Chương 50 - Chương 50: Không Còn Đường Lùi
Chương 50: Không Còn Đường Lùi
“Rẽ phải.”
Quân nói trước khi Hùng kịp hỏi lại. Chiếc xe số cũ đang nổ máy giữa ngã ba, đầu xe chao về phía con đường men bến. Bên trái, bảng chỉ đường tới Bệnh viện Đa khoa Nam Lộ chỉ còn chưa đầy ba cây số. Bên phải, kho Cảng Cũ cách họ gần gấp đôi. Đồng hồ trên điện thoại nhảy sang 10 giờ 57.
Hùng không vặn ga. “Mẹ mày đang cấp cứu.”
“Tao biết.”
“Biết mà còn đi?”
Quân nhìn vào màn hình đã nứt. Livestream ở chợ bị gỡ khỏi trang đầu, nhưng những bản cắt lại vẫn mọc lên như hàng lỗi bị trả về kho. Một tài khoản vừa ghép cảnh bà Mai ngã với ảnh anh túm cổ áo Duy. Dòng chữ bên dưới hỏi người xem có nên báo công an khi thấy anh xuất hiện tại bệnh viện hay không. Long đã chuẩn bị sẵn người đứng ở cả hai đầu đường.
Quân nói: “Tao đến bệnh viện lúc này, họ có ảnh tao bước vào trước khi bác sĩ kịp đo huyết áp cho mẹ. Mày đi.”
Hùng quay phắt lại. “Tao không phải người nhà.”
“Cấp cứu không đợi hộ khẩu. Mày biết mẹ tao uống thuốc gì, biết cô Hạnh, biết gọi tao qua số nào. Làm thủ tục thiếu gì thì ghi nợ tên tao.”
“Tên mày giờ nổi hơn ca sĩ, ghi vào đâu người ta chẳng biết.”
Duy ngồi phía sau, một tay giữ sườn, tay kia rút ví. Hắn lấy một xấp tiền, đặt lên yên xe rồi nói: “Khoản vay cá nhân. Không liên quan Minh Thịnh. Anh Hùng có thể viết giấy nhận, Quân ký sau.”
Quân nhìn tiền như nhìn một cái bẫy có in mệnh giá. Duy không rút tay lại. “Mẹ anh không cần phải chứng minh bà sạch rồi mới được đóng viện phí. Còn nếu anh sợ tôi mua chuộc, cứ tính lãi.”
Hùng khịt mũi. “Cổ đông cho vay nóng, nghe còn bẩn hơn chủ nợ ngoài chợ.”
“Ít nhất tôi chưa biết đổ sơn vào cửa nhà.”
Không ai cười. Hùng nhét tiền vào túi áo, giật lấy điện thoại của Quân, chụp màn hình căn cước, mã bảo hiểm và danh sách thuốc bà Mai từng dùng. Quân đọc thêm số của cô Hạnh, dặn không để bất kỳ người nào tự xưng nhân viên Minh Thịnh vào gần mẹ. Hùng nghe hết, rồi tát nhẹ vào mũ bảo hiểm anh.
“Đến đó mở được cái gì thì mở cho đáng. Tao mà nghe mày quay đầu giữa đường, tao tự đem mẹ mày tới đánh.”
Hùng bước xuống, chặn một chiếc taxi vừa trả khách ở quán cơm đầu ngã ba. Hắn không gọi qua ứng dụng, trả tiền mặt trước rồi đi về phía bệnh viện. Duy cũng tách khỏi nhóm, kéo khẩu trang cao lên và lên một taxi khác để tới Cảng Cũ bằng tuyến chính. Hắn không giữ thẻ, không giữ đầu đọc, chỉ mang giấy ủy quyền cùng tuyên bố đã ký. Nếu một xe bị chặn, giao dịch vẫn còn hai mảnh chạy trên hai đường khác nhau.
Quân chở An Nhiên rẽ phải. Đầu đọc nằm trong túi giữ nhiệt kẹp giữa hai người, còn thẻ công trình áp sát ngực anh sau lớp áo. Chưa đầy một phút sau, Bùi Sơn gửi ảnh chụp bảng quản trị. Cảnh báo truy tìm đã mở rộng khỏi khu chợ, bán kính tăng lên sáu cây số. Phần thưởng không ghi bằng tiền, chỉ hứa “ưu tiên xử lý điểm uy tín” cho tài xế cung cấp vị trí chính xác.
Quân bật cười một tiếng không vui. “Khuyến mãi mới. Bắt đồng nghiệp đổi lấy năm sao.”
An Nhiên nhìn bản đồ giấy đã gấp nhỏ trên tay. “Đường ven kênh có camera ở trạm cân.”
“Camera đó quay biển số xe tải, không quay mặt người thấp hơn thùng hàng.”
“Anh đã chạy qua đó?”
“Ba năm giao cơm cho bảo vệ ca đêm. Có hôm họ ăn xong mới nhớ cấm shipper vào.”
Anh không đi theo chỉ dẫn trên điện thoại. Chiếc máy vẫn bật nhưng nằm trong túi bọc giấy bạc, chỉ được lấy ra ở những đoạn cần nhận tin. Quân rẽ vào dãy nhà máy đá, luồn qua con đường bê tông đầy nước muối và vảy cá. Bánh xe trượt hai lần. An Nhiên ghì một tay vào khung yên, tay kia giữ túi đầu đọc.
Qua khỏi trạm cân, hai chiếc xe giao hàng xuất hiện phía sau. Một người mặc áo khoác của ứng dụng Quân từng chạy, điện thoại gắn trên tay lái đang mở đúng tấm ảnh khoanh đỏ. Người kia bấm còi ba lần rồi hét: “Quân! Dừng lại nói chuyện!”
Quân không tăng tốc ngay. Đường trước mặt là cầu sắt hẹp, chỉ đủ hai xe tránh nhau. Chạy lên đó sẽ biến mình thành đơn hàng đặt sẵn giữa màn hình. Anh giảm ga, giả như chuẩn bị tấp vào lề. Hai xe phía sau dồn lên. Đúng lúc khoảng cách còn chưa đầy một thân xe, Quân quặt trái qua cổng khu thu mua phế liệu.
Người gác cổng bật dậy chửi. Quân ném tờ phiếu giao cá còn dính nước xuống bàn. “Kho lạnh trả vỏ thùng!”
Ông ta cúi nhìn theo phản xạ. Quân đã lách qua dãy sắt vụn, chạy sát chân máy ép rồi vòng ra lối bốc hàng phía sau. Hai shipper đuổi theo nhưng một người bị chặn ở cân xe, người còn lại vẫn bám được tới dốc đất. Hắn chỉ là một tài xế trẻ, gương mặt căng vì thiếu ngủ và thiếu tiền.
“Dừng lại đi!” cậu ta hét. “Tôi chỉ cần chụp vị trí!”
Quân nhìn qua gương. Câu đó nghe còn tệ hơn lời đe dọa. Hệ thống chỉ cần treo một miếng lợi đủ gần trước mặt.
Cuối dốc là bãi container cụt. An Nhiên mở bản đồ, giọng gấp: “Bên phải không có đường.”
“Có đường cho xe giao bình nước.”
Quân ép xe qua khe giữa hai container, nơi một tấm tôn bị kê cao vừa đủ tay lái lọt xuống. Anh từng giao nước cho đội bốc xếp ở đây, từng bị trừ mười nghìn vì khách nói chai xước. Chiếc xe cạ gương vào tôn, phát tiếng rít dài. Người đuổi phía sau thắng gấp, không dám lao theo khe hẹp.
Quân thoát ra bờ kênh, nhưng cổ tay trái tê rần vì cú va. An Nhiên hỏi anh có lái được không. Anh đáp: “Còn bóp phanh được là còn tính tiền được.”
Mười một giờ mười tám, họ nhìn thấy mái kho Cảng Cũ sau hàng rào gỉ. Cổng chính có hai người mặc thường phục đứng cạnh một xe bảy chỗ. Quân không nhận ra mặt, nhưng nhận ra cách họ không nhìn hàng hóa mà chỉ nhìn từng người bước xuống xe. Anh vòng ra lối dành cho công nhân bảo trì, nơi cống thoát nước chạy sát tường kho.
Duy đã đến trước, gửi mã cửa phụ qua kênh hồ sơ. Hắn không hỏi họ đang ở đâu, chỉ báo: “Khải còn ở trong. 11 giờ 30 khóa phòng, không khóa đồng hồ.”
Quân dắt xe xuống bãi cỏ ướt, tháo biển số bỏ vào túi rồi phủ lên xe một tấm bạt rách. An Nhiên nhìn động tác đó. “Anh tính lấy lại à?”
“Xe của Hùng. Mất thì tôi phải đền. Làm người bị săn vẫn có công nợ.”
Cửa phụ mở đúng một gang. Duy kéo họ vào, khóa lại ngay. Hành lang kho lạnh hơn bên ngoài, mùi giấy cũ và thuốc chống ẩm bám trong cổ họng. Cuối hành lang chỉ có Khải, một phụ nữ đeo thẻ quản lý lưu trữ và một người đàn ông đang đặt máy quay cố định lên bàn.
Khải nhìn đồng hồ. “Mười một giờ hai mươi bốn. Tôi đã nghĩ anh sẽ chọn bệnh viện.”
“Ông đã nghĩ đúng. Tôi chỉ không đi bằng chân.”
Ánh mắt Khải lướt qua túi giữ nhiệt. “Ai giữ đầu đọc?”
An Nhiên đặt túi lên bàn nhưng không mở. “Tôi. Ai giữ bản mirror?”
Người phụ nữ đeo thẻ lên tiếng: “Tôi là quản lý kho thuê ngoài. Bản niêm phong mang mã LEGAL-MIRROR 02 nằm trong két. Tôi chỉ mở khi đủ biên bản nhận dạng vật chứng, chữ ký ba bên và hình ảnh liên tục.”
Duy đặt giấy ủy quyền xuống. “Bên cổ đông.”
Khải đặt một tập hồ sơ mỏng cạnh đó. “Bên pháp chế.”
Mọi người nhìn Quân. Anh sờ tấm thẻ dưới áo. “Bên bị các ông vu là tống tiền.”
Khải không phủ nhận. Hắn đẩy biên bản sang, chỉ vào dòng cuối. “Khi anh đưa thẻ vào quy trình, anh xác nhận đã giữ nó từ thời điểm nhận chiếc hộp đến hiện tại. Nếu dữ liệu không khớp bản mirror, phía tập đoàn có thể dùng chính biên bản này để cáo buộc anh chiếm giữ trái phép và can thiệp chứng cứ.”
“Còn nếu khớp?”
“Thì từ phút mở niêm phong, bản mirror không còn là bảo hiểm riêng của tôi. Nó trở thành tài liệu có ba bên biết và một đơn vị lưu trữ độc lập chứng kiến.”
Khải đang đốt đường lui của chính mình, nhưng vẫn bắt Quân đứng vào ngọn lửa trước. Đây chưa phải đổi phe.
An Nhiên đọc từng dòng, sửa cách ghi “người giao nộp” thành “người xuất trình để đối chiếu”, thêm tình trạng thẻ không trầy mới, không có dấu bóc lớp nhựa, và yêu cầu máy quay ghi cận cảnh trước khi thẻ rời tay Quân. Khải đồng ý hai chỗ, bác một chỗ. Họ mất ba phút chỉ để tranh một động từ.
Mười một giờ hai mươi tám, quản lý kho mở két. Bên trong là một hộp niêm phong màu xám, mã LEGAL-MIRROR 02 trùng với ảnh chỉ mục An Nhiên giữ. Không ai được chạm vào nó trước máy quay. Duy ký trước. Khải ký sau. Bút tới tay Quân, điện thoại trong túi anh rung liên tục.
Hùng gọi.
Quân nhìn đồng hồ, rồi nhìn khe cắm trên đầu đọc. Hai mươi tháng qua, anh luôn nghĩ đường lùi là thứ người nghèo phải giữ kỹ nhất: một công việc khác, một chỗ trọ rẻ hơn, một lời xin lỗi dù mình không sai. Nhưng từ lúc cái hộp rơi vào tay, mỗi lần anh lùi, Long lại bước thêm một bước tới mẹ anh, tới tên cha anh, tới những người chỉ muốn sống hết ca.
Anh ký.
Nét bút đầu run vì cổ tay vừa va vào tôn. Nét sau đậm hơn. Quân rút thẻ công trình khỏi áo, đặt dưới ống kính và nói rõ thời điểm, địa điểm anh nhận nó. An Nhiên mở túi đầu đọc. Quản lý kho cắt lớp niêm phong ngoài của hộp mirror.
Điện thoại vẫn rung.
Khải nhìn anh. “Nghe đi. Chúng ta còn một phút trước khi khóa biên bản.”
Quân bật loa nhưng không rời tay khỏi tấm thẻ. Tiếng hành lang bệnh viện vọng qua máy, rồi giọng Hùng thấp xuống: “Mẹ mày tỉnh. Bác sĩ cho nói vài câu.”
Có tiếng thở khó nhọc. Quân nuốt khan. “Mẹ?”
Bà Mai không hỏi anh đang ở đâu. Bà cũng không bảo anh quay về. Giọng bà yếu nhưng từng chữ vẫn rõ, như thể bà đã giữ chúng suốt từ ngày ký tờ giấy nhận tiền năm ấy.
“Quân, con nghe mẹ. Đừng để cha con chết lần hai.”
