Chương 80 - Chương 80: Lục Hành Dã Trả Giá
Chương 80: Lục Hành Dã Trả Giá
“Không được mở cái đó.”
Giọng Lục Hành Dã vang lên quá nhanh, quá gấp, giống một vết nứt bất ngờ chạy qua mặt băng mà anh ta đã cố phủ kín suốt nhiều năm. Cả phòng họp quay sang nhìn anh ta. Những ánh mắt vừa rồi còn dồn vào Tạ Kính Hòa, lúc này như được một bàn tay vô hình kéo sang phía dãy ghế của Lục gia. Tôi nhìn bàn tay Lục Hành Dã bị bảo vệ chặn lại giữa không trung. Ngón tay anh ta run nhẹ, không phải vì tức giận, mà vì sợ. Người từng đứng trước mặt tôi nói “anh chỉ muốn tốt cho em” bằng giọng dịu dàng nhất, hóa ra khi sự thật sắp gọi tên mình cũng không khác gì những kẻ trong Tạ gia. Việc đầu tiên anh ta làm không phải giải thích, mà là ngăn người khác nghe thấy.
Tôi đặt tay lên mép bàn, chậm rãi đứng thẳng hơn. “Lục thiếu gia, tại sao không được mở?” Lục Hành Dã nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một chút cầu xin đã quá muộn. “Vãn Ninh, chuyện này liên quan đến riêng tư của anh. Đại hội cổ đông Tạ thị không có quyền phát một tệp ghi âm chưa được xác nhận, càng không có quyền đem danh dự của Lục gia ra làm trò.” Anh ta vẫn biết nói những câu rất đúng chỗ. Riêng tư. Danh dự. Quyền hạn. Những từ ngữ từng được dùng để nhốt tôi trong phòng mẹ, trong từ đường, trong hôn ước, trong cái danh “đại cục”. Tôi nhìn anh ta, không cười. “Vậy ghi vào biên bản: ông Lục Hành Dã, đại diện khách mời của Lục gia, phản đối mở tệp CALL_2129 với lý do tệp có thể liên quan đến riêng tư cá nhân và danh dự Lục gia.”
Lâm Tĩnh lập tức lặp lại câu của tôi, thư ký hội đồng cuối cùng cũng cúi đầu viết. Chính động tác viết xuống ấy khiến sắc mặt Lục Hành Dã càng trắng hơn. Ở nơi này, lời nói một khi vào biên bản sẽ không còn là biểu diễn tình cảm. Nó sẽ thành dấu vết. Tạ Kính Hòa khẽ nhíu mày, lần đầu tiên sự ôn hòa của ông ta không kịp che hết cảnh giác. “Vãn Ninh, đừng để cảm xúc cá nhân với Hành Dã ảnh hưởng đến đại hội. Chúng ta vừa nói rõ, thiết bị này cần giám định độc lập.” Tôi gật đầu. “Đúng. Vậy chúng ta không kết luận. Chúng ta chỉ nghe phần tệp mà người liên quan vừa cố ngăn, ghi nhận nguyên văn, sau đó niêm phong cùng thiết bị. Nếu trong tệp không liên quan đến rủi ro quản trị, tôi sẽ yêu cầu biên bản ghi rõ việc Lục thiếu bị ảnh hưởng danh dự. Nếu có, mọi người trong phòng này đều cần biết tại sao Lục gia không còn tư cách đứng ngoài.”
Không ai lập tức phản đối. Cổ đông không yêu sự thật, nhưng họ ghét rủi ro bị che giấu. Đặc biệt khi rủi ro ấy dính đến liên minh Lục – Tạ, đến những phiếu ủy quyền đã được Lục gia vận động, và đến dự án hợp tác mà Tạ Kính Hòa từng dùng để thuyết phục họ trao ghế chủ tịch lâm thời cho ông ta. Tần Dự nhìn thiết bị, giọng khàn nhưng rõ: “Đề nghị chỉ phát tại chỗ trong phạm vi đại hội, không sao chép, không truyền ra ngoài trước khi hoàn tất thủ tục niêm phong. Mỗi thao tác đều ghi hình.” Cố Trầm Chu vẫn đứng ở phía sau. Anh không nói thay tôi một chữ nào, chỉ nhìn đội pháp chế của Cố Tín Capital. Người đứng đầu đội đó lập tức bổ sung: “Cố Tín Capital đồng ý phương án này và bảo lưu quyền yêu cầu các bên liên quan giải trình về xung đột lợi ích.” Một câu rất lạnh, rất công vụ, nhưng đủ để những người định giả vờ không nghe thấy ngồi thẳng lại.
Nhân viên kỹ thuật đeo găng tay lần nữa. Lục Hành Dã đột ngột gọi tên tôi. “Vãn Ninh.” Hai chữ ấy rơi xuống giữa phòng họp, mềm đến mức gần như buồn cười. Đời trước, tôi từng vì hai chữ đó mà quay đầu rất nhiều lần. Khi anh ta đứng bên Tạ Minh Châu, tôi vẫn tự lừa mình rằng chỉ cần anh ta gọi tôi bằng giọng ấy, có lẽ mọi chuyện còn có thể cứu. Bây giờ tôi chỉ thấy mệt. Tôi nhìn anh ta. “Anh nên gọi luật sư.” Sắc mặt anh ta cứng lại, chút dịu dàng cuối cùng tan sạch.
Tệp CALL_2129 được mở. Ban đầu là tiếng rè ngắn, sau đó là tiếng chuông điện thoại rất khẽ, như được ghi lại từ một cuộc gọi bật loa. Giọng Minh Châu vang lên trước, thấp và hoảng: “Anh nói chị ấy không biết chuyện bản sao camera Nam Viện, đúng không?” Không khí trong phòng lập tức đông lại. Vài cổ đông dãy bên phải trao đổi ánh mắt. Lục Hành Dã nhắm mắt một cái, rồi mở ra, như thể chỉ trong một giây đã cân nhắc xong mình nên phủ nhận bằng cách nào. Nhưng giọng của anh ta trong máy ghi âm đã trả lời thay anh ta. “Cô ấy không nên biết. Bản sao đó ở trong tay Lục gia nhiều năm. Cha anh đã chào hỏi bên bãi xe, nếu thứ đó ra ngoài, Lục gia cũng bị kéo xuống nước.”
Minh Châu trong máy im lặng vài giây, giọng càng nhỏ hơn. “Vậy còn chị ấy? Anh vẫn nói với chị ấy là anh muốn bảo vệ chị ấy.” Lục Hành Dã cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không tàn nhẫn ồn ào, nhưng lạnh đến mức khiến ngón tay tôi tê đi. “Bảo vệ một người không có nghĩa là để cô ấy phá hỏng mọi thứ. Vãn Ninh quá cứng. Nếu cô ấy ngoan ngoãn ở trong hôn ước, anh có thể giữ cho cô ấy một vị trí đẹp. Nhưng bây giờ cô ấy đứng về phía Cố Trầm Chu, còn muốn lật di chúc và tai nạn năm đó ra trước mặt cổ đông. Anh không thể vì cô ấy mà đẩy Lục gia vào nguy hiểm.” Một tiếng giấy sột soạt vang lên trong tệp. Rồi giọng anh ta tiếp tục, dịu xuống theo đúng cách anh ta từng dùng để dỗ tôi: “Châu Châu, em hiểu chứ? Người anh chọn phải là người đứng cùng anh.”
Tôi nghe thấy tiếng hít vào của Minh Châu ngoài đời thật. Cô ta đứng cách tôi không xa, sắc mặt xám như giấy. Có lẽ đến tận khoảnh khắc này, cô ta mới hiểu người đàn ông mình tưởng đã chọn cô ta cũng chỉ đang chọn một chỗ đứng có lợi. Trong máy, cô ta hỏi: “Tạ Kính Hòa nói chỉ cần em ký đơn đề nghị thay thế trước đại hội, ông ấy sẽ bảo đảm em vẫn là người Tạ gia cần. Nhưng nếu chị ấy tìm được Lưu Thành thì sao?” Lục Hành Dã đáp rất nhanh: “Để cô ấy thành người nói dối trước khi cô ấy kịp nói ra. Truyền thông đã quen với kịch bản đó rồi. Đời trước…” Âm thanh bỗng khựng lại, như người nói phát hiện mình lỡ lời, sau đó chỉ còn tiếng nhiễu kéo dài. Nhưng hai chữ “đời trước” đã rơi xuống quá rõ. Rõ đến mức tôi cảm thấy máu trong người mình chậm lại.
Không ai trong phòng hiểu hai chữ đó giống tôi. Với họ, đó có thể chỉ là cách nói lỡ miệng, một ẩn dụ kỳ lạ về scandal cũ. Với tôi, nó giống một chiếc gai cuối cùng cắm xuyên qua lớp da đã chai. Hóa ra không chỉ Tạ gia từng dùng lại con dao cũ. Lục Hành Dã cũng nhớ rõ cách họ đã khiến tôi đời trước trở thành kẻ nói dối, kẻ làm lộ tài liệu, kẻ bị cả thành phố ruồng bỏ. Dù anh ta không biết tôi đã chết thế nào, anh ta biết cái bẫy ấy hiệu quả. Và ở đời này, khi tôi không còn ngoan ngoãn, anh ta vẫn chọn dùng lại nó.
“Tắt đi.” Lần này người nói là Lục Hành Dã. Nhưng không còn ai nghe anh ta nữa. Lâm Tĩnh giơ tay ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật dừng đúng sau khi tệp kết thúc, không tua lại, không thao tác thêm. Tần Dự yêu cầu chụp màn hình thời lượng, tên tệp, thời điểm phát và tình trạng thiết bị. Mọi thứ vẫn theo quy trình, lạnh lùng đến mức gần như tàn nhẫn. Sự sụp đổ của một người trong căn phòng này không cần tiếng hét. Chỉ cần từng dòng biên bản được viết xuống đủ rõ.
Lục Hành Dã nhìn tôi, mắt đỏ lên. “Em tin một đoạn ghi âm của Minh Châu hơn tin anh?” Tôi nhìn anh ta một lúc, bỗng nhớ đến chiếc nhẫn đính hôn tôi từng trả lại, nhớ đến đời trước khi anh ta đứng trên bục sáng, nắm tay Minh Châu, nói rằng anh rất tiếc nhưng không thể tiếp tục bảo vệ một người làm tổn hại Tạ thị. Khi ấy tôi đã đau đến mức không thở được. Bây giờ vết đau vẫn còn, nhưng nó không còn quyền điều khiển tôi nữa. “Tôi không cần tin anh hay tin Minh Châu,” tôi nói. “Tôi tin việc anh vừa cố ngăn mọi người mở tệp. Tôi tin phản ứng của Lục gia khi nghe đến bãi xe Nam Viện. Và tôi tin anh luôn chọn thứ giúp anh giữ vị trí, dù thứ đó phải đi qua danh dự của tôi, di chúc của mẹ tôi hay một cái chết bị gọi là tai nạn.”
Anh ta lắc đầu, giọng thấp xuống. “Anh cũng bị ép. Em không hiểu Lục gia. Một khi bản sao camera đó ra ngoài, cha anh sẽ—” “Sẽ không để anh làm người đại diện nữa?” Tôi ngắt lời. Điện thoại của trợ lý Lục gia đúng lúc sáng lên. Người đó nhìn màn hình, mặt biến sắc, rồi cúi xuống nói nhỏ với Lục Hành Dã. Dù anh ta nói rất khẽ, căn phòng đang quá yên, tôi vẫn nghe được mấy chữ đứt quãng: “Chủ tịch Lục yêu cầu anh rời khỏi đại hội… tạm dừng mọi tư cách đại diện… văn bản gửi tới hội đồng rồi.”
Đó là cái giá đầu tiên của Lục Hành Dã. Không phải tình yêu, vì thứ đó giữa chúng tôi đã chết từ lâu. Không phải mặt mũi, vì anh ta từng dùng mặt mũi của tôi đổi lấy lợi ích mà không chớp mắt. Cái anh ta sợ nhất là bị gia tộc xem như kẻ chọn sai phe, là mất giá trị trong cuộc chơi thừa kế. Và ngay trước mặt tất cả những người anh ta muốn chứng minh giá trị, Lục gia đã rút tay khỏi anh ta nhanh hơn cả cách anh ta từng rút tay khỏi tôi.
Một cổ đông trung lập gõ nhẹ bút xuống bàn. “Tôi đề nghị tạm dừng toàn bộ nghị sự liên quan đến hợp tác Lục – Tạ và các phiếu ủy quyền có nguồn gốc từ Lục gia cho đến khi xung đột lợi ích được làm rõ.” Người thứ hai tiếp lời: “Đồng ý. Nếu bản sao camera Nam Viện thật sự từng qua tay Lục gia, mọi thỏa thuận chiến lược hôm nay đều có nguy cơ bị vô hiệu vì che giấu thông tin trọng yếu.” Tạ Kính Hòa cuối cùng mở miệng, giọng vẫn ôn hòa nhưng đã mỏng đi. “Các vị, đừng quên chúng ta đang họp về ổn định Tạ thị. Nếu vì vài đoạn ghi âm chưa xác thực mà làm vỡ quan hệ đối tác lớn, người chịu thiệt sẽ là toàn thể cổ đông.” Tôi nhìn ông ta. “Ổn định xây trên chứng cứ bị giấu không phải ổn định. Đó là trì hoãn sụp đổ.”
Lục Hành Dã bỗng cười một tiếng rất nhẹ. Anh ta tháo thẻ khách mời trên ngực xuống, đặt lên bàn, ánh mắt nhìn tôi gần như cay độc. “Vãn Ninh, em hài lòng chưa? Em kéo anh xuống rồi.” Tôi bước đến trước mặt anh ta, khoảng cách vừa đủ để mọi người nghe rõ, cũng vừa đủ để tôi không còn phải ngẩng đầu nhìn người yêu cũ của mình. “Không phải tôi kéo anh xuống. Tôi chỉ buông tay. Người kéo anh xuống là thứ anh đã chọn đứng lên.” Mặt anh ta trắng bệch. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết giữa chúng tôi cuối cùng không còn một sợi dây nào nữa, kể cả dây hận.
Bảo vệ mời người của Lục gia rời khỏi khu khách mời. Lục Hành Dã đi qua tôi, vai anh ta khựng lại như muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng không thốt ra được. Minh Châu nhìn theo anh ta, trong mắt không phải tình yêu hay oán hận, mà là nỗi sợ của một người vừa thấy kết cục của quân cờ sau khi hết giá trị. Tôi không an ủi cô ta. Tôi cũng không cần cô ta hiểu. Mỗi người trong căn phòng này đều đang nhìn thấy giá của việc đứng nhầm bên sự thật, và không ai có quyền giả vờ mình vô tội chỉ vì người khác ngã trước.
Khi cánh cửa phòng họp khép lại sau lưng Lục Hành Dã, tiếng gậy của Tạ lão phu nhân bỗng vang lên. Một tiếng, rất khô, rất chậm. Bà đã im lặng từ lúc nghe giọng mẹ tôi đến giờ. Lúc này bà chống gậy đứng dậy, lưng vẫn thẳng, nhưng vẻ uy nghiêm từng ép tôi quỳ trong từ đường đã nứt ra thành một thứ mệt mỏi già nua. Tạ Kính Hòa quay sang bà, lần đầu tiên gọi rất nhanh: “Mẹ.” Bà không nhìn ông ta. Bà chỉ nhìn tôi. “Tạ Vãn Ninh,” bà nói, giọng khàn nhưng rõ, “đưa biên bản đến đây. Có một chuyện về mẹ con, ta đã giữ quá lâu rồi.”
