tử vong lúc 22 giờ 07 không thể được chuyển sang khu theo dõi lúc 22 giờ 14, trừ khi một trong hai hồ sơ là giả hoặc mã bệnh nhân bị dùng cho người khác. Cả hai khả năng đều phải chứng minh, nhưng khoảng lệch không còn là một sự trùng hợp vô hại.
“Ai ký phiếu chuyển?” An Nhiên hỏi.
“Bản nội dung không còn.” Tống Nghi chỉ vào dòng trạng thái. “Chỉ mục cho biết đã in, nhưng tệp gốc bị xóa trong đợt di chuyển máy chủ. Có mã máy, mã tài khoản và số bản.”
“Tài khoản?”
“Tài khoản hành chính dùng chung của phòng điều phối. Chưa đủ gắn với cá nhân.”
Quân yêu cầu niêm phong bản in, trích xuất bản ghi bằng người làm chứng và đối chiếu với nhật ký bảo trì máy in. Anh không cho phép cái tên “bảy phút” tự kéo họ đến kết luận cũ. Nếu máy lệch giờ, họ phải biết lệch bao nhiêu. Nếu tài khoản dùng chung, họ phải xác định ca trực. Nếu phiếu bị in sau khi bệnh nhân chết, họ phải tìm dấu vết vận chuyển.
Điện thoại nội bộ reo. Nhóm rà camera bãi xe báo đã xác định góc chụp Trác. Ảnh được chụp từ tầng hai của một nhà để xe đối diện, không phải từ trong trụ sở. Camera ghi một người mặc áo mưa xám đứng sau cột bê tông chưa đầy một phút rồi rời đi bằng cầu thang phía đông. Mũ trùm che mặt, biển số xe máy bị bùn phủ. Người đó xuất hiện đúng bảy phút trước khi tài khoản tin địa phương đăng bài.
“Đừng ghép hai con số chỉ vì chúng giống nhau.” Quân nói khi thấy Tống Nghi dừng bút.
“Em biết.” Cô đáp, nhưng ánh mắt vẫn bám vào bản ghi thời gian.
Quân lệnh bảo toàn toàn bộ camera quanh nhà để xe, kiểm tra đường thoát và nguồn tạo tài khoản, đồng thời bố trí xe kín đưa Trác rời trụ sở bằng lối khác. Trác phản đối ngay. “Tôi không đi trốn.”
“Đây không phải trốn.” Quân nhìn thẳng anh. “Anh vừa bị công khai vị trí khi đang giao chứng cứ. Từ giờ anh là người có nguy cơ, không phải người được quyền chứng minh mình gan.”
Trác định cãi, rồi nhìn bức ảnh trên bàn. Sự chống đối rút khỏi vai anh từng chút một. “Tôi cần báo cho tòa soạn.”
“Anh có thể gọi dưới giám sát, không nói điểm đến.”
An Nhiên không xen vào cuộc đối đầu. Cô kéo bản sao ảnh về phía mình, quan sát phần nền phía sau người phụ nữ. Qua lớp kính cửa sổ có một dải rèm in hoa đã bạc, dưới chân tường là biển hướng dẫn chỉ còn nửa mũi tên. “Cơ sở này đã đóng, nhưng đồ nội thất có thể đã được thanh lý hoặc chuyển sang nơi khác. Kiểm tra hồ sơ giải thể, danh sách tài sản và đơn vị tiếp nhận. Không dùng nhận dạng khuôn mặt trước khi có cơ sở pháp lý.”
Tống Nghi chuyển yêu cầu. Một cán bộ lưu trữ gọi lại gần hai mươi phút sau. Trung tâm An Phúc không giải thể theo quy trình thông thường. Giấy phép bị thu hồi vì không còn đủ điều kiện hoạt động, nhưng hồ sơ bệnh nhân không được bàn giao cho sở y tế như quy định. Trong biên bản kiểm kê chỉ có một dòng: “Hồ sơ đã chuyển theo hợp đồng chăm sóc liên kết.” Tên đơn vị nhận bị che bằng mực đen trên bản scan.
“Bản giấy?” Quân hỏi.
“Còn trong kho hồ sơ hành chính quận. Nhưng cán bộ trực nói trang đó có dấu bị bóc một miếng giấy dán, có thể tên đơn vị từng được che rồi mới scan.”
Đại diện viện kiểm sát đồng ý phát lệnh bảo toàn khẩn cấp và cử người đến kho. Quân chưa cho đội xuất phát ngay. Anh yêu cầu kiểm tra ai đã xem hồ sơ trong tuần qua. Câu trả lời đến từ nhật ký mượn: không ai ký nhận bản giấy, nhưng sáng nay hệ thống lưu trữ có một lượt truy cập bằng tài khoản quản trị cũ.
Tống Nghi đặt tai nghe xuống. “Thời gian 6 giờ 04.”
Trác nhìn cô. Sáu giờ mười một anh nhận được lời nhắn. Khoảng cách giữa hai sự kiện là bảy phút.
Phòng ghi lời khai im đi. Quân cảm thấy ký ức cũ muốn tự lấp vào khoảng trống: máy photocopy, biên bản sửa giờ, những tài khoản dùng chung và người đã học cách biến quy trình thành nơi không ai chịu trách nhiệm. Anh ép mình quay lại hiện tại. “Lượt truy cập đã làm gì?”
“Mở hồ sơ giải thể An Phúc, xuất một trang và chỉnh trường dữ liệu đính kèm.” Tống Nghi nuốt khan. “Trường đó vốn là địa chỉ đơn vị tiếp nhận hồ sơ bệnh nhân.”
“Còn lịch sử phiên bản?”
“Bản sao lưu đêm qua vẫn còn.”
Quân đứng dậy. “Cô lập máy chủ lưu trữ, sao chép dưới giám sát. Không mở địa chỉ trên máy đang kết nối mạng. Nhóm thứ hai đến kho giấy, nhóm thứ ba giữ Trác. Mọi liên lạc dùng kênh đã xác nhận.”
Kỹ thuật viên ngoại tuyến vừa lúc báo kết quả kiểm tra ảnh. Loại giấy, lớp nhũ và dấu phòng rửa phù hợp với thời điểm Trác khai. Không phát hiện cắt ghép cơ học. Dãy mã trên vòng không phải được viết thêm sau khi chụp. Bức ảnh chưa chứng minh người phụ nữ là ai, nhưng nó phù hợp với mã bệnh nhân được ghi tử vong và với một phiếu chuyển tạo sau đó bảy phút.
Quân nhìn lại người phụ nữ bị bóng cây che nửa mặt. “Chúng ta chưa biết cô ấy còn sống hôm nay.”
“Nhưng cô ấy không chết lúc hồ sơ nói.” An Nhiên đáp.
Trác cúi đầu. Lần đầu từ khi bước vào phòng, anh không dùng sự mỉa mai để che giọng. “Chín năm trước tôi đã nghĩ chỉ cần tìm được tên cô ấy thì sẽ tìm được chị tôi. Sau đó tôi hiểu ngược lại. Họ giết một người trên giấy trước, rồi mới xóa đường đi của người đó.”
Máy in ngoại tuyến chạy một tiếng ngắn. Tống Nghi lấy bản sao lưu vừa được khôi phục, đặt vào túi trong suốt và đưa cho Quân xem qua lớp nhựa. Trường địa chỉ không còn là một ô trống. Nó từng chứa một dòng đầy đủ, nhưng ai đó đã xóa lúc 6 giờ 04 sáng nay. Phần lịch sử chỉ giữ được tên đường; số nhà và tên cơ sở đã bị ghi đè bằng chuỗi ký tự rỗng.
Quân đọc tên đường một lần. Đó là tuyến phía đông chạy qua Kho Đông, nơi bản đồ mưa cho thấy chiếc xe năm xưa buộc phải đi qua. Ở cuối trang, hệ thống tự sinh một cảnh báo đỏ: “Địa chỉ đích đã bị thay đổi sau khi hồ sơ đóng.”
Anh đặt bản in xuống, nhìn đồng hồ rồi nhìn Trác. Người phụ nữ trong ảnh đã sống qua bản kết luận tử vong. Nhưng con đường dẫn đến cô vừa bị ai đó xóa thêm một lần, chỉ bảy phút trước khi lời cảnh cáo được gửi đi.
