Chương 71 - Chương 71: Cái Bẫy Cho Người Đứng Sau
Chương 71: Cái Bẫy Cho Người Đứng Sau
Tôi không tắt màn hình ngay. Dòng chữ “rà soát tư cách người thừa kế của Tạ Vãn Ninh” nằm lạnh lẽo giữa hộp thư, giống một con dấu đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu. Đời trước, họ cũng từng dùng bốn chữ tư cách đạo đức để đẩy tôi ra khỏi di chúc, ra khỏi Tạ thị, ra khỏi cả cái tên thuộc về mình. Khi đó tôi hoảng loạn, giải thích từng câu, cầu mong cha tôi tin mình không làm chuyện đó. Bây giờ tôi chỉ nhìn nó thêm ba giây, rồi quay sang Lâm Tĩnh. “Đừng phản hồi thư cổ đông vội.”
Lâm Tĩnh hiểu ý tôi rất nhanh. Cô ấy mở một trang biên bản mới, giọng vẫn bình ổn dù đôi mắt còn đỏ vì thức trắng. “Nếu phản hồi ngay, Tạ Kính Hòa sẽ biết chúng ta bị kéo vào chiến trường ông ta chọn. Còn nếu im lặng, ông ta sẽ nghĩ cô đang bận đối phó cáo buộc tiếp cận trái phép hồ sơ y tế.” Tôi gật đầu. Người bác tốt bụng vừa đưa dao lên bàn, nhưng ông ta quên mất một điều: người đã từng bị dao đâm qua tim một lần sẽ không giằng lấy chuôi, mà nhìn xem bàn tay nào để lại dấu vân tay trên cán dao.
Kỹ thuật viên Nhân Hòa vẫn ở đầu dây. Lâm Tĩnh bật loa ngoài, xác nhận lại thời gian, tài khoản, địa chỉ mạng và thao tác yêu cầu xóa lịch sử tạm xuất. Tôi hỏi anh ta: “Nếu bây giờ khóa tài khoản Đường Bách, bên kia có biết ngay không?” Anh ta im vài giây rồi đáp: “Biết. Hệ thống sẽ trả thông báo không đủ quyền. Nếu người dùng thật sự ở Kính Hòa Đầu Tư, họ sẽ đổi đường khác.” Tôi nhìn túi niêm phong trên bàn. Ba bản photocopy Tạ Kính Hòa mang đến vẫn nằm yên trong lớp nylon trong suốt, không có tiếng nói, nhưng lại khiến căn phòng nặng như có thêm một người. “Vậy đừng khóa.”
Lâm Tĩnh ngẩng mắt nhìn tôi. Tôi nói tiếp: “Tài khoản gốc và dữ liệu gốc phải được bảo toàn. Nhưng đường vào của họ thì cứ để mở theo cách chúng ta kiểm soát được. Họ muốn xóa lịch sử, muốn tìm phụ lục, muốn biết chúng ta đã nắm bao nhiêu, vậy hãy để họ tự nói bằng thao tác của mình.” Kỹ thuật viên hạ giọng: “Có thể chuyển tài khoản đó vào môi trường mirror. Người dùng nhìn thấy danh mục như cũ, thao tác xóa sẽ được ghi nhận nhưng không tác động đến bản gốc. Nếu họ mở tệp kiểm thử, hệ thống sẽ lưu thiết bị, phiên đăng nhập, lệnh tải xuống và máy in được gọi.” Lâm Tĩnh lập tức thêm vào biên bản: “Không sửa hồ sơ thật, không tạo chứng cứ giả về nội dung vụ án.”
Tôi thích câu cuối đó. Báo thù có thể sắc, nhưng không được bẩn. Nếu tôi dùng một tờ giấy giả để lừa người khác thành tội nhân, vậy tôi khác gì Tạ gia từng dùng danh dự giả để giết tôi. Tôi chỉ cần một cái cửa mở hờ, sau cánh cửa không có bí mật thật, chỉ có gương. Ai cúi xuống nhìn trộm, người đó sẽ thấy mặt mình.
Cố Trầm Chu gọi đến khi Lâm Tĩnh đang liên hệ một trung tâm giám định dữ liệu độc lập. Tiếng anh ở đầu dây rất gần, có lẽ vẫn ở tầng dưới. “Tạ thị vừa gửi thư cho một số cổ đông trung lập. Họ đang dùng cụm từ tiếp cận trái phép hồ sơ y tế gia tộc.” Tôi nhìn vệt nắng mỏng trượt qua tường kính, hỏi: “Anh có đội giám định dữ liệu nào không thuộc Cố gia, cũng không từng nhận việc từ Tạ thị không?” Anh không hỏi tôi định làm gì. Vài giây sau, anh đọc hai cái tên, thêm một câu: “Tên thứ hai từng làm hồ sơ niêm phong cho tòa thương mại Lăng Thành. Phí cao, nhưng sạch.” Tôi nói: “Tôi chọn tên thứ hai. Hợp đồng do văn phòng Lâm Tĩnh ký.” Cố Trầm Chu chỉ đáp: “Được.” Không đòi vào phòng, cũng không thay tôi quyết định.
Kỷ Sơ cũng gửi tin nhắn cùng lúc: “Có hai tài khoản truyền thông thân Tạ gia đang thả gió rằng cô bị điều tra vì đánh cắp hồ sơ bệnh viện. Tôi chặn bằng bài phân tích chung về quyền bảo toàn chứng cứ của người thừa kế, không nhắc tên cô, không tung chứng cứ.” Tôi trả lời: “Giữ ở mức đó. Đừng để họ kéo chúng ta vào trận khóc lóc trên mạng.” Kỷ Sơ gửi lại rất nhanh: “Tôi hiểu. Sự thật chưa niêm phong thì chưa lên báo.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, đột nhiên thấy thứ cứu tôi không phải một người hùng nào cả, mà là rất nhiều ranh giới đúng lúc.
Mười một giờ bốn mươi, văn phòng Lâm Tĩnh gửi ba văn bản. Một là yêu cầu Nhân Hòa bảo toàn mở rộng toàn bộ nhật ký liên quan tài khoản Đường Bách, gói HLU-XC36 và các thao tác phát sinh sau tám giờ sáng. Hai là yêu cầu trung tâm giám định dữ liệu cử người đến chứng kiến việc thiết lập môi trường mirror. Ba là thư hỏi Tần Dự về ba bản photocopy Tạ Kính Hòa cung cấp, chỉ hỏi nguồn gốc nghiệp vụ, không gán tội, không kết luận. Đến dòng cuối, tôi bảo Lâm Tĩnh thêm một câu: nếu ông ấy từng giúp mẹ tôi đặt vé, ông ấy có quyền nói sự thật trước khi người khác dùng tên ông ấy làm dây thòng lọng.
Trước buổi trưa, Tạ Chấn Nam gọi cho tôi. Số điện thoại của ông hiện lên trên màn hình giống một vết sẹo cũ bị người ta cố tình ấn vào. Tôi bắt máy, không gọi cha. Ông cũng không còn kiên nhẫn diễn vai ấy. “Vãn Ninh, con rốt cuộc còn muốn làm loạn đến mức nào? Hồ sơ y tế của gia tộc không phải thứ con muốn chạm là chạm. Đại hội cổ đông bất thường là để bảo vệ Tạ thị, không phải nhằm vào con.” Tôi nghe tiếng giấy lật rất khẽ phía sau ông, có lẽ trong phòng còn người khác. Tôi hỏi: “Chủ tịch Tạ, văn bản triệu tập là quyết định của hội đồng quản trị hay đề xuất từ Kính Hòa Đầu Tư?” Ông khựng lại. Một lát sau, ông lạnh giọng: “Bác cả con chỉ không muốn mọi chuyện đi quá xa.” Tôi cười rất nhạt. “Mỗi lần Tạ gia nói không muốn mọi chuyện đi quá xa, đều có nghĩa là sự thật đã đi quá gần.”
Tôi cúp máy trước khi ông kịp nổi giận. Trái tim vẫn đau, nhưng nỗi đau bây giờ không còn khiến tay tôi run. Nó chỉ nhắc tôi nhớ rằng người đàn ông ấy từng có rất nhiều cơ hội chọn mẹ tôi, chọn tôi, chọn sự thật, nhưng lần nào ông cũng chọn một cái ghế trong phòng họp. Tôi không cần ông đứng về phía mình nữa. Tôi chỉ cần ông đừng giả vờ không biết ai đang kéo dây sau lưng.
Ba giờ chiều, môi trường mirror được thiết lập xong dưới sự chứng kiến của Lâm Tĩnh, kỹ thuật viên Nhân Hòa và giám định viên dữ liệu. Tệp kiểm thử được đặt ở đúng nơi người dùng tài khoản Đường Bách vừa truy xuất buổi sáng, tên hiển thị là “HLU-XC36 phụ lục chuyển phát y tế – HLU-03 chờ đối chiếu”. Nội dung bên trong chỉ có một trang xác nhận kiểm thử bảo toàn, kèm mã hash và thời gian tạo, hoàn toàn không có dữ liệu về mẹ tôi. Nhưng phần tiêu đề đủ khiến người đang sợ phụ lục thật tồn tại phải đưa tay ra. Lâm Tĩnh nhìn tôi qua mép kính. “Cô chắc không?” Tôi nói: “Nếu họ không quay lại, chúng ta mất gì?” Cô ấy đáp: “Một buổi chiều.” Tôi nhìn đồng hồ. “Vậy cứ coi như tôi dùng một buổi chiều để mua thêm một cái tên.”
Chúng tôi chờ trong yên lặng. Thành phố ngoài cửa sổ sáng rực, nhưng trong phòng họp nhỏ, ánh đèn trắng làm mọi thứ giống một ca phẫu thuật kéo dài. Bốn giờ mười hai, Tần Dự trả lời thư. Ông chỉ viết mấy dòng: “Tôi từng xử lý thủ tục xuất hành theo ủy quyền của bà Hạ Lan Uyển. Tôi không đưa vé cho Tạ Kính Hòa. Bản photocopy ông ta đưa có ít nhất một chi tiết bị cắt khỏi bản gốc. Tôi sẽ đến gặp cô Tạ và luật sư Lâm trong tối nay. Trước khi tôi đến, xin đừng để bất kỳ ai bên Tạ gia tiếp cận bản gốc hoặc phụ lục chuyển phát.” Lâm Tĩnh chuyển thư vào hồ sơ điện tử đã mã hóa. Tôi cũng không thấy nhẹ nhõm. Một nửa sự thật của Tạ Kính Hòa vừa bị rạch thêm một đường, nhưng bên trong vẫn còn nhiều thứ chưa ra ánh sáng.
Bốn giờ hai mươi bảy, máy tính của kỹ thuật viên phát ra một tiếng báo rất khẽ. Trên màn hình phụ hiện lên một dòng mới: tài khoản Đường Bách đăng nhập lại. Địa chỉ mạng vẫn thuộc hệ thống văn phòng Kính Hòa Đầu Tư, lần này đi qua một lớp chuyển tiếp nội bộ có tên phòng họp tầng bảy. Mã thiết bị được ghi nhận là KH-BOD-7F-02. Người dùng dừng ở thư mục HLU-XC36 mười chín giây, mở tệp kiểm thử, tải xuống bản sao, rồi gọi lệnh in tới máy KH-7F-SEC-02. Gần như ngay lập tức, họ thử xóa nhật ký truy xuất, rồi tìm kiếm trong danh mục cũ bằng hai từ khóa: “NH-072” và “Lưu Thành”.
Trong phòng không ai lên tiếng. Tôi nhìn hai chữ Lưu Thành, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng không phải vì bất ngờ, mà vì cuối cùng bóng đen ở hầm B2 đã có thêm một bàn tay kéo ra khỏi tường. Chúng tôi chưa từng nhắc tên này trong thư mời Tạ Kính Hòa. Chúng tôi cũng chưa công bố tuyến xe kho vận NH-072. Một người vô tình truy cập hồ sơ y tế sẽ không tìm tài xế cũ. Một người chỉ lo bảo vệ danh dự Tạ gia sẽ không gấp gáp mở phụ lục chuyển phát rồi in ra trong phòng họp tầng bảy. Lâm Tĩnh chậm rãi đặt bút xuống. “Đủ để yêu cầu bảo toàn khẩn cấp thiết bị và máy in của Kính Hòa Đầu Tư. Chưa đủ kết án ông ta, nhưng đủ khiến ông ta không thể nói đây là chuyện gia đình nữa.”
Tôi nhìn màn hình, nghe tiếng máu mình đập rất chậm. Cái bẫy đã kẹp được một phần áo của người đứng sau, nhưng người trốn trong bóng tối luôn sẵn sàng cắt bỏ thuộc hạ để thoát thân. Đúng lúc đó, dòng cảnh báo thứ hai bật lên. Người dùng KH-BOD-7F-02 vừa thử truy cập HLU Emergency Packet 03 bằng một khóa xác thực cũ. Hệ thống từ chối. Lý do hiện ngay bên dưới: cần xác nhận từ người giữ khóa thứ hai – Cố Trầm Chu. Tôi nhìn cái tên ấy, rồi nhìn Lâm Tĩnh. Cô ấy không hỏi tôi có đau không, chỉ hỏi: “Gọi anh ta lên?” Tôi đặt điện thoại xuống bàn. “Gọi. Không phải để anh ấy cứu tôi.” Tôi nhìn cảnh báo đỏ còn nhấp nháy. “Mà để anh ấy giải thích vì sao người của Tạ Kính Hòa biết một chiếc khóa từng nằm trong tay anh ấy.”
