Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 72 - Chương 72: Cố Trầm Chu Trở Lại

Chương 72: Cố Trầm Chu Trở Lại

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, không lập tức bấm gọi. Cảnh báo đỏ trên màn hình vẫn nhấp nháy, từng nhịp một, giống như có người dùng đầu ngón tay gõ vào vết nứt cũ trong lòng tôi. Cần xác nhận từ người giữ khóa thứ hai – Cố Trầm Chu. Một dòng chữ rất ngắn, nhưng đủ khiến mọi âm thanh trong phòng họp nhỏ chậm lại. Đời trước, tôi đã từng căm ghét những câu giải thích đến muộn. Chúng luôn xuất hiện sau khi người ta đã mất tất cả, sau khi một chiếc quan tài đã đóng nắp, sau khi danh dự đã bị nghiền thành bụi. Nhưng bây giờ, tôi không còn quyền để cảm xúc đi trước chứng cứ.

Lâm Tĩnh nhìn tôi, rồi nhìn kỹ thuật viên Nhân Hòa trên màn hình phụ. “Từ giờ phút này, mọi trao đổi về HLU Emergency Packet 03 phải ghi âm và lập biên bản. Cố Trầm Chu được mời lên với tư cách người liên quan đến khóa xác thực, không phải người đại diện cho cô Tạ.” Cô ấy nói rất rõ từng chữ, như đặt một hàng rào pháp lý giữa tôi và tất cả những mềm lòng có thể xảy ra. Tôi gật đầu. “Gọi anh ấy lên. Đồng thời gửi thông báo bảo toàn khẩn cấp cho Kính Hòa Đầu Tư, đánh dấu thiết bị KH-BOD-7F-02 và máy in KH-7F-SEC-02. Nếu họ xóa trước khi nhận được thông báo, chúng ta vẫn phải chứng minh được thời điểm gửi đi.”

“Đã gửi bản nháp cho cô duyệt.” Lâm Tĩnh đẩy máy tính bảng đến trước mặt tôi. Tôi đọc lướt qua từng dòng, thấy trong đó không có kết luận, chỉ có yêu cầu bảo toàn dữ liệu, máy in, nhật ký nội bộ và người dùng đã đăng nhập trong khung giờ bốn giờ hai mươi đến bốn giờ ba mươi. Không buộc tội, không đe dọa thô bạo, chỉ khóa chặt đường lùi bằng quy trình. Tôi ký điện tử. Khi dấu thời gian hiện lên, cánh cửa phòng họp được gõ hai tiếng.

Cố Trầm Chu bước vào rất nhanh, nhưng không hấp tấp. Áo khoác trên tay anh còn dính vài hạt mưa nhỏ, có lẽ lúc nãy anh đã ra ngoài nhận tài liệu. Ánh mắt anh lướt qua tôi trước, dừng đúng một giây, rồi chuyển sang màn hình cảnh báo. Anh không hỏi “có chuyện gì”, cũng không nói “tin tôi”. Câu đầu tiên của anh là: “Tôi có liên quan đến khóa thứ hai. Có thể ghi âm.”

Tôi nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức đời trước lại chen vào rất sâu. Một màn hình tối, một tin nhắn nặc danh, một manh mối đến muộn, và cảm giác mình đã bị cả thế giới để lại phía sau. Tôi từng nghĩ nếu gặp lại người gửi tin đó, tôi sẽ hỏi vì sao không đến sớm hơn. Sau khi trọng sinh, tôi đã hỏi anh bằng rất nhiều cách. Nhưng hóa ra sự thật không bao giờ chỉ có một cánh cửa. Mỗi lần mở một cánh, phía sau lại là một hành lang tối hơn. “Anh giải thích đi,” tôi nói. “Tại sao HLU Emergency Packet 03 cần khóa của anh? Và tại sao người của Tạ Kính Hòa biết một khóa cũ từng nằm trong hệ thống của anh?”

Cố Trầm Chu đặt một túi tài liệu niêm phong lên bàn, đẩy về phía Lâm Tĩnh trước, không đưa thẳng cho tôi. “Khóa thứ hai không phải khóa cá nhân của tôi lúc ban đầu. Nó thuộc cơ chế lưu ký của Cố Tín Capital. Năm đó, bà Hạ Lan Uyển ký một bộ ủy thác khẩn cấp, yêu cầu bất kỳ gói dữ liệu nào liên quan đến di chúc, quyền biểu quyết và rủi ro sinh mạng đều phải có hai lớp xác nhận. Lớp thứ nhất thuộc người giữ di chúc pháp lý. Lớp thứ hai thuộc bên lưu ký độc lập. Sau khi tôi tiếp quản Cố Tín, quyền xác nhận chuyển sang tôi.”

Lâm Tĩnh hỏi ngay: “Nội dung gói HLU Emergency Packet 03 là gì?”

“Tôi không biết.” Anh trả lời không chần chừ. “Cố Tín giữ chỉ mục và quyền xác nhận, không giữ nội dung mở. Nội dung nằm trong kho niêm phong của hệ thống Hạ Lan Uyển để lại. Nếu đủ hai khóa, hệ thống mới cho phép tải bản giải mã. Trước đó, bên lưu ký chỉ nhìn thấy mã gói, thời gian lập, trạng thái khóa và nhật ký truy cập.”

Tôi nghe đến cái tên của mẹ, bàn tay đặt trên mép bàn khẽ siết lại. Hạ Lan Uyển đã chuẩn bị rời khỏi Tạ gia. Mẹ không chỉ để lại di chúc và cổ phần, mà còn chuẩn bị cả một hệ thống để sự thật không chết theo mình. Nhưng nếu hệ thống ấy chặt chẽ như vậy, tại sao Tạ Kính Hòa vẫn có thể mò đến tận khóa cũ? Tôi hỏi: “Khóa cũ từ đâu ra?”

Cố Trầm Chu mở điện thoại của mình, đặt màn hình úp xuống theo yêu cầu của Lâm Tĩnh rồi dùng máy tính của giám định viên đăng nhập một cổng lưu ký chỉ đọc. Anh không chạm vào hệ thống Nhân Hòa. Không có động tác thừa, không có quyền vượt ranh giới. Trên màn hình mới hiện ra một chuỗi mã dài, phía dưới là dòng lịch sử: Secondary Auth v1 – issued under HLU Emergency Trust, deactivated. Anh chỉ vào phần số cuối. “Mã họ vừa thử là phiên bản v1. Nó đã bị vô hiệu hóa trước khi tôi gặp cô lần đầu ở đời này. Người dùng mã đó không thể mở gói, nhưng họ biết mã gói tồn tại, biết có khóa thứ hai, và biết đường thử bằng khóa lưu ký cũ.”

“Những ai có thể biết?” Lâm Tĩnh hỏi.

“Về lý thuyết, bốn nguồn.” Giọng Cố Trầm Chu thấp nhưng rõ. “Một là hồ sơ lưu ký gốc tại Cố Tín. Hai là bản ủy thác giấy của bà Hạ Lan Uyển. Ba là người giữ di chúc từng nhận thông báo liên thông. Bốn là bất kỳ ai đã tiếp xúc với bản sao bị đánh cắp trong giai đoạn kiểm kê tài sản sau khi bà Hạ Lan Uyển qua đời.” Anh dừng nửa nhịp. “Trong hồ sơ Cố Tín có một lần kiểm kê bất thường năm đó. Đơn vị đề nghị kiểm kê là Kính Hòa Đầu Tư, danh nghĩa là rà soát tài sản hợp tác cũ giữa Hạ gia và Tạ thị.”

Không khí trong phòng bỗng lạnh xuống. Cái tên Kính Hòa Đầu Tư một lần nữa đứng vào đúng vị trí nó không nên đứng. Tôi không hỏi vì sao anh không nói sớm bằng giọng trách móc. Tôi chỉ hỏi: “Anh biết chuyện kiểm kê này từ khi nào?”

“Ba ngày trước.” Anh nhìn thẳng tôi. “Sau khi cô hỏi tôi về HLU-XC36 và đường vận chuyển y tế, tôi yêu cầu rà lại toàn bộ hồ sơ Hạ Lan Uyển trong kho lưu ký. Tôi thấy biên bản kiểm kê nhưng chưa đủ chứng minh nó liên quan đến HLU Emergency Packet 03. Tôi định chờ bản đối chiếu từ kho giấy sáng mai.” Anh im lặng một lát rồi nói tiếp: “Đáng ra tôi phải nói cho cô biết việc có một biên bản kiểm kê bất thường, dù chưa đủ kết luận. Đây là sai sót của tôi.”

Một lời nhận sai không làm vết cũ lành lại. Nhưng nó khác câu “tôi làm vậy vì muốn tốt cho cô” mà tôi căm ghét nhất. Tôi nhìn anh, cố tìm trong giọng anh một chút né tránh. Không có. Anh không xin tôi tha thứ, cũng không đưa ra một lời hứa để đổi lấy niềm tin. Anh chỉ đặt phần mình biết lên bàn, dưới mắt luật sư, kỹ thuật viên và giám định viên. Điều đó làm lòng tôi đau theo một cách khó chịu hơn nhiều. Vì tôi không thể dùng hận thù để lấp đi sự thật.

Tôi quay sang Lâm Tĩnh. “Cố Tín Capital cũng phải nhận thông báo bảo toàn. Tất cả hồ sơ liên quan Hạ Lan Uyển, biên bản kiểm kê do Kính Hòa Đầu Tư đề nghị, nhật ký khóa v1 và v2, quá trình vô hiệu hóa khóa cũ, đều phải được sao lưu dưới sự chứng kiến của giám định viên độc lập. Không dùng đội kỹ thuật của Cố gia.”

Cố Trầm Chu đáp ngay: “Được. Tôi sẽ ký văn bản đồng ý bảo toàn và tự loại đội nội bộ của Cố Tín khỏi phần giám định.”

Lâm Tĩnh nhìn anh, ánh mắt không vì thân phận Cố gia mà mềm đi. “Anh Cố, điều này đồng nghĩa với việc nếu sau này phát hiện Cố Tín che giấu hoặc chỉnh sửa thời gian, anh sẽ bị đặt vào vị trí bất lợi.”

“Tôi hiểu.” Anh nói. “Nếu muốn cô ấy dùng chứng cứ để thắng, phần chứng cứ từng qua tay tôi cũng phải chịu kiểm tra như của bất kỳ ai khác.”

Tôi cụp mắt xuống. Có những câu không dịu dàng, nhưng lại khiến người ta khó thở hơn cả một lời an ủi. Tôi từng nói mình không cần được cứu, tôi cần sự thật. Anh đang trả lời tôi bằng cách tự đứng vào vùng bị kiểm tra. Không phải đứng trước tôi để chắn gió, mà đứng cạnh hồ sơ để chịu ánh sáng. Tôi không cảm ơn. Cảm ơn lúc này quá nhẹ, mà tha thứ thì quá sớm.

Bốn giờ bốn mươi chín, thông báo bảo toàn gửi đến Kính Hòa Đầu Tư hoàn tất. Gần như cùng lúc, kỹ thuật viên Nhân Hòa khựng lại. “Thiết bị KH-BOD-7F-02 vừa ngắt khỏi mạng nội bộ. Máy in KH-7F-SEC-02 nhận lệnh dọn bộ nhớ tạm.”

Lâm Tĩnh lập tức đứng dậy. “Ghi màn hình. Đóng dấu thời gian. Gửi bổ sung yêu cầu bảo toàn hành vi sau thông báo, nhấn mạnh việc xóa bộ nhớ sau khi nhận yêu cầu có thể bị xem là cản trở bảo toàn chứng cứ.”

Tôi nhìn lệnh dọn bộ nhớ chạy được mười bảy phần trăm rồi dừng lại vì hệ thống mirror và máy chủ in độc lập đã giữ bản spool kiểm thử trước đó. Không ai trong phòng thở phào. Một người dám ra lệnh xóa ở thời điểm này không phải người hoảng hốt nhất thời. Họ đã quen với việc để dấu vết biến mất trước khi người khác kịp hỏi. Lần này chỉ là họ chậm hơn một bước.

Cố Trầm Chu bỗng nói: “Có thể kiểm tra phần metadata của khóa v1 không? Không mở gói. Chỉ xem thông tin đăng ký khóa cũ.”

Lâm Tĩnh nhìn tôi. Tôi đáp: “Nếu giám định viên xác nhận thao tác chỉ đọc và không chạm nội dung HLU Emergency Packet 03 thì làm.” Giám định viên gật đầu, ghi thêm một dòng vào biên bản. Cố Trầm Chu nhập quyền truy vấn dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Một khung thông tin rất ngắn hiện ra: HLU-EP03, Secondary Auth v1, emergency hint: VA-EAST-09, witness route: NH-072.

Căn phòng im đến mức tôi nghe rõ tiếng điều hòa chạy qua khe trần. NH-072. Tuyến xe kho vận mà người của Kính Hòa Đầu Tư vừa tìm kiếm. Còn VA-EAST-09, tôi không cần ai giải thích cũng đã thấy cổ họng mình nghẹn lại. Vĩnh An, khu Đông, lô số chín. Nghĩa trang nơi mẹ tôi được chôn cất sau một tang lễ mà Tạ gia đã biến thành nghi thức giữ mặt mũi.

Điện thoại của Lâm Tĩnh reo đúng lúc đó. Cô ấy bật loa sau khi nhìn thấy tên Tần Dự. Giọng ông ở đầu dây khàn và căng hơn trong thư rất nhiều. “Cô Tạ, tôi đã đến dưới lầu, nhưng đừng để người xuống đón ở cửa chính. Có một chiếc xe theo tôi từ văn phòng đến đây.” Ông dừng lại, như đang nhìn qua kính xe. “Trước khi tôi tới, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người tự xưng là Lưu Thành. Ông ta nói nếu cô muốn biết đêm Hạ Lan Uyển bị đổi lộ trình thế nào, tối nay hãy đến nghĩa trang Vĩnh An, khu Đông. Ông ta chỉ nói một câu nữa.”

Tôi nhìn dòng VA-EAST-09 trên màn hình. “Câu gì?”

Tần Dự hạ giọng: “Mang theo người giữ khóa thứ hai. Nhưng đừng tin bất kỳ chiếc xe nào mang biển số của Tạ gia.”

Ngoài cửa kính, trời đã tối từ lúc nào. Lăng Thành sáng lên bằng vô số ô cửa, còn trong màn hình trước mặt tôi, tên mẹ tôi, tuyến NH-072, khóa cũ của Cố Trầm Chu và nghĩa trang Vĩnh An nối vào nhau thành một đường chỉ lạnh. Tôi biết đó có thể là một cái bẫy. Người đứng trong bóng tối vừa mất một phần áo, sẽ không ngại đặt thêm một sợi dây ở nơi người chết không thể lên tiếng. Nhưng nếu mẹ đã để lại dấu chỉ ở khu Đông, nếu Lưu Thành thật sự còn sống, thì đêm nay không còn là chuyện tôi có sợ hay không. Tôi chỉ hỏi Lâm Tĩnh: “Bao lâu để chuẩn bị phương án an toàn mà không phá hỏng cuộc hẹn?”

Cố Trầm Chu nhìn tôi, không nói sẽ đi thay tôi. Anh chỉ đặt bản cam kết bảo toàn vừa ký xuống bàn. “Tôi đi với cô với tư cách người giữ khóa thứ hai. Mọi quyết định vẫn do cô nói.”

Tôi cầm chiếc áo khoác trên ghế lên. Lần này, tôi không còn đi theo sự sắp đặt của Tạ gia. Nếu phải bước vào nghĩa trang giữa đêm, tôi cũng sẽ mang theo luật sư, chứng cứ, người ghi âm và đôi mắt tỉnh táo của chính mình. Mẹ đã nằm ở đó nhiều năm. Có lẽ, đêm nay, cuối cùng cũng đến lượt người sống phải trả lời trước người đã khuất.