Chương 79: Không Phải Tha Thứ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChiếc máy ghi âm màu bạc nằm trong lòng bàn tay Minh Châu, nhỏ đến mức gần như không xứng với sự im lặng nó vừa tạo ra. Cả phòng họp không còn tiếng giấy lật, không còn tiếng cổ đông thì thầm. Tôi nhìn vết xước sâu ở mép máy, bỗng nhớ đến những món đồ cũ trong phòng mẹ, những thứ từng bị Tạ gia cất đi, phủ bụi, rồi coi như chưa từng tồn tại. Nhưng thứ trong tay Minh Châu lại không ngoan ngoãn nằm yên dưới lớp bụi nữa.
Tạ Kính Hòa là người phá vỡ sự im lặng trước. Ông ta hơi nhíu mày, giọng vẫn ôn hòa đến mức gần như khoan dung. “Minh Châu, đây là đại hội cổ đông, không phải nơi để cháu đem vật không rõ nguồn gốc ra làm loạn. Chuyện năm đó nếu có nghi vấn, có cơ quan điều tra và luật sư xử lý, không thể vì một chiếc máy ghi âm cũ mà làm gián đoạn nghị sự của Tạ thị.” Ông ta nói rất khéo. Không phủ nhận, không tranh cãi nội dung, chỉ lập tức đẩy chiếc máy kia ra khỏi phạm vi đại hội. Một khi nó bị gọi là ‘vật không rõ nguồn gốc’, sự thật sẽ bị bọc bằng hai chữ ‘nghi vấn’.
Tôi đặt tay lên micro. Giọng vẫn bình ổn. “Bác cả nói đúng một nửa. Đại hội cổ đông không phải tòa án, nên chúng ta không kết luận tội danh tại chỗ. Nhưng đại hội có quyền ghi nhận rủi ro quản trị, đặc biệt khi rủi ro ấy liên quan đến người đang được đề xuất làm chủ tịch lâm thời.” Tôi nhìn thư ký hội đồng. “Ghi vào biên bản: cô Tạ Minh Châu cung cấp một thiết bị ghi âm, tự khai nội dung liên quan đến đêm bà Hạ Lan Uyển qua đời. Thiết bị này chưa được giám định, không dùng làm kết luận pháp lý tại đây, nhưng đủ để tạm dừng mọi nghị sự có khả năng ảnh hưởng đến quyền biểu quyết và quyền kiểm soát Tạ thị.”
Thư ký hội đồng cầm bút mà không viết ngay. Tạ Chấn Nam nhìn tôi, ánh mắt nặng nề như muốn ra lệnh, nhưng hôm nay ông không còn đứng trên bậc thềm từ đường. Ông chỉ là chủ tịch đang bị di chúc của người vợ đã mất kéo xuống khỏi ngai cũ. Lâm Tĩnh lập tức tiếp lời: “Đề nghị lập biên bản tiếp nhận tại chỗ. Trước khi phát nội dung, cần chụp ảnh hiện trạng thiết bị, đánh số vật chứng tạm thời, ghi nhận người giao nộp, người chứng kiến và toàn bộ quá trình mở máy. Nếu phía ông Tạ Kính Hòa phản đối, phản đối đó cũng sẽ được ghi lại.” Trong một căn phòng toàn người tính toán lợi ích, quy trình đôi khi còn đáng sợ hơn nước mắt.
Minh Châu ôm chặt máy ghi âm thêm một giây rồi đặt nó lên bàn. Khi tay cô ta rời khỏi lớp kim loại cũ, tôi thấy móng tay cô ta đã bấm vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Cô ta nhìn tôi, giọng khàn đi. “Tạ Vãn Ninh, tôi đưa nó ra không phải vì tôi tốt. Tôi không muốn chết chìm một mình.” Tôi không né tránh ánh mắt ấy. “Tôi biết.” “Vậy cô vẫn dùng nó?” cô ta hỏi, như thể muốn ép tôi thừa nhận rằng tôi cũng giống những người trong căn phòng này, chỉ cần thứ có lợi cho mình. Tôi đáp: “Tôi dùng chứng cứ, không dùng sự đáng thương của cô. Hai chuyện đó khác nhau.”
Cố Trầm Chu đứng ở khu khách mời bên cạnh dãy ghế của Cố Tín Capital. Anh không lên tiếng thay tôi. Chỉ khi nhân viên kỹ thuật bước tới quá gần thiết bị, anh mới nhìn Lâm Tĩnh một cái. Lâm Tĩnh hiểu ý, yêu cầu mọi người đeo găng tay và ghi hình toàn bộ thao tác. Anh không hỏi tôi có ổn không, cũng không dùng vẻ bảo vệ để che khuất tôi. Anh chỉ lặng lẽ lùi nửa bước, để vị trí trước micro thuộc về tôi.
Máy ghi âm bật lên bằng một tiếng rè rất nhỏ. Màn hình đơn sắc mờ hiện một dãy số cũ, không có tên file rõ ràng, chỉ có thời lượng và ngày tháng bị lỗi. Lâm Tĩnh đọc từng thao tác vào biên bản. Tạ Kính Hòa nhìn chiếc máy, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nhạt, nhưng bàn tay đặt trên mặt bàn đã chậm rãi khép lại. Âm thanh đầu tiên phát ra là tiếng gió, tiếng bước chân trên nền gạch, rồi một giọng nữ rất nhẹ. Tôi đã nghe giọng đó trong ký ức, trong những đoạn video gia đình cũ, trong giấc mơ nhiều năm không dám gọi tên. “Tạ Kính Hòa, tôi sẽ không ký ủy quyền tạm quản.”
Tim tôi như bị ai bóp mạnh. Hạ Lan Uyển. Mẹ tôi. Cả căn phòng chết lặng. Ngay cả Tạ lão phu nhân cũng ngồi cứng người, đầu gậy run nhẹ chạm vào chân ghế. Trong máy ghi âm, giọng mẹ tôi không cao, thậm chí có phần mệt, nhưng từng chữ rất rõ. “Di chúc đã lập xong. Vãn Ninh là người thừa kế hợp pháp của tôi. Nếu tôi xảy ra chuyện, hồ sơ sẽ được gửi đến nơi nó phải đến.” Một giọng nam vang lên ngay sau đó, trầm hơn, ôn hòa hơn, giống hệt cách Tạ Kính Hòa nói với mọi người suốt bao năm qua. “Chị dâu, chị nói vậy là không nghĩ cho Tạ thị. Một đứa trẻ chưa hiểu chuyện nắm quyền biểu quyết, chẳng khác nào để người ngoài chạm vào mạch máu của Tạ gia.”
Tôi không khóc. Khoảnh khắc nghe giọng mẹ, thứ đầu tiên trào lên không phải nước mắt, mà là một cơn đau lạnh và dài. Đời trước, họ ép tôi tin rằng mẹ mất vì tai nạn, di chúc bị giấu vì thủ tục, cổ phần bị quản lý thay vì tôi còn nhỏ. Hóa ra trước đêm đó, mẹ đã nói ‘không’. Trong máy, mẹ tôi im lặng vài giây rồi nói: “Tôi không đưa con gái tôi cho Tạ gia nuôi thành vật hy sinh. Nếu anh còn ép tôi ký, ngày mai tôi sẽ công bố toàn bộ hồ sơ trước hội đồng.”
Tiếng rè kéo dài. Một đoạn âm thanh bị đứt quãng, sau đó là giọng một người đàn ông khác, thấp hơn, lẫn trong tiếng cửa xe đóng lại. “Lộ trình Nam Viện không nằm trong kế hoạch ban đầu.” Giọng Tạ Kính Hòa đáp rất khẽ: “Đổi. Đừng để xe đi qua camera đường chính.” Có ai đó hỏi tiếp, câu chữ bị tiếng gió nuốt mất một nửa, nhưng phần còn lại đủ khiến cả dãy ghế khách mời của Lục gia cứng đờ. “…bên Lục gia đã chào hỏi bãi xe rồi, bản sao camera sẽ không ra ngoài.” Lục Hành Dã đột ngột ngẩng đầu. Sắc mặt anh ta trắng bệch, không giống một người vừa nghe chuyện cũ của nhà người khác, mà giống người phát hiện móng tay của quá khứ đang cào vào cổ họng mình.
“Tắt đi.” Tạ Chấn Nam nói. Giọng ông không lớn, nhưng lần này không còn uy nghiêm, chỉ còn một thứ hoảng loạn bị đè dưới lớp vỏ chủ tịch. Không ai làm theo. Tạ Kính Hòa quay sang ông, ánh mắt lướt qua rất nhanh rồi lập tức trở lại vẻ bình tĩnh. “Đoạn ghi âm này có rất nhiều điểm bất thường. Âm thanh bị đứt, thời gian không rõ, nguồn gốc không rõ. Tôi đề nghị lập tức dừng việc phát tán trong đại hội để tránh ảnh hưởng danh dự người đã khuất.” Ông ta lại đem danh dự người đã khuất ra làm rèm che. Những năm qua, họ cũng dùng đúng bốn chữ ấy để khóa phòng mẹ, khóa di chúc, khóa tên tôi khỏi vị trí vốn thuộc về tôi.
Tôi nhìn ông ta. “Bác cả, người đã khuất không cần một bản danh dự do người sống sửa hộ. Nếu đoạn ghi âm là giả, giám định sẽ trả lại trong sạch cho bác. Nếu là thật, việc bác muốn tắt nó đi mới là ảnh hưởng đến danh dự của mẹ tôi.” Tôi quay sang các cổ đông. “Tôi không yêu cầu mọi người bỏ phiếu kết tội ai. Tôi chỉ yêu cầu một quyết định quản trị cơ bản: tạm dừng đề xuất bổ nhiệm ông Tạ Kính Hòa làm chủ tịch lâm thời, niêm phong hồ sơ liên quan đến đêm Hạ Lan Uyển qua đời, và chuyển thiết bị cho đơn vị giám định độc lập dưới sự chứng kiến của luật sư hai bên.”
Một cổ đông lớn tuổi ngồi hàng thứ ba đặt bút xuống. Ông từng im lặng từ đầu đến giờ, im lặng theo kiểu người chỉ đứng về phía tiền. “Tôi đồng ý tạm dừng nghị sự bổ nhiệm.” Sau ông ta, một người khác nói: “Ít nhất phải đợi kết quả giám định sơ bộ.” Những câu nói đó không mang tình cảm, nhưng đủ đẩy bàn cờ dịch chuyển. Công lý thường đến muộn hơn lợi ích. Hôm nay, tôi mượn lợi ích để buộc họ dành chỗ cho công lý.
Minh Châu đứng sau bàn dài, người run lên từng đợt. Khi thấy các cổ đông bắt đầu đổi hướng, cô ta không nhẹ nhõm. Có lẽ cô ta hiểu rõ hơn ai hết, người từng dùng cô ta làm bình phong sẽ không tha cho một bình phong biết nói. Cô ta nhìn tôi, môi khô nứt. “Tôi giao hết cho cô, cô có thể…” “Không.” Tôi ngắt lời trước khi cô ta nói ra hai chữ cầu xin. “Tôi sẽ không tha thứ cho cô chỉ vì hôm nay cô đứng về phía sự thật. Cô từng hưởng lợi từ sự im lặng đó, từng dùng vị trí của tôi để đổi lấy tình yêu, hôn ước và cổ phần. Những thứ ấy không biến mất chỉ vì cô bị bỏ rơi.”
Mắt Minh Châu đỏ lên, nhưng lần này cô ta không khóc thành tiếng. Tôi nhìn cô ta như nhìn một vết thương cũ cuối cùng cũng rách miệng. “Nhưng tôi cũng sẽ không để Tạ Kính Hòa dùng cô xong rồi nghiền nát cô trước khi cô làm chứng. Lâm Tĩnh sẽ sắp xếp để cô lập lời khai độc lập, có ghi hình, có luật sư, có biên bản. Cô phải chịu trách nhiệm về phần mình, còn người đứng sau cô cũng vậy.” Câu đó không phải sự cứu rỗi. Nó chỉ là ranh giới cuối cùng tôi tự giữ cho mình: tôi không trở thành họ.
Lâm Tĩnh ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật tạm dừng phát và niêm phong bản gốc. Khi dây kết nối được rút ra, màn hình máy ghi âm chớp một cái, tự động trở về danh sách tệp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một dòng ký tự hiện dưới tệp vừa phát: CALL_2129. Tần Dự cũng thấy. Ông lập tức yêu cầu giữ nguyên hiện trạng màn hình và đọc to tên tệp vào biên bản. Lục Hành Dã bỗng bước lên một bước, nhanh đến mức bảo vệ phải chắn lại. “Không được mở cái đó.” Giọng anh ta vỡ ra, không còn chút dịu dàng giả tạo nào. Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn tên tệp đang nhấp nháy. Hóa ra đêm mẹ tôi chết không chỉ kéo Tạ Kính Hòa ra ánh sáng. Nó còn nắm lấy sợi dây buộc Lục gia với toàn bộ ván cờ này.
