Chương 22 - Chương 22: Một đêm ở phòng lưu trữ
Chương 22: Một đêm ở phòng lưu trữ
Tên người thiết lập là Tống Kính Thành. Sáu chữ ấy khiến Tống Nghiên đứng im dưới mái hiên lạnh, bàn tay cầm phong bì K1-Temp khựng lại. Mưa đã tạnh, hơi nước còn đọng trên bậc đá và phản chiếu ánh đèn an ninh thành một màu trắng tái. Cô nhìn Lục Thừa Chu, không hỏi ngay vì sao cha mình có thể để lại dấu vết trong hệ thống của Lục thị. Có những câu hỏi nếu bật ra quá nhanh sẽ nghe giống van xin hơn là thẩm vấn, mà đêm nay cô phải đứng bằng tư cách luật sư.
“Anh phát hiện cảnh báo này lúc nào?” cô hỏi. Lục Thừa Chu không né tránh. “Ba năm trước, khi tôi tiếp nhận quyền kỹ thuật kho K1. Gói quy tắc được ẩn dưới lớp quyền kế thừa, nhưng thời điểm tạo lập là trước ngày cha cô bị đình chỉ quyền truy cập.” Anh dừng lại rất khẽ. “Tôi chưa từng coi một cái tên trong hệ thống là chứng cứ minh oan, vì nó có thể bị lợi dụng. Nhưng nó đủ để chứng minh cha cô không chỉ bị động chờ người khác cứu.” Tống Nghiên nắm chặt phong bì. “Câu vừa rồi, lát nữa ghi vào biên bản. Không được để nó thành lời giải thích ngoài hành lang.” “Được.”
Chu Dịch bước lên, giọng thấp và tỉnh. “Công chứng viên, chuyên viên kiểm toán dữ liệu và trưởng kho đã đến cửa phụ. Có thể vào.” Tòa nhà lưu trữ ban đêm không giống trụ sở Lục thị ban ngày. Ban ngày, kính và thép khiến người ta nghĩ đến quyền lực; ban đêm, nó giống một nơi chuyên giữ lại những thứ không nên có ánh sáng. Từng người ký vào sổ vào kho: họ tên, đơn vị, thời gian, thiết bị mang theo, mục đích tiếp cận. Điện thoại của Tống Nghiên được bỏ vào túi niêm phong trong suốt, dán tem và đặt dưới camera. Cô chỉ giữ lại bút, sổ ghi chép đã đăng ký và bản sao văn bản ủy quyền.
Khi thang máy đi xuống tầng B3, không ai nói chuyện. Tiếng máy vận hành kéo hơi lạnh từ dưới đất lên. Tống Nghiên nhìn bóng mình trong cửa thang máy, thấy gương mặt bình tĩnh đến mức xa lạ. Lục Thừa Chu đứng chếch bên cạnh cô, gần đến nỗi chỉ cần thang máy rung nhẹ là tay áo hai người sẽ chạm nhau. Nhưng giữa họ vẫn là khoảng cách của một bản án chưa được lật lại. Anh không hỏi cô có ổn không; cô cũng không cần anh hỏi.
Kho K1 mở ra sau ba lớp xác thực: thẻ quyền của Lục Thừa Chu, mã tạm thời do Chu Dịch kích hoạt và khóa cơ do trưởng kho giữ. Công chứng viên đọc từng thao tác thành tiếng, chuyên viên kiểm toán ghi lại thời gian đến từng giây. Khi cánh cửa thép trượt sang hai bên, mùi giấy cũ, kim loại và chất hút ẩm tràn ra. Bên trong chỉ có dãy kệ lạnh, hộp hồ sơ, máy chủ ngoại tuyến sau vách kính và ánh đèn trắng như một lớp băng.
“Từ bây giờ, cô đứng trong vùng camera số ba và số bốn,” Lục Thừa Chu nói. “Tài liệu gốc do nhân viên lưu trữ lấy ra. Cô đọc, đối chiếu, ghi chú; nếu cần lật trang, tôi hoặc kiểm toán viên sẽ làm dưới camera.” Tống Nghiên nghiêng mắt nhìn anh. “Anh thật sự sợ tôi bị nghi ngờ, hay sợ tôi đọc được thứ anh chưa kịp chuẩn bị?” Anh nhìn thẳng vào cô. “Cả hai đều có thể xảy ra. Nhưng điều đầu tiên quan trọng hơn.” Cô cười rất nhẹ. “Anh quen trả lời thành thật một nửa đến mức thành thật toàn bộ chắc cũng khó.” “Tôi đang học.”
Câu đó không giống biện hộ, nên Tống Nghiên không bắt bẻ tiếp. Cô mở sổ, ghi dòng đầu tiên: 01:06, kho K1 mở trong tình trạng niêm phong nguyên vẹn. Nhân viên lưu trữ đặt hộp đầu tiên lên bàn thép: Vĩnh An – An Tức số 7 – phản ứng ngoại ý, mã VA-AX7-R1. Sau đó là hộp nhật ký tiếp nhận, hộp quyền truy cập cũ, danh sách hash gốc và một hộp nhỏ hơn có tem niêm cũ màu vàng nhạt. Trên tem ấy có dòng chữ viết tay đã phai: T.K.T. – giữ nguyên trình tự.
Ngòi bút của Tống Nghiên khựng trên giấy. Cô nhận ra nét cuối của chữ T, một nét kéo hơi nghiêng xuống như thói quen cha cô từng dùng khi ký vào vở bài tập của cô hồi nhỏ. Mười hai năm qua, cả thành phố dùng một chữ ký để kết án ông; đêm nay, cũng chỉ một nét chữ gần như vô nghĩa lại khiến cổ họng cô nghẹn lại. Công chứng viên đọc số niêm phong. Chuyên viên kiểm toán chụp ảnh. Lục Thừa Chu đứng sát mép bàn, im lặng chắn giữa cô và lối đi hẹp như một bức tường không đòi được ghi nhận.
Hộp nhật ký được mở trước. Bên trong là bản in log cũ, đĩa sao lưu và một cuốn sổ bàn giao ngoại tuyến bìa xanh. Chuyên viên kiểm toán cắm đĩa vào máy cách ly mạng, chạy chương trình đối chiếu hash. Những chuỗi ký tự dài hiện lên trên màn hình, khô khan đến mức gần như vô cảm. Nhưng Tống Nghiên biết mỗi dòng thời gian ở đây có thể quyết định cha cô là người làm giả dữ liệu hay người bị tước quyền trước khi dữ liệu bị sửa. Khi danh sách đầu tiên khớp với bản cô đang giữ, cô không thấy nhẹ nhõm. Sự thật càng có hình dạng, nỗi đau càng không còn chỗ để tự lừa mình.
“Phiên bản D-3 có dấu chỉnh sửa sau thời điểm đình chỉ quyền của Tống Kính Thành,” chuyên viên kiểm toán nói. “Nhưng phần nhật ký này từng bị xuất ra dưới tài khoản tạm, không phải tài khoản trực tiếp.” Tống Nghiên lập tức ngẩng đầu. “Tài khoản tạm của ai?” “Chưa xác định được người dùng thật. Chỉ thấy mã chuyển tiếp qua quyền quản trị của Vĩnh An cũ.” Chu Dịch nói: “Đó là kiểu quyền có thể được kế thừa khi Lục thị tiếp nhận kho dữ liệu sau khi Vĩnh An sụp đổ.” Tống Nghiên nhìn sang Lục Thừa Chu. “Nói cách khác, người của Lục thị có thể thấy dữ liệu đã bị sửa.”
Không khí trong phòng lưu trữ lạnh thêm một tầng. Lục Thừa Chu không phủ nhận. “Có thể thấy, nếu người đó mở đúng phân khu và không cố tình bỏ qua cảnh báo.” “Vậy lát nữa chúng ta sẽ biết ai đã mở.” “Phải.” Anh đáp. Tống Nghiên cúi xuống ghi lại nguyên văn. Cô không muốn dùng ánh mắt để buộc anh trả nợ. Cô muốn giấy trắng, thời gian, mã quyền và chữ ký. Nếu Lục gia từng im lặng trước dữ liệu đã bị sửa, đêm nay không ai có quyền đứng trong phòng này như người vô tội.
Đến 02:13, chương trình kiểm tra cảnh báo ẩn được kích hoạt theo trình tự an toàn. Màn hình đen mở ra một cửa sổ nhỏ, chỉ có vài dòng lệnh và tên quy tắc: DELAY_ONE_DAY. Dưới mục người tạo, ba chữ Tống Kính Thành hiện lên bằng mã người dùng cũ. Bên dưới có một dòng ghi chú bị hệ thống mã hóa một phần, nhưng chuyên viên kiểm toán vẫn đọc được nửa câu: nếu báo cáo bị thay thế, giữ thêm một ngày. Tống Nghiên bỗng nhớ đến nét bút lệch trong văn bản trì hoãn công bố thuốc. Kéo dài thêm một ngày. Không phải để bán thêm một ngày thuốc độc. Có thể là để giữ thêm một ngày cho dữ liệu gốc sống sót.
Cô đặt tay lên mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch. Lục Thừa Chu chỉ đẩy cốc nước đã được niêm phong đến cạnh sổ của cô. “Cô không cần đọc tiếp ngay.” Tống Nghiên không cầm cốc. “Tôi cần.” “Tống luật sư.” “Đừng gọi tôi như vậy để ngăn tôi.” Cô ngẩng đầu, mắt đỏ rất nhạt, giọng vẫn bình tĩnh. “Nếu cha tôi thật sự dùng ngày cuối cùng còn quyền truy cập để đặt bẫy, tôi phải nhìn hết. Không ai có quyền thay tôi nhìn.” Lục Thừa Chu im lặng vài giây, cuối cùng lùi nửa bước. “Vậy tôi đứng cạnh cô.”
Quy tắc DELAY_ONE_DAY không tự động cứu dữ liệu, cũng không mở ra một bí mật hoàn chỉnh. Nó chỉ làm một việc rất nhỏ: mỗi khi có người dùng quyền quản trị thay thế báo cáo phản ứng phụ, hệ thống sẽ âm thầm sao chép thời gian, mã tài khoản, phiên bản bị thay và gửi cảnh báo vào két phụ ngoại tuyến. Một cơ chế vụng về, lặng lẽ, gần như tuyệt vọng. Cha cô không có quyền thắng. Ông chỉ cố khiến kẻ sửa dữ liệu phải để lại dấu chân.
Khi cuốn sổ bàn giao ngoại tuyến được mở ra, Tống Nghiên đã tưởng mình đủ bình tĩnh. Nhưng trang đầu tiên lại có dòng ký nhận khiến cả phòng im lặng: ngày 17 tháng 9, báo cáo phản ứng phụ nghiêm trọng bản B nhận chuyển lưu; bên nhận: Lục Hoài Sơn. Con dấu tiếp nhận của bộ phận hợp tác chiến lược Lục thị nằm ở góc phải. Tống Nghiên nghe tiếng máu trong tai mình chậm lại. Lục Hoài Sơn từng nói “tôi nợ cha cô”. Đến giờ, món nợ ấy lần đầu có hình dạng.
“Chụp ảnh, lập biên bản, đối chiếu con dấu.” Cô nói. Cô dùng giọng luật sư để khóa mọi thứ lại. Lục Thừa Chu đứng bên cạnh, sắc mặt trắng hơn dưới ánh đèn. Anh không cúi đầu tránh, cũng không đưa tay đỡ cô. Sự gần gũi của họ lúc này không phải lãng mạn, mà là một dạng chịu trận chung trong không gian hẹp: cô đọc thấy tội im lặng của Lục gia, còn anh đứng đó để nó không bị thêm một lần giấu đi. Tống Nghiên quay sang, từng chữ lạnh như kim loại. “Lục tổng, sau đêm nay, anh đừng đứng trước mặt tôi như người vô tội.”
Lục Thừa Chu đáp rất khẽ: “Tôi chưa từng nghĩ mình vô tội.” Câu trả lời ấy không làm cô bớt đau. Nó chỉ khiến cô nhận ra anh đã chuẩn bị cho ngày bị cô nhìn bằng ánh mắt này từ rất lâu. Chuyên viên kiểm toán vừa nhập mã đối chiếu sổ bàn giao thì màn hình đột ngột nhấp nháy. Một tiếng bíp ngắn vang lên từ máy chủ cách ly. Dòng cảnh báo màu đỏ hiện ra: truy cập ngoài lịch trình – phân khu K1 phụ. Chu Dịch lập tức quay sang trưởng an ninh. “Không ai được rời vị trí. Khóa cửa phụ.”
Tống Nghiên chưa kịp hỏi ai đang truy cập thì đèn trên trần chớp thêm một lần. Ánh sáng trắng tắt phụt. Tiếng quạt thông gió cũng ngừng trong cùng khoảnh khắc, để lại một khoảng im lặng đặc quánh. Trong bóng tối, Lục Thừa Chu chỉ kịp đưa tay kéo nhẹ cổ tay áo Tống Nghiên, giữ cô lại trong phạm vi camera cuối cùng còn đèn báo đỏ. Không có ai hét lên. Chính sự im lặng ấy mới khiến người ta lạnh gáy. Từ phía sâu nhất của kho K1, nơi đặt két phụ ngoại tuyến, vang lên một tiếng khóa cơ rất khẽ. Rồi điện phòng lưu trữ đột ngột tắt.
