Chương 16: Nét bút lệch
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 16: Nét bút lệch
“Lục Hoài Sơn giữ tờ giấy này bao lâu rồi?”
Câu hỏi của Tống Nghiên rơi xuống rất nhẹ, nhưng trong phòng bệnh không ai có thể giả vờ không nghe thấy. Lục Thừa Chu đặt tay trái lên mép chăn, đầu ngón tay trắng đi vì lực siết. Anh vừa sốt qua, sắc mặt vẫn nhợt, vai áo bệnh nhân rộng hơn thân người một chút, khiến dáng ngồi vốn lạnh lùng bỗng lộ ra vẻ mệt mỏi không thể che giấu. Nhưng khi nhìn Tống Nghiên, ánh mắt anh không tránh. Anh biết câu trả lời nào cũng sẽ trở thành một vết nứt mới giữa họ.
“Tôi không biết chính xác ngày ông ấy nhận được nó.” Lục Thừa Chu nói. “Nhưng niêm phong K1 được lập sau tai nạn của cha cô ba ngày.”
Tống Nghiên nhìn anh rất lâu. Ba ngày. Cha cô chết trên đường mang tài liệu kháng cáo đi gặp luật sư, còn ba ngày sau, văn bản có chữ ký của ông đã nằm trong hồ sơ riêng của Lục Hoài Sơn. Một người chết không thể tự giải thích vì sao tên mình xuất hiện dưới một văn bản trì hoãn công bố cảnh báo. Một người sống lại chọn khóa nó vào ngăn K1 suốt mười hai năm. Cô bỗng hiểu vì sao chữ ký không phải thứ đáng sợ nhất trên tờ giấy ấy. Đáng sợ hơn là những bàn tay đã cất giữ nó, im lặng với nó, rồi chờ đến khi mọi người liên quan đều mang vết thương không thể lành mới lấy nó ra.
“Anh phát hiện khi nào?” cô hỏi.
“Ba năm trước, khi tôi tiếp quản lại một phần kho lưu trữ cũ của Lục thị.”
“Và anh cũng khóa nó thêm ba năm.”
Lục Thừa Chu im lặng trong nửa nhịp. “Phải.”
Tống Nghiên khẽ gật đầu. Động tác ấy bình tĩnh đến mức Chu Dịch đứng bên cạnh cũng hơi cau mày. Có những cơn giận đập vỡ ly, cũng có những cơn giận không cần âm thanh. Tống Nghiên thuộc loại thứ hai. Cô đặt văn bản trở lại tấm lót sạch, chỉnh mép giấy thẳng với đường kẻ trên bàn, như thể chỉ cần một góc giấy lệch đi, toàn bộ lý trí của cô sẽ trượt khỏi tay.
“Tôi không hỏi nữa.” Cô nói. “Người sống có thể chọn im lặng. Giấy thì không. Chúng ta kiểm tra chữ ký.”
Chu Dịch lập tức hiểu ý. Anh lấy danh sách đơn vị giám định chữ viết độc lập mà Tống Nghiên đã yêu cầu chuẩn bị từ trước, đặt điện thoại xuống bàn để toàn bộ cuộc gọi được ghi âm. Tống Nghiên tự đọc rõ mục đích liên hệ, nguồn tài liệu, tình trạng niêm phong, người chứng kiến và giới hạn của kết luận sơ bộ. Cô không cho phép bất kỳ ai dùng hai chữ “giám định” như một chiếc áo khoác hợp pháp cho suy đoán. Kết luận chính thức phải có bản gốc, mẫu đối chiếu, thiết bị đo lực bút, phân tích mực và biên bản tiếp nhận. Còn tối nay, họ chỉ có thể làm một bước đầu tiên: soi tờ giấy đủ gần để biết mình nên nghi ngờ điều gì.
Đơn vị được chọn là một trung tâm giám định tài liệu tư pháp ở Thượng Hải, không có hợp đồng cố vấn với Lục thị. Người trực ban nhận cuộc gọi là một chuyên gia lớn tuổi họ Trần. Ông không hứa hẹn kết quả, cũng không nhận định qua loa. Sau khi nghe Tống Nghiên trình bày, ông chỉ nói có thể xem bản quét độ phân giải cao và đưa ra ý kiến kỹ thuật ban đầu, nhưng mọi chữ trong ý kiến ấy đều không thay thế kết luận pháp lý.
“Tôi cần mẫu chữ ký thật của Tống Kính Thành trong các thời điểm khác nhau.” Chuyên gia Trần nói qua loa ngoài. “Tốt nhất có mẫu gần ngày ký, mẫu trong trạng thái công việc bình thường và mẫu trong văn bản có trách nhiệm pháp lý tương đương.”
Tống Nghiên nhắm mắt một giây rất ngắn. “Có.”
Đường Tư Kỳ nhận điện thoại lúc gần nửa đêm. Cô không hỏi vì sao, chỉ nghe Tống Nghiên nói “bộ mẫu chữ ký của cha tôi” là lập tức hiểu. Mười hai năm qua, Tống Nghiên không chỉ giữ di ảnh và báo cáo kết tội. Cô còn lưu từng đơn kháng cáo cũ, từng bản sao hợp đồng lao động của cha, từng giấy xác nhận chất lượng có chữ ký Tống Kính Thành, bởi cô luôn biết đến một ngày nào đó, tên cha cô sẽ không chỉ cần được nhớ, mà cần được chứng minh. Vài phút sau, Đường Tư Kỳ gửi bộ mẫu đã được đánh số, kèm ghi chú nguồn gốc và thời điểm sao y. Ở cuối tin nhắn, cô chỉ viết một câu: “Cậu đừng nhìn một mình.”
Tống Nghiên đọc dòng ấy, ngón tay khựng lại trên màn hình. Lục Thừa Chu cũng nhìn thấy. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy cốc nước ấm đến gần cô hơn. Cô không nhận, nhưng cũng không đẩy ra.
Máy quét di động được Chu Dịch mang từ xe lên, không kết nối vào hệ thống nội bộ Lục thị. Tống Nghiên kiểm tra số máy, thẻ nhớ trống, thời gian thiết bị và túi niêm phong mới. Mọi thao tác đều được camera ghi lại. Tờ văn bản được đặt dưới tấm kính phẳng, ánh sáng trắng chạy ngang qua chữ ký của Tống Kính Thành, phóng lớn ba chữ ấy lên màn hình. Ở kích thước bình thường, nó giống chữ ký của cha cô đến tàn nhẫn. Nét đầu dứt khoát, độ nghiêng vừa phải, khoảng nối giữa hai chữ quen thuộc như ký ức. Nhưng khi phóng lên gấp mười lần, sự quen thuộc bắt đầu xuất hiện vết gãy.
Chuyên gia Trần im lặng khá lâu. Trong loa ngoài chỉ còn tiếng ông điều chỉnh ảnh và tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều bên giường. Tống Nghiên đứng thẳng lưng, hai tay buông bên người. Cô không nhìn Lục Thừa Chu. Nếu lúc này anh nói một câu an ủi, dù chỉ là thiện ý, cô cũng có thể xem đó là một kiểu xúc phạm. Người đang bị đưa ra cân đo không phải một tờ giấy, mà là cha cô. Mỗi lần ảnh phóng to, từng nét bút như từng mạch máu bị kéo ra dưới đèn.
“Không giống chữ ký đồ lại.” Chuyên gia Trần cuối cùng lên tiếng. “Đường đi của bút có độ tự nhiên. Một người giả chữ thường bắt chước hình, nhưng khó bắt chước được nhịp. Ở đây nhịp ký về cơ bản phù hợp với mẫu đối chiếu.”
Chu Dịch khẽ thở ra, rồi lập tức nhận ra đó không hẳn là tin tốt. Nếu chữ ký không phải đồ lại, nghĩa là khả năng Tống Kính Thành thật sự đã đặt bút dưới văn bản kia tăng lên.
Tống Nghiên không đổi sắc mặt. “Nhưng?”
“Nhưng lực bút bất thường.” Chuyên gia Trần phóng riêng chữ cuối cùng. “Ông ấy thường xuống bút nặng ở nét đầu, nhả lực ở đoạn nối, rồi kết thúc bằng móc lên rất gọn. Trong chữ ký này, lực bút bị nghẹn ở giữa chữ Thành. Có một điểm tụ mực không nên xuất hiện nếu người ký đang thuận tay và không bị gián đoạn.”
Trên màn hình, điểm mực nhỏ nằm ở cuối một nét xiên. Rất nhỏ. Nếu nhìn bằng mắt thường, nó chỉ giống vết lem của giấy cũ. Nhưng khi phóng lớn, nó hiện ra như một giọt máu đen bị giữ lại dưới đầu bút. Tống Nghiên nhìn chằm chằm vào đó. Ký ức năm mười hai tuổi bỗng hiện về: cha cô ngồi bên bàn ăn, tay còn mùi thuốc sát khuẩn của phòng thí nghiệm, cúi xuống sửa cho cô cách viết tên mình. Ông nói nét cuối phải đi hết, người ký tên mà dừng giữa chừng thì giống như chịu trách nhiệm nửa vời. Khi đó cô cười, hỏi nếu không muốn ký thì sao. Cha cô đáp, vậy thì đừng đặt bút.
Nhưng trên tờ giấy này, ông đã đặt bút. Rồi dừng lại.
“Có thể do run tay không?” Lục Thừa Chu hỏi. Giọng anh thấp, như sợ một câu hỏi cũng làm Tống Nghiên đau thêm.
“Run tay tạo dao động lặp.” Chuyên gia Trần đáp. “Ở đây không phải dao động. Đây là ngắt lực. Người ký đang viết đến giữa nét thì dừng rất ngắn, sau đó kéo tiếp. Nét kéo sau lệch khỏi hướng quen thuộc khoảng vài độ. Nếu chỉ nhìn kết quả, vẫn là chữ ký của cùng một người. Nhưng nếu nhìn quá trình, người này không ký trong trạng thái ổn định.”
Tống Nghiên hỏi: “Không ổn định vì bị ép?”
“Không thể kết luận như vậy.” Ông Trần lập tức nói. “Kỹ thuật chữ viết không chứng minh được tâm lý cụ thể. Có thể là áp lực, bệnh lý, mệt mỏi, môi trường ký không thuận, bị người khác thúc giục, hoặc ký một văn bản mà bản thân do dự. Tôi chỉ có thể nói: đây không phải nhịp ký thường ngày của Tống Kính Thành.”
Từng chữ rơi xuống chậm, lạnh và có giới hạn. Chính vì có giới hạn nên nó đáng tin. Tống Nghiên từng gặp quá nhiều người nhân danh công lý để nói thay chứng cứ. Cô biết một kết luận không giúp cha cô trắng án ngay lập tức. Thậm chí, nó còn kéo cô đến gần khả năng đau hơn: cha cô thật sự đã ký. Nhưng nếu chữ ký ấy được đặt xuống trong do dự, nếu ông không hề ký bằng sự đồng thuận trọn vẹn, thì văn bản này không thể tiếp tục được dùng như một cái búa đóng vào quan tài danh dự của ông.
“Lập biên bản ý kiến sơ bộ.” Cô nói. “Ghi rõ không kết luận ép buộc, không kết luận giả mạo, chỉ ghi nhận dấu hiệu bất thường về lực bút và nhịp ký. Sáng mai tôi sẽ gửi bản gốc theo quy trình niêm phong tư pháp.”
“Tôi sẽ cùng ký yêu cầu với cô.” Lục Thừa Chu nói.
Tống Nghiên quay sang anh. “Không. Anh ký với tư cách bên đang giữ tài liệu, không phải người đứng cạnh tôi.”
Câu nói ấy cắt rất gọn ranh giới giữa họ. Lục Thừa Chu hiểu. Anh có thể bảo vệ chuỗi lưu trữ, có thể mở kho dữ liệu, có thể giao hồ sơ cha mình đã cất giấu. Nhưng anh không có quyền đứng vào phần đau của cô khi sự thật về Tống Kính Thành còn chưa rõ. Sự im lặng của anh ba năm qua vẫn nằm đó, như một tờ giấy chưa ai đủ can đảm xé đi.
“Được.” Anh đáp.
Chu Dịch cúi xuống hoàn tất biên bản. Khi đọc lại phần mô tả nét bút lệch, anh vô thức chậm giọng. Tống Nghiên yêu cầu anh đọc tiếp. Cô nghe từng chữ như nghe một bản án được sửa lại từng dòng, không phải để tha thứ cho ai, mà để tước khỏi kẻ khác quyền kết án cha cô bằng một nửa sự thật.
Đến cuối biên bản, chuyên gia Trần yêu cầu phóng lại mặt sau văn bản, nơi có dòng ghi chú “Kéo dài thêm một ngày”. Ông không giám định người viết vì thiếu mẫu, nhưng đề nghị lưu ý vị trí của ghi chú so với vết hằn trên giấy. Khi ánh sáng xiên quét qua mặt giấy, một đường hằn rất mảnh hiện lên gần ô chữ ký. Nó không phải chữ, chỉ là dấu bút ấn xuống rồi lệch đi, như người cầm bút từng đặt đầu bút lên khoảng trống trước khi buộc mình ký tên phía dưới.
Tống Nghiên đưa tay chạm rất nhẹ vào mép bàn, không chạm vào giấy. Một vệt hằn vô nghĩa đối với người ngoài, nhưng trong mắt cô, nó giống khoảnh khắc một người đàn ông đứng giữa hai cánh cửa: ký thì bị dùng làm tội, không ký thì cảnh báo có thể bị chôn ngay lập tức. Cô không biết cha mình đã chọn vì điều gì. Cô chỉ biết ông đã không đi qua lựa chọn ấy một cách bình thản.
Chuyên gia Trần nói qua loa ngoài, giọng vẫn giữ sự thận trọng của nghề nghiệp: “Tống luật sư, tôi nhắc lại, nét này không chứng minh ông ấy vô tội.”
Tống Nghiên nhìn điểm tụ mực rất nhỏ ở cuối chữ Thành. “Tôi biết.”
“Nhưng nó chứng minh một điều.” Ông dừng lại một chút. “Trước khi ký tên, ông ấy đã dừng bút.”
