Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 48 - Chương 48: Phóng Viên Gõ Cửa

Chương 48: Phóng Viên Gõ Cửa

Ba nhịp gõ dừng lại khi cửa thang máy mở. Nguyễn Trác quay đầu, nước mưa còn chảy từ gấu áo xuống nền hành lang. Anh không đưa phong bì về phía Quân ngay. Bàn tay giữ nó ép sát ngực, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, thứ bên trong sẽ bị ai đó lấy mất trước khi kịp trở thành chứng cứ.

Quân đứng cách anh hai bước. “Anh mang thứ đó đến tự nguyện?”

“Phải.” Trác nhìn qua vai Quân, thấy An Nhiên và Tống Nghi vừa bước khỏi cầu thang bộ. “Nhưng tôi không để nó ở quầy tiếp nhận. Tôi cũng không ký giấy nào ghi tên người đã đưa tài liệu cho tôi.”

“Không ai hỏi tên nguồn tin trước khi biết trong đó là gì.” Quân quay sang Tống Nghi. “Mở phòng ghi lời khai số hai. Bật camera từ lúc tiếp nhận. Gọi cán bộ trực chứng kiến.”

Trác nhếch môi, không rõ là cười hay chỉ thả lỏng một cơ mặt đã căng quá lâu. “Ít nhất anh vẫn còn nhớ quy trình.”

Quân không đáp. Mười năm trước, rất nhiều người cũng nhớ quy trình. Vấn đề là họ đã nhớ đúng phần nào và cố tình quên phần nào.

Phong bì được đặt lên tấm giấy thấm sạch giữa bàn. Mép dưới đã ngấm nước nhưng đường dán còn nguyên. Kỹ thuật viên chụp bốn mặt, ghi nhận tình trạng rồi mới mở dưới camera sau khi Trác xác nhận nó chưa qua tay người khác.

Bên trong có một túi hồ sơ bọc nhựa, ba tờ giấy, một bản đồ gấp sáu và một bức ảnh úp mặt xuống. Giấy đã ngả màu, nếp gấp mềm. Trác đặt hai tay lên đầu gối, ngón cái phải cứ miết vào đường chỉ quần.

Quân không chạm vào bức ảnh. “Chín năm trước, anh gửi đề nghị cung cấp hồ sơ bệnh nhân vô danh đến đâu?”

“Phòng lưu trữ bệnh viện Đông Thành, bộ phận tiếp nhận thông tin của sở và phòng hành chính bệnh viện cũ.”

“Có Kho Đông không?”

“Không. Lúc đó tôi còn không biết cái kho ấy tồn tại.” Trác nhìn thẳng Quân. “Tại sao anh hỏi?”

“Bản sao đề nghị của anh xuất hiện trong một thiết bị tại Kho Đông ba ngày trước.”

Sự lém lỉnh quen thuộc biến mất khỏi mặt Trác. Anh không hỏi đội đã vào đó bằng cách nào, cũng không hỏi họ tìm được gì. Phản ứng đầu tiên của anh là nhìn bức ảnh đang úp trên bàn.

An Nhiên ngồi chếch bên trái, đủ gần để thấy nhưng không tạo cảm giác bao vây. “Ai báo cho anh biết tài liệu cũ bị lục lại?”

“Không ai báo.” Trác lấy điện thoại, đặt lên bàn nhưng chưa mở khóa. “Sáu giờ mười một sáng nay, tôi nhận được một ảnh chụp qua hộp thư mã hóa. Trong ảnh là tờ đề nghị này nằm trên mặt kính một máy photocopy. Phần tiêu đề và chữ ký của tôi đều rõ. Dòng nhắn chỉ có tám chữ: ‘Đừng gõ cửa nơi người chết đang ngủ.’”

Tống Nghi ghi nguyên văn, rồi hỏi: “Anh còn thư gốc?”

“Còn. Tôi có thể giao thiết bị để trích xuất, nhưng cần biên bản riêng.”

Quân đồng ý giới hạn khai thác trong phạm vi thư. Trác tắt kết nối mạng rồi đẩy điện thoại qua bàn. “Tôi đến đây không phải vì tin cảnh sát. Tôi đến vì người gửi biết tôi đã tìm thấy gì chín năm trước.”

Tờ đầu tiên là bản sao đề nghị có dấu nhận của bệnh viện. Tờ thứ hai là văn bản trả lời: không có bệnh nhân nữ vô danh phù hợp khoảng thời gian và đặc điểm Trác mô tả. Tờ thứ ba không có tiêu đề, chỉ là bản chép tay sáu dòng từ một cuốn sổ trực cấp cứu. Ở dòng thứ tư ghi một bệnh nhân nữ không rõ tên được đưa vào lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi ba, quần áo ướt, có dấu tiêm cũ ở cánh tay và phản ứng mạnh với tiếng còi xe. Cột xử lý ghi “chuyển khu theo dõi”, nhưng tên khu bị bỏ trống.

“Bản chép này từ ai?” Quân hỏi.

“Tôi không ghi tên.”

“Người đó còn sống không?”

Trác im lặng.

Quân giữ giọng đều. “Tôi không hỏi để đưa tên vào biên bản công khai. Tôi cần biết có một người đang gặp nguy hiểm hay không.”

“Đó chính là câu cảnh sát đã hỏi tôi chín năm trước.” Trác tựa lưng vào ghế. “Ba ngày sau, người cho tôi xem sổ trực bị điều chuyển. Một tháng sau, họ rút lời, nói đã nhớ nhầm. Tôi không biết họ còn sống hay không. Tôi chỉ biết từ đó không liên lạc được nữa.”

Quân nhìn dòng giờ 21:43. Nó không trùng 21:07 hay 21:14, nhưng đủ gần để nằm trong cùng chuỗi vận chuyển sau hiện trường. Anh nắm bàn tay dưới mép bàn rồi buông ra. Một mốc giờ và bản chép tay không rõ nguồn chưa chứng minh được ai còn sống. Nhưng việc đề nghị của Trác bị đưa trở lại máy photocopy ba ngày trước cho thấy câu hỏi ấy vẫn khiến ai đó sợ.

An Nhiên mở bản đồ. Giấy bên trong được ghép từ bốn bản in đen trắng, trên đó có những đường bút xanh nối các trạm đo mưa, tuyến xe buýt và ba con đường dẫn khỏi bệnh viện cũ. Một vùng được khoanh đỏ quanh Kho Đông. Ở góc dưới, Trác ghi thời gian nước dâng theo bản tin giao thông đêm xảy ra vụ án.

“Bản đồ mưa?” Tống Nghi hỏi.

“Tôi ghép lượng mưa theo giờ, thông báo ngập và lịch ngừng tuyến xe buýt. Đêm đó, hai đường phía nam bị khóa, đường tây ngập sâu. Nếu bệnh nhân đến viện lúc 21:43, xe chỉ có thể đi qua tuyến dịch vụ phía đông.”

Quân đặt thước lên bản đồ, không để ngón tay chạm mực. Tuyến dịch vụ ấy chạy sát cửa thoát hàng của Kho Đông.

“Anh đã kiểm tra thời gian di chuyển thực tế?”

“Ba lần. Một lần trong mưa vừa, hai lần khi đường khô. Khi mưa như đêm đó, ít nhất mười tám phút. Bản ghi chính thức cho xe bảy phút.”

Bảy phút. Con số lặp lại ở camera, biên bản và giờ vận chuyển. Quân không cho phép sự trùng khớp ấy tự biến thành kết luận. Anh yêu cầu Tống Nghi kiểm tra độc lập dữ liệu khí tượng, thông báo ngập, lộ trình và sổ trực cứu thương.

Trác gõ một ngón tay lên mặt bàn. “Anh vẫn chưa hỏi bức ảnh.”

“Vì anh cố tình đặt nó ở đó để tôi hỏi.”

“Và anh đang cố tình không hỏi để chứng minh mình không bị dẫn.”

An Nhiên nhìn từ người này sang người kia. “Hai người có thể dừng thử nhau. Bức ảnh liên quan bệnh nhân trong dòng ghi chép?”

Trác đưa ra điều kiện: danh tính và nơi chụp không được nhập vào hệ thống chung; chỉ nhóm xử lý trực tiếp và viện kiểm sát được xem. Nếu không, anh sẽ mang ảnh về.

Quân lắc đầu. “Anh đã tự nguyện đưa phong bì vào quy trình tiếp nhận. Không thể lấy một phần ra vì kết quả không vừa ý.”

“Vậy thì đây là lần cuối một nguồn tin tìm đến các anh.”

“Và nếu người trong ảnh bị tìm thấy trước chúng tôi, điều kiện của anh còn ý nghĩa gì?”

Trác siết hàm. An Nhiên không đứng hẳn về phía nào. Cô nói chậm: “Anh Quân đúng ở chỗ tài liệu đã vào chuỗi tiếp nhận thì không thể tùy ý rút. Anh Trác đúng ở chỗ đưa danh tính một người có nguy cơ vào hệ thống rộng có thể làm tăng nguy hiểm. Ta có thể niêm phong bức ảnh thành phụ lục hạn chế truy cập, lập biên bản riêng với viện kiểm sát và chưa số hóa phần nhận dạng cho đến khi đánh giá đe dọa hoàn tất.”

Quân nhìn cô. “Không có danh tính, không thể kiểm tra tình trạng người đó.”

“Có thể kiểm tra nơi chụp, thời điểm và mã hồ sơ trước. Nếu ba yếu tố ấy khớp, ta xin lệnh bảo vệ theo thông tin niêm kín. Không cần biến tên người sống thành từ khóa cho cả hệ thống nhìn thấy.”

Tiếng mưa đập mạnh hơn lên cửa kính. Quân ghét những vùng hồ sơ chỉ vài người được quyền mở; chính chúng từng nuôi sai lệch suốt mười năm. Nhưng bảo vệ nhân chứng không phải che giấu chứng cứ. Anh yêu cầu gọi đại diện viện kiểm sát, lập phụ lục hạn chế truy cập và ghi rõ lý do pháp lý.

Trác chưa kịp nói thì điện thoại bàn reo. Tống Nghi nghe, sắc mặt đổi ngay. Một tài khoản tin địa phương vừa đăng ảnh Trác đứng ở hành lang tầng ba, chụp từ bãi xe đối diện. Bài chỉ có một câu: “Phóng viên Nguyễn Trác mang hồ sơ bí mật tới đội hình sự.” Thời gian đăng sớm hơn cuộc gọi đúng hai phút.

Quân yêu cầu lưu trang, xác định góc chụp và trích camera bãi xe. Anh chưa gọi đó là rò rỉ nội bộ; mọi khả năng đều phải được kiểm tra. Nhưng việc giữ tên người trong ảnh khỏi hệ thống chung không còn là tranh cãi lý thuyết.

Đại diện viện kiểm sát đến sau tám phút. Phụ lục được lập, bức ảnh được đánh số riêng và chỉ mở dưới camera. Trác tự tay lật nó lại.

Ảnh chụp qua cửa kính một cơ sở điều dưỡng nhỏ. Người phụ nữ trong ảnh quay nghiêng, đội mũ rộng vành, khuôn mặt bị bóng cây che gần hết. Trên cổ tay cô là vòng bệnh nhân đã cắt mất tên, chỉ còn một dãy mã. Góc ảnh ghi ngày chụp, cách đêm hồ sơ lạnh bị khép gần một năm.

Quân đọc dãy mã hai lần. Tống Nghi mở bản danh mục cũ đã được số hóa ngoại tuyến, không dùng mạng chung. Mã ấy thuộc về một người được ghi đã tử vong trước khi kịp xác định danh tính.

“Anh gặp cô ấy?” Quân hỏi.

“Không.” Giọng Trác khàn đi. “Tôi chỉ nhìn thấy từ bên kia đường. Người đưa tôi đến đó nói nếu tôi bước qua cổng, cả hai chúng tôi sẽ chết.”

“Người phụ nữ này là chị anh?”

Trác nhìn bức ảnh rất lâu rồi lắc đầu. “Không. Nhưng cô ấy ở cùng nơi chị tôi từng bị giữ.” Anh ngẩng lên, sự khiêu khích đã biến mất hoàn toàn. “Và người mà hồ sơ của các anh ghi là đã chết… vẫn còn sống.”