Chương 35 - Chương 35: Két sắt của người cha
Chương 35: Két sắt của người cha
Tô Châu lúc gần tám giờ sáng không còn mưa, nhưng mặt đường trước trung tâm lưu trữ Cảnh Hòa vẫn ướt như vừa được lau bằng một lớp ánh sáng lạnh. Tống Nghiên đứng dưới mái kính, trên tay là túi niêm phong chứa chìa khóa đồng, thẻ kim loại 0717-B và mảnh giấy của cha. Cô đã không ngủ sau khi rời hiệu thuốc Vĩnh An. Từ hai giờ mười bảy phút đến bình minh, cô ký thêm ba bản ghi nhận: một bản cho luật sư trực của hiệp hội, một bản gửi tổ kỹ thuật phụ trách bản ghi âm, một bản xác nhận Lục Thừa Chu chỉ là người cung cấp đầu mối, không có quyền chạm vào vật chứng hoặc tham gia quyết định mở két. Những thủ tục ấy khiến mắt cô khô rát, nhưng cũng giữ cô đứng được. Nếu không có từng chữ lạnh lùng ấy chặn ở giữa, cô sợ mình sẽ cầm chiếc chìa khóa kia như cầm lại tay cha mình mà quên mất thứ đang ở trước mặt vẫn là chứng cứ.
Luật sư của hiệp hội tên Trần Dung đến cùng công chứng viên và hai cảnh sát phụ trách tiếp nhận đầu mối từ Thượng Hải. Chu Dịch đi sau, mang máy ghi hình và bản sao niêm phong đường dẫn các bài bôi nhọ trong đêm. Lục Thừa Chu đứng cách họ hơn ba mét, áo khoác đã thay nhưng sắc mặt vẫn mang vẻ mệt mỏi của một người thức trắng. Khi nhân viên bảo vệ yêu cầu tất cả ký vào sổ ra vào, anh viết rõ bên cạnh tên mình: người cung cấp đầu mối, không tham gia mở két. Tống Nghiên nhìn thấy dòng chữ ấy qua khóe mắt. Cô không nói gì. Có những thay đổi nếu phải khen mới tiếp tục tồn tại, thì bản thân nó đã không đáng tin. Cô chỉ cần anh giữ đúng vị trí đã viết ra.
Trung tâm lưu trữ Cảnh Hòa là một tòa nhà thấp nằm khuất sau dãy ngân hàng cũ. Bên trong không có vẻ sang trọng của nơi cất giữ tài sản, chỉ có mùi giấy, kim loại và chất khử trùng nhạt. Người quản lý ca sáng sau khi kiểm tra thẻ 0717-B thì lập tức nhíu mày. Hộp lưu trữ này thuộc hợp đồng cũ mười hai năm trước, người thuê dùng tên Tề Thành, không phải Tống Kính Thành. Theo quy định, người đến nhận phải có chìa khóa gốc, thẻ kim loại, giấy xác nhận kế thừa quyền truy cập hoặc văn bản của cơ quan có thẩm quyền. Tống Nghiên đặt từng thứ lên mặt bàn kính: biên bản tiếp nhận đầu mối, bản sao giấy tờ chứng minh quan hệ cha con, văn bản ghi nhận việc Lục Hoài Sơn từng giữ giấy xác nhận ban đầu nhưng không có mật mã, và túi niêm phong chứa mảnh giấy có chữ của Tống Kính Thành. Cô không nhắc đến hai chữ “cha tôi” trước. Cô nói bằng giọng của một luật sư: “Chúng tôi yêu cầu mở kho theo quy trình chứng kiến, không rút vật phẩm khỏi két nếu chưa lập biên bản riêng.”
Người quản lý nhìn qua Lục Thừa Chu. Đó là phản xạ rất nhỏ, nhưng vẫn đủ khiến Tống Nghiên ngẩng mắt. Lục Thừa Chu không đáp lại ánh nhìn ấy, cũng không bước lên. Anh chỉ nói: “Người có quyền yêu cầu là Tống luật sư. Mọi câu hỏi liên quan đến thủ tục xin hỏi cô ấy hoặc công chứng viên.” Câu nói ấy không giải quyết được vết thương cũ, nhưng nó làm căn phòng yên xuống. Trần Dung đặt thẻ luật sư lên bàn, công chứng viên mở máy ghi âm, cảnh sát bật camera. Người quản lý cuối cùng ký vào phiếu dẫn vào khu két. Lúc tấm cửa thép màu xám trượt sang một bên, Tống Nghiên cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ướt trong đôi găng dùng một lần.
Hành lang két sắt hẹp và sáng trắng. Mỗi bước chân đều vang nhẹ trên sàn đá, đều đặn đến mức giống tiếng đếm ngược. Tống Nghiên đi đầu, sau cô là công chứng viên và cảnh sát. Lục Thừa Chu dừng lại trước vạch vàng bên ngoài cửa phụ, đúng vị trí được phép cho người cung cấp đầu mối. Chu Dịch đứng cạnh anh, máy quay hướng về phía lối vào, không quay sát mặt Tống Nghiên. Trước khi cửa phụ đóng lại, Lục Thừa Chu nhìn cô một lần. Ánh mắt anh không còn kiểu ngăn cản quen thuộc, chỉ có sự kiềm chế rất sâu. “Tống luật sư,” anh nói, “nếu cần dừng, cô có quyền dừng.” Tống Nghiên siết chiếc chìa khóa đồng. “Tôi biết quyền của mình.”
Két 0717-B nằm ở hàng dưới cùng bên trái, thấp hơn đầu gối người trưởng thành. Nó nhỏ hơn Tống Nghiên tưởng, vỏ ngoài xám mờ, góc phải có vết xước rất mảnh như từng bị va đập khi chuyển kho. Trên bảng khóa có ổ chìa cơ học và một bàn phím sáu số cũ. Công chứng viên đọc to mã két, số thời gian mở, tên những người chứng kiến. Cảnh sát xác nhận túi niêm phong chưa rách. Tống Nghiên cắt mép túi, lấy chìa khóa ra. Kim loại xỉn màu chạm vào ổ khóa phát ra một tiếng khô khốc. Cô vặn nhẹ, then khóa cơ học nhả ra. Nhưng cánh két không mở. Màn hình nhỏ phía trên bàn phím sáng lên một dòng chữ: Nhập mật mã phụ.
Không ai lên tiếng trong vài giây. Tống Nghiên nhìn sáu ô trống trên màn hình, bỗng nhớ đến bàn tay cha từng đặt trên vở bài tập của cô. Tống Kính Thành không phải kiểu người dịu dàng bằng lời. Ông thường khoanh đỏ lỗi sai, gõ bút lên mép bàn rồi nói: “Sai thì sửa, đừng khóc trước khi biết sai ở đâu.” Khi ấy cô còn nhỏ, ghét nhất tiếng bút của ông. Sau này mỗi lần đọc hồ sơ giả mạo, cô lại vô thức dùng chính cách đó: tìm lỗi, đánh dấu, không khóc trước khi biết sai ở đâu. Mười hai năm qua, cô đã sống bằng một phương pháp lạnh lùng mà cha để lại, nhưng chưa từng nghĩ ông cũng có thể để lại một mật mã mà lý trí không đủ để mở.
Trần Dung thấp giọng nhắc: “Không cần vội. Chúng ta có thể xin tạm phong két, tra thêm hồ sơ thuê.” Người quản lý bổ sung rằng hệ thống cũ cho phép ba lần nhập sai trước khi khóa bảy mươi hai giờ và yêu cầu chủ quản kỹ thuật mở lại bằng quy trình riêng. Tống Nghiên nghe rõ từng chữ, nhưng mắt vẫn đặt trên sáu ô trống. 0717-B không phải mật mã. Lục Thừa Chu đã nói điều này từ đêm qua. Mã đó chỉ khớp với thẻ két, không phải mật khẩu mở. Cha cô biết sẽ có ngày cô đến đây, biết cô có thể cầm chìa khóa trong tay nhưng vẫn không thể chạm ngay vào sự thật. Ông đã đặt thêm một cánh cửa, không phải để làm khó cô, mà để hỏi cô đang dùng điều gì để mở nó.
Cô nhập sáu số đầu tiên: ngày xảy ra tai nạn của Tống Kính Thành. Tiếng bíp vang lên rất ngắn. Màn hình hiện chữ: Mật mã sai. Không khí trong kho két lập tức nặng hơn. Công chứng viên đọc lại kết quả vào biên bản. Tống Nghiên rút tay về, đầu ngón tay trong găng hơi run. Cô không bất ngờ vì sai, nhưng vẫn có cảm giác như vừa nghe cha phủ nhận ngày ông chết. Suốt nhiều năm, cô đã biến ngày đó thành ranh giới của đời mình: trước nó là con gái Tống Kính Thành, sau nó là luật sư Tống Nghiên, người thề sẽ không tha thứ. Nhưng nếu chính cha cô không chọn ngày chết làm chìa khóa, thì điều đó có nghĩa ông không muốn đời cô chỉ xoay quanh khoảnh khắc ông bị cướp mất.
Ngoài vạch vàng, Lục Thừa Chu nhìn thấy vai cô khựng lại. Anh không nghe rõ màn hình báo gì, nhưng đoán được từ sự im lặng của những người bên trong. Chu Dịch định nói gì đó, rồi ngậm miệng. Lục Thừa Chu cũng không mở lời. Anh từng quá quen với việc bước trước một bước, chặn trước một nguy hiểm, giấu trước một sự thật, rồi gọi đó là bảo vệ. Bây giờ anh chỉ có thể đứng ngoài, để người cần đối diện với chiếc két là Tống Nghiên. Sự khó khăn nhất không phải không được giúp cô, mà là hiểu rằng có những cánh cửa nếu anh mở thay, sẽ mãi mãi trở thành một kiểu tước đoạt khác.
Tống Nghiên đưa mắt xuống mảnh giấy đặt trong khay vật chứng bên cạnh. “Đừng để con bé mở nó bằng hận thù.” Nét chữ của cha vẫn cứng, vẫn có lực đè ở cuối mỗi nét ngang. Cô tự hỏi khi viết câu ấy, ông có biết cô sẽ hận đến mức nào không. Có lẽ biết. Bởi vì người hiểu Tống Nghiên cố chấp nhất chưa bao giờ là Lục Thừa Chu hay Thẩm Kính Viễn, mà là người đàn ông từng dạy cô không được ký tên vào thứ mình chưa đọc hết. Cô từng đọc hàng ngàn trang hồ sơ để tìm lại cha, nhưng đến lúc này mới nhận ra mình chưa từng đọc hết phần ông để lại trong cô. Ngoài nạn nhân, ngoài người bị vu oan, ngoài cái tên bị bôi bẩn trên báo cáo, Tống Kính Thành còn là một người cha sợ con gái mình lớn lên chỉ còn biết hận.
Cô nhắm mắt một thoáng rồi nhập lần thứ hai: ngày quyết định kỷ luật nội bộ của Vĩnh An được đóng dấu, ngày cái tên Tống Kính Thành chính thức bị đẩy lên giấy trắng như một tội phạm. Đây là ngày cô đã thuộc lòng từ năm mười bảy tuổi, ngày mọi bài báo sau đó dùng để chứng minh cha cô “có vấn đề từ trước”. Sáu con số rơi vào màn hình như sáu chiếc đinh. Trần Dung khẽ gọi: “Tống Nghiên.” Cô không đáp. Ngón tay cuối cùng nhấn xuống phím xác nhận. Một tiếng bíp khác vang lên, dài hơn tiếng trước, lạnh hơn cả hành lang kim loại.
Màn hình hiện lên dòng cảnh báo màu đỏ: Mật mã sai lần thứ hai. Còn một lần thử trước khi khóa hệ thống.
Tống Nghiên đứng yên trước chiếc két chưa mở, trong đầu bỗng trống rỗng đến đáng sợ. Hai ngày cô chọn đều là ngày mất mát, ngày buộc tội, ngày hận thù có lý do để tồn tại. Cả hai đều sai. Sau lớp cửa thép kia, cha cô vẫn không trả lời. Hoặc ông đã trả lời rồi, bằng cách từ chối để cô dùng nỗi đau làm chìa khóa. Bên ngoài vạch vàng, Lục Thừa Chu cuối cùng tiến lên nửa bước rồi dừng lại. Anh không vượt qua ranh giới. Anh chỉ nói, rất thấp: “Dừng lại đã.” Tống Nghiên nhìn dòng chữ đỏ trên màn hình, cổ họng khô đến mức không phát ra tiếng. Lần đầu tiên sau mười hai năm, cô nhận ra điều mình không nhớ không phải là mật mã, mà là một ngày cha cô từng muốn cô giữ lại trước khi tất cả biến thành bản án.
