Chương 43 - Chương 43: Tội của người im lặng
Chương 43: Tội của người im lặng
Lục Hoài Sơn đặt tay lên phong bì niêm kín, câu “về phần tội của người đã im lặng” vang lên không lớn, nhưng đủ làm phòng điều trần vừa thoát khỏi lớp sóng dữ liệu của Hứa Mạn lại rơi vào một tầng lặng khác. Tống Nghiên nhìn người đàn ông trên xe lăn. Mười hai năm trước, ông không phải người trực tiếp sửa một ô dữ liệu, không phải người lái chiếc xe đâm vào cha cô, cũng không phải người đứng ra nhận tiền bịt miệng thân nhân bệnh nhân. Nhưng trong mọi hồ sơ cô đã đọc, trong mọi khoảng trắng bị bôi đen, tên của Lục Hoài Sơn luôn nằm ở vùng xám nguy hiểm nhất: người biết có vấn đề, người có quyền lên tiếng, và người đã chọn không lên tiếng.
Chủ tọa gõ nhẹ bút xuống bàn. “Ông Lục Hoài Sơn, do tình trạng sức khỏe của ông, hội đồng cần xác nhận ông tự nguyện làm chứng và hiểu lời khai của mình có thể dẫn đến trách nhiệm pháp lý hoặc trách nhiệm quản trị liên quan đến Lục thị.” Lục Hoài Sơn khẽ ho, nhân viên y tế phía sau lập tức cúi xuống, nhưng ông đưa tay ngăn lại. Động tác ấy rất chậm, chậm đến mức người ta nhìn thấy rõ tuổi già và bệnh tật không còn là thứ ông có thể dùng để che giấu. “Tôi hiểu. Tôi không đến để xin miễn trách nhiệm.” Ông nhìn về phía Tống Nghiên, ánh mắt dừng trên chiếc bút trong tay cô. “Tôi cũng không đến để xin Tống luật sư tha thứ.”
Tống Nghiên không đáp ngay. Ngón tay cô giữ chặt mép hồ sơ két 0717-B, xương ngón tay trắng lên dưới ánh đèn. Lục Thừa Chu ngồi cách cô chưa đầy một cánh tay, nhưng khoảng cách giữa họ lúc này lại bị kéo dài bởi mười hai năm im lặng của thế hệ trước. Anh không nhìn cha mình như một người con chờ được giải thích, mà như một người quản lý đang chờ một lời khai có thể làm cả Lục thị rung chuyển. Chu Dịch đã đứng dậy từ lúc nào, tay đặt trên tập tài liệu dự phòng, sắc mặt ít khi nghiêm đến vậy.
Luật sư Thẩm thị nhanh hơn tất cả. “Tôi phản đối. Lục Hoài Sơn là người của Lục thị, trong vụ này Lục thị cũng có lợi ích đối lập với Thẩm thị. Lời khai của ông ta thiếu tính độc lập.” Tống Nghiên ngẩng mắt, giọng lạnh và rõ. “Nếu phe Thẩm muốn phủ nhận tính độc lập của nhân chứng, xin hãy để ông ấy trình bày chứng cứ trước. Một lời khai có thể thiên lệch, nhưng một phong bì niêm kín từ mười hai năm trước có thể kiểm tra niêm phong, nguồn gốc và chuỗi lưu giữ.” Cô dừng một nhịp. “Tôi đề nghị hội đồng ghi nhận đồng thời quyền phản biện của các bên, thay vì để phản đối thủ tục trở thành cách chặn lời khai.”
Chủ tọa nhìn phong bì trên đầu gối Lục Hoài Sơn. Dấu sáp màu đỏ đã sẫm lại theo thời gian, bên cạnh có mã lưu trữ nội bộ của Lục thị, ngày tháng là mùa hè mười hai năm trước, chỉ sau khi Tống Kính Thành bị đình chỉ quyền truy cập ba ngày. Thư ký hội đồng đeo găng tay, nhận phong bì, chụp ảnh bốn mặt, kiểm tra mép dán rồi mới đặt dưới camera. Khi lớp giấy ngoài được mở, bên trong không phải một lời thú tội viết vội, mà là ba phần tài liệu: biên bản họp rủi ro của Vĩnh An trước khi sáp nhập tài sản, bản sao thông báo thu hồi quyền kiểm soát chất lượng, và một ổ lưu trữ nhỏ được bọc trong túi chống tĩnh điện đã ngả vàng.
Tống Nghiên nhìn dòng tiêu đề đầu tiên hiện trên màn chiếu: “Đánh giá rủi ro dữ liệu An Tức số 7 – bản không lưu hệ thống.” Cổ họng cô khô đi. Những chữ ấy lạnh hơn mọi lời xin lỗi. Chúng chứng minh có một bản đánh giá từng tồn tại bên ngoài hệ thống chính, tồn tại trước khi cha cô bị biến thành tội phạm trên giấy. Lục Hoài Sơn nhắm mắt một thoáng, như cuối cùng cũng bị chính nét chữ năm xưa đẩy về căn phòng họp mà ông đã trốn tránh quá lâu. “Tôi nhận được bản này từ một kỹ sư dữ liệu của Vĩnh An. Trong báo cáo có ghi rõ: dữ liệu phản ứng phụ cấp ba của An Tức số 7 bị thay đổi sau thời điểm Tống Kính Thành mất quyền truy cập. Tôi đã biết.”
Phòng điều trần không ai nói. Chỉ có tiếng máy ghi âm chạy đều. Lục Hoài Sơn tiếp tục, mỗi chữ như bị kéo qua một vết thương cũ. “Khi đó Lục thị đang chuẩn bị tiếp nhận một phần tài sản nghiên cứu của Vĩnh An. Nếu vụ dữ liệu bị công khai toàn bộ, khoản đầu tư sẽ đổ vỡ, dây chuyền sản xuất mà Lục thị dùng để cứu nợ cũng bị đóng băng. Tôi nói với mình rằng mình không phải người sửa dữ liệu, không phải người ép bệnh nhân ký thỏa thuận, chỉ cần giữ lại bản sao thì một ngày nào đó còn có đường lật lại. Nhưng sự thật là tôi đã chọn công ty trước mạng người đã bị đổi tên trong báo cáo.”
Tống Nghiên nghe thấy trong đầu mình một tiếng gì đó rất nhỏ, giống tiếng khóa két từng bật ra trong phòng tối. Mười hai năm qua, cô đã căm ghét những kẻ cầm dao. Nhưng lúc này, cô hiểu dao không nhất thiết phải nằm trong tay mới có thể giết người. Có những người chỉ cần đứng bên cạnh, nhìn người khác che miệng nạn nhân, rồi quay đi vì nghĩ mình chưa từng chạm vào vết máu. Cô đặt bút xuống. “Ông biết cha tôi không làm giả dữ liệu, nhưng ông vẫn để bản án đó đi qua.”
Lục Hoài Sơn mở mắt nhìn cô. “Phải.” Một chữ ấy làm Lục Thừa Chu khựng lại. Dù anh đã nghe cha mình thừa nhận tội im lặng trước đó, trước hội đồng, dưới máy ghi âm và camera, sự thật vẫn có trọng lượng khác. Nó không còn là nỗi hổ thẹn trong phòng bệnh, mà là một bản ghi chính thức. Lục Hoài Sơn nói tiếp: “Tôi không biết ai gây ra tai nạn của Tống Kính Thành. Tôi cũng không có chứng cứ nói Thẩm Kính Viễn ra lệnh giết người. Nhưng tôi có chứng cứ cho thấy trước ngày ông ấy gặp luật sư, đã có một chỉ thị nội bộ yêu cầu khóa mọi bản sao báo cáo phụ và chuyển tài khoản quản trị cũ sang nhóm kiểm soát chất lượng do Thẩm Kính Viễn phụ trách.”
Thư ký hội đồng mở tài liệu thứ hai. Trên màn hình hiện ra một bảng quyền truy cập, trong đó tên Tống Kính Thành bị gạch khỏi nhóm duyệt cuối, còn một tài khoản trung chuyển mang mã YN-QC-KC được cấp quyền đọc và sửa ở mức cao hơn bình thường. Bên cạnh dòng phê duyệt cuối cùng không có chữ ký của Thẩm Kính Viễn, mà là chữ ký của một phó giám đốc kỹ thuật đã chết vì bệnh bốn năm trước. Luật sư Thẩm thị lập tức nắm lấy điểm đó. “Không có chữ ký của Thẩm chủ tịch. Đây chỉ là suy đoán dựa trên quan hệ chức vụ.”
Lục Hoài Sơn không tranh luận bằng cảm xúc. Ông ra hiệu cho thư ký mở phần thứ ba trong ổ lưu trữ. Màn hình chuyển sang một chuỗi thư điện tử đã được xuất kèm tiêu đề gốc, dấu thời gian và máy chủ chuyển tiếp. Một dòng thư ngắn xuất hiện, người gửi là trợ lý đặc biệt của Thẩm Kính Viễn khi còn ở Vĩnh An, người nhận là nhóm pháp chế tiền sáp nhập. Nội dung chỉ có mấy câu: “Ông Thẩm yêu cầu hoàn tất chuyển giao quyền QC trước 17 giờ. Tống Kính Thành không còn tham gia quy trình duyệt. Mọi phản ứng cấp ba tạm chuyển sang nhóm biến động sinh lý để tránh ảnh hưởng cửa sổ đầu tư.” Không có lời thú tội. Không có câu “hãy làm giả dữ liệu”. Nhưng có thời gian, có người gửi, có mục đích thương mại và có đúng cụm từ từng xuất hiện trong ghi chú của cha Hứa Mạn.
Tống Nghiên quay sang Hứa Mạn. Sắc mặt Hứa Mạn trắng bệch, nhưng cô gật rất nhẹ. Hai mảnh chứng cứ từ hai người cha khác nhau bỗng khớp vào nhau bằng một cụm từ bẩn thỉu: biến động sinh lý. Thẩm Kính Viễn cuối cùng đặt ly nước xuống. Tiếng đáy ly chạm mặt bàn quá khẽ, nhưng trong căn phòng căng đến mức từng hơi thở đều bị nghe thấy, nó giống một tín hiệu mất kiên nhẫn. “Một trợ lý truyền đạt sai ý cũng có thể tạo ra hiểu lầm,” ông ta nói, vẫn giữ được vẻ điềm đạm. “Ông Lục bệnh nặng nhiều năm, ký ức cá nhân không nên được dùng để dẫn dắt diễn giải tài liệu.”
“Vì vậy tôi không yêu cầu hội đồng tin ký ức của tôi.” Lục Hoài Sơn nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi yêu cầu kiểm tra máy chủ chuyển tiếp, nhật ký quyền truy cập và bản sao lưu hệ thống của Lục thị đang giữ.” Ông quay sang chủ tọa. “Năm đó, sau khi tiếp nhận tài sản Vĩnh An, tôi đã chỉ đạo niêm phong một phần kho dữ liệu cũ dưới danh nghĩa tranh chấp sở hữu trí tuệ. Tôi nói với con trai mình rằng đó là để bảo vệ Lục thị. Thực ra, tôi sợ một ngày thứ này bị mở ra, người ta sẽ biết tôi từng có đủ dữ liệu để cứu danh dự một người chết, nhưng đã chọn đợi.”
Tống Nghiên nhìn Lục Thừa Chu. Anh vẫn ngồi thẳng, bàn tay trên mép bàn không run, nhưng ánh mắt đã tối xuống đến mức cô không thể giả vờ không thấy. Anh từng dùng im lặng để bảo vệ nhân chứng, bảo vệ dữ liệu, bảo vệ cô khỏi nguy hiểm mà anh cho rằng cô chưa sẵn sàng đối mặt. Nhưng im lặng của cha anh đang nằm trước mặt họ như một tiền lệ đáng sợ: người ta luôn có thể đặt cho sự im lặng một cái tên đẹp hơn, đến khi nó trở thành đồng phạm. Lục Thừa Chu không tránh ánh mắt cô. Anh không cầu xin cô hiểu cho cha mình. Chính sự không cầu xin ấy khiến lồng ngực Tống Nghiên đau âm ỉ hơn một lời biện minh.
Chủ tọa yêu cầu đưa toàn bộ tài liệu của Lục Hoài Sơn vào diện chứng cứ bổ sung khẩn cấp, đồng thời giao tổ kỹ thuật sao chép pháp chứng ngay tại chỗ. Khi chuyên viên đọc mã ổ lưu trữ, Chu Dịch bước lên nộp bản đối chiếu quản trị kho dữ liệu Vĩnh An hiện tại của Lục thị. Tống Nghiên nhìn thấy trước khi thư ký đọc thành tiếng: ba năm trước, người ký lệnh tiếp tục niêm phong kho dữ liệu cũ, duy trì chế độ hạn chế truy cập và chịu trách nhiệm pháp lý về tính toàn vẹn của bản sao lưu không phải Lục Hoài Sơn nữa, mà là Lục Thừa Chu.
Luật sư Thẩm thị gần như lập tức bắt được cơ hội. “Vậy xin hỏi, nếu kho dữ liệu này đã do Lục Thừa Chu quản lý nhiều năm, làm sao hội đồng có thể bảo đảm dữ liệu không bị Lục thị lựa chọn có lợi cho mình trước khi giao nộp? Thẩm thị đề nghị đưa Lục Thừa Chu vào danh sách bên liên quan cần điều tra độc lập, đồng thời tạm dừng quyền tham gia của ông ta trong phiên điều trần.” Câu nói ấy giống một lưỡi dao đổi hướng. Suốt nhiều ngày qua, họ chờ chứng cứ kéo Thẩm Kính Viễn vào trung tâm. Nhưng khi vòng chứng cứ bắt đầu khép lại, Lục Thừa Chu cũng bị nó siết vào, không phải như phản diện, mà như người thừa kế và người giữ chìa khóa của một kho dữ liệu đầy tội lỗi.
Tống Nghiên đứng dậy trước khi Lục Thừa Chu lên tiếng. “Tôi phản đối việc dùng trạng thái bên liên quan để phủ nhận toàn bộ chứng cứ đã được niêm phong trước mặt hội đồng. Nhưng tôi không phản đối điều tra độc lập đối với quyền quản lý kho dữ liệu của Lục thị.” Cả phòng nhìn cô. Lục Thừa Chu cũng nhìn cô. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, giữa họ không còn là xin lỗi hay tha thứ, chỉ còn một sự thật lạnh lẽo mà cả hai đều phải tôn trọng. Tống Nghiên nói tiếp, từng chữ vững đến đau: “Công lý không được chọn người mình muốn bỏ qua.”
Lục Hoài Sơn cúi đầu, đôi vai gầy đi dưới lớp áo tối màu. Lục Thừa Chu chậm rãi đứng lên. Anh không nhìn cha mình trước, mà nhìn về phía chủ tọa. “Tôi chấp nhận điều tra độc lập. Toàn bộ quyền truy cập, nhật ký niêm phong và lệnh chuyển giao kho dữ liệu Vĩnh An của tôi sẽ được mở cho tổ kỹ thuật.” Rồi anh quay sang Tống Nghiên, giọng thấp nhưng rõ. “Tống luật sư, cô cứ làm điều cô phải làm.”
Tống Nghiên không trả lời. Nếu cô trả lời, cô sợ mình sẽ nghe thấy phần con người yếu mềm trong mình lên tiếng trước phần luật sư. Chủ tọa vừa định tuyên bố tạm nghỉ để lập biên bản bổ sung thì cửa bên mở ra. Một nhân viên điều phối của hội đồng bước nhanh vào, đưa cho chủ tọa một thông báo điện tử vừa được xác nhận chữ ký số. Chủ tọa đọc xong, sắc mặt trầm xuống. “Theo yêu cầu phối hợp từ tổ điều tra liên ngành, kể từ thời điểm này, ông Lục Thừa Chu được xác định là người liên quan trực tiếp đến quy trình bảo quản và lựa chọn giao nộp dữ liệu Vĩnh An. Trước khi hoàn tất đối chiếu pháp chứng, ông phải tách khỏi vị trí hỗ trợ bên cung cấp chứng cứ trong phiên điều trần.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Bên ngoài lớp kính, đèn hành lang trắng lạnh như một vệt dao. Tống Nghiên nhìn Lục Thừa Chu bị nhân viên điều phối mời rời khỏi bàn chứng cứ, cuối cùng hiểu rằng chương cuối của lời thề không chỉ bắt kẻ chủ mưu phải trả giá. Nó còn bắt những người từng im lặng, từng giữ chìa khóa, từng nghĩ mình có thể bảo vệ người khác bằng cách che đi một phần sự thật, bước vào ánh sáng không khoan nhượng ấy. Khi Lục Thừa Chu đi ngang qua cô, tay anh dừng lại rất khẽ bên mép bàn, nhưng không chạm vào cô. Anh chỉ để lại một câu thấp đến mức gần như tan trong tiếng máy ghi âm: “Đừng dừng lại.”
