Chương 20: Cha của anh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 20: Cha của anh
Tin nhắn của Chu Dịch nằm yên trên màn hình vài giây, lạnh hơn cả mặt kính cửa sổ tầng hai mươi sáu. Tống Nghiên không trả lời ngay. Cô đặt túi hồ sơ trong suốt lên bàn, nhìn lại phiếu giao nhận có chữ ký của trợ lý Thẩm Kính Viễn, rồi chụp từng trang đã được đánh số, gửi bản ảnh vào nhóm bảo mật của văn phòng luật và cho Đường Tư Kỳ. Sau đó cô mới nhắn cho Chu Dịch một chữ: Được. Khi rời khỏi tòa nhà Thẩm thị, phía sau cô vẫn là những bức ảnh từ thiện sáng ấm và câu khẩu hiệu sinh mạng không nên bị mặc cả. Nhưng thứ nằm trong tay cô lại là một bản sao bị che dòng, vừa đủ sạch để không thể vứt bỏ, vừa đủ bẩn để không thể tin ngay.
Chu Dịch đợi cô ở bãi xe ngầm. Anh không hỏi Thẩm Kính Viễn đã nói gì, chỉ nhìn túi hồ sơ trên tay cô rồi kéo cửa xe. “Lục Hoài Sơn đặt điều kiện,” anh nói khi xe rời khỏi hầm. “Không có phóng viên, không có người của Thẩm thị, không có ghi âm công khai. Trong phòng chỉ có cô và ông ấy, bên ngoài có điều dưỡng trực cùng camera hành lang.” Tống Nghiên tựa lưng vào ghế, giọng bình tĩnh: “Tôi không gặp riêng một người có thể trở thành nhân chứng mà không để lại dấu vết.” Chu Dịch gật đầu. “Tôi đã chuẩn bị biên bản vào viện, thời gian ra vào và xác nhận của điều dưỡng. Nếu cô muốn, điện thoại để chế độ ghi chú thời gian, không ghi âm lời nói.” Anh dừng một chút, như cân nhắc rồi mới nói tiếp. “Lục tổng biết chuyện.”
Ngón tay Tống Nghiên khựng lại trên mép túi hồ sơ. Cô nhìn dòng xe ngoài cửa kính, những vệt đèn đỏ kéo dài trong màn mưa mỏng của Thượng Hải. “Anh ấy nói gì?” “Anh ấy nói không được để cha anh ấy dùng bệnh tật đổi lấy sự thương hại của cô.” Chu Dịch nói rất khẽ. “Cũng không được để cô dùng hận thù thay chứng cứ kết án ông ấy.” Câu ấy giống Lục Thừa Chu đến mức Tống Nghiên gần như có thể thấy sắc mặt tái nhợt của anh trong phòng bệnh. Cô lấy điện thoại, nhắn một câu: Tôi đi gặp cha anh. Rất lâu sau, màn hình sáng lên. Lục Thừa Chu trả lời: Cha tôi không đại diện cho tôi, nhưng sự im lặng của ông ấy là thứ tôi phải gánh. Cô đọc câu đó hai lần, rồi tắt màn hình.
Viện điều dưỡng Nam Sơn nằm ở khu ngoại ô yên tĩnh, cổng chính phủ đầy dây thường xuân ướt mưa. Mười một giờ đêm, cả tòa nhà chỉ còn ánh đèn trực đêm trắng nhợt, mùi thuốc sát trùng hòa với mùi cây cỏ ẩm. Điều dưỡng dẫn Tống Nghiên qua hành lang dài, nơi những cánh cửa phòng bệnh đều khép hờ như đang giữ lại những tiếng thở yếu. Trước phòng 1703, Chu Dịch dừng lại. “Tôi ở ngoài,” anh nói. “Có việc thì gõ ba tiếng.” Tống Nghiên nhìn bảng tên trên cửa: Lục Hoài Sơn. Ba chữ ấy từng nằm trong hồ sơ riêng của Lục thị, trong lời dẫn hướng của Thẩm Kính Viễn, trong sự im lặng của Lục Thừa Chu. Giờ nó chỉ nằm trên một tấm bảng nhựa nhỏ, cạnh một căn phòng bệnh có máy đo nhịp tim chạy đều đều.
Lục Hoài Sơn ngồi bên cửa sổ. Ông gầy hơn những bức ảnh cũ rất nhiều, vai khoác áo len xám, một ống truyền nhỏ gắn trên mu bàn tay. Tóc ông bạc gần hết, gò má hõm sâu, nhưng ánh mắt vẫn giữ được vẻ tỉnh táo nặng nề của người đã quen giấu quá nhiều thứ trong im lặng. Khi nghe tiếng cửa, ông không quay đầu ngay. “Tống luật sư,” ông gọi đúng thân phận của cô, không gọi cô là con gái Tống Kính Thành. Cách gọi ấy làm Tống Nghiên hiểu ông đã chuẩn bị để cuộc gặp này không biến thành một cuộc nhận lỗi gia đình. Cô đặt túi hồ sơ lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. “Chủ tịch Lục, tôi đến vì bản sao này.”
Lục Hoài Sơn cuối cùng cũng nhìn sang. Khi thấy trang đầu của biên bản họp, bàn tay đang đặt trên chăn của ông co lại rất nhẹ. Đó không phải phản ứng của người lần đầu nhìn thấy một tài liệu xa lạ. Tống Nghiên kéo ghế ngồi xuống, không bỏ qua cử động ấy. “Thẩm Kính Viễn nói ông có mặt trong đêm bản báo cáo thứ hai được xuất đi. Ông nói bản sao này là giả, bị cắt ghép, hay chỉ là chưa đủ?” Lục Hoài Sơn nhìn những dòng bị bôi đen hồi lâu. “Nó không giả,” ông nói. “Nhưng nó thiếu những dòng quan trọng.” “Thiếu đến mức thay đổi trách nhiệm của ông?” “Thiếu đến mức đủ cho Thẩm Kính Viễn biến tôi thành chiếc gương để cô nhìn lầm hướng.”
Tống Nghiên mở sổ. Ánh đèn đầu giường hắt xuống đầu bút, tạo một vệt bóng nhỏ trên giấy. “Vậy tôi hỏi từng điểm. Năm đó ông có phải đại diện bên tiếp nhận tài sản dữ liệu Vĩnh An không?” “Phải.” “Ông có biết dữ liệu An Tức số 7 có vấn đề trước khi Vĩnh An sụp đổ không?” Căn phòng yên tĩnh đến mức tiếng máy truyền dịch rơi từng giọt nghe rõ như kim đồng hồ. Lục Hoài Sơn nhắm mắt một khoảnh khắc. “Biết.” Đầu bút của Tống Nghiên dừng lại. Một chữ ấy không lớn, nhưng đủ làm thứ gì đó trong cô chìm xuống. Cô không ngẩng đầu, chỉ hỏi tiếp: “Biết ở mức nào?” “Biết báo cáo phản ứng phụ bị làm nhẹ. Biết có nhóm bệnh nhân không nên bị loại khỏi mẫu thống kê. Biết bản báo cáo mà hội đồng nhìn thấy không phải bản đầu tiên.”
Tống Nghiên siết chặt bút. Bao năm qua cô đã nghe quá nhiều lời phủ nhận, quá nhiều câu không nhớ, không rõ, không thuộc thẩm quyền. Vì vậy một lời thừa nhận thẳng thắn lại không khiến cô nhẹ đi, chỉ làm cơn lạnh lan từ đầu ngón tay lên cổ tay. “Ông đã làm gì?” Lục Hoài Sơn mở mắt, nhìn xuống bàn tay đầy vết kim truyền của mình. “Tôi giữ lại bản sao đối chiếu và danh sách hash của một phần dữ liệu. Tôi đưa chúng vào kho K1 khi Lục thị tiếp nhận phần tài sản còn lại của Vĩnh An.” “Và sau đó?” Ông im lặng. Tống Nghiên ngẩng lên. “Sau đó ông khóa nó lại mười hai năm.”
Lục Hoài Sơn không phản bác. Ông ho nhẹ, tiếng ho khàn và yếu, nhưng không đủ để che đi câu trả lời. “Tôi tưởng giữ lại là đủ.” “Không,” Tống Nghiên nói, giọng cô rất thấp. “Giữ sự thật trong một căn phòng khóa kín cũng là một cách chôn nó.” Câu ấy khiến Lục Hoài Sơn nhìn cô lâu hơn. Trong ánh mắt ông có một vết nứt rất nhỏ, không phải vì bị xúc phạm, mà vì bị nói đúng. “Cha cô cũng nói gần như vậy,” ông khàn giọng. “Đêm đó, ông ấy nói nếu bản thật phải sống như vật chứng bí mật, sẽ có ngày người ta dùng chính sự tồn tại của nó để mặc cả với người chết.”
Tống Nghiên nghe tim mình đập mạnh một nhịp. Cô nhớ lời Thẩm Kính Viễn kể về căn phòng không có camera, nhớ câu nói quá riêng mà ông ta dùng như một lưỡi dao mềm. “Ông có mặt khi cha tôi ký văn bản trì hoãn công bố phản ứng phụ?” Lục Hoài Sơn quay đầu nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài chỉ có bóng cây và ánh đèn sân ướt. “Có.” “Ông ép ông ấy ký?” “Không.” “Ông ngăn ông ấy ký?” Lần này, sự im lặng kéo dài hơn. Tống Nghiên đặt bút xuống. “Chủ tịch Lục, im lặng không phải câu trả lời vô hại.” Lục Hoài Sơn nhắm mắt. “Tôi không ngăn.”
Không khí trong phòng như bị rút bớt. Tống Nghiên không đứng dậy, cũng không mất kiểm soát. Chính sự bình tĩnh ấy làm từng câu cô nói sắc hơn. “Vì sao?” “Vì lúc đó Lục thị vừa bước vào thương vụ tiếp nhận, dòng vốn đang bị siết, một khi tôi công khai dữ liệu có vấn đề, không chỉ Vĩnh An chết mà Lục thị cũng bị kéo xuống. Tôi nói với mình rằng chỉ cần giữ bản thật, chỉ cần chờ qua giai đoạn thâu tóm, tôi sẽ tìm thời điểm thích hợp.” Ông cười rất nhạt, nụ cười không có chút tự giễu nào đủ cứu chuộc. “Người hèn yếu thường thích dùng hai chữ thời điểm để che một chữ sợ.”
Tống Nghiên nhìn ông, rồi nhìn túi hồ sơ Thẩm Kính Viễn để lại. “Cha tôi ký để trì hoãn, không phải để bao che, đúng không?” Lục Hoài Sơn quay lại. “Ông ấy ký để kéo dài thêm một ngày. Ông ấy cần một ngày để chuyển bản đối chiếu cuối cùng ra ngoài, cũng cần một ngày để tránh lệnh tiêu hủy dữ liệu được hợp thức hóa ngay trong đêm. Ông ấy không nhận tiền bịt miệng. Ông ấy cũng không sửa một con số nào.” Mí mắt Tống Nghiên khẽ động. Cô đã muốn nghe câu này suốt mười hai năm, nhưng khi nó thật sự được nói ra từ miệng một người từng im lặng, nó không giống thuốc giải. Nó giống một viên thuốc còn bọc lớp kim loại, mắc lại trong cổ họng, khiến cô không nuốt xuống được.
“Vậy tại sao ông không làm chứng?” cô hỏi. Lục Hoài Sơn không tránh mắt nữa. “Vì tôi sợ.” Hai chữ ấy rơi xuống căn phòng bệnh trắng lạnh, trần trụi hơn mọi lời biện minh dài dòng. “Tôi sợ Lục thị sụp, sợ Thẩm Kính Viễn kéo con trai tôi vào vòng xoáy, sợ những người đã ký trong thương vụ đó quay lại cắn xé nhau. Tôi cũng sợ phải thừa nhận rằng mình đã nhìn thấy một người vô tội bị đẩy ra trước ánh đèn mà không bước tới.” Tống Nghiên hỏi: “Ông có biết cha tôi chết trên đường mang tài liệu kháng cáo không?” Lục Hoài Sơn khựng lại. “Tôi biết sau đó.” “Trước đó thì sao?” “Trước đó tôi chỉ biết ông ấy chuẩn bị gặp luật sư.” Ông dừng một nhịp, như nuốt xuống một viên đá sắc. “Và biết đơn kháng cáo không đáng lẽ bị chậm mười bảy phút.”
Mười bảy phút. Con số ấy từng nằm trong biên bản chương trình nộp hồ sơ, từng bị xem như sai lệch hành chính nhỏ đến mức không ai muốn nhắc. Giờ nó lại xuất hiện trong phòng bệnh của Lục Hoài Sơn, như một vết mực cũ bị nước làm loang ra. Tống Nghiên không hỏi thêm. Cô biết nếu ép nữa, ông có thể nói ra nhiều hơn, nhưng điều cô cần lúc này không phải một cơn lũ lời khai không chuỗi lưu giữ. Cô cần cửa kho K1, cần bản gốc, cần thứ có thể đứng trước pháp luật chứ không chỉ trước nỗi đau của cô. “Chủ tịch Lục,” cô nói, “tôi không đến đây để nghe ông tự kết án bằng đạo đức. Tôi cần biết ông còn giữ gì, và ông định tiếp tục khóa nó đến bao giờ.”
Lục Hoài Sơn nhìn cô bằng ánh mắt rất mệt. “K1 không chỉ có bản báo cáo thứ hai. Còn có nhật ký tiếp nhận, danh sách hash, bản đối chiếu bệnh nhân và một phong bì niêm kín Tống Kính Thành để lại trước khi bị đình chỉ quyền truy cập.” Hơi thở của Tống Nghiên chậm lại. “Phong bì đó ở đâu?” “Trong két phụ của kho K1.” “Ai có quyền mở?” “Trên danh nghĩa là tôi. Trên thực tế, tôi đã chuyển quyền kiểm soát kỹ thuật cho Thừa Chu ba năm trước.” Ông nhìn túi hồ sơ bị che dòng. “Thẩm Kính Viễn muốn cô bước vào đó với sự phẫn nộ. Nếu cô mở kho bằng phẫn nộ, cô sẽ chỉ nhìn thấy phần ông ta muốn cô nhìn. Nếu cô mở bằng chứng cứ, cô sẽ thấy cả phần Lục gia phải trả giá.”
Tống Nghiên đứng dậy. Chiếc ghế kéo trên sàn phát ra âm thanh khô khốc, làm điều dưỡng ngoài hành lang nghiêng đầu nhìn vào qua ô kính nhỏ. Cô thu lại bản sao Thẩm Kính Viễn đưa, kẹp thêm trang ghi chú của mình vào bìa sổ. “Tôi sẽ yêu cầu Lục thị mở toàn bộ kho K1 theo quy trình pháp lý. Không phải vì tôi tin ông, cũng không phải vì tôi tin Thẩm Kính Viễn. Vì nếu những gì ông nói là thật, cha tôi không cần một lời thương hại muộn mười hai năm. Ông ấy cần chứng cứ.” Lục Hoài Sơn gật rất chậm. “Cô giống ông ấy.” Tống Nghiên nhìn ông. “Đừng dùng cha tôi để khiến tôi mềm lòng.” “Tôi không có tư cách đó.”
Cô đi đến cửa rồi dừng lại. Có lẽ vì câu mười bảy phút, có lẽ vì phong bì niêm kín trong két phụ, cũng có lẽ vì tin nhắn của Lục Thừa Chu vẫn nằm tối trong túi áo cô, Tống Nghiên quay đầu hỏi câu cuối cùng. “Rốt cuộc ông muốn nói với tôi điều gì trước khi tôi gặp Lục Thừa Chu?” Lục Hoài Sơn đặt bàn tay run nhẹ lên mép chăn. Lần đầu tiên trong cả cuộc gặp, vẻ trầm mặc của ông không còn giống một bức tường, mà giống một cánh cửa đã mục, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ. Ông nhìn cô, giọng khàn đến gần như không thành tiếng. “Tôi nợ cha cô.”
