Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 70: Người Bác Tốt Bụng

Tôi rời Nhân Hòa khi trời ngoài kia vừa xám. Thành phố sau một đêm chưa ngủ có một thứ yên tĩnh rất giả, giống như lớp khăn trắng phủ lên vết thương chưa kịp khâu. Trong túi hồ sơ của Lâm Tĩnh là phiếu hẹn HLU-XC36, danh sách khách thăm có chữ ký của Tạ Kính Hòa, nhật ký tạm xuất bằng tài khoản Đường Bách và biên bản ba bên vừa ký lúc gần sáng. Còn trong đầu tôi là câu nói của ông ta qua điện thoại: nếu muốn biết ai đưa vé máy bay cho mẹ tôi năm đó, chín giờ sáng mai đến gặp bác, đừng mang phóng viên, đừng mang luật sư, và tốt nhất đừng mang Cố Trầm Chu. Người thật sự muốn nói sự thật sẽ không bắt đầu bằng việc yêu cầu nhân chứng biến mất khỏi căn phòng.

Lâm Tĩnh không về nhà. Cô ấy ngồi ngay trong xe, dùng máy tính gửi thư mời làm việc chính thức đến văn phòng gia tộc Tạ, đồng gửi cho trợ lý pháp lý của Tạ Kính Hòa và bộ phận kiểm soát rủi ro của Tạ thị. Nội dung rất ngắn: liên quan đến việc ông Tạ Kính Hòa từng ký tên vào phòng tư vấn gia đình Nhân Hòa ngày Hạ Lan Uyển làm thủ tục sức khỏe trước chuyến đi, đề nghị ông đến làm việc lúc chín giờ tại văn phòng luật sư Lâm Tĩnh; buổi làm việc có ghi âm, ghi biên bản và người tham dự được quyền mang trợ lý pháp lý riêng. Ba phút sau, phía ông ta trả lời chỉ một câu: “Bác cháu nói chuyện, cần gì đến mức ấy.” Lâm Tĩnh đọc xong, nhếch môi rất nhạt. “Người muốn đưa cháu gái về vòng tay gia đình lại sợ một cái biên bản.” Tôi nhìn màn hình tối dần, nói: “Vậy biên bản càng cần tồn tại.”

Cố Trầm Chu đưa tôi đến dưới tòa nhà của Lâm Tĩnh, nhưng không theo vào phòng họp. Anh đứng bên cạnh cửa kính, áo khoác còn mang hơi lạnh của hầm B2, giọng vẫn thấp và kiệm lời như mọi khi: “Tôi ở tầng dưới. Cô không cần báo cáo với tôi trong đó xảy ra gì.” Tôi nhìn anh một lát. Sau rất nhiều lần nghi ngờ, trách móc và thử lẫn nhau, cuối cùng điều khiến tôi chịu để anh đứng gần không phải là anh biết nhiều, mà là anh biết dừng ở đâu. Tôi nói: “Nếu ông ta nhắc đến anh, tôi sẽ tự xử lý.” Cố Trầm Chu gật đầu. “Ông ta sẽ nhắc. Người như Tạ Kính Hòa không đưa mồi nếu không kèm lưỡi câu.” Kỷ Sơ cũng không vào phòng. Cô ấy chỉ gửi cho tôi một tin nhắn từ quán cà phê đối diện: “Nếu Tạ gia rò rỉ câu chuyện cô ép bác cả lúc mẹ vừa được nhắc lại, tôi có thể phản ứng trong mười phút. Không đăng chứng cứ, chỉ chặn hướng bẩn.” Đó là cách họ đứng về phía tôi: mỗi người giữ đúng ranh giới của mình.

Chín giờ kém năm, Tạ Kính Hòa đến. Ông ta không mang đoàn luật sư, cũng không mang vệ sĩ, chỉ đi cùng một trợ lý trẻ xách cặp da màu nâu. Bộ âu phục xám nhạt, cà vạt không quá nổi bật, khóe mắt hơi mệt như một trưởng bối bị con cháu làm phiền nhưng vẫn cố giữ bao dung. Vừa bước vào, ông ta đặt một hộp cháo nóng lên bàn tiếp khách. “Vãn Ninh, cả đêm không ngủ rồi phải không? Dạ dày cháu từ nhỏ đã yếu, đừng vì chuyện người lớn mà làm khổ mình.” Lời nói ấy mềm đến mức người ngoài nghe thấy có lẽ sẽ nghĩ ông ta thật lòng thương tôi. Nhưng tôi nhớ rất rõ, sau đám tang mẹ, cũng chính ông ta từng đưa cho tôi một cốc sữa ấm, xoa đầu tôi rồi nói: con gái ngoan không nên khiến người lớn khó xử. Khi đó tôi mười hai tuổi, còn chưa hiểu trong Tạ gia, chữ ngoan thường có nghĩa là im lặng.

Tôi không động vào hộp cháo. Lâm Tĩnh mời ông ta ngồi, mở máy ghi âm, đọc rõ thời gian, địa điểm, người tham dự và phạm vi làm việc. Tạ Kính Hòa nhìn máy ghi âm, cười một tiếng rất nhẹ. “Luật sư Lâm, cháu gái tôi mới phát hiện chuyện cũ của mẹ, cảm xúc không ổn định. Có những lời gia đình nói riêng sẽ dễ nghe hơn.” Lâm Tĩnh đáp: “Ông có quyền từ chối trả lời. Nhưng nếu ông đã chủ động gọi điện hẹn cô Tạ, mọi nội dung liên quan đến chứng cứ phát hiện tại Nhân Hòa đều cần được ghi nhận.” Ông ta không khó chịu. Một người quen đóng vai người tốt hiếm khi nổi giận trước ống kính. Ông ta chỉ quay sang tôi, ánh mắt dịu xuống. “Vãn Ninh, bác không muốn cháu hận nhầm người.”

Trợ lý của ông ta đặt lên bàn một phong bì mỏng. Lâm Tĩnh đeo găng tay, kiểm tra bề mặt rồi mới mở. Bên trong là ba bản photocopy: một bản xác nhận giữ chỗ hai vé máy bay, một trang thanh toán dịch vụ tư vấn xuất hành, và một mảnh giấy ghi tên Tần Dự bằng nét bút rất cũ. Tạ Kính Hòa nói chậm rãi: “Người đưa vé cho mẹ cháu năm đó không phải bác, cũng không phải cha cháu. Là Tần Dự. Ông ta dùng danh nghĩa tư vấn pháp lý cho Hạ gia để đặt chỗ, rồi thông qua thư ký cũ của mẹ cháu chuyển vé đến Nhân Hòa. Bác biết cháu đang tin ông ta, cũng biết Cố gia hiện giờ đứng cạnh cháu, nhưng người từng giúp mẹ cháu rời đi chưa chắc chỉ vì muốn cứu hai mẹ con. Cổ phần của Hạ Lan Uyển khi đó quá lớn. Nếu bà ấy đưa cháu ra nước ngoài, Tạ thị sẽ rơi vào hỗn loạn, Hạ gia cũ và Cố gia đều có lý do nhúng tay.”

Tôi nhìn những bản photocopy đó, trong lòng không có cơn chấn động mà ông ta chờ đợi. Có thể vì tôi đã chết một lần, cũng có thể vì từ đêm qua đến sáng nay, quá nhiều thứ gọi là tình thân đều lộ ra dưới ánh đèn trắng của kho B2. Tôi hỏi: “Bản gốc ở đâu?” Tạ Kính Hòa hơi ngừng. “Năm tháng lâu rồi, giữ được bản sao đã không dễ.” Tôi lại hỏi: “Nguồn lấy bản sao là ai? Người giao cho bác, thời gian giao, hoàn cảnh giao, có biên nhận không?” Nụ cười của ông ta nhạt đi một chút, nhưng giọng vẫn ôn hòa. “Cháu xem, đây là lý do bác không muốn có luật sư ở đây. Một chuyện gia đình vừa mở miệng đã biến thành thẩm vấn.” Tôi đặt tay lên mép bàn, từng chữ rất chậm: “Mười hai năm trước, mẹ tôi chết trên đường rời Tạ gia. Hôm nay bất kỳ ai cầm giấy tờ liên quan đến chuyến đi đó đến trước mặt tôi, đều không còn là chuyện gia đình.”

Tạ Kính Hòa thở dài, dáng vẻ như bất lực trước một đứa trẻ quá cứng đầu. “Bác biết cháu trách Tạ gia. Bác cũng không nói cha cháu đúng. Năm đó ông ấy chỉ biết giữ đại cục, không biết giữ vợ con. Nhưng Vãn Ninh, mẹ cháu lúc ấy quá nóng vội. Bà ấy không muốn thông báo qua số liên hệ gia đình, không muốn để Tạ gia biết lịch hẹn, còn yêu cầu bản song ngữ để đưa cháu đi ngay trong đêm. Một người mẹ khi sợ hãi có thể làm nhiều quyết định cực đoan. Bác đến Nhân Hòa chỉ để khuyên bà ấy bình tĩnh, để mọi người ngồi xuống nói chuyện.” Căn phòng bỗng yên đến mức tiếng kim giây trên đồng hồ treo tường cũng rõ ràng. Tôi ngẩng mắt nhìn ông ta. Lâm Tĩnh cũng dừng bút.

“Bác cả.” Tôi nói. “Trong thư mời làm việc, chúng tôi chỉ nhắc đến chữ ký của bác trong danh sách khách thăm phòng tư vấn. Chúng tôi chưa gửi cho bác mã HLU-XC36, chưa gửi nội dung dịch vụ, càng chưa nhắc câu ‘không thông báo qua số liên hệ gia đình Tạ thị’.” Nụ cười của Tạ Kính Hòa không biến mất ngay. Người như ông ta đã quen với việc giữ mặt nạ thêm vài giây ngay cả khi mép mặt nạ bắt đầu nứt. Tôi hỏi tiếp: “Bác vừa nói mẹ tôi không muốn thông báo qua số liên hệ gia đình. Chi tiết này bác biết từ đâu?” Ông ta im lặng. Một giây. Hai giây. Rồi ông ta cười khẽ. “Bác là cổ đông lâu năm, bệnh viện có người cũ báo lại chuyện bất thường, không kỳ lạ.” Lâm Tĩnh lập tức ghi câu đó vào biên bản. Tôi nhìn đầu bút của cô ấy lướt trên giấy, trong lòng lạnh xuống từng lớp. Một người bác tốt bụng không chỉ xuất hiện năm phút sau khi mẹ tôi rời phòng tư vấn. Ông ta còn có “người cũ” trong hệ thống bệnh viện đủ để biết nội dung chưa từng được công bố.

Tạ Kính Hòa dường như nhận ra mình đã nói quá nhanh, nên chuyển hướng rất tự nhiên. Ông ta đẩy phong bì về phía tôi. “Bác đưa những thứ này cho cháu vì không muốn cháu bị người khác lợi dụng. Tần Dự từng im lặng mười hai năm, Cố Trầm Chu cũng không phải hôm qua mới biết mẹ cháu có chuẩn bị đường lui. Cháu có thể tin họ, nhưng đừng đem hết lưng mình giao cho người ngoài. Dù sao trong họ Tạ, bác là người duy nhất từ đầu đến cuối chưa từng ép cháu quỳ, chưa từng bắt cháu xin lỗi Minh Châu.” Lời ấy đúng một nửa, mà một nửa sự thật thường là loại dao sắc nhất. Ông ta chưa từng ép tôi quỳ, vì ông ta luôn đứng sau người cầm gia quy. Ông ta chưa từng bắt tôi xin lỗi Minh Châu, vì chỉ cần ông ta thở dài một tiếng, cả Tạ gia sẽ thay ông ta làm việc đó.

Tôi nói: “Bác muốn gì?” Tạ Kính Hòa nhìn tôi rất lâu, rồi cuối cùng bỏ lớp dịu dàng dày nhất xuống. “Dừng việc lật hồ sơ Nhân Hòa lại. Cháu muốn di chúc, muốn thân phận, muốn cổ phần của mẹ, bác có thể đứng ra giúp cháu thương lượng với cổ đông trung lập. Nhưng tai nạn năm đó, càng đào càng kéo nhiều người chết xuống bùn. Mẹ cháu đã đi rồi. Cháu còn phải sống trong Lăng Thành.” Tôi chợt hiểu, phong bì trên bàn không phải món quà. Nó là một sợi dây mềm. Một đầu buộc vào Tần Dự, một đầu buộc vào Cố Trầm Chu, ở giữa là lời đề nghị khiến tôi quay về cuộc chiến cổ phần đơn thuần, bỏ qua cái chết của mẹ. Tôi nhìn ông ta, bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy xa lạ. “Bác cả, nếu mẹ tôi đã đi rồi, thứ còn sống thay bà chính là sự thật.”

Sắc mặt Tạ Kính Hòa hơi trầm xuống. Nhưng chỉ một thoáng, ông ta lại trở về dáng vẻ trưởng bối rộng lượng. Ông ta đứng dậy, chỉnh lại tay áo. “Cháu lớn thật rồi. Bác chỉ hy vọng đến ngày đại hội cổ đông, cháu vẫn nhớ hôm nay bác từng cho cháu một con đường ít đau hơn.” Lâm Tĩnh lập tức hỏi: “Đại hội cổ đông nào?” Tạ Kính Hòa nhìn cô ấy, mỉm cười vừa đủ lễ độ. “Tạ thị đến lúc cần một cuộc họp để mọi chuyện được đặt dưới ánh sáng. Không phải cô Tạ cũng thích ánh sáng sao?” Nói xong, ông ta quay sang tôi. “Cháu gái, đừng để mình trở thành người giống mẹ cháu nhất theo cách nguy hiểm nhất.” Cửa phòng họp khép lại sau lưng ông ta. Hộp cháo trên bàn vẫn còn bốc hơi, nhưng căn phòng lại lạnh như kho B2 đêm qua.

Tôi không chạm vào phong bì. Lâm Tĩnh niêm phong toàn bộ ba bản photocopy, hộp cháo và cả danh thiếp trợ lý của Tạ Kính Hòa theo biên bản bổ sung. Khi cô ấy vừa dán xong mép túi chứng cứ, điện thoại nội bộ reo lên. Người gọi là kỹ thuật viên Nhân Hòa đã sao lưu nhật ký tài khoản Đường Bách từ đêm qua. Giọng anh ta nhỏ đến mức gần như bị tiếng điện thoại nuốt mất: “Luật sư Lâm, tài khoản Đường Bách vừa đăng nhập lại lúc tám giờ năm mươi ba phút. Không vào từ bệnh viện. Địa chỉ mạng thuộc hệ thống văn phòng Kính Hòa Đầu Tư. Có thao tác truy xuất gói XC-36 và yêu cầu xóa lịch sử tạm xuất, nhưng bản mirror đêm qua còn giữ được.” Tôi nhìn chiếc túi niêm phong chứa phong bì Tạ Kính Hòa vừa mang đến, rồi nhìn hộp thư của mình sáng lên cùng lúc. Một email từ ban thư ký Tạ thị hiện trên màn hình: “Thông báo dự kiến triệu tập đại hội cổ đông bất thường.” Trong mục chương trình nghị sự đầu tiên có một dòng lạnh lẽo: rà soát tư cách người thừa kế của Tạ Vãn Ninh liên quan hành vi tiếp cận trái phép hồ sơ y tế gia tộc. Tôi chậm rãi tắt màn hình. Người bác tốt bụng cuối cùng cũng đưa dao lên bàn. Vậy chương tiếp theo, tôi sẽ để ông ta tự cầm lấy lưỡi dao của mình.