Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 79 - Chương 79: Nước Mắt Cuối Cùng Của Hạ Nhiên
Chương 79: Nước Mắt Cuối Cùng Của Hạ Nhiên
Tệp âm thanh của Hạ Nhiên dừng lại ở đúng câu sắc nhất: ‘Anh ấy là người viết câu đầu tiên trong kịch bản giết cô đấy.’ Trong phòng họp trắng, không ai lập tức nói gì. Tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ hội nghị vang rất nhỏ, nhưng đủ để làm sự im lặng trở nên có trọng lượng. Phó Duy ngồi trên bục làm chứng, môi mím chặt, ngón tay đặt trên mặt bàn co lại như muốn giữ lấy một thứ gì đó đã trượt khỏi tay. Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn ô tên Hạ Nhiên đang chờ được cấp quyền phát biểu. Đời trước, nước mắt của cô ta từng đủ để biến tôi thành kẻ đáng bị nghi ngờ. Đời này, tôi muốn xem khi nước mắt bị đặt cạnh metadata, nó còn có thể che được bao nhiêu.
Chu Mộ không mở micro ngay. Anh yêu cầu thư ký phiên họp xác nhận mã nguồn nộp, thời điểm tải lên, người gửi, thiết bị và tình trạng tệp. Đại diện văn phòng chủ tịch lập tức phản đối, nói rằng người cung cấp chứng cứ đang bị đe dọa bởi lời khai của Phó Duy nên cần được bảo vệ danh tính và cảm xúc. Chu Mộ chỉ đáp một câu rất nhạt: ‘Bảo vệ người cung cấp chứng cứ không có nghĩa là miễn kiểm tra chứng cứ.’ Câu ấy khiến tôi hơi nghiêng mắt nhìn anh. Những người làm pháp chế giỏi nhất không bao giờ nói quá to. Họ chỉ đặt câu đúng chỗ, rồi để quy trình tự khóa cổ tay người muốn diễn.
Hạ Nhiên được đưa vào phòng họp sau ba lần xác minh. Camera của cô ta bật lên, ánh sáng đặt rất khéo, vừa đủ để thấy mắt đỏ mà không thấy sự hoảng loạn thật. Cô ta mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, giọng mềm đi như thể đang cố chịu đựng một nỗi đau quá lớn. ‘Tôi không muốn tham gia cuộc đối chất này,’ cô ta nói, mắt nhìn thẳng vào camera rồi thoáng dừng ở chỗ tôi. ‘Nhưng tôi không thể để anh Phó dùng lời khai một nửa để biến mình thành người hợp tác, còn đẩy toàn bộ phần truyền thông cho tôi. Tĩnh An, tôi từng là bạn cô. Tôi đã sai vì tin anh ấy.’
Tôi không đáp. Nếu một người đã quen dùng nước mắt như dấu chấm câu, mọi phản ứng của tôi đều có thể trở thành câu tiếp theo trong kịch bản của cô ta. Minh Trì ngồi bên cạnh, đẩy sang cho tôi một dòng ngắn trên máy tính bảng: ‘Đừng phản ứng với cảm xúc, hỏi cấu trúc.’ Tôi gõ lại hai chữ: ‘Biết rồi.’ Anh không nhìn tôi thêm, chỉ đặt tay lên mép bàn, ánh mắt vẫn dừng trên bảng kiểm chứng tệp âm thanh. Giữa những cuộc họp như thế này, sự tin tưởng không phải lời hứa. Nó là việc một người biết lúc nào nên im lặng để người kia tự đánh.
Chu Mộ hỏi Hạ Nhiên tệp âm thanh được ghi khi nào. Cô ta nói là trước khi bài báo đầu tiên về vụ Hải Đăng xuất hiện, trong một cuộc gọi riêng với Phó Duy. Nội dung được mở lại từ đầu, lần này có dấu thời gian chạy trên màn hình. Giọng Phó Duy trong bản ghi thấp hơn hiện tại, vẫn mang sự dịu dàng quen thuộc đến mức khiến người nghe thấy lạnh: ‘Câu đầu không thể nói cô ấy bán bí mật vì tiền. Quá thô. Phải để người ta tự nghĩ. Nói cô ấy chịu áp lực thăng chức, chịu áp lực gia đình, trong lúc thương vụ sắp ký thì mất kiểm soát. Một người quá giỏi bỗng phạm sai, công chúng sẽ thích điền phần còn lại.’ Sau đó là tiếng Hạ Nhiên rất khẽ: ‘Nếu em khóc, họ sẽ tin em chứ?’ Phó Duy im lặng vài giây rồi nói: ‘Em luôn khóc đúng lúc.’
Một vài ô tên trên màn hình đổi trạng thái, có người đang ghi chú rất nhanh. Hạ Nhiên cúi mặt, vai run nhẹ. Cô ta không khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt chảy xuống vừa đủ để camera bắt được. ‘Tôi thừa nhận tôi đã yếu đuối,’ cô ta nói. ‘Khi đó tôi yêu anh ấy, tôi tin anh ấy nói chỉ cần định hướng dư luận vài ngày, sự thật sẽ được điều tra sau. Tôi không biết tài liệu thật sự bị rò rỉ thế nào, càng không biết phía sau có cổ phần hay hồ sơ mẹ của Tĩnh An. Tôi chỉ là người bị lợi dụng.’
Phó Duy bật cười, nhưng nụ cười ấy vỡ rất nhanh. ‘Hạ Nhiên, bản kế hoạch PR không tự mọc ra trong máy tôi.’ Anh ta ngẩng lên nhìn ban kiểm toán, giọng khàn đi. ‘Tôi đã gợi ý hướng tấn công cô Lâm bằng áp lực thăng chức và gia đình. Tôi không phủ nhận. Nhưng người có quyền tạo nhóm seeding, duyệt ngân sách truyền thông, liên hệ tài khoản ngoài và chuẩn bị câu hỏi cho phóng viên là cô ta. Tôi không có quyền trong hệ thống PR.’
Luật sư văn phòng chủ tịch lập tức bắt lấy câu đó. ‘Vậy anh thừa nhận mình là người khởi xướng nội dung bôi nhọ cô Lâm?’ Phó Duy mím môi. Cái bẫy rất rõ: chỉ cần anh ta nhận mình khởi xướng, họ có thể tách tuyến PR bẩn thành mâu thuẫn cá nhân giữa Phó Duy và Hạ Nhiên, giảm giá trị chứng minh kế hoạch hệ thống. Tôi nhìn Chu Mộ, nhưng người lên tiếng trước lại là tôi. ‘Không cần tranh ai viết câu đầu tiên.’
Mọi ánh mắt quay sang tôi. Tôi đặt bút xuống, giọng không cao. ‘Một câu đầu tiên không tạo ra được chiến dịch truyền thông. Tôi muốn xem ai tạo file kịch bản, ai sửa bản hỏi đáp, ai duyệt danh sách tài khoản seeding, ai nhận báo cáo sau khi bài báo lên trước thông cáo nội bộ. Nếu chỉ có lời nói, cứ ghi là lời nói. Nếu có log, hãy để log trả lời.’ Hạ Nhiên nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua một nét rất lạ. Không còn là dịu dàng, cũng không hẳn căm ghét. Giống như một người nhận ra chiếc dao mình giấu trong tay áo đã bị người khác nhìn thấy từ trước.
Kiều San nhận quyền chia sẻ màn hình. Cô ấy không nói nhiều, chỉ mở lần lượt bốn thư mục đã được đóng dấu chỉ đọc: lịch sử chỉnh sửa file ‘Q&A khủng hoảng Hải Đăng’, bảng phân công tài khoản seeding, hợp đồng dịch vụ với Cảnh Hòa Tư Vấn và log xuất báo cáo sau truyền thông. Trên bảng đầu tiên, thời điểm tạo file hiện rõ: 0 giờ 43 phút, trước khi Vân Lưu phát thông cáo nội bộ về rò rỉ tài liệu hơn sáu tiếng. Người tạo là tài khoản PR-HN-02. Người chỉnh sửa cuối là Hạ Nhiên. Trong phần ghi chú bị xóa nhưng khôi phục được, có một dòng ngắn: ‘Không đánh trực tiếp vào chứng cứ, đánh vào động cơ và nhân cách.’ Tôi nhìn dòng ấy, bỗng hiểu vì sao đời trước mình càng giải thích càng sai. Khi đối phương không cần sự thật, mọi câu tự vệ của tôi đều bị biến thành biểu hiện của tội lỗi.
Bảng thứ hai lạnh hơn nhiều. Năm mươi sáu tài khoản seeding được chia thành ba nhóm: nhóm nghi ngờ năng lực, nhóm thương hại bạn thân, nhóm yêu cầu công ty xử lý vì đại cục. Một vài biệt danh tôi từng thấy trong đời trước hiện lên trước mắt như những vết bẩn cũ: ‘Người trong ngành nói thật’, ‘Cựu nhân viên Vân Lưu’, ‘Bạn của bạn’. Kiều San kéo xuống dòng thanh toán, nơi mã chiến dịch trùng với mã nội bộ của nhóm PR Hạ Nhiên phụ trách. Cô ấy nói: ‘Tất cả tài khoản này cùng nhận nội dung mẫu trước khi bài báo đầu tiên được đăng. Một số câu hỏi phóng viên sử dụng trong buổi họp báo trùng 87% với bản Q&A do tài khoản PR-HN-02 tạo.’
Hạ Nhiên cuối cùng không giữ được vẻ mềm mại hoàn chỉnh. ‘Tôi là trưởng nhóm PR, chuẩn bị phương án khủng hoảng là công việc của tôi. Trong một tập đoàn như Vân Lưu, ai dám tự ý chi tiền cho Cảnh Hòa? Ai dám dùng bên ngoài nếu không có cấp trên gật đầu?’ Nước mắt rơi nhanh hơn, nhưng lần này không còn đẹp. Nó làm mascara ở khóe mắt cô ta nhòe nhẹ, để lộ sự mệt mỏi phía sau lớp diễn. ‘Các người nghĩ tôi muốn làm bạn thân chính nghĩa lắm sao? Cô ấy lúc nào cũng đứng ở nơi sáng nhất. Dự án khó nhất là của cô ấy, lời khen tốt nhất là của cô ấy, đến cả khi bị nghi ngờ cũng có người như Tạ Minh Trì chịu nhìn vào chứng cứ cho cô ấy. Còn tôi? Tôi chỉ là người đứng sau viết thông cáo cho chiến thắng của người khác.’
Tôi nghe đến đó, trong lòng không có khoái cảm. Ghen tị có thể giải thích động cơ, nhưng không thể giảm nhẹ hậu quả. Đời trước, một bài viết của cô ta khiến đồng nghiệp nhìn tôi như nhìn kẻ trộm, khiến cha tôi cúi đầu trước họ hàng, khiến tôi phải chứng minh mình không bẩn trước những người vốn chưa từng định nghe. Tôi từng nghĩ nếu có ngày Hạ Nhiên khóc trước mặt mình, tôi sẽ thấy hả giận. Nhưng khi ngày đó đến, tôi chỉ thấy nước mắt đúng là thứ rẻ nhất trong căn phòng này. Nó không trả lại được danh dự, không trả lại được một đời đã mất, cũng không thay thế được chữ ký, log và phiếu duyệt.
Chu Mộ hỏi: ‘Cấp trên mà cô nói là ai?’ Hạ Nhiên ngẩng lên. Có lẽ đây mới là điểm cô ta chuẩn bị từ trước. Cô ta đưa tay lau nước mắt, lấy lại giọng mềm nhưng trong đó đã có tiếng vỡ. ‘Cao Tuấn Kha. Chính Cao tổng bảo tôi chuẩn bị phương án định hướng dư luận. Ông ta nói Hải Đăng là thương vụ trọng điểm, nếu cần một người chịu trách nhiệm để ổn định nhà đầu tư thì Lâm Tĩnh An là lựa chọn hợp lý nhất, vì quyền truy cập của cô ấy cao nhất, quá trình ra quyết định của cô ấy phức tạp nhất, và cô ấy… không có ai trong HĐQT thật sự bảo vệ.’ Cô ta dừng lại, rồi thêm một câu rất khẽ: ‘Ông ta nói nếu tôi làm tốt, sau khủng hoảng tôi sẽ được đưa vào nhóm truyền thông chiến lược của chủ tịch.’
Phòng họp yên xuống lần nữa. Cái tên Cao Tuấn Kha không làm tôi bất ngờ, nhưng câu cuối khiến những người trong ban kiểm toán trao đổi ánh mắt. Nhóm truyền thông chiến lược của chủ tịch, nếu không có văn bản bổ nhiệm, chỉ là một lời hứa giống hệt cổ phần ảo của Phó Duy: đủ để dụ người, không đủ để truy trách nhiệm ngược lên người hứa. Tôi hỏi: ‘Có văn bản không?’ Hạ Nhiên nhìn tôi, nụ cười mỏng đi trong nước mắt. ‘Cô vẫn vậy, Tĩnh An. Đến lúc này cô còn hỏi văn bản.’ Tôi đáp: ‘Vì đời trước tôi đã chết trong lời nói. Đời này, tôi chỉ nhận thứ có thể niêm phong.’
Hạ Nhiên cứng lại. Một giây ấy, mọi thân thiết giả tạo giữa chúng tôi rơi xuống hoàn toàn. Cô ta mở thêm một ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với Cao Tuấn Kha. Nội dung không trực tiếp nhắc đến Tống Kiều Dương, không nhắc chữ ‘bôi nhọ’, cũng không nói ‘giết Lâm Tĩnh An’. Nó sạch hơn tôi tưởng. Cao chỉ viết: ‘Dùng phương án số ba. Đừng để trọng tâm ở kỹ thuật. Ổn định tâm lý nhà đầu tư trước.’ Hạ Nhiên gửi lại bản Q&A và hỏi: ‘Có cần tránh nhắc chủ tịch không?’ Cao trả lời: ‘Không có chủ tịch trong chuyện này.’ Tôi nhìn dòng ấy rất lâu. Không có chủ tịch trong chuyện này. Một câu phủ nhận được viết trước khi có ai kịp hỏi, sạch sẽ đến mức giống như tường lửa đã dựng sẵn.
Ban kiểm toán yêu cầu niêm phong toàn bộ thiết bị của Hạ Nhiên, hợp đồng với Cảnh Hòa và các tài khoản seeding liên quan. Chu Mộ ghi nhận lời khai bổ sung, đồng thời nhấn mạnh Hạ Nhiên vẫn là bên bị điều tra về hành vi tổ chức định hướng truyền thông sai lệch và sử dụng nguồn lực công ty cho mục đích bôi nhọ cá nhân. Cô ta nghe đến đó, nước mắt cuối cùng trượt xuống cằm. Lần này, không ai đưa giấy cho cô ta. Phó Duy nhìn cô ta như nhìn một tấm gương vỡ, còn cô ta nhìn tôi như thể vẫn muốn tìm một phản ứng đủ mềm để chứng minh mình chưa thua hoàn toàn. Tôi chỉ nói: ‘Ghi vào biên bản. Tôi không chấp nhận lời xin lỗi không kèm trách nhiệm.’
Thông báo hệ thống bật lên ngay sau câu đó. Đại diện văn phòng chủ tịch nộp một văn bản pháp lý mới, xác nhận mọi hoạt động truyền thông trong vụ Hải Đăng thuộc quyền xử lý khủng hoảng của Cao Tuấn Kha và nhóm PR liên quan, Chủ tịch Tống Kiều Dương không tham gia phê duyệt trực tiếp. Cùng lúc, thư ký HĐQT gửi lịch cập nhật cho phiên họp bất thường về quyền biểu quyết và ủy quyền cổ đông. Minh Trì nhìn văn bản, giọng rất thấp: ‘Ông ta cắt đuôi Cao.’ Tôi khép bút lại. Hạ Nhiên đã khóc giọt nước mắt cuối cùng của mình, Phó Duy đã tự bước khỏi bóng tối một nửa, Cao Tuấn Kha bị đẩy lên trước sân khấu. Nhưng trước cửa phòng chủ tịch, vẫn còn một bức tường khác. Trên lịch họp mới, bốn chữ cuối cùng lạnh hơn mọi bản ghi âm: quyền biểu quyết.
