Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 80: Kẻ Có Quyền Vẫn Tưởng Mình Là Sự Thật

Chương 80: Kẻ Có Quyền Vẫn Tưởng Mình Là Sự Thật

Hai chữ “quyền biểu quyết” nằm trên lịch họp mới như một con dấu đóng xuống cuối tất cả lời khai. Trong phòng họp trắng, Hạ Nhiên vẫn chưa tắt camera, Phó Duy vẫn ngồi trên bục làm chứng, còn văn bản pháp lý của văn phòng chủ tịch vừa nộp lên đang được thư ký phiên họp đánh mã niêm phong. Mọi thứ đáng lẽ phải tiếp tục đi theo tuyến chứng cứ: Hạ Nhiên, Cảnh Hòa, Cao Tuấn Kha, rồi tài khoản Mỏ Neo. Nhưng Tống Kiều Dương không để sự thật đi theo đường thẳng. Ông ta ném ra một cánh cửa khác, cao hơn, sạch hơn, có tên là HĐQT.

Chu Mộ yêu cầu tạm dừng năm phút để xác nhận thẩm quyền triệu tập. Đại diện văn phòng chủ tịch lập tức nói phiên họp bất thường được kích hoạt theo điều khoản quản trị khủng hoảng, với lý do “rủi ro nghiêm trọng đối với ổn định công ty và quyền lợi cổ đông”. Cụm từ ấy nghe quen đến mức lạnh người: khi chứng cứ đã đặt lên bàn, họ chỉ đổi “đại cục” thành “ổn định”.

Ô cửa họp của Tống Kiều Dương sáng lên trước khi Chu Mộ kịp phản hồi. Ông ta không xuất hiện với vẻ mệt mỏi của một người vừa bị kéo gần đến tâm bão. Áo vest vẫn phẳng, giọng vẫn ôn hòa, ánh mắt qua camera thậm chí còn có chút tiếc nuối đúng mực. “Tôi đã xem phần tóm tắt sơ bộ,” ông nói. “Nếu Cao Tuấn Kha và nhóm PR có hành vi vượt quyền, Vân Lưu sẽ không bao che. Hạ Nhiên, Phó Duy, Cảnh Hòa Tư Vấn, tất cả đều phải phối hợp điều tra. Nhưng tôi không thể để một cuộc điều tra chưa có kết luận tư pháp bị dùng để làm tê liệt quyền quản trị của công ty.”

Câu ấy đánh rất đúng. Không phủ nhận chứng cứ, chỉ hạ cấp chứng cứ thành “chưa có kết luận tư pháp”. Không bảo vệ Cao, chỉ biến Cao thành phần có thể cắt bỏ. Không tấn công tôi ngay, chỉ dựng tôi thành nguy cơ đối với công ty. Minh Trì nghiêng người về phía trước, giọng lạnh hơn thường ngày. “Tống chủ tịch đang nói rằng trách nhiệm cá nhân của cấp dưới có thể tách hoàn toàn khỏi lợi ích mà cấp trên nhận được?” Tống Kiều Dương nhìn anh, nụ cười mỏng đến mức gần như lịch sự. “Tạ tổng, trong doanh nghiệp, trách nhiệm phải dựa trên chữ ký, quy trình và quyền hạn được ghi nhận. Không thể dựa trên suy đoán.”

Tôi khẽ đặt bút xuống. Ông ta nói “chữ ký” khi chữ ký của cha tôi vừa được giám định là giả. Ông ta nói “quy trình” khi camera từng lệch mười bảy giây, file Q&A được tạo trước thông cáo nội bộ, email cảnh báo từng bị chặn bởi quyền quản trị liên quan văn phòng chủ tịch. Ông ta nói “quyền hạn” vì biết thứ cuối cùng ông ta còn nắm trong tay không phải sự thật, mà là quyền biến lời nói của mình thành nghị quyết. Kẻ có quyền không cần chứng minh mình đúng ngay lập tức. Họ chỉ cần kéo mọi người vào một căn phòng nơi cái đúng phải chờ được biểu quyết.

Thư ký HĐQT chia sẻ bảng cơ cấu biểu quyết cập nhật. Những con số hiện ra từng dòng một, lạnh và gọn. Phần cổ phần trực tiếp của Tống Kiều Dương, phần ủy quyền từ nhóm cổ đông cũ, phần quyền biểu quyết thuộc quỹ nhân viên đời đầu, rồi một mục được đánh dấu “ủy quyền quản trị đặc biệt – hiệu lực tạm thời trong sự kiện rủi ro”. Tổng cộng vừa đủ vượt quá ngưỡng kiểm soát. Không áp đảo, nhưng đủ để thông qua chương trình họp, đình chỉ quyền truy cập và biến một câu nói thành quyết định của HĐQT.

Kiều San lập tức phóng to dòng “ủy quyền quản trị đặc biệt”. “Tài liệu này không nằm trong bộ hồ sơ ủy quyền thường niên đã nộp cho kiểm toán nội bộ.” Đại diện văn phòng chủ tịch đáp rất nhanh: “Đây là bộ ủy quyền bảo mật của các cổ đông sáng lập đời đầu, chỉ kích hoạt khi công ty đối diện rủi ro thâu tóm hoặc khủng hoảng quản trị. Theo điều lệ cũ, chủ tịch HĐQT có quyền tiếp nhận và sử dụng để bảo vệ ổn định công ty.” Chu Mộ hỏi: “Có bản gốc không?” Người kia dừng nửa nhịp. “Bản gốc do văn phòng thư ký HĐQT lưu tại kho pháp lý cấp chủ tịch. Hiện tại chỉ có bản scan được công chứng nội bộ.”

Tôi nhìn dòng mã ở mép dưới bản scan. VY-17. Ngay bên cạnh là một dấu phụ lục nhỏ hơn, mờ đến mức nếu không biết cần tìm, người ta sẽ tưởng đó chỉ là vết bẩn do máy quét cũ. D-19. Ngón tay tôi siết nhẹ quanh thân bút. Hộp D-19 từng xuất hiện trong danh mục kho pháp lý đã cháy, cùng nhóm hồ sơ microfilm có tên mẹ tôi. Bây giờ, cùng một dấu ấy lại nằm dưới bản ủy quyền giúp Tống Kiều Dương giữ ghế. Một mảnh giấy bị chôn hai mươi năm không chỉ dùng để xóa tên người đã khuất; nó còn có thể bị dùng để thay người đã khuất tiếp tục bỏ phiếu.

Tôi mở micro. “Tôi yêu cầu hiển thị đầy đủ ngày lập, phạm vi ủy quyền, danh sách cổ đông trao quyền và nhật ký xuất kho bản gốc.” Đại diện văn phòng chủ tịch cau mày. “Cô Lâm, đây là tài liệu quản trị cấp HĐQT. Cô đang là bên có tranh chấp lợi ích, không có quyền yêu cầu vượt phạm vi.” Tôi nhìn thẳng vào màn hình. “Tôi là bên có quyền lợi cổ phần đang được xác minh, là người bị cáo buộc làm giả chứng cứ, và là người có tên mẹ bị kéo ra khỏi hồ sơ sáng lập. Nếu bản ủy quyền này dùng phần quyền biểu quyết liên quan đến nhóm cổ đông sáng lập, tôi có quyền phản đối việc nó được tính trước khi nguồn gốc được kiểm chứng.”

Tống Kiều Dương khẽ thở dài. Không nặng, không gấp, chỉ vừa đủ để người khác nghe ra sự bao dung của một bậc trưởng bối bị làm phiền bởi một người trẻ quá cố chấp. “Tĩnh An, cô rất giỏi. Tôi chưa từng phủ nhận điều đó. Nhưng giỏi điều tra không có nghĩa là cô được quyền biến Vân Lưu thành chiến trường trả thù riêng.” Ông ta dừng lại, ánh mắt chuyển qua các ô tên của thành viên HĐQT. “Một công ty không thể vận hành bằng cảm xúc của người bị tổn thương. Sự thật cuối cùng phải được pháp luật và cơ cấu quản trị công nhận.”

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi nghe thấy tiếng đời trước vọng lại. Khi ấy Phó Duy nói anh ta không thể bao che cho tôi. Hạ Nhiên nói cô ta đau lòng nhưng phải chọn sự thật. Cha tôi nói nhận sai một chút để mọi chuyện qua đi. Còn Tống Kiều Dương bây giờ chỉ dùng phiên bản cao hơn của cùng một câu: quyền lực sẽ quyết định thứ gì được gọi là sự thật. Tôi tưởng mình sẽ tức giận. Nhưng khi nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của ông ta, tôi chỉ thấy rõ một điều: người quen ngồi trên cao quá lâu sẽ quên mất bàn họp cũng có chân. Chỉ cần cưa đúng điểm, nó sẽ đổ.

“Tôi không biến Vân Lưu thành chiến trường,” tôi nói. “Người biến nhân viên thành vật tế, biến dự án thành đường chuyển tài sản, biến chữ ký người sống và quyền biểu quyết người đã khuất thành công cụ mới là người làm việc đó.” Cả phòng im đi. Hạ Nhiên cuối cùng tắt camera. Phó Duy cúi đầu, như thể câu “vật tế” đâm trúng phần anh ta không muốn nhìn. Cao Tuấn Kha được hệ thống mời vào phòng họp ở trạng thái chờ, ô tên xám hiện lên rồi bị giữ ngoài quyền phát biểu. Ông ta từng đứng trên cao nói vì đại cục; bây giờ đại cục đã biến ông ta thành bức tường rẻ nhất.

Chu Mộ ghi nhận phản đối của tôi vào biên bản, đồng thời yêu cầu văn phòng chủ tịch bổ sung bản gốc ủy quyền, nhật ký lưu kho, chuỗi công chứng và căn cứ kích hoạt điều khoản quản trị khủng hoảng. Nhưng ông cũng nói rất rõ: “Trước khi có quyết định đình chỉ hiệu lực từ cơ quan có thẩm quyền hoặc HĐQT biểu quyết loại trừ, bộ ủy quyền này vẫn được thư ký HĐQT tạm tính vào danh sách biểu quyết.” Pháp lý không phải thanh kiếm lúc nào cũng chém ngay. Có khi nó chỉ là chiếc đồng hồ, buộc người ta chịu đựng từng giây khi quyền lực vẫn còn hiệu lực trên giấy.

Minh Trì gửi sang cho tôi một dòng trên máy tính bảng: “Đừng đánh vào con số hôm nay. Đánh vào nguồn của ủy quyền.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi gõ lại: “VY-17. D-19. Ngày mẹ rời Vân Lưu.” Anh hơi khựng, sau đó chỉ đáp một chữ: “Hiểu.” Sự tin tưởng giữa chúng tôi đã đi qua rất nhiều đường vòng, nhưng ở giây phút này, nó đơn giản đến mức gần như bình yên. Anh không bảo tôi lùi. Tôi cũng không cần anh đứng trước mặt mình. Chúng tôi chỉ nhìn cùng một vết nứt trên bức tường Tống Kiều Dương vừa dựng lên.

Bảng biểu quyết tạm thời được khóa. Với phần ủy quyền bí mật, Tống Kiều Dương vẫn giữ đủ tỷ lệ để thông qua việc triệu tập phiên họp bất thường, đưa ba nội dung vào chương trình: xử lý rủi ro quản trị từ vụ Hải Đăng, xác định phạm vi quyền truy cập của tôi trong thời gian tranh chấp cổ phần, và biểu quyết ủy quyền cho chủ tịch tiếp tục đại diện Vân Lưu trong đàm phán với nhà đầu tư cùng đối tác chiến lược. Mỗi mục đều được viết bằng ngôn ngữ sạch sẽ. Nhưng dưới lớp chữ ấy, tôi thấy rõ một lưỡi dao: nếu ông ta thắng phiên họp này, sự thật sẽ lại bị nhốt vào kho pháp lý, còn tôi sẽ bị đẩy ra ngoài bằng cánh cửa cổ phần mẹ tôi để lại.

Thông báo chính thức được gửi đến tất cả thành viên HĐQT lúc cuối phiên làm rõ. Thời gian: chín giờ sáng ngày mai. Địa điểm: phòng họp tầng bốn mươi hai, Vân Lưu Commerce. Tính chất: quản trị khẩn cấp. Tôi đọc đến dòng cuối cùng, nơi thư ký HĐQT ghi rằng tất cả quyền biểu quyết trực tiếp, gián tiếp và ủy quyền đặc biệt đều sẽ được tính theo danh sách khóa lúc tám giờ ba mươi. Tống Kiều Dương nhìn tôi qua màn hình, vẫn ôn hòa như cũ. “Cô Lâm, ngày mai mong cô chuẩn bị đầy đủ. Vân Lưu cần một kết luận.”

Tôi khép bút lại. “Tôi sẽ chuẩn bị.” Lần này, tôi không nói thêm. Người có quyền vẫn tưởng mình là sự thật, vì quá lâu rồi chưa ai bắt họ phân biệt giữa ghế ngồi và chứng cứ. Nhưng ngày mai, khi tất cả phiếu bầu được đặt lên bàn, tôi sẽ không hỏi ông ta có thừa nhận hay không. Tôi chỉ cần chứng minh một điều: ngay cả quyền lực cũng có metadata.