Chương 13: Phòng bệnh đóng kín
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Phòng bệnh đóng kín
Khăn tay của Tống Nghiên rất nhanh đã bị máu thấm ướt một góc. Cô ép chặt lên lòng bàn tay Lục Thừa Chu, lực không nhẹ, như thể chỉ cần lỏng ra một chút, thứ chảy ra không phải máu của anh mà là toàn bộ trật tự vừa miễn cưỡng giữ được sau cuộc họp báo. Lục Thừa Chu cúi mắt nhìn vệt đỏ loang dưới lớp vải trắng, vẫn bình tĩnh đến mức khiến người khác bực mình. “Không sâu.” Tống Nghiên không buông tay. “Câu đó để bác sĩ nói. Chất lỏng trong chai chưa xác định thành phần, mảnh thủy tinh đã tiếp xúc với da anh, thẻ tác nghiệp là giả, camera hành lang chưa kiểm xong. Lục tổng, đây không còn là vết thương nhỏ. Đây là chứng cứ sống đang chảy máu.”
Phòng y tế nội bộ của Lục thị chỉ xử lý sơ bộ. Bác sĩ trực nhìn vết cắt, lại nhìn chất lỏng đỏ trên tay áo Lục Thừa Chu, lập tức đề nghị chuyển đến bệnh viện liên kết để rửa sâu, tiêm phòng và lấy mẫu xét nghiệm. Lục Thừa Chu định từ chối, nhưng Tống Nghiên đã cầm điện thoại gọi xe trước. Anh nhìn cô một lúc. “Tống luật sư, cô đang dùng quyền gì ra lệnh cho tôi?” Cô đặt khăn mới lên tay anh, giọng không cao nhưng rất cứng. “Quyền của người bị tấn công hụt. Nếu anh muốn tranh luận, chờ khâu xong rồi tôi viết đơn tranh luận với anh.”
Chiếc xe đi theo lối hầm để tránh truyền thông. Tống Nghiên ngồi đối diện Lục Thừa Chu, mắt không rời bàn tay anh. Anh không nhăn mặt, chỉ thỉnh thoảng dùng ngón cái còn lành giữ mép khăn không tuột xuống. Điện thoại của Chu Dịch rung lên. Anh mở tin nhắn, sắc mặt lạnh đi. “Kết quả kiểm tra sơ bộ từ mẫu bám trên mảnh chai. Không phải máu thật. Là dung dịch tạo màu dùng trong quay phim và sự kiện.”
Tống Nghiên ngẩng đầu. “Vậy người đó không chỉ mất kiểm soát vì thù hận.” Chu Dịch đưa máy tính bảng sang. “Mã QR trên thẻ giả dẫn đến hệ thống đăng ký của một sự kiện từ thiện ngành dược đã đóng ba tháng trước. Nếu hắn chỉ là thân nhân bệnh nhân kích động, hắn không cần dùng thẻ giả có mã dẫn đến hệ thống cũ, càng không cần mang máu giả.” Lục Thừa Chu nhìn màn hình, giọng thấp xuống. “Họ muốn có hình ảnh.” Tống Nghiên hiểu ngay. Nếu không có bàn tay anh chắn ngang, cả mạng xã hội sẽ chỉ còn một hình ảnh: con gái người bị kết tội làm giả dữ liệu thuốc bị “nạn nhân” ném máu vào người.
Bệnh viện liên kết nằm phía sau khu nghiên cứu cũ của Lục thị. Bác sĩ trực ca đêm đã nhận được thông báo, đưa Lục Thừa Chu vào phòng xử lý riêng. Vết cắt dài hơn Tống Nghiên tưởng, không sâu đến mức nguy hiểm nhưng có một mảnh thủy tinh rất nhỏ ghim sát mép thịt. Khi kẹp y tế chạm vào vết thương, cơ mu bàn tay anh căng lên trong khoảnh khắc rồi lại thả lỏng. Bác sĩ tháo găng, nói cần theo dõi ít nhất một giờ vì nhiệt độ của anh hơi cao, có thể do thiếu ngủ, phản ứng căng thẳng hoặc mũi tiêm phòng sau khi tiếp xúc chất lỏng lạ. Lục Thừa Chu đáp gần như ngay lập tức: “Không cần.”
Tống Nghiên nhìn anh. “Anh rất thích biến câu ‘không cần’ thành một loại thuốc đa năng sao?” Bác sĩ khựng lại. Chu Dịch quay mặt đi như đang cố nhịn cười không đúng lúc. Lục Thừa Chu nhìn cô, ánh mắt lạnh nhưng không có ý giận. “Cô có vẻ rất muốn tôi nằm viện.” Cô dừng một nhịp, giọng hạ xuống. “Tôi muốn người liên quan trực tiếp đến một vụ tấn công có tổ chức giữ đủ tỉnh táo để ký biên bản, trả lời câu hỏi và bảo toàn chứng cứ. Còn anh có đau hay không, không thuộc phạm vi tôi có quyền hỏi.”
Một y tá bước vào, nói nhỏ với bác sĩ rằng phòng nghỉ ở khu mới đã kín vì có ca cấp cứu chuyển lên, chỉ còn phòng quan sát tạm ở tầng mười bảy. Bác sĩ hơi do dự rồi nhìn Lục Thừa Chu. “Nếu Lục tổng không ngại, phòng cũ vẫn được vệ sinh định kỳ. Chỉ là…” Lục Thừa Chu ngắt lời: “Không dùng phòng đó.” Tống Nghiên lập tức nhận ra sự thay đổi trong giọng anh. Không phải lạnh, cũng không phải bực. Đó là một loại phản ứng rất nhỏ, giống bàn tay chạm phải mép giấy sắc mà chưa kịp rút về.
Cuối cùng, người mở lời lại là chính anh. Sau gần mười giây im lặng, Lục Thừa Chu đứng dậy, tay phải bị băng treo hờ trước ngực. “Mở.” Thang máy lên tầng mười bảy. Khác với khu điều trị mới sáng và ồn, hành lang tầng này yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng hệ thống thông gió chạy sau trần. Cửa phòng cuối hành lang không treo bảng tên bệnh nhân, chỉ có một tấm biển nhỏ ghi “tạm ngưng sử dụng”. Khóa điện tử sáng lên khi Chu Dịch đặt thẻ vào. Trước khi cửa mở, anh nhìn Tống Nghiên. “Đây là phòng bệnh của mẹ Lục tổng.”
Tống Nghiên không bước vào ngay. Cô nhìn Lục Thừa Chu. Anh không cho phép, cũng không từ chối. Anh chỉ đứng trước cánh cửa vừa mở, bóng lưng thẳng đến mức gần như cứng nhắc. Một lúc sau, anh nói: “Vào đi. Dù sao cô cũng sẽ tra ra.” Trong phòng không có mùi người bệnh. Chỉ có mùi khử trùng nhạt, mùi vải được thay định kỳ và mùi thời gian bị đóng kín. Giường bệnh phủ ga trắng phẳng đến mức không có một nếp nhăn, rèm cửa màu xám nhạt buông xuống, trên tủ đầu giường đặt một chiếc cốc thủy tinh rỗng, một bình hoa không cắm hoa và một khung ảnh úp mặt xuống.
Tống Nghiên đi rất chậm. Cô không chạm vào bất cứ thứ gì. Luật sư trong cô biết căn phòng này có thể là một phần của chuỗi chứng cứ, nhưng con gái của Tống Kính Thành lại hiểu cảm giác giữ lại một vật cũ đến mức không cho bụi bám lên nó. Bên cạnh cửa sổ có một tủ hồ sơ khóa kính. Bên trong không phải bệnh án đầy đủ, chỉ là vài bản sao đã được niêm phong trong túi chống ẩm. Trên mép một túi hồ sơ, Tống Nghiên nhìn thấy dòng mã quen thuộc được in rất mờ: AX-17. Tim cô khựng lại. Mã lô ấy từng xuất hiện trong kho dữ liệu Vĩnh An, trong bệnh án bị hạn chế quyền truy cập, trong những câu hỏi cô vẫn chưa tìm được lời giải. Giờ nó nằm ở đây, trong phòng bệnh của mẹ Lục Thừa Chu.
“Đừng mở.” Lục Thừa Chu nói. Tống Nghiên đáp rất khẽ: “Tôi chưa chạm vào.” Anh đứng cạnh giường bệnh, ánh mắt rơi xuống chiếc gối trắng. “Tôi biết. Tôi chỉ nhắc chính mình.” Dưới ánh đèn bạc, sắc mặt anh nhợt hơn lúc ở hành lang Lục thị. Có lẽ vì mất máu, vì sốt nhẹ, hoặc vì căn phòng này đã lấy đi lớp bình tĩnh mà anh dùng để che phủ mọi thứ. Tống Nghiên đột nhiên hiểu rằng không phải tất cả sự im lặng của anh đều nhằm giấu cô. Có những sự im lặng tồn tại trước khi cô xuất hiện, cắm sâu vào người anh như mảnh kính vừa được gắp ra khỏi lòng bàn tay.
“Tại sao giữ nguyên căn phòng này?” cô hỏi. Lục Thừa Chu đưa tay trái dựng lại khung ảnh úp trên tủ đầu giường. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc áo bệnh nhân, khuôn mặt gầy nhưng mắt rất dịu. Anh nhìn ảnh, giọng rất thấp. “Ngày bà ấy mất, tôi không ở đây. Tôi đang dự một buổi họp cổ đông thay cha tôi. Khi bệnh viện gọi, trợ lý không dám cắt ngang. Đến lúc tôi chạy về, phòng này đã được dọn sạch một nửa.” Anh đặt lại khung ảnh, động tác nhẹ đến mức như sợ đánh thức người trong ảnh. “Tôi bảo họ trả mọi thứ về chỗ cũ.”
Trong cổ họng Tống Nghiên có thứ gì đó nghẹn lại rất khẽ. Cô từng tưởng Lục Thừa Chu chỉ là người thừa kế lạnh lùng đứng trên đống hồ sơ cũ của Vĩnh An, nhưng anh cũng từng là một đứa con chạy muộn đến phòng bệnh, chỉ còn kịp nhìn ga trắng và chữ ký xác nhận tử vong. Cô nói rất chậm: “Cha tôi cũng chết trên đường đến gặp luật sư. Tôi không kịp nghe ông ấy nói câu cuối cùng.” Lục Thừa Chu nhìn cô. “Vậy cô nên hiểu, người sống sót giữ đồ vật vì nếu không giữ lại thứ gì, cái chết sẽ chỉ còn là một dòng trong hồ sơ.”
Chu Dịch quay lại với báo cáo sơ bộ: camera hành lang cho thấy người tấn công đã chờ ở góc khuất trước khi họp báo kết thúc, biết Tống Nghiên sẽ đi lối phụ thay vì cửa chính. Danh sách lên tầng không có tên hắn, nhưng log thang máy lại xuất hiện một thẻ khách tạm được kích hoạt trước cuộc họp báo mười bảy phút. “Tôi sẽ kiểm tra nội bộ. Người này có thể không đi vào một mình.” Lục Thừa Chu chỉ nói: “Đừng để truyền thông lấy được đoạn cắt riêng.” Chu Dịch gật đầu. “Đã khóa nguồn, nhưng bản cắt câu ‘giá trị sử dụng’ đã lan ra rồi.” Tống Nghiên bình tĩnh đáp: “Càng vội cắt, càng chứng minh họ cần một câu chuyện đơn giản hơn sự thật.”
Nhiệt độ của Lục Thừa Chu tăng lên sau khi Chu Dịch rời đi xử lý log nội bộ. Bác sĩ vào đo lại, dặn phải nghỉ thêm và để thuốc hạ sốt phát huy tác dụng. Lục Thừa Chu dựa lưng vào đầu giường, mắt nhắm, gương mặt vẫn giữ vẻ tỉnh táo nhưng nhịp thở đã nặng hơn. Tống Nghiên ngồi ở ghế bên cạnh, mở máy tính bảng xem lại danh sách thời gian, không phải vì cô không thấy anh mệt, mà vì nếu cô dừng lại quá lâu để nhìn anh, cô sợ mình sẽ quên mất còn bao nhiêu người đang cố kéo họ vào một cái bẫy mới.
Gần nửa đêm, hành lang tầng mười bảy càng yên. Tống Nghiên đang ghi lại mốc “thẻ khách tạm kích hoạt trước họp báo mười bảy phút” thì nghe tiếng động rất khẽ trên giường bệnh. Lục Thừa Chu nắm lấy mép chăn bằng bàn tay trái, lông mày cau lại. Lớp bình tĩnh ban ngày rạn ra trong cơn sốt, để lộ một giọng nói thấp, khàn và xa lạ. “Mẹ…” Đầu bút của Tống Nghiên dừng trên màn hình. Anh nói rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không ngồi cạnh giường, cô có lẽ sẽ bỏ lỡ. “Đừng dùng lô AX-17.”
Cả căn phòng bệnh đóng kín như lạnh thêm một tầng. Tống Nghiên chậm rãi quay đầu nhìn tủ hồ sơ khóa kính bên cửa sổ. Dưới ánh đèn bạc, dòng mã AX-17 trên túi niêm phong cũ vẫn nằm im ở đó, lặng lẽ hơn mọi lời giải thích, nhưng sắc bén hơn bất kỳ lời thú nhận nào.
