Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 76: Ngày Mẹ Rời Khỏi Vân Lưu

Chương 76: Ngày Mẹ Rời Khỏi Vân Lưu

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời. Tôi nghe thấy một khoảng im rất dài, dài đến mức tiếng quạt cũ trong phòng làm việc của cha bỗng rõ hơn cả nhịp tim mình. Chiếc đồng hồ của mẹ đang nằm mở trên bàn, mảnh phim và dải đồng đã được Chu Mộ chụp cận cảnh, còn trên màn hình máy tính bảng, ô xác nhận lần hai vẫn sáng lạnh: Nhập ngày L.C.H. rời Vân Lưu để hoàn tất mở bản sao. Có những câu hỏi tưởng đã bị chôn dưới lớp bụi năm tháng, nhưng thật ra chỉ đang chờ một ngày có người đủ đau để hỏi lại.

“Ba.” Tôi gọi rất khẽ. “Con cần biết ngày mẹ rời Vân Lưu.”

Cha tôi không hỏi vì sao. Ông cũng không giả vờ không hiểu như những năm trước. Sự im lặng ấy đã nói thay tất cả: ông biết chiếc đồng hồ có ý nghĩa gì, biết tôi đang đứng trước cánh cửa nào. Một lúc sau, ông nói: “Con mở đồng hồ rồi.”

“Vâng. Hệ thống cần ngày đó. Một ngày cụ thể.”

Chu Mộ giơ tay ra hiệu cho tôi dừng. Anh bật thiết bị ghi âm độc lập, đọc rõ thời gian, địa điểm, người có mặt và tình trạng phiên truy xuất đang chờ xác nhận. Sau đó anh nói vào điện thoại: “Ông Lâm, cuộc gọi này sẽ được ghi âm với sự đồng ý của ông. Nội dung dùng để xác định dữ kiện mở khóa hồ sơ và lập biên bản chuỗi chứng cứ. Ông có đồng ý không?”

Cha tôi im lặng thêm vài giây. Khi ông đáp, giọng ông khàn đến mức như bị giấy nhám cứa qua. “Tôi đồng ý.”

“Ngày mười lăm tháng bảy năm một nghìn chín trăm chín mươi chín,” cha tôi nói chậm từng chữ. “Nếu hệ thống yêu cầu dạng số, có thể là 19990715.”

Tay tôi siết nhẹ mép bàn. 0715 không chỉ là mã lô microfilm. Nó là ngày mẹ tôi rời khỏi Vân Lưu. Nó cũng là thời khắc chiếc đồng hồ dừng lại trên cổ tay bà. Tôi hỏi: “Vì sao là ngày đó?”

“Hôm đó Vân Lưu vẫn còn ở tòa nhà Nam Hoài,” ông nói. “Mẹ con về nhà lúc hơn bảy giờ tối, người ướt gần hết vì mưa. Đồng hồ của bà bị nước vào, kim giây kẹt ở bảy giờ mười lăm. Ba bảo để ba mang đi sửa, mẹ con tháo nó đặt vào hộp gỗ, nói cứ để nó dừng ở đó.”

Tôi nghe tiếng mình hỏi tiếp, bình tĩnh đến gần như vô tình: “Mẹ nói gì với ba?”

“Bà ấy nói bà ấy rời Vân Lưu từ hôm đó. Không phải từ chức để bỏ cuộc.” Giọng cha tôi run nhẹ ở âm cuối. “Bà ấy nói: ‘Em rời khỏi hệ thống của họ, không để họ dùng quyền quản trị xóa em thêm lần nữa.’ Bà ấy đã chuẩn bị bản đối chiếu cổ phần, thư phản đối và một bản sao lưu pháp lý. Ngày hôm sau bà ấy định đi công chứng bổ sung rồi nộp hồ sơ cho đoàn kiểm tra.”

Căn phòng yên đến mức tôi nghe được tiếng bút Chu Mộ ghi xuống biên bản. Minh Trì đứng bên cạnh bàn, mắt nhìn màn hình đang đếm thời gian phiên truy vấn, nhưng anh không thúc giục tôi. Anh biết câu hỏi này không chỉ để mở một file. Nó đang mở một đêm mà gia đình tôi đã khóa trái suốt nhiều năm.

“Vì sao ba chưa từng nói?” Tôi hỏi.

Cha tôi cười một tiếng rất ngắn, không giống cười. “Vì ba hèn. Vì sau đó có người đến nói với ba rằng nếu mọi chuyện bị làm lớn, danh dự của mẹ con sẽ bị kéo xuống bùn. Họ nói bà ấy lấy tài liệu sai quy trình, nói bà ấy vì áp lực cổ phần mà kích động, nói nếu ba muốn giữ cho con một tuổi thơ yên ổn thì đừng chạm vào Vân Lưu nữa.” Ông nuốt xuống rất khó khăn. “Ba đã tin một nửa, hoặc giả vờ tin. Nửa còn lại, ba không dám nhìn.”

Tôi nhắm mắt một giây. Không có tiếng khóc trào lên như tôi từng tưởng. Chỉ có một khoảng lạnh lan rất chậm từ lồng ngực ra đầu ngón tay. Có lẽ khi nỗi đau bị trì hoãn quá lâu, nó không còn gầm lên nữa. Nó trở thành một đường cắt mảnh, đi qua chỗ nào thì chỗ đó im lặng.

Điện thoại của tôi rung nhẹ. Kiều San gửi một dòng tin: Có yêu cầu khóa lại lô MF-TL-0715 từ tài khoản quản trị văn phòng chủ tịch. Phiên kiểm toán còn hiệu lực, nhưng nếu quá thời gian xác nhận, tôi không giữ được cửa nữa. Tôi nhìn câu ấy, rồi nhìn ô nhập trên màn hình. Tống Kiều Dương không cần quát tháo. Ông ta chỉ cần dùng quyền quản trị và những chiếc khóa đặt trong hệ thống từ nhiều năm trước để khiến sự thật chết thêm một lần nữa.

Chu Mộ đặt bút xuống. “Tĩnh An, cô nhập. Trước khi nhập, đọc rõ mã xác nhận, nguồn ngày tháng và tình trạng phiên.”

Tôi gật đầu. Giọng tôi vang lên trong thiết bị ghi âm, rõ ràng hơn tôi tưởng: “Lâm Tĩnh An, người có quyền lợi liên quan đến hồ sơ Lâm Chiêu Hòa, đang nhập ngày 15/07/1999 theo lời xác nhận tự nguyện của nhân chứng Lâm Gia Duật, là ngày Lâm Chiêu Hòa rời Vân Lưu để chuẩn bị nộp hồ sơ phản đối và sao lưu pháp lý.” Tôi dừng nửa nhịp, rồi gõ tám con số: 19990715.

Màn hình đứng yên. Một giây. Hai giây. Ba giây. Trong ba giây ấy, tôi bỗng nhớ đời trước, khi mọi màn hình quanh tôi đều chỉ có kết luận đã được viết sẵn: tài khoản của cô, quyền truy cập của cô, camera ghi lại cô, người yêu làm chứng chống cô. Khi đó tôi đã cầu xin họ nhìn kỹ hơn. Không ai nhìn. Còn bây giờ, một chiếc đồng hồ cũ và một người cha cuối cùng chịu mở miệng đang buộc hệ thống phải trả lời.

Trạng thái màu xám chuyển sang xanh. Xác nhận hợp lệ. Đang truy xuất bản sao hình ảnh VL-SF-1999-A07.

Tôi nghe cha tôi thở gấp ở đầu dây bên kia. Ông hỏi rất nhỏ: “Mở được chưa?”

“Mở được rồi,” tôi nói. Nhưng trong cổ họng tôi không có cảm giác chiến thắng. Chỉ có một thứ gì đó vừa nặng vừa sắc, như thể mẹ tôi đã đứng ngoài cửa quá lâu, cuối cùng cũng được gọi đúng tên.

Kiều San lập tức chen vào qua kênh thoại mã hóa. “Đừng tải file bằng nút mặc định. Tôi đang tạo bản ghi kiểm toán, hash khung hình và dấu thời gian truy xuất. Mỗi frame mở ra sẽ được chụp qua kênh chỉ đọc, không ghi đè lên kho gốc.” Tiếng bàn phím của cô dồn nhanh hơn. “Có người đang cố gửi lệnh hủy phiên. Tôi cần ba mươi giây.”

Ba mươi giây đủ để một bản sao bị khóa vĩnh viễn. Minh Trì đặt tay lên cạnh bàn, không chạm vào tôi. “Nhìn màn hình trước. Cảm xúc để sau.”

Khung hình đầu tiên hiện lên chậm, nhiễu hạt đen trắng dày như mưa cũ. Chu Mộ cúi sát, đọc từng dòng để biên bản ghi lại: “Thỏa thuận đồng sáng lập và phân bổ cổ phần Vân Lưu Commerce, bản lưu pháp lý A07… Lâm Chiêu Hòa, tỷ lệ cổ phần sáng lập mười hai phần trăm, quyền biểu quyết tương ứng, quyền phản đối đối với việc chuyển nhượng tài sản lõi trong giai đoạn tranh chấp.”

Mười hai phần trăm. Con số ấy không còn là lời kể của Nhạc Diệp, không còn là mảnh giấy thiếu trang. Nó nằm trên bản sao lưu pháp lý, có mã hồ sơ, số frame, dấu thời gian truy xuất và tên mẹ tôi đặt cạnh nhóm sáng lập Vân Lưu. Cái tên từng bị xóa khỏi server, khỏi danh sách và khỏi lịch sử công ty, cuối cùng hiện ra đầy đủ.

Khung hình thứ hai mở ra. Lần này là phụ lục phản đối. Ở phần lý do sao lưu, dòng chữ đánh máy mờ nhưng vẫn đọc được: Người sở hữu cổ phần yêu cầu bảo toàn bản gốc do phát hiện nguy cơ chỉnh sửa danh sách cổ đông và ghi nhận chuyển nhượng trái ý chí. Tôi không chớp mắt. Mẹ không chỉ sợ hồ sơ bị cháy. Bà đã nhìn thấy chính xác cách họ sẽ xóa bà: không cần giết một sự thật ngay lập tức, chỉ cần biến nó thành một bản ghi sai rồi để thời gian làm nốt phần còn lại.

Cha tôi ở đầu dây bên kia bỗng nói: “Tĩnh An…”

“Bây giờ không phải lúc xin lỗi,” tôi ngắt lời ông. Giọng tôi không cao, cũng không run. “Nếu ba còn nhớ chi tiết nào về ngày đó, lát nữa nói với Chu Mộ. Từng câu đều cần lập biên bản.”

Ông im rất lâu rồi đáp: “Được.”

Kiều San nói nhanh: “Hash frame đầu đã ghi. Frame thỏa thuận và phụ lục phản đối đã khóa bản sao kiểm toán. Đang mở frame kế tiếp.”

Màn hình nhấp nháy. Một cảnh báo đỏ hiện lên ở góc phải: Yêu cầu kết thúc phiên từ quản trị cấp cao bị từ chối do đang trong chế độ kiểm toán. Chu Mộ lập tức đọc dòng cảnh báo vào biên bản. Minh Trì gửi tin cho đội pháp lý Kỳ Hành: “Chuẩn bị yêu cầu bảo toàn khẩn cấp với kho chính.” Không ai trong phòng nói thừa một chữ.

Rồi khung hình thứ ba hiện ra. Trên đó là một văn bản khác, không phải thỏa thuận sáng lập. Tiêu đề ở đầu trang khiến ngón tay tôi lạnh đi: Phụ lục chuyển nhượng quyền cổ phần liên quan đến di sản Lâm Chiêu Hòa. Phần bên chuyển nhượng ghi tên người đại diện gia đình: Lâm Gia Duật. Ở cuối trang, một chữ ký quen thuộc nằm dưới dòng xác nhận tự nguyện.

Tôi nhìn chữ ký ấy. Nó giống cha tôi ở độ nghiêng đầu tiên, giống đến mức đủ để những người năm đó tin rằng mọi thứ đã hợp lệ. Nhưng nét kết thúc của chữ “Duật” quá gọn, đường móc ở cuối không hề có vết ngập ngừng mà cha tôi luôn có vì vết thương cũ ở khớp ngón trỏ. Một chi tiết nhỏ, rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không lớn lên bên cạnh bàn làm việc của ông, tôi sẽ bỏ qua.

“Ba,” tôi nói, mắt vẫn không rời màn hình. “Ba nhìn thấy chưa?”

Trong điện thoại, hơi thở của cha tôi đứt quãng. Rồi ông nói từng chữ, lần này không còn né tránh: “Tờ đó không phải do ba ký.”

Tôi không trả lời ngay. Trên màn hình, bản sao thỏa thuận cổ phần của mẹ đã hiện ra đầy đủ, còn ngay bên dưới nó là thứ từng được dùng để chôn vùi bà suốt nhiều năm. Nếu chữ ký này là giả, thì Tống Kiều Dương không chỉ xóa tên mẹ tôi khỏi Vân Lưu. Ông ta đã mượn tay cha tôi, mượn tang lễ của mẹ tôi, mượn cả sự im lặng của một gia đình để biến tội ác thành thủ tục hợp lệ.