Chương 15: Chữ ký của cha
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 15: Chữ ký của cha
“Vậy tại sao anh vẫn che giấu?”
Câu hỏi của Tống Nghiên không lớn tiếng, nhưng làm căn phòng bệnh vốn đã lạnh càng lạnh hơn. Lục Thừa Chu tựa lưng vào đầu giường, sắc mặt còn nhợt vì sốt, tay phải bị băng cố định trên lớp chăn trắng. Anh nhìn cô rất lâu, như thể đang cân nhắc xem nên đưa cô đến gần sự thật bằng một nhát cắt thẳng, hay tiếp tục dùng im lặng để trì hoãn một vết thương chắc chắn sẽ rách ra.
Cuối cùng anh nói: “Vì trong những hồ sơ đó, không chỉ có bệnh án của mẹ tôi.”
Tống Nghiên không chớp mắt. “Còn có gì?”
“Một văn bản trì hoãn công bố phản ứng phụ của An Tức số 7.” Lục Thừa Chu dừng lại rất ngắn. “Dưới văn bản đó có chữ ký của Tống Kính Thành.”
Không khí như bị kéo căng đến mức có thể nghe thấy tiếng máy theo dõi nhịp tim rơi từng nhịp một xuống nền trắng. Tống Nghiên đã chuẩn bị cho rất nhiều khả năng trong mười hai năm qua: cha cô bị vu oan, cha cô bị ép, cha cô bị cướp quyền truy cập, thậm chí cha cô từng phạm một sai lầm không thể nói rõ. Nhưng chuẩn bị là một chuyện, nghe tên cha mình bị đặt cạnh hai chữ “trì hoãn” lại là chuyện khác. Trì hoãn công bố phản ứng phụ trong ngành dược không phải một lỗi hành chính nhỏ. Trong ba ngày bị trì hoãn, một bệnh nhân có thể tiếp tục dùng thuốc, một bác sĩ có thể tiếp tục kê đơn, một gia đình có thể mất người mà không hiểu vì sao.
Chu Dịch đứng cạnh bàn, vẻ châm biếm thường ngày biến mất. Anh nhìn Lục Thừa Chu, rồi nhìn Tống Nghiên. “Tôi chưa đưa văn bản đó vào bản sao giao nhận vừa rồi. Nó nằm trong phụ lục tách riêng, chưa xác nhận nguồn gốc độc lập.”
Tống Nghiên quay sang anh. “Anh cũng biết?”
“Tôi biết sự tồn tại của nó.” Chu Dịch đáp rất chậm. “Nhưng chưa đủ căn cứ nói nó có thật, bị ép ký, bị cắt khỏi ngữ cảnh hay bị dùng để dựng tội.”
Tống Nghiên khẽ cười. Nụ cười ấy không có chút mềm mại nào, chỉ còn lớp kiềm chế mỏng như kính. “Lạ thật. Mỗi khi thứ gì bất lợi cho cha tôi xuất hiện, mọi người đều bỗng trở nên thận trọng đến đáng kính.”
Lục Thừa Chu nhìn cô, giọng khàn nhưng không né tránh. “Tống Nghiên, tôi không giấu vì muốn bảo vệ Lục gia. Tôi giấu vì nếu cô thấy nó khi chưa có chuỗi lưu trữ, cô sẽ phải một mình đối mặt với câu hỏi mà người khác đã dùng để giết cha cô lần thứ hai.”
“Anh lại thay tôi quyết định.”
“Phải.” Anh nói. “Và đó là sai.”
Sự thừa nhận quá thẳng khiến căn phòng im xuống trong một nhịp rất dài. Tống Nghiên ghét những lời xin lỗi mơ hồ, càng ghét những người biến bảo vệ thành quyền lực. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng Lục Thừa Chu không đang xin cô tha thứ. Anh chỉ đặt sai lầm của mình lên bàn, để cô có quyền nhìn thẳng vào nó.
Cô đưa tay về phía túi hồ sơ đã được niêm lại. “Mở phụ lục.”
Chu Dịch lập tức lấy thêm một biên bản mới. Camera điện thoại vẫn đặt ở góc bàn, ghi trọn quá trình từ lúc tủ kính mở lần thứ hai. Tống Nghiên tự đọc to thời gian, tình trạng niêm phong, mã phụ lục và tên người chứng kiến. Cô không cho phép mình run. Khi một luật sư run trước chứng cứ, người chết phía sau cô sẽ bị người sống lôi đi thêm một lần nữa.
Túi chống ẩm màu xám được lấy ra từ ngăn dưới cùng. Trên mép túi có một nhãn giấy đã cũ: AX-17, phản ứng bất lợi giai đoạn mở rộng, bản sao lưu. Dòng chữ sau cùng bị mờ, chỉ còn nhìn được hai chữ “trì hoãn”. Chu Dịch dùng dao rọc giấy cắt sát mép niêm phong phụ, sau đó đặt từng trang lên mặt bàn sạch. Trang đầu là danh mục. Trang thứ ba mới là văn bản chính.
Tiêu đề của nó rất lạnh: “Đề nghị tạm hoãn công bố thông báo cảnh báo phản ứng bất lợi nghiêm trọng liên quan An Tức số 7”. Bên dưới là ngày tháng mười hai năm trước, đúng vào khoảng thời gian cha cô bị đình chỉ nội bộ chưa đầy một tuần sau đó. Nội dung văn bản không dài. Nó dùng rất nhiều từ ngữ trung tính, đẹp và vô hại: cần xác minh quan hệ nhân quả, tránh gây hoang mang không cần thiết, chờ kết quả đánh giá đa trung tâm, duy trì ổn định truyền thông trong giai đoạn mở rộng thương mại. Nhưng phía sau những chữ ấy là tên của những bệnh nhân thật, là nhịp tim rối loạn thật, là người mẹ của Lục Thừa Chu nằm trong phòng bệnh này, và là rất nhiều gia đình từng bị yêu cầu ký thỏa thuận im lặng.
Tống Nghiên đọc đến dòng cuối cùng. Ở ô “xác nhận kiểm soát chất lượng”, ba chữ Tống Kính Thành nằm đó, đậm, rõ, không bị che lệch như bản sao trước. Nét móc cuối của chữ Thành hơi chìm xuống, lực bút dứt khoát rồi bất ngờ khựng lại ở một điểm nhỏ. Cô biết nét chữ ấy. Hồi nhỏ, cha từng cầm tay cô ký tên trên đơn xin tham gia cuộc thi biện luận của trường. Ông nói, chữ ký không phải để người khác nhận ra con, mà để con nhận ra lúc nào mình phải chịu trách nhiệm. Sau này, khi cô học luật, câu nói ấy trở thành một cái đinh đóng sâu vào trí nhớ. Đừng ký thứ con không thể đọc. Đừng nhận trách nhiệm thay điều con không làm. Đừng để ai biến tên mình thành dao.
Vậy tại sao tên ông lại ở đây?
Tống Nghiên không nhận ra mình đã siết mép bàn đến trắng cả đầu ngón tay cho đến khi Lục Thừa Chu gọi tên cô. Anh không bước tới, cũng không đưa tay giữ cô lại. Khoảng cách ấy là chút tôn trọng cuối cùng anh còn có thể cho trong lúc này.
“Đừng kết luận bằng một chữ ký.” Anh nói.
“Tôi không cần anh dạy.” Cô đáp ngay, giọng thấp đến mức gần như không còn âm sắc. “Tôi biết chữ ký không tự kể được chuyện bị ký trong hoàn cảnh nào. Tôi cũng biết một văn bản không đủ chứng minh cha tôi làm giả dữ liệu. Nhưng anh biết tờ giấy này tồn tại, anh biết nó có thể phá nát điều cuối cùng tôi còn tin về ông ấy, và anh vẫn để tôi đi từng bước trong bóng tối.”
Lục Thừa Chu im lặng. Lần này, sự im lặng không phải phòng vệ, mà là nhận tội.
Chu Dịch lật sang trang sau theo yêu cầu của Tống Nghiên. Ở mặt sau văn bản có bảng lưu chuyển nội bộ. Người soạn thảo bị bôi đen bằng mực sao chụp, người nhận là ủy ban xử lý khủng hoảng của Vĩnh An, người xác nhận truyền thông không có chữ ký, chỉ có dấu “đã chuyển”. Nhưng ở góc phải phía dưới có một dòng ghi chú viết tay rất nhạt: “Kéo dài thêm một ngày.” Không có tên, không có ngày, không có căn cứ để nói nó thuộc về ai. Vậy mà bốn chữ ấy lại làm Tống Nghiên thấy tim mình đau theo một cách khác. Nếu cha cô thật sự muốn bao che, vì sao phải kéo dài thêm một ngày? Nếu ông muốn ngăn công bố, vì sao chỉ là một ngày? Một ngày đó dùng để làm gì? Chuyển dữ liệu? Tìm luật sư? Hay cứu một thứ gì đó trước khi quyền truy cập bị khóa?
Những câu hỏi dồn lên, nhưng Tống Nghiên ép chúng lùi lại. Cô không được phép tự an ủi mình bằng một dòng chữ mờ, cũng như không được phép kết tội cha mình bằng một chữ ký rõ.
“Chụp quét độ phân giải cao, lập bản sao đối chiếu và gửi giám định chữ ký.” Cô nói. “Không dùng chuyên gia của Lục thị. Tôi sẽ chọn một đơn vị độc lập, văn phòng tôi và bộ phận pháp chế của anh cùng đứng tên yêu cầu. Toàn bộ quá trình phải có biên bản.”
Chu Dịch gật đầu. “Được.”
Lục Thừa Chu nhìn cô. “Cô vẫn tin ông ấy?”
Tống Nghiên nhìn chữ ký trên giấy. Rất lâu sau, cô mới trả lời: “Tôi tin cha tôi không làm giả dữ liệu để hại người. Nhưng tôi cũng không định biến niềm tin đó thành chứng cứ.”
Câu nói ấy như lưỡi dao mảnh cắt qua lớp sương giữa họ. Lục Thừa Chu khẽ cụp mắt. Có lẽ anh từng nghĩ đau đớn sẽ khiến cô vỡ, hoặc hận thù sẽ khiến cô cực đoan. Nhưng Tống Nghiên trước mặt anh không vỡ, cũng không chạy về phía niềm tin mù quáng. Cô đứng đó, tay còn lạnh, mắt còn đỏ, nhưng từng yêu cầu đưa ra đều sạch sẽ, hợp pháp và không để ai có cơ hội nói cô đang dùng tình thân để bóp méo sự thật.
Biên bản được viết thêm một trang. Khi Chu Dịch đọc lại phần mô tả nguồn tài liệu, giọng anh đột nhiên ngừng ở giữa câu. Tống Nghiên ngẩng lên. “Đọc tiếp.”
Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu một cái, rồi đọc rõ từng chữ: “Nguồn sao lưu ban đầu: hồ sơ riêng của Lục Hoài Sơn. Mã lưu trữ: LHS, ngăn K1, tập tài liệu Vĩnh An không công bố.”
Căn phòng lại rơi vào im lặng. Lần này, không chỉ vì chữ ký của Tống Kính Thành, mà vì cái tên đứng phía sau nơi cất giữ nó. Văn bản có thể đến từ Vĩnh An, có thể bị sao chụp, có thể bị cắt ngữ cảnh. Nhưng suốt mười hai năm, nó đã nằm trong hồ sơ riêng của cha Lục Thừa Chu.
Tống Nghiên chậm rãi quay sang nhìn Lục Thừa Chu. Ánh mắt cô không còn là dao sắc vừa rút khỏi vỏ, mà là thứ lạnh hơn, sâu hơn, giống một bản án chưa tuyên. “Lục Hoài Sơn giữ tờ giấy này bao lâu rồi?”
