Chương 45: Tên cha được trả lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 45: Tên cha được trả lại
Cửa phòng điều trần đóng lại phía sau tổ điều tra liên ngành. Âm thanh ấy không lớn, nhưng với Tống Nghiên, nó giống như tiếng một ngăn kéo cũ cuối cùng cũng được kéo ra khỏi bóng tối. Hành lang bên ngoài vẫn trắng lạnh. Những người vừa chứng kiến Thẩm Kính Viễn bị dẫn đi không ai nói lớn. Tống Nghiên ôm tập hồ sơ của cha, nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính. Trong bóng phản chiếu ấy, cô không thấy người chiến thắng. Cô chỉ thấy con gái của Tống Kính Thành, tay vẫn giữ trang giấy ghi “người chịu trách nhiệm chính” chưa kịp được xóa đi.
Chủ tọa đi ra sau cùng, đặt một phong bì niêm kín lên tập hồ sơ của cô. “Tống luật sư, đây là biên bản tiếp nhận chuỗi chứng cứ hôm nay. Hội đồng sẽ chuyển ngay cho cơ quan tái thẩm và cơ quan quản lý dược phẩm. Về mặt thủ tục, chúng tôi không thể dùng một câu nói để thay đổi bản án mười hai năm trước, nhưng có thể dùng một chuỗi chứng cứ hợp pháp để buộc hồ sơ đó được mở lại.” Tống Nghiên cúi đầu nhận lấy. Ngón tay cô chạm vào dấu niêm phong đỏ, lạnh đến mức gần như đau. “Tôi hiểu.” Cô đã đợi mười hai năm, nên càng không được để nóng vội làm hỏng bước cuối cùng.
Chu Dịch đứng cách đó vài bước, vẻ châm biếm thường ngày trên mặt đã biến mất. “Lục tổng vẫn đang phối hợp điều tra,” anh nói thấp giọng. “Anh ấy bảo tôi không được làm phiền cô trước khi bên tái thẩm có văn bản.” Tống Nghiên biết câu “không được làm phiền” ấy giống Lục Thừa Chu hơn bất kỳ lời giải thích nào. Anh luôn lùi lại vào nơi có bóng tối, tưởng như chỉ cần đứng ở đó thì người khác sẽ bớt đau. Nhưng hôm nay, cô không còn sức phán xét anh. “Nói với anh ấy,” cô đáp, giọng khàn đi, “đừng dùng im lặng để tự xử nữa. Phần của ai, người đó phải ký tên.” Chu Dịch nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu.
Ba ngày sau phiên điều trần, Tống Nghiên gần như không rời khỏi văn phòng luật. Cô chưa đến nghĩa trang, vì sợ mang theo một niềm hy vọng chưa được đóng dấu. Cô cùng Đường Tư Kỳ rà lại phụ lục, mã băm và bảng đối chiếu quyền truy cập. Hứa Mạn bổ sung lời khai bằng văn bản; Lục Hoài Sơn, trong tình trạng sức khỏe suy yếu, ký bản tường trình về ổ lưu trữ niêm kín và lỗi im lặng năm xưa của Lục gia. Còn Lục Thừa Chu không xuất hiện. Chỉ đôi khi, bên hồ sơ do cơ quan điều tra chuyển tới, Tống Nghiên nhìn thấy những chỗ đánh dấu quen thuộc: gọn, chính xác, không dư một nét bút.
Sáng ngày thứ tư, cơ quan quản lý dược phẩm đình chỉ quy trình còn lại của Thanh Mạch và công bố kết luận sơ bộ: mô thức chỉnh sửa dữ liệu của Thanh Mạch trùng với An Tức số 7, có dấu hiệu che giấu phản ứng phụ nghiêm trọng. Trong mười hai năm qua, đã có quá nhiều người chết bị gọi bằng những cụm từ vô trùng. Lần đầu tiên, một văn bản chính thức dùng đúng chữ “che giấu”. Đường Tư Kỳ đặt ly nước ấm xuống cạnh tay cô. “Ít nhất hôm nay,” cô ấy nói khẽ, “không ai được bắt ông im lặng nữa.”
Buổi chiều cùng ngày, cơ quan tái thẩm triệu tập Tống Nghiên đến nhận thông báo. Phòng tiếp dân không lớn, rèm cửa màu xám, trên bàn là máy ghi âm, sổ ký nhận và một tập hồ sơ mới bìa trắng. Không có máy quay truyền thông, không có tiếng vỗ tay, không có cảnh tượng hào nhoáng nào đủ để bù lại mười hai năm bị dẫm lên. Cán bộ phụ trách đọc từng dòng quyết định bằng giọng bình ổn: bản án cũ đối với Tống Kính Thành có căn cứ chứng cứ bị sai lệch nghiêm trọng; dữ liệu chỉnh sửa sau thời điểm ông bị thu hồi quyền truy cập không thể dùng để xác định ông là chủ thể làm giả; văn bản trì hoãn công bố có chữ ký của ông cần được xem xét lại trong bối cảnh ông cố kéo dài thời gian bảo toàn dữ liệu gốc. Mỗi câu rơi xuống đều chậm, rõ, lạnh, nhưng Tống Nghiên nghe thấy tiếng sợi xích gỉ sét quanh tên cha mình đang đứt từng mắt.
“Căn cứ chuỗi chứng cứ mới,” người cán bộ ngẩng lên, “cơ quan tái thẩm quyết định hủy phần kết luận Tống Kính Thành là người chịu trách nhiệm chính trong hành vi làm giả dữ liệu An Tức số 7, khôi phục danh dự nghề nghiệp liên quan, đồng thời chuyển hồ sơ trách nhiệm hình sự của các cá nhân và tổ chức liên quan sang tổ điều tra chuyên án. Văn bản cải chính công khai sẽ được đăng trong vòng hai mươi bốn giờ.” Ông đẩy tập hồ sơ bìa trắng về phía cô. Trên trang đầu không còn dòng chữ từng đâm vào mắt cô suốt mười hai năm. Tên Tống Kính Thành nằm dưới mục “người phát hiện và lưu giữ dữ liệu gốc”, ngay ngắn, sạch sẽ. Tống Nghiên đưa tay ra, nhưng đầu ngón tay run đến mức chạm hụt mép giấy. Khi tên cha được trả lại, cô chỉ có thể cúi đầu, ký vào sổ nhận văn bản bằng nét chữ méo đi.
Đường Tư Kỳ chờ cô ngoài hành lang. Vừa nhìn thấy tập hồ sơ trắng trong tay cô, mắt cô ấy lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố nói bằng giọng như thường ngày: “Tớ đã gọi xe. Đến nghĩa trang trước, còn truyền thông để sau.” Tống Nghiên gật đầu. Cô không muốn họp báo, không muốn micro, không muốn ai hỏi cô cảm thấy thế nào khi cha mình được minh oan. Mười hai năm không biến mất vì một văn bản. Chỉ là từ hôm nay, chúng không còn được phép đứng trên một lời buộc tội giả nữa.
Trời về chiều khi xe dừng trước nghĩa trang ngoại ô. Mưa không rơi, nhưng không khí ẩm lạnh. Tống Nghiên tự mình cầm tập hồ sơ, từ chối để Đường Tư Kỳ đi cùng vào trong. Cô bước qua từng hàng bia đá, mỗi bước đều chậm hơn bước trước. Mười hai năm trước, cô cũng từng đi con đường này, áo tang rộng đến mức như muốn nuốt lấy cả người, tay nắm chặt bản tin nói cha cô là tội phạm. Khi ấy, cô đã quỳ trước mộ và thề sẽ khiến kẻ hại cha trả giá, sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai liên quan, sẽ sống chỉ để kéo tên ông ra khỏi bùn. Lời thề đó đã nuôi cô lớn, cũng đã siết quanh cổ cô rất nhiều năm.
Trước bia mộ Tống Kính Thành, Tống Nghiên quỳ xuống. Tấm ảnh trên bia vẫn là gương mặt người cha trong ký ức: nghiêm nghị, ít cười, đôi mắt như lúc nào cũng đang kiểm tra một lỗi nhỏ trong báo cáo. Cô mở tập hồ sơ, đặt văn bản cải chính lên phiến đá sạch. Gió lật nhẹ mép giấy, để lộ dòng chữ “khôi phục danh dự nghề nghiệp”. Cô lấy tay giữ lại, như sợ chữ ấy lại bị ai đó giật mất. “Cha,” cô gọi rất khẽ, rồi cổ họng nghẹn lại. Cô đã luyện câu này trong đầu vô số lần, nhưng đến khi thật sự nói ra, mọi ngôn từ sắc bén của một luật sư đều rơi xuống đất. “Con mang tên cha về rồi.”
Không có ai trả lời cô. Chỉ có gió đi qua hàng thông, làm những giọt nước cũ rơi xuống vai áo. Tống Nghiên cúi thấp hơn, trán gần chạm vào mép đá lạnh. “Họ nói cha không phải người làm giả dữ liệu. Họ nói cha đã giữ dữ liệu gốc. Họ nói dòng chữ kia phải bị hủy bỏ. Cha nghe thấy không?” Giọng cô vỡ ra ở chữ cuối cùng. Mười hai năm qua, cô có thể đứng trước hội đồng, trước truyền thông, trước Thẩm Kính Viễn mà không khóc. Nhưng trước tấm bia đá này, trước người đã không thể tự ký lại lịch sử của mình, cô cuối cùng không còn cách nào giữ mình nguyên vẹn. Nước mắt rơi xuống văn bản, làm nhòe một góc dấu đỏ. Cô vội lau đi, rồi lại bật khóc dữ hơn, như đứa trẻ năm mười bảy tuổi từng bị buộc phải lớn lên trong một buổi tang lễ chưa kịp hiểu hết.
“Con xin lỗi,” cô nói trong tiếng nấc bị gió cắt vụn. “Con đã có lúc sợ rằng nếu sự thật khác đi, con sẽ không biết sống tiếp thế nào. Con cũng đã có lúc biến lời thề với cha thành dao, chĩa vào cả người muốn giúp con. Nhưng cha, con không phản bội cha. Con không nhận lời xin lỗi thay cha. Con chỉ trả lại tên cha về đúng chỗ của nó.” Cô đặt thêm bản sao dữ liệu từ két 0717-B lên cạnh văn bản cải chính. Đó không còn là vũ khí trong phòng điều trần nữa, mà là di vật cuối cùng của một người cha từng dùng cách vụng về và nguy hiểm nhất để giữ lại sự thật cho con gái mình.
Sau lưng cô, tiếng bước chân dừng lại rất xa. Tống Nghiên không quay đầu ngay. Cô biết là ai trước khi nghe thấy giọng nói. Lục Thừa Chu luôn bước rất nhẹ, như thể đã quen không làm phiền bất kỳ vết thương nào. Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Tôi đã ký bản tường trình bổ sung. Về kho dữ liệu Vĩnh An, về quyết định giữ lại một phần hồ sơ, và về những lần tôi chọn không nói đủ với cô.” Giọng anh trầm, khàn hơn trong ký ức, không có một chữ tự bào chữa. “Cơ quan điều tra sẽ tiếp tục xem xét trách nhiệm quy trình của tôi và Lục thị. Tôi sẽ không tránh.”
Tống Nghiên lau nước mắt, nhưng không đứng dậy. “Hôm nay là ngày của cha tôi,” cô nói. “Tôi không muốn nghe anh xin lỗi.” Lục Thừa Chu im lặng vài giây. “Tôi biết.” Anh không tiến lên đặt tay lên vai cô, không dùng đau khổ của mình để đổi lấy sự mềm lòng của cô. Anh chỉ đặt một bó hoa trắng xuống bậc đá thấp hơn, giữ khoảng cách đủ để người chết không bị quấy rầy, người sống không bị ép phải tha thứ. “Tôi đến để nói với bác Tống rằng phần còn lại, tôi sẽ tự ký tên.”
Tống Nghiên nhìn bó hoa trắng rất lâu. Gió lật trang văn bản trên bia mộ, để dòng tên Tống Kính Thành hiện ra dưới ánh chiều nhạt. Lời thề trong cô không biến mất ngay. Nó vẫn ở đó, mệt mỏi, rạn nứt, nhưng lần đầu tiên không còn giống một sợi dây siết cổ. Cô đặt tay lên trang giấy, giữ tên cha mình thật chắc, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn khoảng trời xám phía trên nghĩa trang. Sau mười hai năm, người chết cuối cùng đã được trả lại tên. Còn người sống, từ giây phút này, phải học cách bước ra khỏi phần mộ do chính lời thề dựng lên. Lục Thừa Chu đứng sau cô, dưới ánh chiều lạnh, không xin tha thứ.
