Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 64: Tôi Tự Cứu Mình

Chương 64: Tôi Tự Cứu Mình

Người đầu tiên lộ sợ hãi không phải tôi. Đó là điều khiến tôi bỗng bình tĩnh lại. Tin nhắn trên màn hình khóa của trợ lý Trần chỉ sáng lên vài giây, nhưng đủ để tất cả những người đứng gần bàn đều nhìn thấy. Đừng để Tạ Vãn Ninh thấy file 06. Một câu ngắn đến mức không cần giải thích, cũng sắc đến mức cắt đứt mọi đường lui mà anh ta vừa cố giữ cho mình. Trợ lý Trần theo bản năng úp điện thoại xuống. Động tác ấy quá nhanh, nhanh như người ta che một vết máu chưa kịp khô.

“Đừng chạm vào nữa.” Tôi nói.

Giọng tôi không lớn, nhưng hành lang lập tức im xuống. Trợ lý Trần cứng người, bàn tay vẫn đặt lên lưng điện thoại. “Tạ tiểu thư, đây là điện thoại cá nhân của tôi.”

“Tôi biết.” Tôi nhìn tay anh ta. “Cho nên tôi không giật lấy nó, không ép anh mở khóa, cũng không dùng người của Tạ gia lục soát anh. Nhưng từ giây phút tin nhắn đó xuất hiện trong một cuộc đối chiếu hồ sơ niêm phong của Hạ Lan Uyển, nó đã liên quan đến một sự kiện bảo toàn chứng cứ. Anh có quyền gọi luật sư. Còn chúng tôi có quyền ghi nhận việc anh vừa nhận được cảnh báo không cho tôi thấy file 06.”

Lâm Tĩnh hiểu rất nhanh. Cô ấy nâng điện thoại của mình lên, không chụp màn hình khóa của trợ lý Trần từ khoảng cách quá gần, chỉ quay lại toàn cảnh: thời gian, vị trí, người có mặt, chiếc điện thoại đang úp xuống bàn và phản ứng của anh ta sau khi tin nhắn hiện lên. “Tôi sẽ lập biên bản chứng kiến. Nếu anh phản đối, tôi ghi rõ là anh phản đối. Nếu anh tắt máy, tôi cũng ghi rõ là anh tắt máy sau khi nhận cảnh báo.”

Mặt trợ lý Trần trắng bệch. Anh ta nhìn Tạ Chấn Nam, như thể người duy nhất có thể kéo mình ra khỏi vũng bùn này vẫn là Chủ tịch Tạ. Nhưng Tạ Chấn Nam không lập tức lên tiếng. Ánh mắt ông dừng ở chiếc điện thoại úp sấp, rồi dời sang danh mục lô scan trên màn hình Kỷ Sơ. Tôi biết ánh mắt đó. Đời trước, ông cũng từng nhìn chứng cứ như vậy, không phải để tìm sự thật cho tôi, mà để tính xem sự thật này sẽ làm Tạ gia mất bao nhiêu mặt mũi.

Tôi không chờ ông tính xong. Một đời trước đã đủ dài để tôi hiểu chờ tình thân tự thức tỉnh là kiểu hy vọng tàn nhẫn nhất. Người chết vì chờ được cứu thường không chết trong một nhát dao, mà chết trong từng giây tự thuyết phục rằng người kia sẽ quay lại. Lần này, tôi không đứng yên trong bóng người khác.

“Luật sư Lâm, gửi văn bản bảo toàn khẩn cấp.” Tôi nói. “Đối tượng gồm toàn bộ lô LAO-Scan-0427, đặc biệt là file 06, log truy cập OldRoom, yêu cầu trích lục ba ngày trước, camera kho pháp lý cũ, thẻ ra vào, danh sách người phê duyệt, lịch bảo trì hệ thống, bản ghi xuất file và mọi tác vụ xóa, đổi tên, di chuyển trong bảy ngày gần nhất.”

Lâm Tĩnh gõ ngay. Kỷ Sơ cũng không cần nhắc, lập tức sao lưu danh mục lô scan bằng ba cách khác nhau: ảnh chụp màn hình, bản PDF xuất tại chỗ và đoạn quay liên tục có đồng hồ hệ thống ở góc dưới. Cô ấy không phóng to file 06 thêm nữa. Chúng tôi đều biết ranh giới nằm ở đâu. Nhìn thấy tên file là một chuyện. Tự ý mở một hồ sơ niêm phong khi chưa có quyền bảo toàn hợp lệ lại là chuyện khác. Người đứng sau quá hiểu tôi của đời trước. Họ biết tôi sẽ đau khi thấy tên mẹ, biết tôi sẽ mất bình tĩnh khi nghe đến lộ trình xe, biết chỉ cần tôi dùng nhầm một tài khoản hoặc mở nhầm một liên kết, ngày mai tiêu đề truyền thông sẽ không còn là Minh Châu dùng ảnh cắt ghép, mà là Tạ Vãn Ninh xâm nhập kho pháp lý Tạ thị.

Con dao cũ của đời trước vẫn ở đó. Chỉ khác là lần này, tôi không đưa tay nắm vào lưỡi dao.

Cố Trầm Chu đứng bên cạnh tôi. Anh không hỏi vì sao tôi chậm, cũng không thúc tôi mở file trước khi nó biến mất. Anh chỉ đặt một mảnh giấy nhỏ bên mép bàn. Trên đó là tên ba đơn vị giám định điện tử độc lập, kèm một dòng chữ ngắn: “Cô chọn. Tôi không ký thay.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác căng trong cổ họng dịu xuống rất ít. “Cảm ơn.”

“Ừ.” Anh đáp.

Chỉ một tiếng thôi. Nhưng trong thời điểm này, một tiếng không chen vào quyền quyết định của tôi còn quý hơn rất nhiều lời hứa bảo vệ. Tôi chọn đơn vị đầu tiên có chứng chỉ thường dùng trong tranh chấp doanh nghiệp, đưa tên cho Lâm Tĩnh. “Mời họ đến. Tất cả dữ liệu chỉ được niêm phong qua biên bản ba bên: pháp lý Tạ thị, luật sư của tôi và bên giám định độc lập. Không ai được tải riêng về máy cá nhân.”

Tạ Chấn Nam cuối cùng cũng mở miệng. “Vãn Ninh, chuyện này liên quan đến hồ sơ nội bộ Tạ thị. Con không thể tự ý điều động hệ thống pháp lý của công ty.”

Tôi ngẩng lên nhìn ông. “Chủ tịch Tạ, ba ngày trước văn phòng Tạ Kính Hòa đã dùng danh nghĩa đối chiếu tư liệu cổ đông cũ để trích lục ảnh của mẹ tôi, sau đó ảnh đó xuất hiện trong video của Minh Châu, biến người đã khuất thành công cụ công kích người thừa kế hợp pháp. Bây giờ trong cùng lô scan xuất hiện file liên quan đến thay đổi lộ trình xe của Hạ Lan Uyển, trợ lý nhận tài liệu lại nhận được tin nhắn yêu cầu giấu tôi. Nếu ông vẫn xem đây chỉ là hồ sơ nội bộ, tôi sẽ gửi văn bản này thẳng đến ủy ban kiểm toán, các cổ đông độc lập và cơ quan thụ lý tranh chấp di chúc.”

Sắc mặt ông nặng xuống. “Con đang đe dọa cha?”

“Không.” Tôi nói. “Tôi đang cứu chứng cứ trước khi Tạ gia lại dùng hai chữ đại cục để chôn nó thêm một lần.”

Câu nói rơi xuống, cả hành lang như bị kéo căng. Đời trước, mỗi lần đối mặt với ông, tôi đều sợ mình nói sai một câu sẽ bị bỏ lại xa hơn. Đến cuối cùng tôi mới hiểu, một người đã lựa chọn bỏ lại tôi không cần lý do tôi sai. Ông chỉ cần một cái cớ để gọi lựa chọn ấy là vì gia tộc. Từ khi trọng sinh, tôi đã tự nhủ rất nhiều lần rằng không được cầu xin. Nhưng đến hôm nay, khi file 06 nằm trước mắt và mẹ tôi lại bị nhắc bằng một mã hồ sơ lạnh lẽo, tôi mới thật sự hiểu không cầu xin không chỉ là không khóc trước mặt họ. Không cầu xin còn là không giao quyền sống sót của mình cho lòng thương hại của họ.

Điện thoại của Lâm Tĩnh rung lên. Cô ấy cau mày. “Quản lý kho pháp lý cũ nói hệ thống OldRoom vừa nhận lịch bảo trì khẩn. Mười bảy giờ bốn mươi sẽ ngắt kết nối để di chuyển dữ liệu sang máy chủ mới.”

Kỷ Sơ nhìn đồng hồ. “Còn mười ba phút.”

Trợ lý Trần gần như lập tức nói: “Bảo trì hệ thống là lịch của bộ phận kỹ thuật, không liên quan đến tôi.”

“Vậy anh càng nên muốn mọi thứ được ghi nhận trước khi bảo trì.” Tôi đáp. “Nếu file 06 còn nguyên, biên bản sẽ chứng minh anh không động vào. Nếu nó biến mất đúng lúc này, người phản đối bảo toàn chứng cứ sẽ là người đầu tiên bị hỏi.”

Anh ta cứng họng lần nữa. Tạ Chấn Nam siết chặt điện thoại trong tay. Tôi nhìn ông, không thúc ép, chỉ để sự im lặng làm phần việc của nó. Dư luận bên ngoài đang nhìn Tạ gia. Lệnh trích lục của Tạ Kính Hòa đã bị nêu tên. Tin nhắn trên điện thoại trợ lý Trần đã bị ghi nhận. Nếu Chủ tịch Tạ còn ngăn bảo toàn, ông không còn là người giữ đại cục nữa, mà là một phần của cái hố đang nuốt cả gia tộc.

Cuối cùng, ông gọi cho thư ký hội đồng. Giọng ông khàn hơn ban nãy: “Ra lệnh bảo toàn khẩn cấp lô LAO-Scan-0427. Đóng băng mọi tác vụ xóa, di chuyển, đổi quyền truy cập cho đến khi bên giám định độc lập đến. Gửi bản lệnh cho pháp chế và ủy ban kiểm toán.”

Tôi không thấy thắng. Tôi chỉ thấy lạnh. Một chữ ký đến muộn không thể biến một người cha thành người cha đúng nghĩa. Nó chỉ chứng minh ông vẫn biết cân thiệt hơn khi cái giá của im lặng đủ lớn.

Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu thư ký hội đồng chuyển bản lệnh qua email chính thức. Kỷ Sơ theo dõi trạng thái OldRoom. Màn hình tải chậm đến mức từng vòng xoay nhỏ cũng giống tiếng bước chân trong hành lang bệnh viện cũ của ký ức. Tôi không mở file 06. Tôi nhìn thanh trạng thái chuyển từ “pending maintenance” sang “legal hold enabled”. Năm chữ tiếng Anh lạnh lùng ấy khiến đầu ngón tay tôi tê đi. Không phải vì sự thật đã được lấy ra, mà vì lần đầu tiên sau rất nhiều năm, một mảnh liên quan đến mẹ tôi không bị kéo đi trong bóng tối trước mặt tôi.

Bên ngoài, thông báo thứ hai tiếp tục lan ra. Studio Minh Châu vẫn chưa công bố bản gốc. Một tài khoản truyền thông từng dùng chữ “lời hứa của người mẹ đã mất” đã âm thầm xóa bài. Kỷ Sơ liếc qua, cười nhạt: “Họ bắt đầu sợ câu hỏi nguồn gốc rồi.”

“Tốt.” Tôi nói. “Đừng để họ đổi hướng sang việc tôi ép trợ lý Trần.”

“Tôi biết.” Kỷ Sơ đáp. “Tôi sẽ chỉ đưa tin về yêu cầu bảo toàn chứng cứ và quyền được biết ngữ cảnh của người thân Hạ Lan Uyển. Không đưa mặt anh ta, không kích động săn người.”

Báo thù có giới hạn. Sự thật cũng cần giới hạn để không biến thành một kiểu bạo lực khác. Tôi không muốn trở thành người mà đời trước tôi căm hận. Tôi muốn họ trả giá, nhưng không bằng cách kéo một người chưa bị xét rõ tội vào giữa quảng trường cho đám đông xé nát. Trợ lý Trần có thể là mắt xích, có thể là kẻ đồng lõa, cũng có thể là người bị ép làm việc bẩn. Tôi sẽ để chứng cứ quyết định phần đó, không để cơn giận của mình quyết định thay.

Năm phút sau, email xác nhận bảo toàn từ pháp chế Tạ thị được gửi đến. Lâm Tĩnh đọc từng dòng, rồi bỗng dừng lại ở phần phụ lục log tạm thời do hệ thống tự động đính kèm trước khi khóa quyền. “Có log truy cập gần nhất.”

Tất cả ánh mắt đều đổ về màn hình của cô ấy. Tôi không bước tới ngay. Một phần trong tôi vẫn sợ, không phải sợ kẻ đứng sau, mà sợ cảm giác tên mẹ mình bị lôi thêm một lần khỏi nơi yên nghỉ. Nhưng sợ không thể là lý do để lùi. Tôi đã sống lại không phải để được ai đỡ khỏi đau. Tôi sống lại để khi đau vẫn có thể đứng thẳng.

“Đọc đi.” Tôi nói.

Lâm Tĩnh nhìn tôi, rồi đọc chậm: “LAO-Scan-0427-06, trạng thái: legal hold. Lần truy cập metadata gần nhất: ba ngày trước, từ văn phòng Tạ đổng. Lần yêu cầu ẩn khỏi danh mục hiển thị: mười bảy giờ mười hai hôm nay.”

Tạ Chấn Nam ngẩng phắt đầu. “Ai yêu cầu?”

Lâm Tĩnh không trả lời ngay. Cô ấy phóng lớn dòng cuối. Trong cột người phê duyệt, hệ thống không ghi chức danh chung chung. Nó ghi một mã nội bộ kèm tên đầy đủ, như thể người từng quen ra lệnh trong bóng tối chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày cái bóng ấy bị đóng băng lại trước mắt tất cả.

Tạ Kính Hòa.

Tôi nhìn ba chữ đó rất lâu. Đời trước, tôi từng tưởng cuộc đời mình bị cướp bởi nước mắt của Minh Châu, bởi sự lạnh nhạt của cha, bởi lời phản bội của Lục Hành Dã. Nhưng phía sau tất cả những người đứng trước ánh đèn ấy, luôn có một bàn tay biết khi nào cần đưa dao, khi nào cần đưa khăn, khi nào cần nhân danh hòa giải để đẩy người khác vào vực.

Điện thoại của trợ lý Trần lại rung lên. Lần này, anh ta không dám úp xuống nữa. Màn hình sáng giữa hành lang, hiện thêm một tin nhắn mới: “Bảo bác cả không biết gì.”

Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì vui, mà vì cuối cùng bóng tối cũng tự gọi tên mình.