Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 77 - Chương 77: Chữ Ký Không Thuộc Về Cha Tôi

Chương 77: Chữ Ký Không Thuộc Về Cha Tôi

Tờ đó không phải do ba ký.

Giọng cha tôi truyền qua loa điện thoại rất khẽ, nhưng căn phòng lại như bị câu nói ấy đóng đinh tại chỗ. Trên màn hình, phụ lục chuyển nhượng quyền cổ phần vẫn nằm im dưới lớp nhiễu hạt đen trắng của microfilm. Dòng tên Lâm Gia Duật ở phần người đại diện gia đình hiện ra rõ ràng, còn chữ ký phía dưới giống đến mức tàn nhẫn. Nó giống một sự thật được chuẩn bị cho những người không có thời gian nghi ngờ, giống một thủ tục đủ sạch để chôn một người đã khuất và bịt miệng một gia đình còn sống.

Chu Mộ không lập tức nói chữ ký giả. Anh đặt bút xuống, nhìn tôi rồi nhìn thiết bị ghi âm đang chạy. “Ông Lâm, tôi cần ông xác nhận lại một lần nữa. Ông vừa nhìn thấy hình ảnh phụ lục chuyển nhượng quyền cổ phần liên quan đến di sản Lâm Chiêu Hòa, bên dưới có chữ ký ghi tên Lâm Gia Duật. Ông xác nhận chữ ký đó không phải do ông tự tay ký, đúng không?”

Cha tôi hít vào một hơi rất sâu. “Đúng. Tôi xác nhận.”

“Ông có nhớ sau khi bà Lâm qua đời, ông từng ký bất kỳ văn bản chuyển nhượng cổ phần nào của Vân Lưu không?”

“Không.” Ông đáp nhanh hơn lần trước, như thể chính tốc độ ấy cũng khiến ông sợ. Một lúc sau, ông nói chậm lại: “Ba từng ký vài tờ giấy sau tang lễ. Một biên nhận trợ cấp, một giấy xác nhận đã nhận lại di vật cá nhân, một ủy quyền để họ hỗ trợ làm thủ tục bảo hiểm. Họ nói đó là giấy hành chính. Ba không đọc kỹ. Nhưng ba nhớ không có tờ nào ghi chuyển nhượng cổ phần. Nếu có, mẹ con từng giữ cổ phần, ba đã không thể không biết.”

Tôi nhìn chữ ký trên màn hình. Nỗi đau đôi khi không đến từ một nhát dao lớn, mà đến từ việc phát hiện lưỡi dao đã nằm trong nhà mình nhiều năm, được lau sạch, cất vào ngăn kéo, rồi mỗi ngày người ta bảo mình đừng mở nó ra. Tôi không hỏi ông vì sao năm đó không đọc kỹ. Câu hỏi ấy không giúp giữ chứng cứ. Nó chỉ khiến vết thương hiện tại chảy máu thêm.

“Chu Mộ,” tôi nói, “đọc lại tình trạng frame.”

Anh gật đầu, giọng lập tức trở về sự chính xác của pháp chế: “Frame thứ ba trong bản sao hình ảnh VL-SF-1999-A07, tiêu đề Phụ lục chuyển nhượng quyền cổ phần liên quan đến di sản Lâm Chiêu Hòa, ghi bên chuyển nhượng là đại diện gia đình Lâm Gia Duật. Nhân chứng Lâm Gia Duật đang tham gia cuộc gọi ghi âm tự nguyện, phủ nhận đã ký văn bản này và phủ nhận từng ký văn bản chuyển nhượng cổ phần Vân Lưu sau khi bà Lâm Chiêu Hòa qua đời.”

Kiều San không ngẩng đầu. Trên kênh thoại mã hóa, tiếng bàn phím của cô vẫn dồn dập. “Tôi đã khóa hash frame thứ ba. Đừng chạm vào nút tải xuống. Có một lệnh khác vừa cố chuyển trạng thái bản sao sang ‘hồ sơ tham chiếu không hoàn chỉnh’, nếu chuyển được thì bên kia có thể nói frame này không đủ điều kiện làm chứng cứ.”

Minh Trì đứng sau lưng tôi nửa bước. Anh không đưa tay lên vai tôi, cũng không nói những câu an ủi dư thừa. Anh chỉ hỏi: “Muốn phá phụ lục này, cần ba tầng. Nguồn của văn bản, chữ ký, và thời điểm tạo lập. Cô chọn tầng nào trước?”

“Tất cả,” tôi nói. “Nhưng không kết luận trước khi có thứ có thể đặt lên bàn.”

Một khoảng rất ngắn lướt qua mắt anh. Không phải thương hại. Là sự xác nhận. Anh quay sang Chu Mộ: “Kỳ Hành có thể mời chuyên gia bút tích làm đánh giá sơ bộ từ bản sao độ phân giải cao. Không thay cho giám định tư pháp, nhưng đủ để hỗ trợ yêu cầu bảo toàn bản gốc.”

Chu Mộ gật đầu. “Được. Nhưng mẫu đối chiếu phải có nguồn độc lập.” Anh nói vào điện thoại: “Ông Lâm, trong nhà hiện còn giấy tờ nào có chữ ký của ông giai đoạn 1998 đến 2001 không? Hợp đồng lao động cũ, chứng chỉ kỹ sư, giấy tờ ngân hàng, hồ sơ công chứng đều được. Không sửa, không viết thêm, không đóng dấu lại. Chỉ chụp ảnh từng trang cùng ngày giờ hiện tại và gửi qua kênh tôi chỉ định.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tôi nghe tiếng ghế kéo trên sàn gỗ. Cha tôi nói: “Có. Trong ngăn thứ hai bàn làm việc của ba có giấy phép hành nghề cũ, hợp đồng bảo trì hệ thống với Nam Hoài và vài phiếu nhận lương. Từ năm đó.”

“Ba,” tôi gọi ông. “Đừng tự chọn giấy có lợi cho ba. Chụp toàn bộ.”

Ông khựng lại. Giọng ông thấp hơn: “Ba hiểu.”

Có lẽ đó là lần đầu tiên trong nhiều năm, giữa tôi và cha không còn chỗ cho sự tin tưởng mơ hồ. Tôi không cần ông nói mình vô tội. Tôi cần ông để chứng cứ tự chứng minh. Đời trước, tôi từng cầu xin người thân tin tôi không làm chuyện sai. Đời này, ngay cả với cha mình, tôi cũng không dùng nước mắt để thay cho quy trình.

Kiều San đột nhiên nói: “Frame kế tiếp mở được rồi. Không phải phụ lục. Là phiếu luân chuyển hồ sơ.”

Màn hình nhấp nháy, rồi một trang biểu mẫu hiện ra. Dòng tiêu đề ở góc trên khiến Chu Mộ lập tức ngồi thẳng hơn: Phiếu luân chuyển và thẩm tra bổ sung tài liệu chuyển nhượng – mã VL-LF-D19. Ngày tiếp nhận ghi là 04/09/2002. Nhưng trên phụ lục chuyển nhượng vừa xuất hiện, ngày ký lại là 03/08/1999.

Tôi đọc hai mốc thời gian ấy hai lần. Một tờ giấy được cho là ký năm 1999, nhưng đến năm 2002 mới được đưa vào luồng thẩm tra bổ sung. Nếu chỉ là bổ sung bản sao lưu, nó vẫn có thể được giải thích. Nhưng ở cột ghi chú, có một dòng chữ máy mờ: “Nguồn nộp: văn phòng chủ tịch. Lý do bổ sung: hoàn thiện chuỗi pháp lý nhóm sáng lập cũ.”

Chu Mộ đọc dòng ấy vào biên bản. Kiều San lập tức chụp hash frame mới. Minh Trì hỏi: “Có người tiếp nhận không?”

“Có mã nhân viên, không có tên đầy đủ,” Kiều San đáp. “Nhưng phía dưới có mã phê duyệt: TKD-Office-03. Đây không phải chữ ký của Tống Kiều Dương, nhưng là nhóm tài khoản phụ thuộc văn phòng của ông ta. Tôi từng thấy mã tương tự trong lệnh chuyển phòng của tôi.”

Vậy là tờ giấy không chỉ đáng ngờ vì cha tôi phủ nhận. Nó đã đi qua một cửa khác, ba năm sau thời điểm được ghi trên bề mặt, bằng đường văn phòng chủ tịch. Những kẻ năm đó không chỉ cần một chữ ký giả. Họ cần một lịch sử giả, một hồ sơ giả, một chuỗi hợp pháp giả đủ dài để sau này bất kỳ ai nghi ngờ cũng bị nhấn chìm trong thủ tục.

Chu Mộ đang định nói gì thì điện thoại của anh rung. Anh liếc màn hình, nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài sau khi đọc rõ danh tính người gọi và mục đích trao đổi. Giọng một phụ nữ trung niên vang lên, đều và lạnh: “Tôi đã nhận ba mẫu chữ ký cùng hình ảnh frame. Chỉ có thể đưa đánh giá sơ bộ qua hình ảnh, không phải kết luận giám định tư pháp.”

“Cô cứ nói phần có thể nói,” Chu Mộ đáp.

“Chữ ký trên phụ lục có ý thức mô phỏng hình dáng tổng thể, nhưng phản xạ vận động không khớp. Ở chữ ‘Gia’, người ký thật có điểm dừng rất nhỏ trước nét nối sang chữ sau, phù hợp với mẫu có run sinh lý ở ngón trỏ. Ở phụ lục, nét nối đi liền, lực bút ổn định bất thường. Chữ ‘Duật’ cũng sai trật tự lực: nét móc cuối được thu quá gọn, trong khi mẫu giai đoạn 1998 đến 2001 đều có độ kéo lệch vì khớp ngón bị hạn chế.”

Tim tôi đập rất chậm. Tôi không thấy vui. Chỉ thấy căn phòng như lạnh hơn. Cha tôi từng bị thương ở khớp ngón trỏ sau một tai nạn thiết bị khi còn làm kỹ sư hệ thống. Vết thương ấy khiến chữ ký của ông luôn có một chỗ ngập ngừng khó chịu, một sai sót nhỏ mà ông ghét nhất. Hóa ra thứ ông ghét đã trở thành điểm cứu ông khỏi một tờ giấy giả.

Người phụ nữ tiếp tục: “Ngoài ra, trong frame có thể thấy vệt mực chữ ký không phản ứng giống với phần chữ ký nhân chứng ở góc dưới. Tôi không thể kết luận tuổi mực từ ảnh microfilm, nhưng có dấu hiệu từng có báo cáo kiểm tra vật lý đi kèm. Nếu tìm được bản gốc hoặc báo cáo đó, khả năng chứng minh giả mạo sẽ cao hơn rất nhiều.”

Như để trả lời bà, màn hình lại chuyển frame. Lần này là một trang có dấu “bản ghi chú nội bộ”, không phải báo cáo hoàn chỉnh. Chu Mộ đọc chậm từng dòng: “Kết quả thẩm tra sơ bộ: mực tại vị trí chữ ký Lâm Gia Duật có phản ứng quang phổ không đồng nhất với mực tại phần xác nhận cùng trang; nét ký nằm trên nếp gấp cũ nhưng không thấm theo xơ giấy tại vị trí gấp; đề nghị không dùng phụ lục này làm căn cứ chuyển nhượng cho đến khi có xác nhận độc lập.”

Không ai nói trong vài giây sau đó. Câu “đề nghị không dùng” nằm ngay trên microfilm, nhỏ đến mức gần như một tiếng kêu cứu bị ép dẹt dưới con dấu nội bộ. Năm đó, đã có người nhìn thấy vấn đề. Đã có người ghi lại. Nhưng báo cáo không đi đến hội đồng, không đi đến gia đình tôi, cũng không đi đến bất kỳ cơ quan nào có thể giữ lại tên mẹ. Nó bị nhét vào bản sao, bị khóa bằng ngày tháng của một chiếc đồng hồ cũ, rồi nằm đó chờ tôi đến muộn hai mươi năm.

“Hash ngay,” tôi nói.

“Đang làm.” Giọng Kiều San căng như dây kéo. “Tôi cũng tìm thấy vị trí bản gốc: kho hợp đồng kế thừa, hộp D-19, tầng lưu trữ pháp lý sau cháy. Trạng thái hiện tại ghi ‘không mượn’. Nhưng có một yêu cầu xuất kho vừa được tạo ba phút trước.”

Chu Mộ gần như lập tức đứng dậy. “Ai tạo?”

“Tài khoản văn phòng chủ tịch.”

Minh Trì lấy điện thoại. “Tôi gửi yêu cầu bảo toàn khẩn cấp qua kênh nhà đầu tư và kiểm toán độc lập. Chu Mộ, anh gửi theo tư cách pháp lý của người có quyền lợi liên quan. Tĩnh An, quyết định nằm ở cô. Nếu gửi bây giờ, Tống sẽ nhận được thông báo trong vài phút.”

“Gửi.” Tôi không nhìn anh, chỉ nhìn dòng chữ trên màn hình. “Tôi không mở hồ sơ của mẹ để lại đóng nó trong im lặng.”

Chu Mộ gật đầu, lập tức đọc nội dung yêu cầu vào biên bản: bảo toàn bản gốc phụ lục chuyển nhượng, bản gốc thỏa thuận đồng sáng lập, phụ lục phản đối, phiếu luân chuyển năm 2002, báo cáo thẩm tra sơ bộ và toàn bộ log truy cập lô MF-TL-0715. Minh Trì gửi thêm yêu cầu từ Kỳ Hành, nhấn vào điều khoản kiểm toán trong thời gian thương vụ Hải Đăng bị tạm dừng. Hai đường cùng lúc ép vào kho pháp lý, không cho văn phòng chủ tịch âm thầm lấy bản gốc đi trước.

Điện thoại của cha tôi vang lên tiếng thông báo. Ông nói rất khẽ: “Tĩnh An, ba đã gửi ảnh giấy tờ cũ. Ba cũng sẽ đến ký biên bản làm chứng.”

“Không phải để chuộc lỗi,” tôi nói.

Ông im một lúc. “Ba biết. Là để nói đúng phần ba biết.”

Tôi không trả lời. Có những lời xin lỗi không nên được nhận ngay chỉ vì người nói cuối cùng cũng đau. Nhưng việc ông chịu đứng trong quy trình, chịu để sự thật kiểm tra cả phần hèn yếu của mình, ít nhất khiến căn phòng này không còn chỉ có tiếng im lặng của năm xưa.

Yêu cầu bảo toàn vừa hiện trạng thái “đã tiếp nhận” thì màn hình máy tính bảng của Chu Mộ sáng lên. Một thư pháp lý từ văn phòng chủ tịch được gửi đồng thời đến HĐQT, ban kiểm toán và nhóm luật sư bên ngoài. Tiêu đề hiện rõ đến mức không cần mở ra cũng đủ khiến tôi hiểu Tống Kiều Dương đã phản công nhanh hơn chúng tôi tưởng: Đơn tố cáo hành vi giả tạo chứng cứ, xâm nhập trái phép kho hồ sơ và mưu đồ chiếm đoạt cổ phần Vân Lưu.

Chu Mộ mở tệp đính kèm. Ở trang đầu, dưới phần người tố cáo, chữ ký của Tống Kiều Dương nằm ngay ngắn, ôn hòa như con người ông ta trước mọi ống kính. Ông ta không phủ nhận ngay microfilm. Ông ta chọn một con đường nguy hiểm hơn: biến tôi thành kẻ làm giả sự thật của mẹ mình để cướp cổ phần người đã khuất.

Tôi nhìn chữ ký ấy, rồi nhìn lại chữ ký không thuộc về cha tôi trên màn hình bên cạnh. Hai nét mực, hai thời đại, cùng một cách giết người bằng thủ tục. Và lần này, người bị đưa lên bàn mổ không chỉ là mẹ tôi. Là tôi.