Chương 34 - Chương 34: Không phải xin lỗi là đủ
Chương 34: Không phải xin lỗi là đủ
Lời khai ban đầu kết thúc lúc hai giờ mười bảy phút sáng. Viên cảnh sát phụ trách đặt bản sao biên bản vào túi hồ sơ chống nước, nhắc lại rằng mọi thiết bị và bản sao âm thanh sẽ được chuyển sang đơn vị kỹ thuật để kiểm tra chuỗi lưu trữ. Tống Nghiên đứng dưới ánh đèn trắng của hiệu thuốc, nhìn chữ ký của mình nằm ở cuối trang. Bên ngoài, mưa vẫn rơi trên phố cũ Vĩnh An, rửa qua nơi chiếc phong bì có máy phát tiếng mưa vừa bị cảnh sát mang đi.
Hứa Mạn được luật sư trực của hiệp hội đón ở cửa bên. Trước khi đi, Tống Nghiên đưa cho cô một bản ghi chú ngắn: không tự ý liên hệ truyền thông, không rời khỏi nơi tạm trú nếu chưa báo luật sư, không giao thêm tài liệu khi không có bên thứ ba. Hứa Mạn cầm tờ giấy, gật đầu rất nhẹ. Chu Dịch ra hiệu cho người của Lục thị lùi khỏi mái hiên. Tối nay, nhân chứng không thể tiếp tục nằm trong tầm kiểm soát riêng của bất kỳ phe nào.
Đường Tư Kỳ gọi đến ngay khi xe của Hứa Mạn rời khỏi con phố. “Nghiên Nghiên, Hằng Tín bắt đầu thả tin rồi. Họ nói cậu nhận tài liệu từ nhân chứng do Lục thị sắp đặt, còn bản nghe phục hồi là thủ thuật truyền thông.” Tống Nghiên không bất ngờ. Từ lúc chiếc máy phát tiếng mưa bị phát hiện trong phong bì ở Vĩnh An, cô đã biết đối phương muốn ép mọi chứng cứ rơi vào vũng bùn thật giả. “Không phản bác nội dung bản ghi. Chỉ thông báo đã giao nộp thiết bị và bản sao cho cơ quan có thẩm quyền, mọi kết luận chờ giám định. Ghi rõ tôi không đại diện cho Lục thị.”
“Cậu đang tách mình khỏi anh ta?” Đường Tư Kỳ hỏi. Tống Nghiên nhìn qua lớp kính ướt nước. Lục Thừa Chu đứng ngoài mái hiên, áo khoác tối màu dính mưa, khuôn mặt vẫn lạnh nhưng không còn vẻ nắm giữ tất cả như trước. “Tớ đang tách chứng cứ khỏi cảm xúc. Còn chuyện giữa tớ và anh ấy, không thể dùng một bản phục hồi để xóa sạch.” Đường Tư Kỳ im lặng rồi nói: “Đừng để mình mệt đến mức nhầm lẫn giữa công lý và tự trừng phạt.”
Khi cô tắt máy, hiệu thuốc chỉ còn lại vài người. Cảnh sát đứng ở cửa gọi thêm xe, Chu Dịch thấp giọng xử lý thông cáo với bộ phận pháp chế. Lục Thừa Chu không bước tới ngay. Anh nhìn cô qua khoảng cách vài mét, như cuối cùng cũng hiểu khoảng cách ấy không phải để anh vượt qua bằng một câu giải thích. Tống Nghiên cất điện thoại vào túi, chủ động đi ra dưới mái hiên, đứng ở vị trí camera ngoài cửa vẫn có thể ghi lại rõ mặt hai người.
“Tống luật sư.” Lục Thừa Chu mở miệng trước.
“Tôi có một câu cần nói rõ.” Cô ngắt lời anh, giọng không cao nhưng từng chữ đều rất chắc. “Về bản ghi âm, về câu ‘phải chặn đơn kháng cáo’, tôi đã dùng một đoạn âm thanh chưa được giám định đầy đủ để kết luận động cơ của anh. Phán đoán đó không đủ chuẩn của một luật sư, cũng không công bằng với anh. Chuyện này, tôi xin lỗi.”
Lục Thừa Chu nhìn cô. Trong mắt anh không có nhẹ nhõm. Nếu đây là điều anh từng chờ, thì khi thật sự nghe được, nó cũng đã muộn đến mức không còn giống một chiến thắng. “Cô không cần xin lỗi vì bị người khác lừa bằng chứng giả.”
“Tôi xin lỗi vì phần của tôi.” Tống Nghiên nói. “Không phải vì phần của Thẩm Kính Viễn, cũng không phải vì phần của người đã cắt bản ghi. Tôi từng nói sẽ không kết án người chết bằng cảm xúc. Nhưng mấy ngày qua, tôi đã suýt kết án một người sống bằng cùng một sai lầm.”
Mưa rơi xuống mép mái hiên, bắn thành những hạt nước nhỏ trên nền gạch. Lục Thừa Chu im lặng rất lâu rồi nói: “Tôi nhận lời xin lỗi ấy.”
Tống Nghiên nhìn anh. “Nhưng không phải xin lỗi là đủ.”
Câu đó khiến Chu Dịch đang đứng gần cửa khựng lại một nhịp, rồi lập tức quay mặt đi. Lục Thừa Chu không động. Tống Nghiên nói tiếp: “Tôi xin lỗi vì hiểu sai bản ghi. Còn anh phải chịu trách nhiệm vì đã để tôi hiểu sai trong khi anh biết câu đầy đủ. Anh có lý do bảo vệ Hứa Mạn, nhưng lý do đó không biến quyền được biết của tôi thành thứ anh có thể thay tôi quyết định. Anh giữ im lặng quá lâu, Lục Thừa Chu. Sự im lặng ấy không chỉ làm tôi đau, nó còn làm chứng cứ bị chậm lại.”
“Đúng.” Anh nói.
Tống Nghiên tưởng anh sẽ giải thích. Cô đã chuẩn bị sẵn nhiều câu để chặn mọi lý do nghe có vẻ cao thượng. Nhưng Lục Thừa Chu chỉ thừa nhận một chữ ấy, như đặt phần sai của mình xuống trước mặt cô mà không bọc nó bằng ý tốt. Hận một người cố chấp dễ hơn rất nhiều so với đối diện một người đã nhận ra mình sai nhưng không đòi được tha thứ.
“Từ giờ trở đi,” cô nói, “mọi thứ anh biết liên quan đến cha tôi, Vĩnh An, 0717-B và luật sư cũ, nếu chưa thể công khai thì phải có lý do bằng văn bản, có người chứng kiến, có thời hạn giao. Tôi không chấp nhận kiểu ‘cô ấy không cần biết’ nữa.”
Lục Thừa Chu lấy bút từ túi áo. “Viết ở đây?”
Tống Nghiên lấy từ túi hồ sơ ra một tờ giấy trắng còn dấu niêm phong ở góc. “Viết ở đây. Không phải lời hứa riêng tư. Là ghi nhận đầu mối điều tra.”
Anh cúi xuống nắp thùng thuốc được nhân viên hiệu thuốc tạm dùng làm mặt bàn, viết từng dòng dưới ánh đèn trắng. Nội dung ghi rõ: anh từng biết bản ghi liên quan đơn kháng cáo có phần sau chưa được Tống Nghiên nghe thấy; lý do chưa công bố là bảo vệ Hứa Mạn; hậu quả là khiến Tống Nghiên đưa ra phán đoán bất lợi và làm chậm việc đối chiếu chính thức. Cuối cùng, anh cam kết trong hai mươi bốn giờ sẽ giao toàn bộ đầu mối liên quan mã 0717-B cho bên thứ ba độc lập cùng chứng kiến.
Tống Nghiên đọc hết từ đầu đến cuối. Cô không sửa chữ nào, chỉ thêm một dòng dưới cùng: “Việc ghi nhận này không đồng nghĩa với tha thứ cá nhân hoặc miễn trừ trách nhiệm pháp lý nếu có.” Sau đó cô ký tên làm người nhận thông tin. Lục Thừa Chu nhìn dòng chữ ấy, khóe môi không cười, nhưng ánh mắt như dịu xuống một tầng rất mỏng. “Cô vẫn như vậy.”
“Như thế nào?”
“Không để bất kỳ cảm xúc nào ký thay mình.”
Tống Nghiên cụp mắt, cất tờ giấy vào túi niêm phong mới. “Tôi từng suýt để hận ký thay. Cho nên từ giờ càng không thể.”
Một tiếng chuông báo tin nhắn vang lên từ điện thoại của Chu Dịch. Anh đưa màn hình cho hai người cùng nhìn. Trên mạng, bài viết đầu tiên của Hằng Tín đã được đẩy lên vị trí nóng: “Luật sư Tống Nghiên đêm khuya gặp riêng tổng tài Lục thị, nghi dùng nhân chứng giả để rửa sạch bản ghi phản bội.” Ảnh chụp mờ qua màn mưa, đúng khoảnh khắc hai người đứng dưới mái hiên hiệu thuốc. Người chụp cố tình cắt mất cảnh sát ở cửa và luật sư hiệp hội phía sau xe Hứa Mạn.
Chu Dịch cười lạnh. “Họ nhanh thật.”
Tống Nghiên không nhìn bài viết quá lâu. “Càng nhanh càng chứng minh họ đã chuẩn bị từ trước. Lưu đường dẫn, thời gian đăng, tài khoản khuếch tán đầu tiên. Không kiện truyền thông ngay, trước mắt giữ làm chứng cứ về ý đồ gây nhiễu chuỗi sự kiện.” Lục Thừa Chu gật đầu với Chu Dịch. “Làm theo lời cô ấy.” Lần thứ hai trong đêm anh nói câu đó, nhưng lần này anh thật sự lùi lại một bước, để cô quyết định cách sự thật đi vào hồ sơ.
Lục Thừa Chu lấy từ túi trong áo khoác ra một phong bì màu xám. Phong bì đã được niêm bằng sáp đỏ cũ, trên mép có chữ ký của Chu Dịch và một mã ghi nhận nội bộ từ đêm hội đồng quản trị. Tống Nghiên nhìn thấy ngày tháng trên đó, chính là đêm Lục Thừa Chu giao cho Chu Dịch một phong bì niêm kín trước khi bị ép rời quyền điều hành. Anh đặt phong bì lên bàn inox ngoài mái hiên, không đẩy thẳng vào tay cô. “Đây là đầu mối đầu tiên.”
Tống Nghiên không chạm vào ngay. “Tại sao bây giờ?”
“Vì trước tối nay, nếu tôi đưa nó ra, cô có lý do chính đáng để cho rằng tôi dùng một thứ chưa rõ nguồn gốc để đổi lấy niềm tin của cô.” Lục Thừa Chu nhìn phong bì, giọng thấp hơn tiếng mưa. “Còn sau tối nay, cô không cần tin tôi. Cô có thể kiểm tra nó như kiểm tra mọi vật chứng khác.”
Tống Nghiên đeo găng tay dùng một lần, yêu cầu Chu Dịch bật camera ghi hình toàn cảnh, rồi mới cắt mép phong bì. Bên trong là một túi nhựa nhỏ, một chìa khóa đồng đã xỉn màu, một thẻ kim loại khắc mã “0717-B” và một mảnh giấy ngả vàng. Nét chữ trên mảnh giấy cứng, hơi nghiêng sang phải, mỗi nét ngang đều bị đè mạnh ở cuối, giống hệt chữ ký trong những trang hồ sơ cũ mà Tống Nghiên đã nhìn đến thuộc lòng.
Cô mở giấy ra. Trên đó chỉ có một dòng: “Nếu Nghiên Nghiên tìm đến đây, đừng để con bé mở nó bằng hận thù.”
Thế giới trước mắt Tống Nghiên bỗng im đi trong một nhịp. Tiếng mưa vẫn rơi, tiếng xe cảnh sát vẫn còn ở đầu phố, nhưng tất cả đều lùi xa. Cô nhìn ba chữ “Nghiên Nghiên”, nhìn nét móc cuối cùng của cha mình, rồi cảm thấy đầu ngón tay trong lớp găng mỏng lạnh đến đau. Mười hai năm qua, cô tưởng cha chỉ để lại cho mình một lời thề. Nhưng hóa ra ông còn để lại một lời nhắc: đừng mở sự thật bằng hận thù.
“Nó ở đâu?” Giọng cô khàn đi rõ rệt.
Lục Thừa Chu không tiến gần hơn. “Tôi chỉ biết chìa khóa này thuộc một két sắt thuê dưới tên giả của Tống Kính Thành, hồ sơ lưu trữ cũ ở Tô Châu. Người giữ giấy xác nhận ban đầu là Lục Hoài Sơn, nhưng ông ấy không có mật mã. Mã 0717-B chỉ khớp với thẻ két, không phải mật khẩu mở.”
Tống Nghiên siết nhẹ chìa khóa trong tay. Lần này, thứ kim loại lạnh ấy không giống chứng cứ, mà giống một cánh cửa cha cô đặt lại giữa cô và phần sự thật chưa từng được nói. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Chu. Trong mắt cô vẫn có mệt mỏi, vẫn có cảnh giác, nhưng bên dưới lớp băng ấy đã có một vết nứt rất mảnh dành cho câu hỏi kế tiếp. “Ngày mai tôi sẽ đến Tô Châu. Có luật sư hiệp hội, công chứng viên và cảnh sát làm chứng. Anh không đi cùng tôi với tư cách người bảo vệ.”
Lục Thừa Chu đáp rất nhẹ: “Vậy tôi đi với tư cách người cung cấp đầu mối, đứng ngoài phạm vi mở két.”
Tống Nghiên không đồng ý, cũng không từ chối. Cô đặt chìa khóa và mảnh giấy vào túi niêm phong, dán kín mép túi bằng một động tác chậm hơn tất cả những lần trước. Ở góc túi trong suốt, thẻ kim loại “0717-B” nằm cạnh chiếc chìa khóa xỉn màu. Lần đầu tiên trong đêm, cô không nghĩ đến lời xin lỗi của Lục Thừa Chu nữa. Cô nghĩ đến cha mình, đến chiếc két sắt ở Tô Châu, và đến câu hỏi chưa ai trả lời được: trước khi chết, Tống Kính Thành rốt cuộc đã giấu sự thật ở đâu.
