Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 35 - Chương 35: Hòm Gỗ Không Tiếng

Chương 35: Hòm Gỗ Không Tiếng

Tiếng quả cân gang chạm mặt bàn đá vang khô một tiếng. Hòm số bảy đặt giữa kho tây Lễ bộ lại im như đã hút hết mọi âm thanh quanh nó.

Tạ Uyển đến trước giờ Thìn, mang theo bản sao danh mục hôm qua, thẻ đo của Nội Lễ và hai nữ sử phụ trách ghi biên. Kho tây chưa mở hết cửa. Ánh sáng sớm chỉ lọt qua một cánh, kéo thành vệt dài trên nền gạch ẩm, đủ soi rõ những hòm áo lễ xếp thành hai hàng. Hòm số bảy không nằm cùng hàng. Nó được đặt riêng trên một bệ gỗ thấp, bốn góc phủ vải đỏ, dây niêm quấn ba vòng, mặt sáp in tư ấn của Tưởng Thừa Ân.

Viên ngoại lang Lễ bộ hôm qua đã đứng chờ. Bên cạnh hắn là bốn phu kho và một thư lại ôm sổ, nhưng cuốn sổ ấy từ lúc Tạ Uyển bước vào vẫn chưa được mở.

“Thượng thư đã cho phép Tạ chưởng lễ đối niêm bên ngoài.” Viên ngoại lang nói. “Dấu còn nguyên, dây không đứt. Xem xong xin ghi nhận để kho còn chuyển xe.”

Tạ Uyển không bước ngay đến hòm. Nàng đặt bản sao danh mục lên bàn, lấy từ tay áo ra một tờ phê mỏng. Trên đó chỉ có một dòng do Vĩnh Ninh cung chuyển lại từ đêm qua: “Xe nội xa chở áo đại hôn, không được xếp vật không rõ trọng.”

Nét chữ của Chiêu Nghi thanh, thẳng, không hề nhắc tới hòm số bảy. Nhưng chỉ một câu ấy đã khiến việc cân hòm không còn là đòi hỏi riêng của một nữ quan.

“Điện hạ phải ngồi xe thứ ba trong ngày xuất giá.” Tạ Uyển nói. “Hòm này xếp ngay sau áo đại hôn. Trọng lượng không rõ thì không thể định trục xe, càng không thể nhận vào vòng nội xa.”

Viên ngoại lang nhìn tờ phê, sắc mặt không đổi. “Kho chỉ được lệnh cho cô xem niêm. Không có lệnh mở hòm.”

“Ta không xin mở.”

“Cân cũng là động hòm.”

“Không động thì làm sao đưa lên xe?”

Câu hỏi dừng lại giữa mùi gỗ ẩm và dầu thông. Viên ngoại lang liếc sang thư lại. Người kia cúi đầu thấp hơn, như thể chỉ cần không nhìn thấy thì sẽ không phải chịu trách nhiệm. Tạ Uyển chờ đủ một nhịp rồi ra hiệu cho nữ sử đặt quả cân lên bàn đối chiếu. Mỗi quả đều có dấu Nội Lễ, năm đúc và vết khuyết riêng. Nàng bắt đầu từ việc cân dây nâng, đòn móc và tấm kê, ghi trọng lượng riêng trước mặt tất cả mọi người.

Không ai còn có thể nói nàng cố tình làm sai số.

Hòm số bảy cao đến đầu gối, dài hơn một cánh tay, ngoài bọc gỗ sẫm màu. Thoạt nhìn, nó không khác những hòm đựng áo tế bên cạnh. Chỉ khi đến gần, Tạ Uyển mới thấy mép đáy dày hơn lệ thường gần nửa đốt tay. Các đầu đinh ở thân hòm đã ngả màu, còn hàng đinh giữ đáy lại sáng hơn, được đóng sâu rồi mài phẳng. Hai quai sắt hai bên cũng lớn quá mức cần thiết đối với một hòm y phục.

Nàng không chạm vào mặt sáp. Trước hết, nàng đối từng nét tư ấn với dấu in ngược trên bản sao: góc phải có một vết lõm nhỏ, chữ “Ân” thiếu một chấm son, hoàn toàn trùng khớp. Dây niêm không đứt, nút buộc đúng ba vòng. Nhưng ngoài tư ấn của Tưởng Thừa Ân, không có dấu giao kho, không có bài tên người coi, cũng không có thẻ phẩm danh treo ở quai.

“Người nào nhận hòm từ tay Thượng thư?” Tạ Uyển hỏi.

Viên ngoại lang đáp: “Hòm theo lệnh nhập đoàn.”

“Ta hỏi người nhận.”

“Lệnh của Thượng thư chính là người chịu trách nhiệm.”

“Lệnh không thể đứng gác trên đường sang Bắc Yên.”

Nàng quay sang thư lại ôm sổ. “Mở sổ giao nhận.”

Người kia khựng lại. Viên ngoại lang lên tiếng trước: “Sổ kho không thuộc phần Nội Lễ kiểm.”

“Vậy ghi vào biên rằng Lễ bộ không xuất trình được người giao và người nhận.”

Lần này, thư lại ngẩng đầu. Hắn nhìn viên ngoại lang, rồi nhìn trang giấy trắng trước mặt hai nữ sử. Một câu bị ghi lại có thể tồn tại lâu hơn một lời từ chối. Sau một thoáng, hắn đành mở sổ. Dòng dành cho hòm số bảy chỉ có ngày nhập kho và bốn chữ “thượng thư thân niêm”. Cột người nhận vẫn trống.

Tạ Uyển không hỏi thêm. Nàng cho bọc vải nỉ quanh hai quai sắt, buộc gọn để khi nâng không làm trầy gỗ. Viên ngoại lang nhìn động tác ấy, khóe mắt hơi động.

“Quai hòm không có sơn,” hắn nói.

“Nhưng áo đại hôn ở ngay bên cạnh. Vật trong vòng nội xa không được va tiếng kim khí khi điện hạ hành lễ.”

Đó là quy tắc thật, dù mục đích của nàng không chỉ để giữ yên nghi trượng.

Bốn phu kho luồn dây qua đáy hòm. Khi họ cùng ghì vai nâng lên, bệ gỗ phát tiếng kẽo kẹt, còn chiếc hòm vẫn không vang một tiếng. Không có tiếng vải dồn, không có tiếng gỗ nhỏ lăn, cũng không có mùi hương thoát qua kẽ nắp. Nó nặng đến mức hai người phía trước phải đổi tay mới đặt được lên bàn cân.

Đòn cân hạ thấp. Tạ Uyển tự tay chuyển từng quả, chờ đầu kim đứng yên rồi đọc số.

“Một trăm ba mươi hai cân.”

Nữ sử bên trái lặp lại, ghi rõ cả trọng lượng dây và tấm kê đã trừ. Trong kho, không ai nói gì. Hòm hương lớn nhất đi cùng đoàn chỉ hơn bốn mươi cân. Hòm áo đại hôn, tính cả lớp gấm dày và phụ sức, cũng chưa đến sáu mươi. Hòm số bảy không lớn hơn chúng bao nhiêu, nhưng nặng hơn hai hòm cộng lại.

Viên ngoại lang cuối cùng lên tiếng: “Danh mục không ghi trọng lượng, vậy không có số nào để nói là sai.”

“Không ghi chính là sai.” Tạ Uyển nhìn đầu kim còn rung rất nhẹ. “Từ hôm nay đã có số để đối.”

“Hòm có thể chứa vật tế bằng đá.”

“Vậy phẩm danh phải ghi là vật đá.”

“Có thể là đồ đồng ban sang Bắc Yên.”

“Vậy phải do Thượng Công cục giao, có người coi và số lượng.”

Mỗi cách giải thích hắn đưa ra đều cần một dấu vết khác trong sổ. Hòm số bảy không có gì ngoài tư ấn của Tưởng. Sự trống rỗng ấy kín hơn mọi lời nói dối.

Tạ Uyển đi vòng quanh bàn cân. Khi bốn phu kho nâng hòm lần nữa, nàng để ý dây bên trái căng trước dây bên phải, dù hai điểm móc đã cân đều. Trọng tâm của hòm dồn xuống thấp và hơi lệch về phía đầu có dấu son. Thế nhưng bên trong vẫn im tuyệt đối. Một vật nặng như thế, nếu là đồ đồng rời hoặc vật đá, chỉ cần nhấc khỏi mặt bàn cũng phải có chút xê dịch. Nếu là vải bọc chặt, trọng lượng lại không thể lớn đến vậy.

Nàng đặt thẻ đo sát đáy. Mép ngoài cao hơn chuẩn hòm áo lễ gần nửa tấc.

“Ta cần thử thăng bằng trước khi ghi hòm đủ điều kiện lên xe.”

Viên ngoại lang lập tức nói: “Niêm đã đối, trọng lượng đã cân. Không còn gì để thử.”

“Đường bắc có ba đoạn dốc. Một hòm lệch trọng đặt sau lưng điện hạ có thể kéo nghiêng thùng xe. Theo lệ vận nghi, vật vượt quá tám mươi cân phải thử hai đầu trước khi xếp.”

“Đó là lệ đối với chuông, khí đồng và bia đá.”

“Vậy Lễ bộ xác nhận hòm này không chứa chuông, khí đồng hay bia đá chăng?”

Viên ngoại lang im lặng.

Tạ Uyển không ép hắn trả lời. Nàng yêu cầu trải hai lớp nỉ xuống nền, đặt một thanh kê dưới đầu hòm rồi cho phu kho nhấc đầu còn lại lên đúng một tấc. Không được xoay, không được giật, càng không được chạm dây niêm. Động tác ấy đủ nhỏ để không thể gọi là phá hòm, cũng đủ để nhìn cách trọng lượng chuyển.

Phó Cẩn xuất hiện ở cửa kho khi bốn người vừa vào vị trí. Hắn mang đao, đứng dưới bóng mái, sau lưng có hai cấm quân. Tạ Uyển không biết hắn được điều đến từ lúc nào. Có lẽ Tưởng Thừa Ân muốn cuộc kiểm tra này có người nhìn, cũng có lẽ muốn nàng nhớ rằng mỗi nét bút của mình đều đang bị cân cùng chiếc hòm.

Phu kho nâng đầu phía đông. Chiếc hòm nghiêng lên một chút. Trọng lượng dồn xuống thanh kê, nặng và lì như một khối chôn trong đáy. Không có tiếng gì.

“Đổi đầu,” Tạ Uyển nói.

Viên ngoại lang bước lên nửa bước. “Tạ chưởng lễ, đủ rồi.”

“Chưa biết đầu nào nặng hơn thì chưa thể buộc lên xe.”

Hắn nhìn nàng. “Có những thứ giữ nguyên sẽ an toàn hơn.”

Tạ Uyển nhớ lời Tưởng hôm qua: biết chỗ nào không nên nhìn quá sâu. Nàng cúi mắt về tờ biên trên tay nữ sử. “Thuộc hạ không nhìn vào trong. Thuộc hạ chỉ đang giữ cho xe của điện hạ không lật.”

Không ai có thể công khai bảo rằng an nguy của công chúa kém một chiếc hòm vô danh. Viên ngoại lang lùi lại.

Bốn phu kho chuyển dây. Đầu phía tây được nâng lên. Lần này, chiếc hòm gần như không chịu rời nền, khiến một người phải ghì thêm vai. Tạ Uyển nhìn thanh kê phía đối diện. Vết ép trên nỉ sâu hẳn xuống, chứng tỏ phần nặng nhất nằm sát đáy và lệch về phía tư ấn.

“Đặt xuống chậm.”

Dây hạ từng chút. Chiếc hòm chạm lớp nỉ, vẫn không phát ra tiếng. Một phu kho thở mạnh, bàn tay trượt khỏi dây. Viên ngoại lang lập tức ra hiệu thu người.

Tạ Uyển không ngăn. Nàng cúi xuống kiểm bốn quai sắt vẫn được bọc kín, rồi nhìn móc cân đã tháo khỏi dây và đặt cách hòm hơn một bước. Mọi vật kim khí bên ngoài đều đứng yên.

Chính lúc ấy, từ sâu trong lớp gỗ vang lên một tiếng rất nhỏ.

Keng.

Không phải tiếng đinh bật, cũng không phải quai hòm chạm nền. Âm thanh ngắn, sắc và rỗng, như một mảnh kim loại vừa chạm vào một mảnh kim loại khác rồi lập tức bị lớp vải dày nuốt mất.

Bốn phu kho cùng dừng tay. Viên ngoại lang quay phắt về phía hòm.

“Là móc cân,” hắn nói.

“Móc cân đã rời hòm.” Phó Cẩn cất tiếng từ cửa kho. Giọng hắn phẳng, chỉ như xác nhận vị trí một vật trong phạm vi cấm quân trông giữ.

Không ai đáp lại.

Tạ Uyển nhìn mặt sáp mang tư ấn của Tưởng Thừa Ân. Dấu niêm vẫn nguyên, đỏ đến chói mắt dưới vệt nắng vừa bò qua nền kho. Nàng chưa mở hòm, chưa nhìn thấy vật bên trong, nhưng khoảng trống trong danh mục đã có trọng lượng, có điểm lệch, và giờ đã có tiếng.

Nàng đưa tay nhận bút, viết thêm vào cuối biên kiểm: “Khi thử thăng bằng theo lệ vận nghi, trong hòm phát một tiếng kim khí. Niêm chưa khai.”

Nét mực cuối chưa kịp khô, bên trong hòm số bảy lại vang lên một tiếng chạm rất khẽ.