Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 78 - Chương 78: Minh Châu Bị Bỏ Rơi

Chương 78: Minh Châu Bị Bỏ Rơi

“Minh Châu,” Tạ Kính Hòa nói, “cháu tự giải thích đi. Đơn đề nghị kích hoạt điều khoản thay thế này, là chữ ký của cháu.” Cả phòng họp như bị một lưỡi dao vô hình cắt ngang. Mọi ánh mắt vừa nãy còn dồn về màn hình công chứng lập tức chuyển sang hàng ghế sau Tạ lão phu nhân. Tạ Minh Châu đứng đó, chiếc váy trắng nhạt khiến sắc mặt cô ta càng giống một tờ giấy bị ngâm nước. Đời trước, cũng có một khoảnh khắc như vậy. Chỉ khác là người bị đặt trước tất cả ánh mắt khi ấy là tôi, còn người ngồi sau lưng tôi vẫn bình thản rơi nước mắt, chờ cả Tạ gia thay cô ta phán tội tôi.

Minh Châu há miệng nhưng không phát ra tiếng. Cô ta nhìn Tạ Kính Hòa trước, sau đó nhìn Tạ Chấn Nam, rồi nhìn sang lão phu nhân như một đứa trẻ lạc đường giữa đám đông. “Bác cả,” cô ta run giọng, “cháu không biết… cháu thật sự không biết đây là đơn gì. Lúc đó bác nói chỉ là thủ tục để bảo vệ quyền lợi của Tạ gia, nếu chị không tiện đứng tên thì…” Cô ta dừng lại rất đột ngột, như vừa nhận ra nửa câu sau đã đủ kéo mình xuống vực. Trong đại hội cổ đông, không có câu nào gọi là nói lỡ. Mỗi chữ đều có thể biến thành chứng cứ.

Tạ Kính Hòa thở dài. Ông ta không vội phủ nhận, cũng không nổi giận. Chính sự bình tĩnh ấy mới đáng sợ. “Minh Châu, cháu đã hai mươi ba tuổi. Tài liệu liên quan đến quyền thừa kế, quyền biểu quyết và điều khoản đạo đức không phải giấy xin nghỉ học. Cháu ký tên, lại ghi rõ ‘tự nguyện tiếp nhận quyền lợi thay thế nếu Tạ Vãn Ninh mất tư cách’. Bây giờ nói không biết, không chỉ làm khó bác, mà còn làm khó toàn bộ hội đồng.” Một câu “làm khó bác” của ông ta nhẹ như lời trách yêu, nhưng tôi nghe ra phần còn lại: đừng kéo tôi vào, nếu muốn sống thì tự nuốt hết.

Lâm Tĩnh bật micro. “Xin đại hội ghi nhận, lời vừa rồi của cô Tạ Minh Châu có nhắc đến việc ông Tạ Kính Hòa từng giải thích tài liệu là thủ tục bảo vệ quyền lợi Tạ gia. Chúng tôi yêu cầu lưu lại bản ghi âm cuộc họp và tạm niêm phong tất cả bản điện tử liên quan đến đơn đề nghị này.” Thư ký hội đồng sững ra, nhìn Tạ Chấn Nam. Tạ Chấn Nam không đáp ngay. Ông nhìn Minh Châu bằng ánh mắt rất lạ, không còn là sự che chở vô điều kiện, cũng chưa phải hối hận. Đó là ánh mắt của một người đột nhiên phát hiện món đồ mình dùng để ổn định bàn cờ đã biến thành lửa bén tới tay mình.

“Niêm phong.” Cuối cùng, ông nói. Hai chữ ấy khiến vai Minh Châu run lên. Cô ta từng là người được Tạ gia đặt trong lồng kính, mỗi giọt nước mắt đều có người lau, mỗi sai lầm đều có người đổi tên thành hiểu lầm. Hôm nay, lần đầu tiên Tạ Chấn Nam không nói “Vãn Ninh, con nhường em một chút”, cũng không nói “Minh Châu còn nhỏ”. Ông chỉ nói niêm phong. Tôi từng tưởng mình sẽ thấy hả hê khi cô ta rơi xuống vị trí ấy. Nhưng khi thật sự nhìn thấy, cảm giác trong lòng tôi không phải vui. Nó lạnh. Hóa ra trong căn nhà này, không ai thật sự được yêu. Chỉ có người còn hữu dụng và người đã đến lúc bị bỏ lại.

Tạ lão phu nhân chống gậy đứng dậy. Đầu gậy gõ xuống sàn một tiếng khô khốc, cắt ngang tiếng xì xào vừa dâng lên. “Minh Châu, chuyện liên quan đến cổ phần và gia quy, con phải nói rõ. Đừng khóc.” Bà không mắng, nhưng sự lạnh lẽo trong câu “đừng khóc” còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời quát nào. Nước mắt vốn là vũ khí của Minh Châu ở Tạ gia. Khi người trao cho cô ta vũ khí ấy yêu cầu cô ta cất đi, nghĩa là họ đã quyết định không dùng cô ta để thắng nữa. Minh Châu nhìn bà, đôi môi run đến mức không còn giữ được vẻ mềm mại thường ngày. “Bà nội, con làm vậy là vì Tạ gia. Mọi người đều nói nếu chị Vãn Ninh nắm quyền, Tạ thị sẽ loạn. Con chỉ muốn giúp…”

“Giúp?” Tôi nhắc lại một chữ. Giọng tôi không cao, nhưng hàng ghế gần đó lập tức im xuống. “Giúp bằng cách đứng tên người hưởng lợi thay thế nếu tôi bị tuyên bố vi phạm điều khoản đạo đức? Giúp bằng cách chờ một văn bản mang tên mẹ tôi bị đem ra để tạm quản quyền của tôi? Minh Châu, cô có thể nói mình không hiểu hết điều khoản pháp lý, nhưng đừng nói cô không biết người bị đẩy ra ngoài là ai.” Cô ta quay sang tôi, nước mắt cuối cùng rơi xuống. Lần này, nước mắt ấy không còn đẹp. Nó vụn, vội, đầy mùi hoảng sợ. “Chị, em không muốn hại chị. Em chỉ… em chỉ sợ nếu chị lấy lại hết, em sẽ không còn gì.”

Câu ấy thành thật hơn tất cả những lời cô ta từng nói với tôi. Nhưng thành thật không đồng nghĩa vô tội. Tôi nhìn cô ta, nhớ đến đời trước khi tôi nằm trong căn phòng thuê tối tăm, nhìn video hủy hôn của mình bị phát đi phát lại trên mạng. Khi đó, Minh Châu mặc váy cưới, cúi đầu nói với phóng viên rằng cô ta chỉ mong chị gái bình an. Cũng có lẽ cô ta thật sự từng mong tôi bình an, miễn là sự bình an ấy nằm ngoài Tạ gia, ngoài cổ phần của mẹ tôi, ngoài mọi thứ cô ta muốn giữ. Con người không cần căm ghét ai mới có thể cướp của họ. Chỉ cần đủ sợ mất phần mình đang hưởng là được.

Lục Hành Dã rốt cuộc không nhịn được nữa. Anh ta bước lên một bước từ khu khách mời, giọng vẫn giữ vẻ trầm ổn quen thuộc. “Chú Tạ, bác Tạ, Minh Châu không có nền tảng pháp lý. Nhiều tài liệu trước đây đều do cố vấn của Tạ gia chuẩn bị, cô ấy chỉ ký theo hướng dẫn. Nếu truy trách nhiệm, ít nhất cũng phải xem ai là người giải thích và đưa tài liệu cho cô ấy.” Anh ta nói như đang bảo vệ Minh Châu, nhưng từng chữ vẫn chừa lối thoát cho mình: cố vấn của Tạ gia, tài liệu trước đây, ký theo hướng dẫn. Không có chữ nào là “tôi biết”, “tôi tham gia”, hoặc “tôi chịu trách nhiệm”.

Tạ Kính Hòa quay sang anh ta, nụ cười nhạt trở lại trên mặt. “Hành Dã, cậu là khách mời của Lục gia. Đại hội của Tạ thị đang xử lý tài liệu nội bộ. Cậu phát biểu thêm lúc này, e rằng sẽ khiến người ngoài hiểu nhầm Lục gia cũng biết trước đơn đề nghị thay thế.” Lục Hành Dã lập tức khựng lại. Tôi thấy rõ bàn tay anh ta siết thành nắm rồi buông ra. Vị thiếu gia từng nói vì tôi, vì Minh Châu, vì đại cục, cuối cùng vẫn chọn im lặng khi chữ “Lục gia” bị đặt lên bàn cân. Minh Châu cũng thấy. Ánh sáng cuối cùng trong mắt cô ta tắt đi từng chút một.

Tần Dự lúc này mới lật sang trang tiếp theo của phụ lục. “Theo hồ sơ lưu trữ, đơn đề nghị thay thế không chỉ có chữ ký của cô Tạ Minh Châu. Kèm theo là bản xác nhận người ký đã được thông báo rằng quyền lợi thay thế chỉ có hiệu lực khi Tạ Vãn Ninh bị hạn chế tư cách thừa kế hoặc quyền biểu quyết. Phần người liên hệ xử lý là ông Tạ Kính Hòa, nhưng phần người đề xuất hưởng lợi là cô Tạ Minh Châu.” Ông dừng một chút. “Tôi chỉ đọc nội dung hồ sơ, không đưa ra kết luận chủ quan.” Câu ấy giống một cánh cửa hé ra, đủ để mọi người thấy bên trong có bóng người, nhưng chưa đủ ánh sáng để chỉ thẳng ai cầm dao.

Minh Châu lắc đầu liên tục. “Không phải như vậy. Bác cả bảo con ký để phòng trường hợp chị Vãn Ninh bị người ngoài lợi dụng. Bác nói con là người Tạ gia nuôi lớn, đứng tên tạm thời là hợp lý nhất. Bác còn nói…” Cô ta bỗng dừng lại, nhìn Tạ Kính Hòa bằng ánh mắt vừa sợ vừa căm. “Bác nói nếu con không ký, Lục gia sẽ hủy hôn, bà nội sẽ đưa con ra nước ngoài, con sẽ không còn là con gái Tạ gia nữa.” Tiếng xôn xao lần này lớn hơn hẳn. Một vài cổ đông vốn chỉ quan tâm tỷ lệ biểu quyết bắt đầu nhìn Tạ Kính Hòa bằng ánh mắt khác. Bởi lời của Minh Châu không chỉ là tiếng khóc của một cô gái bị ép ký. Nó cho thấy cơ chế dùng người thay thế tôi đã được vận hành như một kế hoạch có thưởng phạt, có đe dọa, có người điều khiển.

Tạ Kính Hòa chậm rãi đặt hai tay lên bàn. “Cháu đang rất hoảng, bác hiểu. Nhưng đừng vì sợ trách nhiệm mà đẩy mọi thứ lên người khác. Tài liệu tư vấn độc lập trước khi ký đã được gửi tới email cá nhân của cháu. Bản ghi nhận cuộc hẹn với cố vấn cũng đứng tên cháu. Nếu cháu cho rằng mình bị ép, hãy đưa chứng cứ. Đại hội không thể chỉ dựa vào nước mắt.” Ông ta dùng chính câu mà người khác từng nói với tôi ở đời trước. Đại hội không thể dựa vào nước mắt. Khi câu ấy nhắm vào tôi, nó là bản án. Khi nhắm vào Minh Châu, nó là sợi dây thừng mà ông ta ném xuống rồi giả vờ đó là thước đo công bằng.

Tôi nhìn Minh Châu cúi đầu mở túi xách. Ngón tay cô ta run đến mức hai lần không mở được khóa điện thoại. Lâm Tĩnh lập tức nói: “Cô Tạ Minh Châu, nếu điện thoại có liên quan đến chứng cứ, đề nghị cô không tự ý xóa, sửa hoặc chuyển tiếp dữ liệu. Chúng tôi có thể yêu cầu lập biên bản tiếp nhận dưới sự chứng kiến của hội đồng.” Minh Châu ngẩng lên, cười rất khẽ. Nụ cười ấy méo mó, xa lạ, không còn là nụ cười dịu dàng từng khiến cả nhà trách tôi quá sắc bén. “Xóa?” cô ta nói. “Những thứ bác cả muốn xóa, từ lâu đã không còn trong điện thoại này nữa.”

Tạ Kính Hòa nhìn cô ta, ánh mắt lần đầu tiên lạnh hẳn xuống. “Minh Châu, suy nghĩ kỹ rồi hãy nói.” Chỉ sáu chữ, nhưng Minh Châu lập tức tái mặt. Tôi biết trong sáu chữ ấy có nhiều thứ không tiện nói trước cổ đông: mẹ ruột của cô ta, thân phận thật của cô ta, những năm tháng cô ta được Tạ gia nuôi như một quân cờ sáng màu. Nhưng người bị dồn đến đường cùng đôi khi sẽ không còn sợ mất mặt nữa. Họ chỉ sợ bị bỏ lại một mình trong căn phòng đầy những người vừa dùng xong mình.

Minh Châu nhìn quanh lần cuối. Bà nội tránh mắt. Tạ Chấn Nam im lặng. Lục Hành Dã đứng yên ở ranh giới khách mời, không tiến thêm nửa bước. Tạ Kính Hòa vẫn giữ tư thế của một trưởng bối bị cháu gái làm liên lụy. Cuối cùng, ánh mắt Minh Châu dừng trên mặt tôi. “Tạ Vãn Ninh,” cô ta gọi thẳng tên tôi lần đầu tiên trong đời này, không còn chữ chị mềm yếu quen thuộc, “nếu tôi nói ra, cô sẽ tha cho tôi sao?” Tôi đặt tay lên micro, nhìn người từng lấy tên, lấy nhà, lấy cả đời trước của tôi, rồi nói: “Không.” Cô ta cứng đờ. Tôi nói tiếp: “Tôi không tha thứ chỉ vì cô bị người khác bỏ rơi. Nhưng nếu cô có chứng cứ, sự thật phải được nghe.”

Minh Châu bật cười một tiếng rất nhỏ, như khóc đã cạn. Cô ta lấy từ đáy túi ra một chiếc máy ghi âm màu bạc cũ, loại không cần kết nối mạng, mép máy bị xước một đường dài. “Vậy thì nghe sự thật đi,” cô ta nói, giọng khàn đến mức gần như không còn giống cô ta. “Không phải về tờ đơn này. Về đêm cô Hạ Lan Uyển chết.” Phòng họp trong khoảnh khắc ấy im phăng phắc. Tôi nhìn chiếc máy ghi âm trên tay Minh Châu, ngực như bị ai ấn xuống. Sau lá phiếu của mẹ, người đầu tiên bị Tạ gia bỏ rơi cuối cùng cũng bắt đầu kéo theo bóng ma mà họ muốn chôn sâu nhất.