Chương 14: Cùng một loại thuốc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 14: Cùng một loại thuốc
Câu nói ấy rơi xuống căn phòng bệnh đóng kín, rất nhẹ, nhưng đủ khiến Tống Nghiên cảm thấy toàn bộ không khí quanh mình như bị rút sạch. Lục Thừa Chu vẫn nhắm mắt, bàn tay bị băng đặt ngoài chăn trắng, bàn tay trái vô thức siết lấy mép vải. “Đừng dùng lô AX-17.” Một câu nói trong cơn sốt không phải lời khai, không phải chứng cứ, càng không phải thứ một luật sư có thể lập tức đưa vào hồ sơ. Nhưng nó giống một mũi kim đâm qua lớp giấy niêm phong, chạm vào phần sự thật mà cô đã đuổi theo suốt mười hai năm.
Tống Nghiên không đứng dậy mở tủ. Cô lùi nửa bước khỏi phía cửa sổ, như thể chỉ cần tiến thêm một chút, ranh giới giữa điều tra và xâm phạm sẽ bị cô giẫm nát. Cô nhìn đồng hồ, ghi lại trong đầu thời điểm Lục Thừa Chu mê sảng, rồi bấm chuông gọi bác sĩ. Khi bác sĩ và y tá vào phòng, cô chỉ nói nhiệt độ của anh tăng và ý thức không ổn định. Cô không nhắc đến AX-17. Câu nói ấy không thuộc về cô, ít nhất là cho đến khi người nói tỉnh lại và tự quyết định có trao nó ra ánh sáng hay không.
Bác sĩ đo lại nhiệt độ, thay túi truyền và dặn phải để người bệnh nghỉ. Ba mươi tám độ sáu. Không cao đến mức nguy hiểm, nhưng đủ làm lớp kiểm soát lạnh lùng của Lục Thừa Chu nứt ra một khe nhỏ. Sau khi bác sĩ rời đi, Tống Nghiên mở máy tính bảng, nhưng những mốc thời gian về thẻ khách tạm, máu giả và mã QR sự kiện cũ bỗng nhòe đi. Dòng mã AX-17 trong tủ kính đang ở sau lưng cô. Cô không nhìn, nhưng không thể quên.
Gần rạng sáng, Chu Dịch trở lại. Anh hạ giọng: “Phòng 1703 không còn người. Hứa Mạn đã trả phòng hai ngày trước bằng thủ tục trực tuyến, không xuất hiện tại quầy. Mẹ cô ấy cũng được chuyển khỏi viện dưỡng lão cũ trong cùng ngày. Giấy ủy quyền hợp lệ trên giấy, nhưng chữ ký cần kiểm tra lại.”
Tống Nghiên khép máy tính bảng. “Nói cách khác, nhân chứng không chỉ mất liên lạc, mà còn bị dọn khỏi những nơi chúng ta biết.”
“Đúng.” Chu Dịch đặt túi hồ sơ xuống bàn. “Còn mẫu chất lỏng đỏ, phòng xét nghiệm xác nhận là dung dịch tạo máu sân khấu. Nhà cung cấp từng phục vụ sự kiện từ thiện ngành dược có mã QR trên thẻ giả. Người tấn công biết lối phụ, có thẻ khách tạm và xuất hiện đúng lúc câu ‘giá trị sử dụng’ bị cắt khỏi ngữ cảnh. Vụ này không phải một thân nhân bệnh nhân tự phát.”
Tống Nghiên nhìn về phía tủ hồ sơ khóa kính. “Anh sợ tôi mở nó?”
Chu Dịch im lặng một giây. “Tôi sợ căn phòng này bị mở trong lúc người duy nhất có quyền giải thích đang sốt đến mê sảng.”
“Tôi chưa chạm vào.”
“Tôi biết.” Anh đáp. “Vì cô là Tống Nghiên.”
Khi trời ngoài cửa sổ chuyển từ đen sang xám, Lục Thừa Chu tỉnh lại. Ánh nhìn đầu tiên của anh không rơi vào Tống Nghiên, cũng không rơi vào Chu Dịch, mà dừng ở khung ảnh trên tủ đầu giường. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, vẻ xa lạ trong mắt anh khiến cô hiểu anh vừa bước ra khỏi một nơi rất cũ, nơi có người phụ nữ trong ảnh và một câu cảnh báo không ai kịp nghe.
Chu Dịch bước lên báo nhanh về Hứa Mạn và mẫu máu giả. Lục Thừa Chu nghe xong, chỉ khẽ gật đầu. Giọng anh khàn hơn thường ngày: “Ra ngoài trước.”
Cánh cửa khép lại rất nhẹ. Trong phòng chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim và mùi thuốc sát trùng nhạt. Tống Nghiên không vòng vo. “Đêm qua anh nói mê.”
Lục Thừa Chu nhìn cô. “Tôi nói gì?”
“Anh gọi mẹ anh.” Cô dừng một nhịp. “Sau đó nói, đừng dùng lô AX-17.”
Ánh mắt Lục Thừa Chu lạnh đi. Không phải vì phòng vệ trước cô, mà vì cánh cửa anh khóa nhiều năm đã mở từ bên trong. Anh im lặng rất lâu. Tống Nghiên không thúc ép, chỉ đứng đó, trả lại cho anh quyền lựa chọn.
Cuối cùng, Lục Thừa Chu nói: “Mẹ tôi từng dùng An Tức số 7.”
Tống Nghiên đã từng đoán từ lần đầu nhìn thấy AX-17 trong bệnh án bị hạn chế quyền truy cập. Nhưng đoán và nghe chính miệng anh thừa nhận là hai chuyện khác nhau. An Tức số 7 từng là chiếc đinh đóng cha cô lên bản án làm giả dữ liệu. Giờ chính cái tên ấy lại nằm trên bệnh án mẹ anh.
“Lô AX-17?” cô hỏi.
“Phải.” Anh nhìn tủ hồ sơ. “Bà ấy không phải bệnh nhân thử nghiệm ban đầu. Bà ấy dùng thuốc khi Vĩnh An đã chuẩn bị mở rộng thương mại, khi một số phản ứng phụ bị đưa vào nhóm ‘không xác định quan hệ nhân quả’. Trên hồ sơ bệnh viện, biến chứng của bà ấy được ghi là suy tim cấp do nền bệnh cũ. Trong báo cáo nội bộ tôi tìm được sau này, cùng một đợt dùng thuốc được đánh dấu bằng mã AX-17.”
“Sau này là khi nào?”
“Sau khi bà ấy mất. Lúc tôi bắt đầu tiếp quản phần dữ liệu Vĩnh An mà Lục thị giữ lại. Trước đó, tôi chỉ biết bà ấy chết vì bệnh tim.”
Tống Nghiên nhìn anh rất lâu. Cô đã sống mười hai năm với kết luận cha mình làm giả hồ sơ thuốc. Nhưng trong căn phòng này, một người phụ nữ khác cũng bị biến thành một dòng nguyên nhân tử vong vô hại. Cùng một loại thuốc. Cùng một cách xóa dấu vết.
“Anh giữ hồ sơ đó ở đây vì muốn bảo vệ mẹ anh, hay vì muốn giấu Lục gia?” cô hỏi.
“Cả hai đều không đủ chính xác.” Lục Thừa Chu đáp. “Những bản sao trong tủ này không có chuỗi lưu trữ hoàn chỉnh. Một phần đến từ bệnh viện, một phần từ kho dữ liệu cũ, một phần do người từng ở Vĩnh An lén gửi cho cha tôi. Nếu công khai quá sớm, Thẩm Kính Viễn chỉ cần nói chúng là tài liệu gia đình Lục thị tự ghép để rửa trách nhiệm. Một bệnh án của mẹ tôi có thể làm người ta thương hại, nhưng không đủ lật lại vụ án.”
“Tôi không hỏi tại sao anh chưa công khai.” Tống Nghiên nhìn thẳng vào anh. “Tôi hỏi tại sao anh giấu tôi.”
Lục Thừa Chu khẽ cụp mắt. “Vì cô sẽ nghĩ tôi dùng cái chết của mẹ mình để đổi lấy lòng tin của cô.”
Tống Nghiên cười rất khẽ, không có chút vui nào. “Lục tổng, anh luôn đánh giá thấp khả năng phân biệt giữa chứng cứ và lòng thương hại của tôi.”
“Không.” Anh đáp, giọng thấp. “Tôi đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của cô.”
Căn phòng im xuống. Tống Nghiên đã nghe quá nhiều câu nói dưới danh nghĩa bảo vệ. Nhưng mỗi sự im lặng đều để lại một hậu quả. Người chết không trở về. Người sống thì phải tự học cách ghép những mảnh sự thật bị người khác cắt nhỏ.
“Anh có quyền sợ tôi không chịu nổi.” Cô nói chậm rãi. “Nhưng anh không có quyền thay tôi quyết định phần sự thật nào tôi được biết.”
Lục Thừa Chu dùng tay trái lấy thẻ từ dưới gối, đặt lên mặt bàn cạnh giường. “Mật mã là ngày mất của mẹ tôi. Chu Dịch sẽ mở tủ trước mặt cô, lập biên bản giao nhận bản sao, niêm phong lại theo quy trình của Lục thị và văn phòng luật của cô. Cô có thể đọc những phần liên quan đến AX-17, nhưng bản gốc vẫn ở đây cho đến khi chúng ta có đủ chuỗi đối chiếu từ bệnh viện và kho dữ liệu.”
Tống Nghiên nhìn chiếc thẻ. “Anh đang giao chứng cứ cho tôi?”
“Tôi đang giao một phần sự thật.” Lục Thừa Chu nói. “Chứng cứ hay không, phải do quy trình quyết định.”
Cô không cầm thẻ ngay. “Gọi Chu Dịch vào. Có người chứng kiến, có biên bản, có thời gian niêm phong. Tôi không nhận một thứ được đưa riêng trong phòng bệnh, nhất là khi người đưa vẫn đang sốt.”
Chu Dịch nhanh chóng quay lại. Tủ kính được mở dưới camera phòng bệnh và điện thoại ghi hình toàn cảnh. Tống Nghiên đứng cách một bước, nhìn túi hồ sơ chống ẩm được lấy xuống, niêm phong cũ không rách. Chu Dịch lập biên bản tạm, ghi rõ nguồn là bản sao do thân nhân bệnh nhân bảo quản, chưa xác thực chuỗi lưu trữ. Trước khi ký, Tống Nghiên thêm một dòng: “Không sử dụng thay thế chứng cứ gốc. Chỉ dùng để xác định hướng thu thập chứng cứ hợp pháp.”
Khi túi hồ sơ được mở, trang đầu tiên là bản sao bệnh án của mẹ Lục Thừa Chu. Tống Nghiên đọc đến dòng “An Tức số 7. Mã lô nội bộ: AX-17”, cổ họng khô lại. Ở trang sau, thuật ngữ “rối loạn nhịp nghiêm trọng sau dùng thuốc” bị gạch bằng bút đỏ mảnh, bên cạnh có dòng chỉnh sửa: “phản ứng stress do bệnh nền, chưa đủ căn cứ liên quan thuốc”. Cách thay đổi này quá quen: một biến chứng bị biến thành một câu chữ vô hại.
Cô lật thêm một trang. Ở cuối báo cáo phản ứng phụ có ô tiếp nhận của Vĩnh An, nhưng phần chữ ký bị che bởi một miếng giấy sao chụp lệch, chỉ lộ ra nửa nét bút cong và ngày tháng. Nửa nét ấy không đủ kết luận gì, nhưng đủ khiến tim cô thắt lại theo một cách bản năng. Cha cô từng ở vị trí kiểm soát chất lượng. Nếu báo cáo này từng đi qua tay ông, ông đã thấy gì? Ai đã biến sự do dự của ông thành tội danh?
Lục Thừa Chu dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt còn nhợt nhưng giọng rất tỉnh. “Đừng kết luận bằng nửa nét bút.”
Tống Nghiên khép báo cáo lại. “Tôi không kết luận. Tôi chỉ nhớ rằng cha tôi đã bị cả ngành kết luận bằng những thứ còn ít hơn thế.”
Sau khi biên bản hoàn tất, hồ sơ được niêm lại. Một bệnh án đã đặt họ lên cùng một đường thẳng: cha cô bị kết tội vì An Tức số 7, mẹ anh chết sau khi dùng An Tức số 7, còn người đứng sau vẫn dùng truyền thông, thẻ giả và nhân chứng biến mất để đẩy sự thật trở lại bóng tối.
Nhưng cùng đau không có nghĩa là cùng vô tội. Cùng mất mát không có nghĩa là có quyền che giấu.
Tống Nghiên quay lại. Lục Thừa Chu cũng đang nhìn cô, ánh mắt không còn né tránh. Cô bước đến cạnh giường, giọng rất thấp nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Mẹ anh là nạn nhân của An Tức số 7. Cha tôi bị biến thành tội phạm vì An Tức số 7. Anh biết chúng ta đang đối mặt với cùng một loại thuốc, cùng một nhóm người và cùng một cách xóa dấu vết.”
Lục Thừa Chu không phủ nhận. “Tôi biết.”
Tống Nghiên nhìn anh, ánh mắt vừa dao động vừa lạnh. “Vậy tại sao anh vẫn che giấu?”
