Chương 51 - Chương 51: Hồ Sơ Giả
Chương 51: Hồ Sơ Giả
Tiếng thở của bà Mai còn mắc lại trong loa khi cuộc gọi bị ngắt. Quân giữ điện thoại sát bàn lâu hơn một nhịp, như thể làm vậy có thể giữ mẹ ở đầu dây bên kia. Đồng hồ trên tường nhảy sang 11 giờ 29, kim giây chạy đều, lạnh hơn bất kỳ lời thúc giục nào trong phòng.
Hùng nhắn ngay sau đó: “Bác sĩ đang cho làm thêm xét nghiệm. Tao ở đây. Mày đừng gọi lại liên tục.” Quân đọc hai lần rồi úp điện thoại xuống. Anh không nói với ai câu mẹ vừa dặn; tất cả đều đã nghe qua loa ngoài, và không ai trong phòng đủ vô duyên để biến nó thành lời động viên.
Quản lý kho kéo chiếc ghế sát bàn, chỉ vào đầu đọc. “Mười một giờ ba mươi, tôi khóa biên bản thời điểm mở niêm phong. Sau mốc đó vẫn được đọc dữ liệu, nhưng mọi thao tác phải lập phụ lục mới.”
An Nhiên xoay đầu đọc về phía máy quay. “Chế độ chỉ đọc.”
Người quản lý gạt công tắc cơ học ở cạnh thiết bị, cho máy quay thấy đèn báo chuyển từ vàng sang xanh. Bà đọc rõ số sê-ri đầu đọc, số niêm phong của hộp LEGAL-MIRROR 02 và tình trạng tấm thẻ. Quân đặt ngón tay lên mép thẻ, cổ tay trái nhói lên như bị ai bẻ ngược, nhưng anh vẫn tự đưa nó vào khe cắm.
Đầu đọc không phát tiếng báo. Trên màn hình chỉ hiện một dãy số dài, loại thẻ và dung lượng bộ nhớ thấp hơn một chiếc điện thoại rẻ tiền. Thanh tiến trình tạo ảnh dữ liệu chạy từng phần trăm. Quân nhìn nó chậm đến mức nhớ những đơn hàng bị khách giữ dưới sảnh chỉ để kiểm tra từng hộp cơm rồi vẫn đánh một sao vì canh nguội.
Khải đứng phía đối diện, hai tay đặt trên tập biên bản. “Không ai mở file trực tiếp. Đầu tiên tạo bản ảnh, tính mã băm, sau đó mới đối chiếu với mirror.”
“Ông nói câu đó nghe như người sạch,” Quân đáp.
“Tôi nói như người không muốn ngồi tù vì một cái thẻ của anh.”
Mười một giờ ba mươi hai, ảnh dữ liệu hoàn tất. Quản lý kho đọc hai chuỗi mã băm dài, một từ thẻ, một từ bản mirror. Bốn ký tự đầu giống nhau, bốn ký tự cuối cũng giống. Bà cho phần mềm so sánh toàn bộ rồi quay màn hình về phía máy quay: MATCH – 100%.
Duy thở ra trước. Khải không thở ra, chỉ khép mắt trong một giây. Quân nhìn An Nhiên. Cô không vui. Cô lấy bút khoanh quanh chữ MATCH trên bản in tạm rồi nói: “Hai bản giống nhau chỉ chứng minh chúng cùng một nguồn. Chưa chứng minh nội dung bên trong là thật.”
Khải gật đầu. “Nhưng đủ chứng minh tôi không sửa bản mirror sau khi giao dịch được đề nghị.”
“Và đủ chứng minh nếu đây là bẫy, ông đã giữ nguyên cái bẫy rất cẩn thận.”
Bên trong ảnh dữ liệu có ba thư mục. Một thư mục chứa bảng chuyển tiền đã xuất hiện trong USB cũ. Một thư mục là nhật ký cổng và camera của Minh Thịnh Plaza. Thư mục cuối cùng mang tên AT-19, bên trong có hai phiên bản biên bản tai nạn của Phạm Văn Đạt, cách nhau đúng mười một phút.
Phiên bản đầu ghi thời điểm sự cố lúc 1 giờ 17. Dòng mô tả ngắn, khô, cho biết hệ thống cảnh báo tải trọng đã phát tín hiệu trước khi giàn đỡ sập. Phiên bản sau đổi thành 1 giờ 28, xóa đoạn cảnh báo và thêm kết luận người vận hành tự ý bỏ quy trình. Dưới phần xác nhận là chữ ký mang tên cha Quân.
Quân không chạm màn hình. Anh đã nhìn chữ ký ấy trong hồ sơ cũ, trên tờ giấy mẹ anh từng ôm cả đêm rồi giấu vào đáy tủ. Nó giống đến mức người ngoài sẽ tin. Chỉ có cái móc cuối chữ Đạt hơi dài, như một người bắt chước đã cẩn thận quá mức.
An Nhiên phóng to phần thuộc tính tệp. “Không kết luận bằng mắt. Chúng ta cần mẫu chữ ký độc lập, người lập biên bản và hệ thống phát hành văn bản. Hôm nay chỉ công bố thứ có thể kiểm tra ngay.”
Duy chống tay lên bàn. “Nếu chỉ đưa mã băm, Long sẽ nói chúng ta đang diễn trò với mấy dãy số. Phải đưa ít nhất hai trang.”
Khải đáp: “Đưa cả biên bản tai nạn sẽ làm lộ người đã truy cập kho hồ sơ cũ. Vy là người đầu tiên bị giữ lại.”
“Cô ấy đã bị giữ rồi.”
“Bị giữ trong tòa nhà khác với bị gắn tên vào một vụ đánh cắp dữ liệu.”
Hai người nhìn nhau qua tập giấy, mỗi bên đều đang bảo vệ một người và một đường lui khác nhau. Quân kéo bản in về phía mình. Anh chọn phiếu đề nghị hiệu chỉnh biên bản AT-19/07, trang chỉ có mã dự án, hai mốc thời gian, lệnh thay thế tệp camera và chữ ký phê duyệt của một chức danh cấp quản lý. Tên nhân viên cấp dưới được che, số tài khoản và địa chỉ nhân chứng cũng bị bỏ.
“Đăng trang này,” anh nói. “Kèm đoạn quay mở niêm phong, mã băm và xác nhận ba bên. Không đăng tên Vy, không đăng ông Tín, không đăng toàn bộ chữ ký của cha tôi.”
An Nhiên nhìn anh lâu hơn một nhịp. “Đây chỉ là công bố thử. Một khi họ phản ứng, chúng ta không thu lại được.”
“Tôi biết. Giao thử một phần để xem người nhận có thật sự ở địa chỉ đó không.”
Quản lý kho xuất trang tài liệu từ bản ảnh ở chế độ chỉ đọc, đóng dấu thời gian điện tử của hệ thống lưu trữ và in thêm một bản giấy. Duy ký xác nhận bên cổ đông. Khải ký bên pháp chế. Quân ký với tư cách người xuất trình. An Nhiên viết lời dẫn chưa đầy hai trăm chữ, không dùng từ “chứng minh”, chỉ nêu rằng tài liệu đặt ra nghi vấn nghiêm trọng về việc thay đổi thời điểm tai nạn và yêu cầu Minh Thịnh công bố sổ văn bản gốc để đối chiếu.
Bùi Sơn nhận gói tài liệu qua ba địa chỉ thư điện tử khác nhau. Hắn gọi lại để đọc bốn ký tự đầu và cuối của mã băm, giọng nhỏ như đang trốn dưới bàn làm việc. “Khớp. Tôi đưa lên trang hồ sơ của chị Nhiên, gửi bản sao cho hai tòa soạn và một nhóm hỗ trợ người lao động. Không đẩy quảng cáo, không dùng tài khoản ảo. Thứ gì tự chạy thì để nó tự chạy.”
Ngoài cổng kho vang lên tiếng còi xe ngắn. Điện thoại bàn của người quản lý reo. Bảo vệ báo có hai người tự xưng đại diện Minh Thịnh tới kiểm tra tài liệu lưu trữ khẩn cấp, nhưng không có lịch hẹn và chỉ đưa ảnh chụp một công văn chưa đóng dấu. Bà đáp họ có thể đứng ngoài đến tối nếu thích, rồi ghi thời điểm cuộc gọi vào phụ lục.
Mười một giờ bốn mươi ba, bài đăng xuất hiện. Trong ba phút đầu chỉ có vài chục lượt xem. Sang phút thứ năm, một tài khoản tự nhận từng làm an toàn lao động hỏi vì sao mã tuyến camera trong phiếu trùng với hệ thống cũ của Plaza. Một người khác chụp lại mốc 1 giờ 17 và ghép với lời khai ông Tín từng nói trước đó. Những bình luận đầu tiên chưa tin Quân, nhưng ít nhất họ bắt đầu hỏi Minh Thịnh thay vì chỉ hỏi anh đã tống tiền bao nhiêu.
Điện thoại Quân rung. Hùng gửi ảnh bàn tay bà Mai đặt trên chăn bệnh viện, đầu ngón tay còn kẹp máy đo. Dưới ảnh chỉ có một dòng: “Ổn tạm. Bác sĩ chưa cho về.” Quân gõ “Trông mẹ giúp tao”, xóa chữ “giúp”, rồi viết lại: “Ở với mẹ. Có gì gọi ngay.”
Khi anh ngẩng lên, An Nhiên đang nhìn màn hình đếm lượt chia sẻ. Cô không hỏi về bà Mai. Cô chỉ đẩy chai nước tới gần tay phải của anh, tránh cổ tay đang đau. Cử chỉ nhỏ đến mức không ai trong phòng cần giả vờ không thấy.
Mười một giờ năm mươi mốt, phản hồi của Minh Thịnh được đăng đồng loạt trên trang tập đoàn, ba báo điện tử thân hữu và nhóm tài xế đang treo thưởng vị trí Quân. Tiêu đề chỉ có sáu chữ: TÀI LIỆU BỊ CẮT GHÉP, GIẢ MẠO.
Thông cáo viết bằng giọng lịch sự. Minh Thịnh khẳng định không tồn tại phiếu AT-19/07 trong sổ văn bản năm xảy ra tai nạn, đồng thời công bố một “báo cáo giám định kỹ thuật độc lập” dài mười hai trang. Báo cáo chỉ ra mẫu biểu trong tài liệu của nhóm Quân được ban hành sau vụ việc gần hai năm, con dấu lấy từ một hồ sơ đấu thầu công khai và thuộc tính tệp cho thấy văn bản được tạo gần đây.
Duy giật bản in khỏi máy. “Mẫu biểu này là mẫu nội bộ. Không có trên mạng.”
Khải lật tới trang tám, mặt hắn lần đầu mất vẻ mềm mỏng. “Họ chuẩn bị báo cáo trước khi chúng ta đăng. Mười hai trang, có ảnh đối chiếu, có số công văn, có chữ ký chuyên gia. Không thể làm trong tám phút.”
An Nhiên không nhìn phần kết luận. Cô kéo báo cáo về trang phụ lục, so mã tài liệu mà Minh Thịnh gọi là bản gốc với mã trên thẻ. Hai số gần giống nhau, chỉ khác một ký tự ở vị trí thứ chín. “Họ không cần biết chúng ta sẽ đăng trang nào. Họ đã có bộ phản bác cho toàn bộ thư mục.”
Quản lý kho nói chậm: “Thẻ và mirror khớp tuyệt đối. Nhưng nếu nội dung đã bị tạo giả trước khi được niêm phong, quy trình hôm nay chỉ chứng minh một hồ sơ giả đã được giữ nguyên.”
Căn phòng im đi. Quân hiểu cảm giác đó. Một đơn hàng được đóng gói đẹp, có mã, có người nhận, có đủ ảnh giao hàng vẫn có thể chứa thứ không ai nên mở. Họ vừa mất gần một giờ để chứng minh mình không tráo hàng, và Long chỉ cần tám phút để nói món hàng vốn đã giả từ đầu.
Bình luận dưới bài của An Nhiên đổi hướng rất nhanh. Những câu hỏi về mười một phút bị đẩy xuống. Ảnh Quân ở chợ lại trồi lên, lần này kèm chữ “dựng hồ sơ”. Tài khoản treo thưởng vị trí anh ghim một ảnh chụp từ báo cáo giám định: mục người tạo tệp ghi PHAM.MINH.QUAN.
Quân nhìn tên mình nằm trong ô thuộc tính. Anh chưa từng mở phần mềm soạn văn bản đó, chưa từng gõ tên mình vào chiếc thẻ. Cổ tay trái đau buốt, nhưng bàn tay phải của anh lại lạnh ngắt.
Bùi Sơn gọi đến, không chào. “Đừng xóa bài. Tôi đang lưu toàn bộ thời điểm phản ứng của họ. Nhưng anh Quân, có chuyện tệ hơn.”
“Tên tôi trong file.”
“Không chỉ trong file.” Giọng Sơn khàn đi. “Họ vừa gửi thông báo cho toàn hệ thống đối tác. Họ nói người tạo hồ sơ giả là anh.”
