Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 21 - Chương 21: Không nhận lời xin lỗi thay người chết

Chương 21: Không nhận lời xin lỗi thay người chết

“Tôi nợ cha cô.” Câu nói của Lục Hoài Sơn rơi xuống sau lưng Tống Nghiên, khàn và nhẹ đến mức gần như bị tiếng máy theo dõi nhịp tim nuốt mất. Nhưng cô vẫn nghe rõ. Cô đứng cạnh cửa phòng 1703, một tay đặt trên tay nắm kim loại lạnh, lưng thẳng. Trong khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ đến danh sách hash, kho K1 hay bản sao bị Thẩm Kính Viễn che dòng. Cô chỉ nhớ cha mình cầm cặp tài liệu bước ra khỏi nhà trong một buổi mưa mười hai năm trước, dặn cô khóa cửa, rồi không bao giờ trở về nữa.

Tống Nghiên quay lại. Ánh đèn đầu giường làm gương mặt cô trắng hơn, còn ánh mắt lại bình tĩnh đến mức khiến người ta khó phân biệt đó là kiềm chế hay lạnh lẽo. “Chủ tịch Lục,” cô nói, từng chữ chậm và rõ, “nợ là quan hệ giữa người sống với người sống. Cha tôi đã chết. Tôi không nhận lời xin lỗi thay người chết.” Bàn tay Lục Hoài Sơn khẽ run trên mép chăn. Ông như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu. Một lời xin lỗi muộn mười hai năm không đủ để xóa những chữ ‘làm giả dữ liệu’ từng đóng lên tên Tống Kính Thành.

“Nếu ông thật sự thấy mình nợ,” cô tiếp tục, “hãy trả bằng chứng cứ. Bằng văn bản ủy quyền mở kho K1, bằng biên bản xác nhận ông từng giữ dữ liệu, bằng danh sách người biết sự tồn tại của két phụ. Đừng trả bằng bệnh án, nước mắt hay vài câu tự kết án đạo đức.” Lục Hoài Sơn ngẩng lên. “Cô muốn tôi ký ngay bây giờ?” “Tôi muốn ông ký trong tình trạng có điều dưỡng chứng kiến, có thời gian rõ ràng, có bản sao gửi cho văn phòng luật của tôi và bộ phận pháp chế Lục thị. Lời nói của ông, nếu không có chuỗi lưu giữ, sẽ lại bị biến thành một thứ khác.”

Điều dưỡng trực được gọi vào sau ba tiếng gõ ngắn. Chu Dịch cũng bước vào với một tập biểu mẫu mỏng, như đã đoán cuộc gặp này sẽ không thể kết thúc bằng vài câu nhận lỗi. “Biên bản tự nguyện cung cấp thông tin, xác nhận tình trạng tỉnh táo, ủy quyền rà soát kho K1 và yêu cầu niêm phong chứng cứ liên quan Vĩnh An,” anh nói. “Tôi đã để trống phần phạm vi.” Tống Nghiên cầm bút, gạch bỏ dòng ‘rà soát hạn chế’, viết lại thành ‘mở toàn bộ phân khu dữ liệu liên quan An Tức số 7, nhật ký tiếp nhận Vĩnh An, két phụ và vật chứng niêm kín mang tên Tống Kính Thành’.

Lục Hoài Sơn đọc từng dòng rất lâu. Khi bút chạm vào giấy, cổ tay ông yếu đến mức Chu Dịch phải đẩy chiếc bàn nhỏ lại gần hơn. Nhưng chữ ký vẫn hoàn chỉnh, không giống nét bút trốn tránh trong hồ sơ cũ. Đó là chữ ký của một người cuối cùng hiểu rằng im lặng không còn chỗ để nấp. Tống Nghiên nhìn mực đen thấm vào giấy, cổ họng nghẹn lại. Nếu một chữ ký như thế xuất hiện mười hai năm trước, cha cô có lẽ đã không cần ôm tài liệu đi trong mưa. Nhưng luật pháp không xét xử chữ ‘nếu’.

Khi cô rời phòng bệnh, câu nói của Lục Hoài Sơn vẫn ở lại phía sau như một lớp sương lạnh. Chu Dịch theo cô ra hành lang. “Tôi đã báo cho Lục tổng,” anh nói. “Anh ấy đang ở phòng chờ cuối hành lang.” Tống Nghiên dừng bước. “Anh ấy đến từ lúc nào?” “Trước cô mười phút. Nhưng anh ấy không vào. Anh ấy nói đây là khoản nợ của cha anh ấy, không phải màn biện hộ của con trai.” Tống Nghiên nắm chặt túi hồ sơ trong suốt. Cách Lục Thừa Chu giữ khoảng cách đôi khi còn khiến người ta khó chịu hơn một lời giải thích dài.

Phòng chờ cuối hành lang chỉ bật một nửa đèn. Lục Thừa Chu đứng cạnh cửa sổ, áo khoác đen vắt trên cánh tay, sắc mặt nhợt hơn trong trí nhớ của Tống Nghiên. Bàn tay phải của anh vẫn quấn băng mỏng. Thấy cô bước vào, anh không hỏi cha mình đã nói gì. Anh chỉ nhìn tập văn bản trong tay cô. “Ông ấy ký rồi?” “Ký rồi.” “Cô muốn mở K1 ngay?” “Không phải muốn.” Tống Nghiên đặt tập giấy lên bàn trà. “Lục tổng, đây là yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Từ lúc Lục Hoài Sơn thừa nhận từng biết dữ liệu có vấn đề, kho K1 không còn là tài sản nội bộ để anh mở hay không mở theo tâm trạng.”

Lục Thừa Chu nhìn cô, đáy mắt rất sâu. “Tôi biết.” Hai chữ ấy khiến Tống Nghiên cười khẽ, nhưng nụ cười không có độ ấm. “Anh biết bao nhiêu lần rồi, Lục Thừa Chu? Anh biết mẹ anh là nạn nhân, biết cha anh im lặng, biết kho K1 có két phụ, biết Thẩm Kính Viễn đang dùng bản sao bị cắt xén để dẫn tôi đi. Mỗi lần anh nói ‘tôi biết’, tôi lại phát hiện mình là người biết sau cùng.” Cổ họng Lục Thừa Chu chuyển động rất nhẹ. Anh không phản bác. Chính sự không phản bác ấy giống một nhát dao đặt lên bàn, không chém xuống nhưng cũng không rút đi.

“Tống luật sư,” anh nói sau một lúc, “nếu tôi nói mọi chuyện đều vì bảo vệ cô, cô cũng sẽ không tin.” “Tôi không cần tin. Tôi cần anh ký.” Cô nhìn anh. “Mở toàn bộ kho K1 trong sự chứng kiến của văn phòng luật tôi, bộ phận pháp chế Lục thị, bên công chứng và bộ phận kiểm toán dữ liệu độc lập. Mọi thiết bị vào kho phải đăng ký. Mọi bản sao phải đánh số. Mọi tài liệu chạm tay ai, rời khỏi vị trí nào, lập biên bản ngay tại chỗ. Nếu Lục thị từ chối, sáng mai tôi sẽ gửi đơn yêu cầu bảo toàn chứng cứ khẩn cấp.”

Lục Thừa Chu không nhìn văn bản ngay. Anh nhìn cô. Trong ánh mắt ấy không có tức giận, chỉ có thứ mệt mỏi tích tụ qua nhiều năm cuối cùng tìm được miệng nứt. “Cô chuẩn bị rất đầy đủ.” “Tôi chuẩn bị để không ai có thể nói cha tôi cần được thương hại,” Tống Nghiên đáp. “Tôi cũng chuẩn bị để không ai có thể nói Lục gia chỉ vô tình im lặng.” Câu cuối cùng làm phòng chờ lạnh đi. Chu Dịch đứng ngoài cửa, không bước vào, nhưng bóng anh dừng trên nền kính đủ lâu để Tống Nghiên biết anh cũng nghe thấy.

Lục Thừa Chu cúi mắt, cầm bút ký vào vị trí đại diện Lục thị. Nét chữ của anh dứt khoát, sắc hơn chữ ký của Lục Hoài Sơn rất nhiều, như thể mỗi đường bút đều là một lát cắt tách anh khỏi cách cha mình từng chọn. Ký xong, anh đẩy văn bản về phía cô. “Tôi đồng ý mở kho.” Tống Nghiên không lập tức cầm lấy. “Toàn bộ?” “Toàn bộ phân khu liên quan Vĩnh An, An Tức số 7, nhật ký tiếp nhận, quyền truy cập cũ và két phụ.” “Không giữ lại phần bất lợi cho Lục thị?” “Nếu có phần bất lợi cho Lục thị, nó càng cần được ghi vào biên bản trước khi Thẩm Kính Viễn động tay.”

Điện thoại của cô rung lên, là tin nhắn của Đường Tư Kỳ: Tôi đã liên hệ công chứng viên trực đêm và chuyên viên kiểm toán dữ liệu. Nhưng cậu nhớ, mở kho không phải mở vết thương để người ta xem. Cậu phải đứng ở đó như luật sư, không phải như đứa con gái mười bảy tuổi mất cha. Tống Nghiên đọc xong, trả lời: Mình biết. Nhưng thật ra cô biết mình không hoàn toàn làm được. Có những nỗi đau không chịu đứng sau tư cách nghề nghiệp; chúng chỉ im lặng đổi sang một bộ quần áo sạch hơn rồi tiếp tục đi cùng cô.

Lục Thừa Chu nhìn thấy ánh sáng điện thoại tắt đi trong tay cô. “Đường Tư Kỳ?” “Ừ.” “Cô ấy nói đúng.” Tống Nghiên nhíu mày. “Anh lại biết cô ấy nói gì?” “Tôi đoán.” Anh khựng lại. “Cô không nên một mình đi vào nơi từng chôn cha cô trên giấy trắng.” Tống Nghiên ngẩng đầu. “Vậy ai nên đi cùng tôi? Con trai của người từng giữ chìa khóa căn phòng đó à?” Lục Thừa Chu im lặng một giây. “Phải. Vì tôi là người có quyền mở nó. Cũng là người phải đứng đó khi phần Lục gia từng giấu bị đặt lên bàn.”

Tống Nghiên cầm bút, ký vào phần xác nhận tiếp nhận yêu cầu. “Tôi sẽ không vì anh đứng đó mà giảm một dòng trong biên bản.” “Tôi không cần cô giảm.” “Cũng sẽ không vì cha anh bệnh nặng mà dùng từ nhẹ hơn.” “Ông ấy cũng không còn tư cách chọn từ nhẹ.” “Và nếu tài liệu chứng minh Lục thị không chỉ im lặng?” Đáy mắt Lục Thừa Chu động nhẹ. Nhưng anh vẫn không tránh. “Vậy cô cứ làm điều cô phải làm.” Người càng bình tĩnh giao dao cho cô, càng có thể đã chuẩn bị sẵn một vết thương lớn hơn phía sau.

Ba mươi phút sau, xe của Lục thị rời viện điều dưỡng Nam Sơn. Mưa đã ngừng, nhưng mặt đường vẫn phản chiếu ánh đèn thành từng vệt trắng lạnh. Tống Nghiên ngồi ghế sau, giữa cô và Lục Thừa Chu là tập văn bản đã ký, túi hồ sơ của Thẩm Kính Viễn và một khoảng cách không ai chủ động lấp đầy. Chu Dịch ngồi ghế phụ, liên tục xác nhận lịch với công chứng viên, chuyên viên kiểm toán dữ liệu và đội an ninh kho lưu trữ. Chữ ký của Lục Hoài Sơn mới chỉ mở cánh cửa đầu tiên. Phía sau còn có mười hai năm im lặng và một phong bì niêm kín.

Khi xe dừng trước cổng phụ tòa nhà lưu trữ của Lục thị, đồng hồ chỉ 00:47. Tòa nhà đứng im trong bóng đêm, những tầng kính không sáng đèn, giống một khối băng đặt giữa thành phố. Lục Thừa Chu xuống xe trước, quét thẻ qua cổng an ninh. Trước khi bước vào, anh quay lại nhìn Tống Nghiên. “Tôi có một điều kiện cuối cùng.” Tống Nghiên dừng dưới mái hiên. “Lục tổng, anh ký rồi mới đặt điều kiện, hơi muộn.” “Điều kiện này không phải để hạn chế cô.” Anh lấy từ túi trong ra một phong bì màu xám có mã K1-Temp. “Từ lúc mở kho đến khi niêm phong xong, cô phải luôn đứng trong phạm vi camera cùng tôi. Không được một mình chạm vào tài liệu gốc.”

Ánh mắt Tống Nghiên lập tức lạnh xuống. “Anh sợ tôi lấy chứng cứ?” “Tôi sợ có người muốn cô trở thành người cuối cùng chạm vào chứng cứ trước khi nó mất hiệu lực.” Lục Thừa Chu đưa phong bì cho cô, nhưng không buông tay ngay. “Ba năm trước, khi tôi tiếp nhận quyền kỹ thuật K1, hệ thống đã ghi một cảnh báo ẩn: nếu két phụ bị mở sai trình tự, toàn bộ nhật ký truy cập sẽ tự động khóa và gửi báo cáo lỗi lên hội đồng quản trị.” Tống Nghiên nhìn phong bì. “Ai đặt cảnh báo đó?” “Không phải tôi.” Anh ngước mắt, giọng thấp gần như chìm trong tiếng gió. “Tên người thiết lập là Tống Kính Thành.”