Chương 42 - Chương 42: Người làm chứng cuối cùng
Chương 42: Người làm chứng cuối cùng
Câu “nguồn tiền cuối cùng thuộc một dự án của Thẩm thị” rơi xuống phòng điều trần đúng lúc Hứa Mạn đặt túi hồ sơ niêm phong lên bàn. Túi giấy màu xám được dán băng niêm phong của trung tâm lưu ký, trên mép băng còn có chữ ký run nhẹ của cô và chữ ký của thư ký hội đồng. Một vật nhỏ đến mức có thể nằm gọn giữa hai bàn tay, nhưng lại khiến sắc mặt của luật sư Thẩm thị thay đổi rõ hơn bất cứ câu buộc tội nào trước đó. Tống Nghiên không đẩy cảm xúc đi trước thủ tục. Cô đặt bản đối chiếu dòng tiền vào khay chứng cứ, quay sang chủ tọa. “Tài liệu này liên quan đến hành vi cản trở nhân chứng vừa được ghi nhận. Tôi đề nghị hội đồng chỉ tiếp nhận ở mức chứng cứ bổ sung cần xác minh, đồng thời cho phép Hứa Mạn trình bày phần dữ liệu đã được niêm phong.”
Chủ tọa nhìn qua hai bên, giọng trầm xuống. “Phần dòng tiền sẽ được ghi nhận là tài liệu chờ xác minh độc lập. Nhân chứng Hứa Mạn, cô có hiểu nghĩa vụ làm chứng hôm nay không?” Hứa Mạn đứng trước bàn, vai vẫn cứng vì dư âm của đoạn đường vừa rồi. Cô nhìn về phía Tống Nghiên như muốn tìm một lối thở. Tống Nghiên không gật đầu thay cô, cũng không nói câu trấn an thừa. Cô chỉ lật mở một trang trắng trong sổ ghi chép, để Hứa Mạn nhìn thấy đầu bút của mình đã dừng lại, không thúc ép. Vài giây sau, Hứa Mạn tự rời mắt khỏi cô, nhìn thẳng về phía chủ tọa. “Tôi hiểu. Tôi làm chứng về dữ liệu phụ của thử nghiệm Thanh Mạch, về bản sao trước khi đồng bộ lên hệ thống báo cáo chính, và về lý do tôi giữ nó đến hôm nay.”
Luật sư Thẩm thị lập tức đứng lên. “Tôi phản đối việc gọi đó là dữ liệu phụ. Trước khi xác định nguồn, bất cứ bản sao cá nhân nào cũng có thể là tài liệu bị chỉnh sửa.” Tống Nghiên ngẩng mắt. “Vì vậy chúng tôi không yêu cầu hội đồng tin bằng cảm xúc. Chúng tôi yêu cầu đối chiếu bằng chuỗi lưu trữ.” Cô ra hiệu cho chuyên viên kỹ thuật của hội đồng mở thiết bị đọc niêm phong. Mỗi ổ lưu trữ được đặt dưới camera, đọc mã vạch, chụp trạng thái niêm phong rồi mới kết nối vào máy độc lập. Trên màn hình, một thư mục xuất hiện với tên lạnh lùng: QMS_Backup_B_0717. Bên cạnh nó là ba tập tin nhật ký và một bảng đối chiếu mã bệnh nhân. Khi nhìn thấy bốn chữ số 0717, cổ họng Tống Nghiên thoáng nghẹn lại. Đó là con số từng mở két của cha cô. Hôm nay, nó không còn là ký ức riêng trong phòng tối, mà trở thành một mảnh khóa của phiên điều trần trắng lạnh này.
Hứa Mạn nói chậm, ban đầu còn khàn, sau đó từng chữ ổn hơn. “Đây là bản sao được máy phân tích lâm sàng phòng B tự tạo trước khi dữ liệu được đồng bộ lên máy chủ báo cáo. Quy trình của Thẩm thị khi đó yêu cầu lưu đệm hai mươi tư giờ để kỹ thuật viên kiểm tra lỗi nhập liệu. Nhưng sau phản ứng phụ của nhóm bệnh nhân đợt hai, quyền đọc phần lưu đệm bị thu hồi. Tôi giữ được bản xuất cuối cùng vì cha tôi từng dạy tôi sao lưu nhật ký thiết bị trước khi ký xác nhận báo cáo.” Cô dừng lại một chút, ngón tay siết vào cạnh bàn. “Cha tôi không còn. Ông cũng từng làm trong nhóm thử nghiệm An Tức số 7. Tôi đã sợ mình sẽ trở thành người kế tiếp biến mất khỏi hồ sơ, nên tôi không dám nói.”
Không ai trong phòng ngắt lời cô ở câu ấy. Dữ liệu trên màn hình bắt đầu mở ra dưới tay chuyên viên kỹ thuật. Một cột ghi nhận ban đầu là “rối loạn nhịp kèm tụt huyết áp sau dùng thuốc”, ở báo cáo chính lại biến thành “khó chịu thoáng qua, chưa đủ căn cứ liên hệ với thuốc”. Một dòng khác ghi “men gan tăng cấp ba, cần ngừng thuốc theo dõi” bị đổi thành “dao động xét nghiệm trong giới hạn theo dõi”. Không có lời khóc nào trong những ô chữ xanh trắng ấy, nhưng Tống Nghiên biết sau mỗi cụm từ được làm nhẹ là một bệnh nhân từng nằm trên giường trắng, từng tin rằng chữ ký của bác sĩ và dấu đỏ của công ty dược đủ để giữ mình sống. Lục Thừa Chu ngồi bên cạnh cô, bàn tay đặt trên mép hồ sơ không động. Anh đã nhìn thấy mẹ mình trong những thuật ngữ bị đổi tên ấy, cũng như cô nhìn thấy cha mình trong từng dấu thời gian bị sửa.
Tống Nghiên đợi chuyên viên dừng ở bảng thứ ba mới hỏi. “Bác sĩ Hứa, xin cô đọc phần mã đối chiếu.” Hứa Mạn hít vào. “Mã bệnh nhân TM-2-019, TM-2-023 và TM-2-041 trong dữ liệu Thanh Mạch dùng cùng cấu trúc ẩn danh với nhóm AX-17 của An Tức số 7. Không phải trùng tên bệnh nhân, mà trùng phương pháp che nguồn: mã bệnh viện bị đảo vị trí, ngày nhập nhóm được lùi một ngày, mức độ phản ứng phụ được gán lại sau khi khóa báo cáo sơ bộ.” Tống Nghiên đặt bản in từ két 0717-B lên máy chiếu phụ. Hai bảng dữ liệu nằm cạnh nhau, cách nhau mười hai năm, nhưng cột sửa đổi giống nhau đến đáng sợ. Một bên là An Tức số 7, một bên là Thanh Mạch. Một bên là cha cô bị kết án, một bên là thuốc mới của Thẩm thị đang được bảo vệ bằng những từ ngữ sạch sẽ.
Luật sư Thẩm thị cười lạnh. “Cấu trúc dữ liệu giống nhau không thể chứng minh ai ra lệnh. Các hệ thống dược phẩm có thể dùng mẫu chuẩn tương tự.” Lần này, người đáp không phải Tống Nghiên mà là Hứa Mạn. Cô quay sang anh ta, sắc mặt vẫn trắng nhưng mắt đã không tránh nữa. “Mẫu chuẩn không tự đổi ‘ngừng thuốc theo dõi’ thành ‘khó chịu thoáng qua’. Mẫu chuẩn cũng không tự đăng nhập bằng tài khoản đã bị thu hồi quyền đọc.” Phòng điều trần khựng lại. Tống Nghiên lập tức bắt lấy câu ấy. “Tài khoản nào?” Chuyên viên kỹ thuật phóng lớn nhật ký truy cập. Trong cột người chỉnh sửa của ba dòng phản ứng phụ, ngoài hai tài khoản kỹ thuật viên hiện hành còn có một mã người dùng cũ: YN-QC-KC. Mã ấy từng xuất hiện trong bản báo cáo thứ hai của Vĩnh An, tài khoản được dùng để sửa dữ liệu sau khi Tống Kính Thành mất quyền truy cập.
Chu Dịch đẩy bản đối chiếu quyền hạn về phía Lục Thừa Chu, rồi chuyển bản điện tử cho Tống Nghiên. Không ai cần anh giải thích quá nhiều. Mã YN-QC-KC thuộc hệ thống Vĩnh An cũ, trên giấy đã bị đóng sau khi công ty sụp đổ. Việc nó xuất hiện trong nhật ký Thanh Mạch không chứng minh một hồn ma quay lại sửa dữ liệu; nó chứng minh có người đã mang cả công cụ phạm tội cũ sang một hệ thống mới, như mang một chiếc khuôn bẩn để đúc lại cùng một viên thuốc độc. Thẩm Kính Viễn ngồi đối diện, tay cuối cùng rời khỏi ly nước. Sự điềm đạm của ông ta vẫn còn, nhưng những ngón tay khép lại quá chậm, để lộ một khoảnh khắc tính toán không kịp che.
“Tống luật sư,” ông ta lên tiếng, giọng vẫn ôn hòa, “cô đang để một nhân chứng vừa bị kích động bởi sự cố ngoài đường suy đoán quá xa. Một mã cũ có thể là lỗi chuyển đổi dữ liệu khi Thẩm thị mua lại phần mềm phụ trợ từ nhiều nguồn.” Tống Nghiên nhìn ông ta. Trong lòng cô, cái tên Tần Hạo Bình vẫn như một mảnh kính cắm sâu, nhưng câu trả lời của cô không rung. “Vậy càng cần xác minh nguồn chuyển đổi. Nếu đó là lỗi phần mềm, Thẩm thị có thể nộp hợp đồng mua phần mềm, lịch sử chuyển đổi hệ thống và nhật ký cấp quyền. Nếu không nộp được, thì mã cũ này không phải lỗi, mà là dấu vết.” Cô dừng một nhịp. “Thẩm chủ tịch, tôi không cần ông tự nhận gì hôm nay. Tôi chỉ cần ông không thể xóa tiếp.”
Thẩm Kính Viễn nhìn cô rất lâu, ánh mắt người từng quen biến mọi người thành quân cờ cuối cùng cũng có một đường nứt nhỏ. Đường nứt ấy không phải vì ông ta sợ một cô gái đau khổ, mà vì cô gái ấy không còn chỉ đứng trên nỗi đau. Cô đứng trên chuỗi lưu trữ, trên mã truy cập, trên người làm chứng còn sống và trên dòng tiền vừa bị kéo ra khỏi bóng tối. Hứa Mạn cúi đầu nhìn bàn tay mình. Lúc bị chặn trên đường, cô từng nghĩ chỉ cần ký là mọi thứ sẽ kết thúc, ít nhất người thân còn lại của cô có thể an toàn thêm một ngày. Nhưng khi nhìn hai bảng dữ liệu nằm cạnh nhau, cô hiểu im lặng không mua được an toàn. Nó chỉ trả góp tai họa cho người tiếp theo.
“Tôi còn một phần làm chứng,” Hứa Mạn nói. Giọng cô không lớn, nhưng lần này không còn cần Tống Nghiên nhắc. “Ba ngày trước khi báo cáo Thanh Mạch được nộp bản cuối, tôi nhận được yêu cầu nội bộ xóa bản lưu đệm phòng B. Người gửi yêu cầu dùng danh nghĩa bộ phận kiểm soát chất lượng, nhưng mẫu câu trong văn bản giống hệt một ghi chú cũ cha tôi để lại trong tài liệu An Tức số 7.” Cô mở phong bì cuối trong túi niêm phong. Bên trong là một tờ giấy đã ố vàng được ép plastic cẩn thận. “Cha tôi từng ghi: ‘Nếu có người bảo con đổi tên tai biến thành biến động sinh lý, hãy giữ bản đầu tiên.’ Khi tôi nhìn thấy yêu cầu của Thanh Mạch, tôi biết chuyện cũ chưa kết thúc.”
Tống Nghiên nhìn tờ giấy ấy, đầu ngón tay vô thức chạm vào mép bản in từ két của cha mình. Hai người cha, hai căn phòng thí nghiệm, hai đứa con gái lớn lên bằng một câu dặn không ai ngoài họ hiểu hết trọng lượng. Cô không cho phép mình khóc trong phòng điều trần. Nhưng trong khoảnh khắc đó, lời thề trước mộ cha bỗng không còn là một tiếng gào đơn độc. Nó có tiếng của Hứa Mạn, của người cha đã chết trong im lặng, của những bệnh nhân bị đổi tên nỗi đau thành số liệu sạch. Lục Thừa Chu nghiêng người rất nhẹ, đặt một ly nước mới bên cạnh tay cô. Không chạm vào cô, không nói “đừng khóc”, chỉ để nước ở đó. Hành động nhỏ đến mức người ngoài không để ý, nhưng đủ để Tống Nghiên biết anh đang đứng cùng phía với cô theo cách cô cần nhất: không thay cô chịu đau, chỉ không để cô phải một mình giữ bàn tay run.
Chủ tọa yêu cầu tạm niêm phong bản giấy của Hứa Mạn và chuyển dữ liệu phụ vào quy trình giám định độc lập. Quyết định ấy chưa đủ kết án ai, nhưng đủ khiến phòng điều trần đổi hướng. Từ một phiên bị phe Thẩm cố biến thành tranh chấp chuỗi lưu trữ, nó đã trở thành nơi hai vụ án cách nhau mười hai năm bắt đầu chồng khít lên nhau bằng cùng một kỹ thuật làm giả. Luật sư Thẩm thị xin tạm nghỉ để kiểm tra tư cách nhân chứng, nhưng chủ tọa bác bỏ. “Nhân chứng đã được triệu tập hợp lệ, dữ liệu đã được niêm phong tại chỗ và đang được ghi nhận. Mọi phản biện sẽ đưa vào phần đối chất, không làm gián đoạn lời khai.” Đó là lần đầu tiên trong suốt phiên điều trần, phe Thẩm không giành được nhịp.
Ngay khi Hứa Mạn ký xác nhận lời khai, cửa phòng điều trần vang lên hai tiếng gõ chậm. Một nhân viên y tế đứng ngoài, phía sau là chiếc xe lăn màu đen. Lục Thừa Chu ngẩng đầu trước tất cả mọi người. Sắc mặt anh thay đổi rất nhẹ, nhưng Tống Nghiên vẫn nhìn thấy. Người ngồi trên xe lăn là Lục Hoài Sơn. Ông mặc áo khoác tối màu, khuôn mặt gầy đến mức ánh đèn trắng hằn sâu vào xương má, trên đầu gối đặt một phong bì niêm kín mang dấu riêng của Lục thị từ mười hai năm trước. Thư ký hội đồng bước nhanh ra nhận giấy đề nghị, đọc xong thì nhìn về phía chủ tọa. Căn phòng vừa mới lặng xuống lại căng lên như dây kéo đến tận cùng. Lục Hoài Sơn đặt tay lên phong bì, giọng khàn nhưng rõ: “Tôi xin làm chứng. Về phần tội của người đã im lặng.”
