Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 69 - Chương 69: Hạ Lan Uyển Muốn Rời Đi

Chương 69: Hạ Lan Uyển Muốn Rời Đi

Tôi nhìn dòng chữ cuối cùng trên bản scan mờ rất lâu. Tầng hầm B2 không có gió, nhưng sống lưng tôi lạnh như vừa đứng giữa một cơn mưa mùa đông. “Sau khi hoàn tất, tôi sẽ rời Lăng Thành cùng con gái.” Mười hai năm trước, khi tôi còn tin mình chỉ là đứa con không đủ ngoan để được cha yêu thương, mẹ đã âm thầm chuẩn bị đưa tôi rời khỏi nơi này. Bà không bỏ tôi lại. Bà cũng không chết trong một chuyến đi tình cờ. Có người đã chặn bà đúng trước cửa tự do, rồi dùng một con dấu lấy sẵn để đóng nắp lên tất cả.

Lâm Tĩnh không để tôi chạm vào tờ phiếu. Cô ấy dùng giọng bình ổn đến lạnh người yêu cầu nhân viên lưu trữ đặt bản kê phụ lục lên khay, chụp ảnh hiện trạng bằng thiết bị của bệnh viện, in thêm bản sao có số trang, số kiểm kê và chữ ký ba bên. Chu phó giám đốc lau mồ hôi trên thái dương, cố giữ giọng chuyên môn: “Phiếu hẹn tư vấn sức khỏe không thuộc phạm vi hồ sơ tử vong. Nếu các cô muốn lấy, phải có đơn riêng.” Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta. “Chúng tôi không lấy bệnh án. Chúng tôi bảo toàn chứng cứ hành chính phát hiện trong cùng tập sổ con dấu liên quan hồ sơ tử vong của Hạ Lan Uyển. Ông có thể từ chối, nhưng xin ghi rõ: bệnh viện từ chối bảo toàn một giấy tờ chứng minh người đã chết từng chuẩn bị rời khỏi Tạ gia trước tai nạn ba mươi sáu giờ.”

Câu ấy khiến phòng lưu trữ im xuống. Kỷ Sơ đứng cách tôi nửa bước, máy ảnh vẫn nằm trong túi, không hề giơ lên dù ánh mắt cô ấy sắc đến mức có thể cắt rách đêm nay. “Chị ấy muốn đi đâu?” cô ấy hỏi rất khẽ. Tôi đáp: “Câu hỏi đúng không phải là mẹ tôi muốn đi đâu. Câu hỏi đúng là ai không muốn bà ấy đi.” Cố Trầm Chu vẫn đứng ở rìa ánh đèn trắng, không bước tới thay tôi nói một chữ nào. Sau vài giây, anh chỉ đặt một tấm danh thiếp của bộ phận pháp lý Cố Tín lên bàn cho Lâm Tĩnh. “Nếu cần bảo toàn dữ liệu đặt chỗ hoặc hồ sơ sân bay, Cố Tín có thể gửi thông báo bên thứ ba. Quyết định ở cô Tạ.” Tôi nhìn tấm danh thiếp ấy, rồi gật đầu. “Chỉ thông báo bảo toàn. Không tra hộ tôi.”

Lâm Tĩnh yêu cầu đối chiếu mã đặt lịch trên phiếu hẹn. Đó không phải nội dung y tế, nên Chu phó giám đốc không còn lý do dùng quyền riêng tư để chặn hoàn toàn. Kỹ thuật viên quay lại hệ thống cũ, nhập chuỗi ký hiệu ở góc phải bản scan: HLU-XC36. Màn hình mất gần một phút mới tải ra bản ghi lưu trữ. Dòng đầu tiên là tên Hạ Lan Uyển. Dòng thứ hai khiến cổ họng tôi như bị siết lại: người đi cùng cần đánh giá hồ sơ xuất hành – Tạ Vãn Ninh, nữ, mười hai tuổi. Mục dịch vụ ghi “tư vấn sức khỏe trước chuyến bay dài ngày, bản song ngữ, yêu cầu nhận kết quả trực tiếp, không thông báo qua số liên hệ gia đình Tạ thị”. Bên dưới còn có một mã đặt chỗ tạm giữ, hai ghế liền nhau, ngày khởi hành là sáng sau tai nạn.

Tôi từng nghe Tạ Chấn Nam nói mẹ tôi đi ra ngoài vì công việc, gặp tai nạn khi xe đổi tuyến. Tôi từng nghe bà nội nói con gái Hạ gia từ khi gả vào Tạ gia đã không còn đường lui, chết rồi cũng phải nằm trong phần mộ nhà chồng. Đời trước, những lời ấy giống như tường thành. Tôi đứng bên trong, nghĩ bên ngoài không có cửa. Nhưng trên màn hình trước mặt, từng hàng chữ hành chính bình thản nói với tôi rằng mẹ đã tìm cửa cho cả hai mẹ con, còn tôi là đứa trẻ chưa kịp được bà dắt ra ngoài.

“Có thông tin điểm đến không?” Lâm Tĩnh hỏi. Kỹ thuật viên nhìn Chu phó giám đốc, rồi trả lời: “Bản ghi dịch vụ chỉ có mã đặt chỗ. Điểm đến chi tiết thuộc phụ lục chuyển phát y tế, cần quyền B2.” Chu phó giám đốc lập tức nói: “Quyền đó không mở được tối nay.” Tôi nhìn khoảng trống bên cạnh hộp HLU-03. “Phụ lục chuyển phát y tế có phải cùng nhóm với phụ lục ảnh hiện trường bị tạm xuất ba ngày trước không?” Kỹ thuật viên nuốt khan. Trên màn hình, sau khi anh ta mở phần nhật ký liên kết, một dòng xám hiện ra: “Gói phụ lục XC-36: trạng thái tạm xuất đối chiếu nội bộ, người duyệt Đường Bách.” Cái tên ấy lại xuất hiện, như một bàn tay đã chết vẫn đang kéo từng ngăn tủ trong đêm.

Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu khóa toàn bộ quyền truy cập của tài khoản Đường Bách, sao lưu nhật ký đăng nhập, bảo toàn địa chỉ thiết bị và thời gian thao tác. Chu phó giám đốc không phản bác nữa. Có lẽ đến lúc này ông ta cũng hiểu, đây không còn là chuyện một cô con gái đau buồn muốn lật lại bệnh án cũ. Đây là chuyện hệ thống của Nhân Hòa bị dùng như hầm ngầm của Tạ gia, nơi người sống mượn tên người nghỉ hưu, người mất tích mượn số điện thoại cũ, và người chết bị đóng dấu trước khi được đưa về bệnh viện.

Khi bản in nhật ký liên kết vừa chạy ra khỏi máy, điện thoại của tôi sáng lên. Tạ Chấn Nam. Tôi nhìn cái tên ấy, không biết lần này mình muốn nghe giọng ông vì cần chứng cứ, hay vì có một phần rất nhỏ, rất ngu xuẩn trong tôi vẫn muốn hỏi: năm đó ông đã đứng ở đâu khi mẹ muốn đưa tôi đi? Tôi bắt máy, bật loa ngoài trước ánh mắt của Lâm Tĩnh. Giọng ông khàn hơn cuộc gọi trước. “Vãn Ninh, con đang ở kho B2?” Tôi hỏi lại: “Mười hai năm trước, ông có biết mẹ tôi chuẩn bị rời Lăng Thành cùng tôi không?” Đầu dây bên kia im bặt. Sự im lặng ấy dài hơn bất kỳ lời phủ nhận nào. Cuối cùng, ông nói: “Mẹ con lúc đó không ổn định. Bà ấy bị người ngoài xúi giục. Có những chuyện người lớn xử lý vì muốn tốt cho con.”

Tôi suýt bật cười, nhưng cổ họng quá lạnh. “Muốn tốt cho tôi bằng cách để tôi lớn lên trong Tạ gia, bị thay thân phận, bị cướp cổ phần, bị biến thành vật hy sinh sao?” Ông thấp giọng: “Con không hiểu tình thế năm đó. Nếu bà ấy đưa con đi, Hạ gia và Tạ gia sẽ xé nhau, cổ phần sẽ loạn, Tạ thị sẽ bị nuốt. Bác cả chỉ muốn khuyên bà ấy bình tĩnh.” Hai chữ bác cả rơi ra quá tự nhiên. Tôi khép mắt một giây. Đôi khi sự thật không cần người ta thú nhận. Chỉ cần họ vội vã chọn cùng một lý do, cùng một cái tên, cùng một thứ gọi là đại cục, cái bóng phía sau đã đủ hiện hình.

“Vậy ông biết.” Tôi nói. “Ông biết mẹ tôi muốn rời đi. Ông biết tôi nằm trong kế hoạch đó. Ông biết sau tai nạn, những tờ giấy ở Nhân Hòa có thể không sạch. Nhưng mười hai năm qua, ông vẫn để tôi gọi nơi này là điểm cuối của mẹ.” Tạ Chấn Nam thở nặng. Lần đầu tiên, ông không dùng giọng chủ tịch để ép tôi dừng lại. Nhưng giọng cha cũng không xuất hiện. Ông chỉ nói: “Đừng để Kính Hòa dẫn con vào chuyện cũ. Ông ấy không đơn giản như con nghĩ.” Tôi nhìn màn hình đã tắt bớt ánh xanh trên hệ thống Nhân Hòa. “Đời trước, các người luôn bảo tôi đừng nghĩ quá nhiều. Đời này, tôi sẽ nghĩ đến cùng.” Tôi cúp máy trước khi ông kịp nói thêm.

Không ai trong kho lên tiếng ngay. Máy in vẫn đang nhả giấy, tiếng bánh răng đều đều như đếm ngược. Tờ cuối cùng là danh sách khách thăm phòng tư vấn gia đình của Nhân Hòa trong ngày mẹ tôi đến khám. Hạ Lan Uyển vào lúc mười giờ bốn mươi hai phút, ra lúc mười một giờ mười tám phút. Năm phút sau, một người khác ký tên vào cùng phòng với lý do “trao đổi thủ tục xuất hành của thân nhân”. Cột quan hệ ghi: anh chồng. Cột họ tên có ba chữ mà tôi đã nghe quá nhiều trong hai chương đời này: Tạ Kính Hòa.

Kỷ Sơ hít vào một hơi rất nhẹ. Lâm Tĩnh lập tức đánh dấu trang in, yêu cầu niêm phong danh sách khách thăm cùng phiếu hẹn và nhật ký tạm xuất XC-36. Cố Trầm Chu nhìn tôi, lần này anh không hỏi tôi có ổn không. Anh biết câu hỏi đó không có nghĩa gì trước một đêm như thế này. Anh chỉ nói: “Sáng mai ông ta sẽ tìm cô.” Tôi cất bản sao biên bản vào túi hồ sơ, các ngón tay không còn run. “Không cần sáng mai.”

Điện thoại của tôi lại rung. Số lạ, nhưng mã vùng là đường dây nội bộ văn phòng gia tộc Tạ. Tôi bắt máy. Giọng Tạ Kính Hòa vẫn ôn hòa như mọi lần ông ta đứng giữa phòng khách Tạ gia, đóng vai người bác biết phân xử đúng sai. “Vãn Ninh, bác nghe nói cháu đang ở Nhân Hòa. Đêm sâu rồi, đừng tự làm mình đau thêm.” Tôi nhìn tờ danh sách khách thăm có chữ ký của ông ta nằm dưới lớp túi niêm phong trong suốt. “Bác cả gọi đến để khuyên cháu về nhà sao?” Ông ta cười rất khẽ. “Không. Bác gọi để nói với cháu rằng, nếu cháu muốn biết ai đã đưa vé máy bay cho mẹ cháu năm đó, chín giờ sáng mai đến gặp bác. Đừng mang phóng viên. Đừng mang luật sư. Và tốt nhất, đừng mang Cố Trầm Chu.”

Tôi im lặng nhìn lớp kính lạnh của kho B2 phản chiếu khuôn mặt mình. Trong bóng phản chiếu ấy, tôi không còn là đứa trẻ mười hai tuổi không kịp lên chuyến bay cùng mẹ. Tôi là người đã trở về sau một đời bị đánh cắp, cầm trong tay bằng chứng đầu tiên rằng mẹ từng muốn cứu tôi khỏi cái lồng này. Tôi nói vào điện thoại, từng chữ rất nhẹ: “Bác cả, người sợ luật sư và phóng viên không phải người muốn nói sự thật.” Đầu dây bên kia lặng đi. Tôi cúp máy, rồi quay sang Lâm Tĩnh. “Chín giờ sáng mai, gửi thư mời làm việc chính thức cho Tạ Kính Hòa. Ông ta muốn gặp tôi một mình, vậy càng phải có biên bản.” Ngoài cửa kho, trời trước bình minh vẫn tối đặc. Nhưng lần đầu tiên trong mười hai năm, con đường mẹ tôi chưa kịp đi hiện ra trước mắt tôi, không phải như một giấc mơ đã chết, mà như một chứng cứ cần được đưa ra ánh sáng.