Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 44 - Chương 44: Chuỗi dữ liệu không biết nói dối

Chương 44: Chuỗi dữ liệu không biết nói dối

Lục Thừa Chu bị mời rời khỏi bàn chứng cứ trong ánh nhìn của cả phòng. Cánh cửa bên chưa khép lại hẳn, câu “Đừng dừng lại” của anh vẫn còn mắc ở mép bàn như một mẩu kim loại lạnh. Tống Nghiên không quay đầu theo anh. Nhưng trước mặt cô là máy ghi âm, là hội đồng, là Thẩm Kính Viễn vẫn ngồi thẳng lưng sau lớp áo vest không một nếp nhăn, và là tên cha cô bị ghim trên hồ sơ tội phạm suốt mười hai năm. Cô đặt tay lên tập tài liệu két 0717-B, đầu ngón tay khựng lại đúng một nhịp, rồi chậm rãi đứng dậy.

Chủ tọa nhìn cô. “Tống luật sư, bên cung cấp chứng cứ vừa phát sinh người liên quan cần tách khỏi quy trình. Cô có yêu cầu tạm nghỉ không?” Luật sư Thẩm thị lập tức ngẩng đầu, như chỉ chờ cô xin một khoảng lùi để biến khoảng lùi ấy thành điểm yếu. Hứa Mạn nín thở; Chu Dịch đứng ở hàng ghế phụ, không bước lên. Lục Thừa Chu đã không còn ở bàn chứng cứ. Từ giây phút này, nếu cô tiếp tục, mọi lập luận đều phải đứng bằng chân của chính nó. “Không cần tạm nghỉ,” cô nói. “Vì chuỗi chứng cứ tôi sắp trình bày không dựa vào lời khai của Lục Thừa Chu.”

Thẩm Kính Viễn hơi nghiêng người. Luật sư của ông ta lạnh giọng: “Tống luật sư, cô vừa thừa nhận không phản đối điều tra độc lập đối với kho dữ liệu do Lục Thừa Chu quản lý. Trong điều kiện nguồn chứng cứ chính có nghi vấn, bất kỳ chuỗi diễn giải nào xây dựng trên đó đều không đủ độ tin cậy.” Tống Nghiên gật đầu, như thể đối phương vừa giúp cô mở đúng cánh cửa. “Vì vậy tôi không yêu cầu hội đồng tin kho dữ liệu Lục thị trước. Tôi đề nghị hội đồng đối chiếu bốn nguồn độc lập: bản dữ liệu gốc từ két sắt của Tống Kính Thành, phụ lục thử nghiệm do cha Hứa Mạn giữ lại, ổ lưu trữ niêm kín của Lục Hoài Sơn và bản ghi máy chủ Thanh Mạch do chính Thẩm thị nộp trong hồ sơ xin duy trì thử nghiệm.”

Màn hình sau lưng cô sáng lên. Đó là một bảng thời gian lạnh lùng đến tàn nhẫn. Dòng đầu tiên ghi thời điểm tài khoản Tống Kính Thành bị thu hồi quyền duyệt cuối trong hệ thống Vĩnh An. Dòng thứ hai là thời điểm tài khoản trung chuyển YN-QC-KC được cấp quyền sửa báo cáo phản ứng phụ cấp ba. Dòng thứ ba là lần đầu cụm từ “suy tim cấp sau dùng thuốc” bị đổi thành “biến động sinh lý sau điều trị”. Dòng thứ tư là email của trợ lý đặc biệt thuộc văn phòng Thẩm Kính Viễn yêu cầu hoàn tất chuyển giao quyền QC trước 17 giờ. Những con số không kêu oan thay ai, chỉ lặng lẽ loại bỏ mọi khả năng cha cô có thể là người sửa dữ liệu sau cùng.

Tống Nghiên nhìn thẳng về phía chủ tọa. “Một dòng nhật ký có thể bị gọi là lỗi hệ thống, một email có thể bị nói là truyền đạt sai, một lời khai có thể bị nghi ngờ. Nhưng bốn nguồn này không được lưu ở cùng một nơi, không do cùng một người giữ và không xuất hiện trong cùng một thời điểm. Điểm giao nhau của chúng chỉ có ba yếu tố: Tống Kính Thành đã mất quyền truy cập trước khi dữ liệu bị sửa; thuật ngữ phản ứng phụ bị làm nhẹ có chủ đích; và nhóm được lợi từ việc hoàn tất báo cáo đúng cửa sổ đầu tư là nhóm do Thẩm Kính Viễn kiểm soát.”

Luật sư Thẩm thị đứng dậy rất nhanh. “Phản đối. Tống luật sư đang dẫn dắt cảm xúc hội đồng bằng cách quy kết động cơ thương mại cho thân chủ của tôi.” Tống Nghiên không nhìn ông ta, chỉ ra hiệu cho thư ký mở lớp chứng cứ thứ hai. Một bảng dòng tiền hiện ra, các cột tài khoản đã được che một phần theo yêu cầu bảo mật, nhưng tên người nhận trung gian vẫn đủ khiến căn phòng im đi: Tần Hạo Bình. Các khoản tiền rơi đúng vào ba mốc: trước ngày Tống Kính Thành mang tài liệu kháng cáo ra ngoài, ngày luật sư cũ nhận lịch hẹn, và sau khi Vĩnh An công bố báo cáo quy trách nhiệm cho ông. Đường đi của tiền vòng qua hai công ty vỏ bọc, nhưng tổ kiểm toán đã gắn được chúng với tài khoản thanh toán phụ của một quỹ nghiên cứu do Thẩm thị kiểm soát.

“Động cơ thương mại không phải do tôi quy kết,” Tống Nghiên nói. “Nó nằm trong dòng tiền, trong thời điểm chuyển khoản và trong việc người nhận tiền sau đó bán lịch trình gặp luật sư của cha tôi.” Luật sư cũ của nhà họ Tống cúi gằm mặt. Hứa Mạn đặt tay lên mép ghế, móng tay bấu sâu vào da bọc, bởi cô cũng nhìn thấy một mốc thời gian khác được đánh dấu màu xám: ngày cha cô gửi phụ lục thử nghiệm cho một hộp thư dự phòng, cùng ngày nhóm QC bắt đầu chuyển các phản ứng cấp ba sang nhóm “biến động sinh lý”. Hai người cha, hai đường dữ liệu, cuối cùng gặp nhau trong cùng một bảng đối chiếu.

Thẩm Kính Viễn đặt bút xuống. Ông ta không nổi giận. “Tống luật sư,” ông ta nói, giọng vẫn nhã nhặn, “cô là con gái Tống Kính Thành. Tôi hiểu cô muốn tìm một người phải trả giá cho nỗi đau của gia đình mình. Nhưng một chuỗi thời gian không thể thay thế chỉ thị trực tiếp. Một quỹ nghiên cứu tài trợ cho bên tư vấn cũng không chứng minh tôi ra lệnh làm giả dữ liệu.” Tống Nghiên nhìn ông ta. “Đúng. Một chuỗi thời gian không thể thay thế chỉ thị trực tiếp. Nhưng nó có thể chứng minh ai không thể làm việc đó, ai có quyền để việc đó xảy ra, và ai lặp lại cùng một mô thức khi nghĩ mười hai năm đã đủ dài để mọi người quên.”

Cô chuyển sang phần hồ sơ Thanh Mạch. Lần này, không khí trong phòng thay đổi rõ rệt. Vụ cũ có thể bị kéo về quá khứ, nhưng Thanh Mạch là hiện tại, là bệnh nhân còn nằm trong bệnh viện thử nghiệm, là đơn xin duy trì nghiên cứu vẫn mang con dấu Thẩm thị. Trên màn hình, mã bệnh nhân mới được đặt cạnh mã bệnh nhân cũ; thuật ngữ “rối loạn nhịp nguy cấp” được đổi thành “dao động đáp ứng điều trị”; mốc chỉnh sửa diễn ra sau cuộc họp nội bộ về kế hoạch gọi vốn quý sau. Mẫu câu trong ghi chú pháp chế của Thanh Mạch gần như trùng với email năm xưa: tạm phân loại lại để tránh ảnh hưởng cửa sổ đầu tư. Cả phòng đều đã hiểu tội ác cũ chỉ thay tên thuốc và đổi màu bìa báo cáo.

Chuyên viên kỹ thuật của hội đồng được yêu cầu xác nhận tại chỗ. Ông ta mở bản băm pháp chứng của từng tập tin, đối chiếu dấu thời gian máy chủ, nguồn xuất, lịch sử quyền truy cập và bản sao lưu ngoại tuyến. Quá trình ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan đó khiến sắc mặt luật sư Thẩm thị càng lúc càng xấu. Một nguồn có thể bị nghi ngờ. Nhưng khi bốn nguồn độc lập tạo ra cùng một đường cong chỉnh sửa, khi dòng tiền rơi đúng vào khe thời gian dữ liệu bị làm nhẹ, và khi thuốc mới lặp lại thuật ngữ của thuốc cũ, sự trùng hợp không còn là trùng hợp nữa. Nó là phương pháp.

Chủ tọa ngẩng lên. “Ông Thẩm Kính Viễn, trước các dữ liệu vừa được đối chiếu, ông có giải thích gì về việc cùng một nhóm thuật ngữ, cùng một mô thức chỉnh sửa và cùng một cấu trúc chuyển tiền xuất hiện ở cả vụ An Tức số 7 và Thanh Mạch không?” Trong khoảnh khắc ấy, Tống Nghiên nhìn thấy lớp mặt nạ nho nhã của Thẩm Kính Viễn nứt ra một đường rất mảnh. Không phải vì hối hận, mà vì bàn cờ này không còn nằm trong phạm vi ông ta kiểm soát. Ông ta im lặng ba giây. Ba giây đó đủ dài để tiếng máy ghi âm trở nên sắc như kim. “Tôi cần luật sư riêng có mặt trước khi trả lời thêm,” ông ta nói.

Luật sư Thẩm thị lập tức yêu cầu đình chỉ đối chất. Nhưng bên ngoài phòng điều trần, cửa kính đã mở ra trước khi chủ tọa ra quyết định. Hai nhân viên của tổ điều tra liên ngành bước vào, đi cùng đại diện cơ quan quản lý dược phẩm. Người đi đầu đưa văn bản có chữ ký số cho chủ tọa: Thẩm Kính Viễn bị đưa vào diện bắt giữ điều tra khẩn cấp vì chuỗi chứng cứ mới và nguy cơ can thiệp dữ liệu Thanh Mạch, tiêu hủy chứng cứ Vĩnh An. Không ai reo lên. Không có tiếng vỗ tay. Chỉ có vài thân nhân bệnh nhân ở hàng ghế cuối bật khóc rất khẽ, như cuối cùng họ được phép tin rằng cái chết của người nhà mình không còn bị gọi bằng một thuật ngữ vô trùng.

Thẩm Kính Viễn đứng dậy. Lần đầu tiên từ khi phiên điều trần bắt đầu, ông ta nhìn Tống Nghiên không còn như nhìn một quân cờ có thể mua hay dọa. “Tống luật sư,” ông ta nói, khi nhân viên điều tra đứng cạnh bàn, “cô nghĩ bắt được tôi là cha cô sẽ trở thành người vô tội sao? Người chết không thể tự ký lại lịch sử.” Tống Nghiên siết chiếc bút trong tay. Cô từng tưởng mình chờ ngày này để nghe một lời thừa nhận, nhưng khi ngày ấy đến, cô chỉ thấy mệt, đau và tỉnh táo. “Không,” cô nói. “Người chết không thể tự ký lại lịch sử. Vì vậy người sống mới phải trả lại chữ ký thật cho họ.”

Nhân viên điều tra dẫn Thẩm Kính Viễn rời khỏi phòng. Ánh đèn trắng hắt lên bảng dữ liệu như một bản cáo trạng không có cảm xúc. Tống Nghiên đứng yên rất lâu sau khi cửa đóng lại. Cô không quay sang tìm Lục Thừa Chu, bởi anh đang ở một phòng khác, trong một cuộc điều tra khác, trả lời về phần chìa khóa mà anh từng giữ quá lâu. Cô cũng không khóc. Nước mắt đầu tiên sau mười hai năm không nên rơi ở nơi Thẩm Kính Viễn vừa rời đi. Chủ tọa tuyên bố phiên điều trần tạm kết thúc, toàn bộ chứng cứ chuyển sang cơ quan điều tra và cơ quan quản lý dược phẩm để xử lý song song vụ An Tức số 7 và Thanh Mạch. Tống Nghiên cúi xuống thu lại hồ sơ cha mình. Trên trang đầu, cái tên Tống Kính Thành vẫn còn nằm cạnh dòng chữ “người chịu trách nhiệm chính” của bản án cũ. Nhưng lần này, bên dưới nó là chuỗi dữ liệu không biết nói dối, đang chờ chương tiếp theo của lịch sử được ký lại bằng sự thật.