Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 78: Phó Duy Lên Bục Làm Chứng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 78: Phó Duy Lên Bục Làm Chứng
Đơn tố cáo của Tống Kiều Dương nằm trên màn hình, còn chữ ký giả của cha tôi nằm ở cửa sổ bên cạnh. Hai tờ giấy cách nhau hơn hai mươi năm, nhưng cùng dùng một thủ pháp: biến thủ tục thành dao, biến người bị hại thành kẻ phải tự chứng minh mình chưa từng cầm dao. Tôi nhìn tiêu đề màu đen trên thư pháp lý, không thấy tức giận lập tức. Tức giận quá dễ bị sử dụng. Trong giây phút này, thứ tôi cần không phải một câu phản bác mạnh, mà là một đường chứng cứ đủ sạch để khi họ nói tôi giả tạo sự thật, chính hệ thống của họ phải trả lời ngược lại.
Chu Mộ kéo văn bản xuống cuối, đọc nhanh những điểm chính. Văn phòng chủ tịch yêu cầu đình chỉ quyền truy cập của tôi, Kiều San và nhóm pháp chế liên quan; yêu cầu tạm loại toàn bộ frame microfilm khỏi hồ sơ làm rõ; đồng thời đề nghị ban kiểm toán xem xét khả năng Kỳ Hành thông đồng với tôi để ép giá Hải Đăng. Tống Kiều Dương không phủ nhận chữ ký giả, cũng không tranh luận về mực hay phiếu luân chuyển năm 2002. Ông ta đánh vào nguồn chứng cứ. Nếu nguồn bị coi là bẩn, mọi thứ sau đó dù đúng cũng sẽ bị kéo xuống bùn.
“Ông ta muốn đổi trọng tâm,” Minh Trì nói. Giọng anh thấp, không nhanh hơn thường ngày. “Từ câu hỏi ‘phụ lục có giả không’ thành ‘Tĩnh An có động cơ làm giả không’. Nếu hội đồng bị kéo theo hướng đó, yêu cầu bảo toàn bản gốc sẽ bị treo.”
“Vậy đừng để ông ta chọn câu hỏi đầu tiên.” Tôi đặt tay lên mép bàn, nhìn Chu Mộ. “Tách hai tuyến. Tuyến cổ phần giữ bằng microfilm và yêu cầu bảo toàn. Tuyến rò rỉ tài liệu đưa ra nhân chứng độc lập để chứng minh trước khi tôi biết bản gốc cổ phần nằm ở đâu, họ đã dựng sẵn một vở để loại tôi khỏi Vân Lưu. Tôi không cần chứng minh mình không tham cổ phần bằng lời thề. Tôi chứng minh âm mưu dùng tôi làm vật tế đã tồn tại trước khi tôi chạm được vào hồ sơ của mẹ.”
Chu Mộ hiểu rất nhanh. Anh mở một thư mục được khóa bằng mã pháp chế, bên trong là biên bản trao đổi với Phó Duy từ những lần trước: hợp đồng thưởng cổ phần vô hiệu, lịch sử nhận bản định giá có dấu nước, tin nhắn từ tài khoản trung gian và cam kết hợp tác tự nguyện. “Phó Duy đã ký thỏa thuận cung cấp lời khai bổ sung, nhưng điều kiện là ghi rõ tình tiết hợp tác vào kiến nghị xử lý. Không miễn trách nhiệm.”
“Không ai miễn trách nhiệm cho anh ta.” Tôi nói. Câu ấy không đau như tôi từng nghĩ. Có lẽ vì Phó Duy đã chết trong tôi từ rất lâu trước khi anh ta thật sự bước lên bục làm chứng. “Nhưng nếu anh ta tự đặt mình vào chuỗi chứng cứ, cứ để anh ta nói.”
Hai mươi phút sau, phiên làm rõ khẩn cấp của ban kiểm toán độc lập được mở qua hệ thống họp bảo mật. Không có ánh đèn sân khấu, không có thẩm phán, cũng không có tiếng búa gõ xuống mặt bàn. Chỉ có một phòng họp trắng, một camera cố định, một bục nhỏ dành cho người làm chứng và những ô tên hiện lên trên màn hình: Ban kiểm toán, pháp chế, đại diện Kỳ Hành, đại diện văn phòng chủ tịch, cố vấn bên ngoài, người có quyền lợi liên quan Lâm Tĩnh An. Tống Kiều Dương không xuất hiện trực tiếp. Ông ta để luật sư của mình ngồi ở vị trí đại diện, gương mặt bình tĩnh đến mức giống như họ mới là người đang bảo vệ công lý khỏi tay tôi.
Phó Duy bước vào từ cửa bên. Anh ta mặc áo sơ mi xám, cổ áo không còn phẳng như trước, dưới mắt có quầng mệt mỏi mà lớp kính gọng bạc không che được. Trước kia, tôi từng nghĩ vẻ dịu dàng của anh ta là nơi mình có thể dựa vào sau những cuộc họp dài. Đời trước, chính sự dịu dàng ấy đã nói với tôi rằng anh ta không thể bao che cho tôi. Đời này, anh ta đứng cách tôi chưa đầy năm mét, nhưng khoảng cách ấy đã dài hơn một kiếp người.
Chu Mộ đọc quyền và nghĩa vụ của người cung cấp lời khai. Phó Duy xác nhận từng câu. Khi được hỏi có chịu áp lực, đe dọa hay nhận hứa hẹn miễn trách nhiệm từ tôi hay Kỳ Hành không, anh ta ngẩng lên nhìn camera, rồi nhìn tôi một giây rất ngắn. “Không. Tôi chỉ được thông báo rằng việc hợp tác có thể được ghi nhận như tình tiết giảm nhẹ theo quy trình xử lý nội bộ và pháp lý. Tôi hiểu mình vẫn phải chịu trách nhiệm về việc đã làm.”
Luật sư của văn phòng chủ tịch lập tức ghi chép. Tôi gần như nhìn thấy con dao đầu tiên họ muốn dùng: một kẻ phản bội sợ bị phạt, vì tự cứu mình nên bịa chuyện. Nhưng Chu Mộ không để họ kéo nhịp. Anh hỏi thẳng: “Anh Phó, trước vụ rò rỉ tài liệu Hải Đăng, anh có nhận được bản định giá từ cô Lâm Tĩnh An không?”
“Có.” Phó Duy đáp. “Tôi nhận một bản qua kênh nội bộ, do cô ấy gửi theo yêu cầu trao đổi mô hình. Khi đó tôi tin mình được cô ấy tin tưởng, nhưng thực tế bản đó có dấu nước riêng. Sau khi file rò rỉ xuất hiện, dấu nước trên bản ngoài thị trường trùng với bản tôi nhận.” Anh dừng lại, đầu ngón tay siết vào nhau. “Tôi đã nói dối trong buổi họp đầu tiên. Tôi nói mình chỉ xem qua và không lưu bản sao. Sự thật là tôi đã tải xuống thiết bị cá nhân và chuyển một phần chỉ số cho Cao Tuấn Kha thông qua tài khoản trung gian.”
Trên màn hình, Kiều San chia sẻ bảng đối chiếu log chỉ đọc: thời điểm tải file, hash của bản định giá, mã watermark, thiết bị của Phó Duy và lịch sử kết nối với tài khoản đã bị xác định là Mỏ Neo. Những dòng số lạnh hơn mọi lời mắng. Tôi không cần quay sang xem phản ứng của luật sư Tống. Khi một lời khai tự buộc tội được đặt cạnh log, nó không còn là một câu chuyện xin tha. Nó trở thành mắt xích.
Chu Mộ tiếp tục: “Anh nhận lợi ích gì để làm việc đó?”
Phó Duy cười rất khẽ, nụ cười mỏng đến mức không còn giống kiêu ngạo. “Một chức danh không được ghi trong quyết định chính thức và một thỏa thuận thưởng cổ phần không có giá trị pháp lý. Họ nói sau khi cô Lâm bị loại khỏi dự án, tôi sẽ thay cô ấy tiếp quản nhóm đầu tư Hải Đăng. Nếu thương vụ hoàn tất, tôi được đưa vào chương trình cổ phần đặc biệt.” Anh nhìn xuống bản scan trên bàn. “Nhưng điều khoản cuối ghi rõ quyền phê duyệt thuộc HĐQT và có thể hủy đơn phương nếu người nhận gây thiệt hại danh tiếng cho Vân Lưu. Nói cách khác, ngay từ đầu họ đã chuẩn bị đường để bỏ tôi.”
“Ai đưa cho anh thỏa thuận này?”
“Cao Tuấn Kha chuyển bản giấy, nhưng người sắp lịch gặp là trợ lý thuộc văn phòng chủ tịch. Lịch mời không ghi nội dung, chỉ ghi ‘trao đổi nhân sự sau Hải Đăng’. Tôi không gặp riêng Chủ tịch Tống trong buổi đó.” Phó Duy nói đến đây, giọng khựng lại như hiểu mình vừa tự giới hạn lời khai. “Tôi không thể chứng minh ông Tống trực tiếp ra lệnh. Tôi chỉ có thể chứng minh đường dây đi qua Cao, tài khoản Mỏ Neo và nhóm văn phòng chủ tịch.”
Tôi không thất vọng. Một lời làm chứng quá hoàn hảo mới đáng sợ. Sự thật thường có rìa gãy, có phần người nói không biết, có đoạn phải chờ chứng cứ khác nối vào. Tôi ghi xuống ba chữ: chưa chạm Tống. Bên cạnh, Minh Trì nhìn nét bút của tôi, rồi đẩy sang một dòng khác trên máy tính bảng: ‘Đủ để phá động cơ làm giả.’ Tôi biết anh nói đúng. Nếu họ đã dựng vụ rò rỉ, PR bẩn, hợp đồng cổ phần ảo và vật tế Phó Duy từ trước, thì việc tôi đi tìm cổ phần của mẹ không thể là nguồn gốc của toàn bộ vở kịch này.
Luật sư của văn phòng chủ tịch cuối cùng lên tiếng. “Anh Phó, anh đang bị điều tra vì hành vi rò rỉ tài liệu mật. Anh có động cơ đổ trách nhiệm lên cấp trên để giảm tội. Anh cũng từng có quan hệ tình cảm với cô Lâm, sau đó tan vỡ. Làm sao ban kiểm toán có thể tin lời anh không bị thù hằn cá nhân điều khiển?”
Phó Duy im lặng vài giây. Lần đầu tiên trong đêm nay, anh ta không cố nói hay. “Không nên tin chỉ vì tôi nói.” Anh quay mặt về phía màn hình, ánh mắt mệt mỏi nhưng rõ. “Hãy tin phần có log, có watermark, có lịch sử chỉnh sửa và có bản gốc thỏa thuận thưởng. Phần nào không có chứng cứ, các vị có quyền bỏ qua.”
Căn phòng yên đi một nhịp rất ngắn. Tôi đã từng chờ Phó Duy nói một câu đứng về phía tôi. Đời trước chờ đến chết cũng không có. Đời này, khi anh ta thật sự nói ra phần sự thật có thể cứu tôi khỏi một vòng tố cáo, tôi lại không thấy nhẹ nhõm. Tôi chỉ thấy một người cuối cùng bị chính chiếc ghế anh ta từng thèm muốn ép phải đứng thẳng. Sự thật đến muộn không đáng được cảm ơn bằng tha thứ. Nhưng nó vẫn phải được ghi vào biên bản.
Chu Mộ vừa yêu cầu niêm phong bản ghi phiên làm rõ thì một thông báo mới bật lên trên hệ thống. Đại diện PR nội bộ Hạ Nhiên yêu cầu tham gia với tư cách bên liên quan, kèm một tệp âm thanh và một bản tường trình phản bác lời khai của Phó Duy. Tiêu đề bản tường trình ngắn đến lạnh: Phó Duy là người chủ động thiết kế hướng truyền thông về Lâm Tĩnh An.
Tôi nhìn tên Hạ Nhiên hiện lên, rồi nhìn Phó Duy. Sắc mặt anh ta thay đổi thật sự trong khoảnh khắc ấy. Không phải vì bị vu oan, mà vì anh ta biết trong tay cô ta có thứ đủ để kéo mình xuống sâu hơn. Tệp âm thanh được mở sau khi ban kiểm toán xác nhận nguồn nộp. Trong loa, giọng Hạ Nhiên vẫn mềm như một vết cắt bọc nhung: “Tĩnh An, cô tưởng Phó Duy lên bục là nhân chứng của cô sao? Anh ấy là người viết câu đầu tiên trong kịch bản giết cô đấy.”
