Chương 23 - Chương 23: Đừng đứng trước mặt tôi như người vô tội
Chương 23: Đừng đứng trước mặt tôi như người vô tội
Bóng tối rơi xuống kho K1 không có tiếng động lớn. Nó chỉ đột ngột nuốt mất ánh đèn trắng, để mùi giấy cũ và kim loại dưới tầng B3 trở nên nặng hơn. Cổ tay áo Tống Nghiên bị Lục Thừa Chu giữ lại rất nhẹ, chỉ đủ để cô không bước ra khỏi vùng camera còn chấm đỏ lập lòe trên trần. Nhưng chính sự đụng chạm đó khiến cô tỉnh táo. Cô rút tay về, giọng thấp đến lạnh: “Đừng chạm vào tôi. Và cũng đừng để bất kỳ ai chạm vào cái két đó.”
Lục Thừa Chu buông tay ngay. Trong bóng tối, giọng anh bình tĩnh hơn cả ánh đèn khẩn cấp chưa kịp bật. “Tất cả đứng nguyên vị trí. Chu Dịch, đọc trạng thái khóa. Trưởng an ninh, đóng cửa phụ bằng cơ chế tay, không kích hoạt thêm quyền điện tử. Công chứng viên ghi nhận thời điểm mất điện, 02:19.” Chu Dịch bật đèn pin niêm phong trên bàn kiểm toán, luồng sáng mảnh dừng ở vạch vàng trước khu két phụ. Không ai vượt qua vạch đó. Tống Nghiên nhìn chấm đỏ trên camera, bỗng hiểu vì sao anh luôn bắt cô đứng trong vùng ghi hình. Ở nơi có quá nhiều người muốn bóp méo sự thật, một bước chân sai cũng có thể biến người tìm chứng cứ thành người phá chứng cứ.
Mười hai giây sau, đèn khẩn cấp màu xanh nhạt bật lên dọc chân tường. Công chứng viên đọc lại sự kiện: mất điện đột xuất trong lúc đối chiếu sổ bàn giao ngoại tuyến, chưa có cá nhân nào di chuyển khỏi vị trí, két phụ chưa được mở dưới sự chứng kiến hiện trường. Tống Nghiên mở sổ, viết dòng thời gian bằng nét bút chậm và sâu: 02:19, sau cảnh báo truy cập ngoài lịch trình, nguồn điện chính kho K1 bị ngắt; toàn bộ người có mặt giữ nguyên vị trí; yêu cầu bảo toàn chứng cứ được tái xác lập. Khi cô viết đến chữ “bị ngắt”, đầu bút đâm rách một chút mặt giấy.
“Có phải mất điện toàn tầng không?” cô hỏi. Chu Dịch nghe bộ đàm từ phòng kỹ thuật rồi đáp: “Không. Chỉ cụm K1 và K1 phụ. Hệ thống tòa nhà bình thường. Bộ lưu điện của camera và máy kiểm toán vẫn chạy được mười tám phút.” Tống Nghiên nhìn sang Lục Thừa Chu. “Tức là có người muốn cắt đúng nơi này.” Anh nói: “Hoặc có người muốn khiến chúng ta tưởng như vậy. Vì vậy càng không được vội mở két.” Cô cười nhạt. “Anh vẫn quen để lại hai khả năng cho mình.” Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô. “Tôi để lại hai khả năng cho chứng cứ. Không phải cho tôi.”
Chu Dịch đề nghị để đội kỹ thuật nội bộ xuống tầng, nhưng Tống Nghiên lập tức chặn lại. “Chỉ người đã đăng ký trong danh sách mở kho được vào. Kỹ thuật muốn kiểm tra phải đứng ngoài cửa kính, thao tác qua trưởng kho và ghi hình toàn bộ. Bất kỳ thiết bị nào đi vào đều phải niêm phong trước mặt công chứng viên.” Lục Thừa Chu chỉ quay sang trưởng an ninh: “Làm theo Tống luật sư.”
Bốn phút sau, máy kiểm toán vẫn đủ pin để xuất nhật ký sự cố từ bộ khóa phụ. Chuyên viên kiểm toán xoay màn hình về phía mọi người và đọc từng dòng. 02:18:43, phân khu K1 phụ nhận yêu cầu xác thực ngoài lịch trình. 02:18:44, khóa phụ từ chối vì thiếu xác nhận hiện trường. 02:18:46, hệ thống cũ tự kích hoạt chế độ bảo vệ, khóa cơ tự chốt. 02:18:52, nguồn điện cụm K1 bị ngắt qua bộ chuyển mạch phụ. Trên màn hình, trường nguồn yêu cầu hiện lên thành một chuỗi mã xám: LHS-STRAT-ARCHIVE. Căn phòng im lặng đến mức tiếng quạt của bộ lưu điện cũng trở thành ồn ào.
Tống Nghiên nhìn chuỗi mã ấy rất lâu. “LHS,” cô nói. “Lục Hoài Sơn.” Chu Dịch cau mày. “Có thể là quyền kế thừa của bộ phận hợp tác chiến lược, không đồng nghĩa chính ông ấy đang thao tác. Mã cũ có thể bị gọi lại bằng tác vụ tự động hoặc bị lợi dụng.” Tống Nghiên ngẩng mắt. “Tôi biết. Vì vậy tôi chỉ hỏi một việc.” Cô quay sang Lục Thừa Chu, từng chữ chậm rãi như được đặt lên mặt thép. “Anh biết trước trong K1 phụ còn quyền kế thừa của cha anh không?”
Lục Thừa Chu im lặng một nhịp. “Tôi biết có quyền kế thừa. Tôi không biết nó có thể bị gọi lại trong lúc mở kho.” Tống Nghiên hỏi tiếp: “Anh biết quyền đó liên quan đến hồ sơ An Tức số 7 không?” “Tôi biết nó liên quan đến hồ sơ Vĩnh An.” “Và anh vẫn không nói với tôi.” Lục Thừa Chu không tránh ánh mắt cô. “Nếu tôi nói trước khi mở kho theo trình tự, cô sẽ yêu cầu mở K1 phụ ngay. Khi đó phía đối phương chỉ cần chứng minh cô biết điểm khóa và chủ động thay đổi thứ tự tiếp cận, toàn bộ chuỗi chứng cứ đêm nay sẽ bị công kích.”
Tống Nghiên khép sổ lại. “Lục tổng, anh luôn có lý do nghe rất hợp pháp cho việc không nói hết sự thật.” Lục Thừa Chu đáp: “Tôi không phủ nhận.” “Vậy anh đừng đứng trước mặt tôi như người vô tội.” Câu nói rơi xuống giữa kho K1 lần thứ hai, nặng hơn lần trước. Tống Nghiên đã chuẩn bị để hận kẻ sửa dữ liệu, nhưng cô không biết phải đặt thứ cảm xúc nào lên một gia tộc đã nhìn thấy lửa rồi chọn đóng cửa phòng.
Điện chính được khôi phục lúc 02:31, nhưng Lục Thừa Chu yêu cầu giữ trạng thái ánh sáng khẩn cấp cho đến khi hoàn tất biên bản sự cố. Dưới sự chứng kiến của công chứng viên, chuyên viên kiểm toán xuất tiếp lịch sử truy cập cũ của LHS-STRAT-ARCHIVE. Những dòng thời gian xếp xuống màn hình như một vết nứt kéo dài: ngày 17 tháng 9 mười hai năm trước, sau khi báo cáo phản ứng phụ nghiêm trọng bản B được chuyển lưu, tài khoản hợp tác chiến lược của Lục thị đã mở phụ lục cảnh báo dữ liệu trong mười chín phút. Cảnh báo kèm theo không phải dòng kỹ thuật khó hiểu. Nó được hệ thống dịch thành một câu gần như không thể giả vờ không đọc: phiên bản thay thế không khớp dữ liệu phản ứng ngoại ý nghiêm trọng.
Tống Nghiên bỗng không còn nghe rõ tiếng ai nữa. Trước mắt cô là mười chín phút. Không phải một cú nhấp chuột vô tình, mà là mười chín phút đủ để hiểu bệnh nhân đã bị biến thành số liệu sạch trên giấy. Mười hai năm qua, cha cô bị gọi là kẻ làm giả thuốc; cô lớn lên cùng những ánh mắt né tránh chỉ vì họ Tống. Vậy mà người từng nhìn thấy cảnh báo ấy đã chọn im lặng. Không phải vì không biết. Mà vì biết rồi vẫn cân nhắc lợi hại.
Chuyên viên kiểm toán tiếp tục đọc: “Sau phiên mở cảnh báo, có một ghi chú nội bộ được lưu trong thư mục chờ xử lý. Nội dung rút gọn: tạm lưu, không đối ngoại, chờ quyết định sau khi hoàn tất chuyển giao.” Tống Nghiên quay đầu nhìn Lục Thừa Chu. “Cha anh đã có mười chín phút.” “Phải.” “Ông ấy đã có đủ thời gian để biết cha tôi không phải người duy nhất chạm vào dữ liệu.” “Phải.” “Vậy tại sao người chết là cha tôi, người mang tiếng cũng là cha tôi?” Lần này Lục Thừa Chu không trả lời ngay. Có những câu hỏi không có câu trả lời nào sạch sẽ.
“Vì Lục gia sợ mất Lục thị,” anh nói sau cùng. “Vì cha tôi nghĩ chỉ cần giữ lại dữ liệu, một ngày nào đó còn có thể sửa sai. Vì ông ấy tưởng im lặng là kéo dài cơ hội, không phải kéo dài bản án của người khác.” Tống Nghiên nhìn anh, đáy mắt đỏ lên rất nhạt. “Còn anh thì sao? Anh giữ những quyền, những hộp niêm, những câu chưa nói. Anh cũng nghĩ một ngày nào đó có thể sửa sai à?” Lục Thừa Chu nhìn cô rất lâu. “Tôi nghĩ nếu nói quá sớm, cô sẽ chết trước khi kịp đưa cha cô ra khỏi bản án. Nhưng tôi cũng biết suy nghĩ đó không làm tôi sạch hơn.”
Tống Nghiên cúi xuống mở lại sổ, ghi nguyên văn từng câu quan trọng vừa được đọc ra. Bàn tay cô run một lần rất nhỏ ở chữ “mười chín phút”, rồi ổn định lại. “Tôi sẽ không nhận lời xin lỗi thay cha tôi,” cô nói. “Tôi cũng sẽ không nhận cách anh gọi nguy hiểm là bảo vệ. Từ giờ trở đi, mọi thứ anh biết mà chưa nói, anh tự đưa vào biên bản. Nếu tôi phát hiện thêm một tầng im lặng nữa từ anh, Lục Thừa Chu, tôi sẽ coi anh là người cản trở điều tra.” Lục Thừa Chu gật đầu. “Được. Tôi sẽ không xin cô tin tôi. Tôi chỉ giao cho cô thứ có thể kiểm tra được.”
K1 phụ không được mở trong đêm đó. Sau khi đối chiếu xong nhật ký sự cố, công chứng viên lập biên bản niêm phong bổ sung, chuyên viên kiểm toán sao lưu hash của toàn bộ log mới xuất ra, còn trưởng kho dán thêm tem đỏ lên vạch khóa cơ vừa tự chốt. Tống Nghiên ký tên sau cùng. Nét chữ của cô ổn định hơn chính cô tưởng. Lục Thừa Chu đứng cách cô hai bước, không tiến lại gần. Khoảng cách đó vừa đủ lịch sự, vừa đủ tàn nhẫn. Không ai nhắc đến chuyện nghỉ ngơi. Đêm này không còn chỗ cho những câu quan tâm dễ nghe.
Đến 03:12, điện thoại được trả lại dưới camera ở phòng đệm. Tống Nghiên vừa bóc tem niêm phong đã thấy những cuộc gọi nhỡ dồn dập của Đường Tư Kỳ. Tin nhắn cuối cùng chỉ có một câu: Cậu xem tin ngay, Thanh Mạch xảy ra chuyện rồi. Cô mở đường dẫn. Trên trang đầu của chuyên mục tài chính y tế, tiêu đề đen đậm đập vào mắt cô: Thuốc tim mạch Thanh Mạch của Thẩm thị Sinh Dược bị người nhà bệnh nhân tố gây biến chứng nghiêm trọng, bệnh viện liên quan tạm thời không phản hồi. Bên dưới là ảnh một phụ nữ ngồi trước cửa cấp cứu, tay cầm đơn thuốc có nhãn Thanh Mạch.
Tống Nghiên đứng yên giữa phòng đệm, cảm giác như cánh cửa kho K1 phía sau chưa thật sự đóng lại. Quá khứ vừa hé ra một vết thương chưa kịp băng, hiện tại đã đem một vết thương khác đặt lên bàn. Lục Thừa Chu cũng đã nhận được tin từ Chu Dịch. Anh nhìn tiêu đề, ánh mắt trầm xuống. “Thẩm Kính Viễn bắt đầu rồi.” Tống Nghiên siết điện thoại trong tay, không nhìn anh. Mười hai năm trước, người ta cũng từng gọi những phản ứng đầu tiên là trùng hợp, là bệnh nền, là hiểu lầm của thân nhân bệnh nhân. Cô khép điện thoại lại, giọng không lớn nhưng đủ để cả hành lang nghe thấy: “Không. Lần này, chúng ta bắt đầu trước.”
