Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 65 - Chương 65: Kẻ Đánh Cắp Cuộc Đời Tôi

Chương 65: Kẻ Đánh Cắp Cuộc Đời Tôi

Tôi cười rất khẽ. Tiếng cười ấy rơi xuống hành lang, mỏng đến mức gần như không tồn tại, nhưng lại khiến tay trợ lý Trần run lên rõ ràng. Màn hình điện thoại của anh ta vẫn sáng. Dòng chữ “Bảo bác cả không biết gì” nằm giữa nền thông báo lạnh lẽo, như một bàn tay trong bóng tối không kịp rút về. Trong một cuộc bảo toàn chứng cứ vừa hiện tên Tạ Kính Hòa ở log phê duyệt ẩn file 06, nó không còn là một câu vô nghĩa nữa.

“Đừng tắt màn hình.” Tôi nói.

Trợ lý Trần ngẩng phắt lên. “Tạ tiểu thư, cô không có quyền kiểm tra điện thoại cá nhân của tôi.”

“Tôi không kiểm tra.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Tôi chỉ yêu cầu anh đừng xóa chứng cứ vừa tự xuất hiện trước mặt nhiều người. Anh có thể gọi luật sư, có thể từ chối giao điện thoại. Nhưng anh không thể xóa tin nhắn liên quan đến đối tượng được bảo toàn rồi nói đó chỉ là quyền riêng tư.”

Lâm Tĩnh bước sang bên cạnh tôi. Cô ấy không chụp sát màn hình như người săn tin, chỉ bình tĩnh đọc lại nội dung thông báo bằng giọng đủ rõ để máy ghi âm trên bàn thu được. Sau đó cô ấy nói với trợ lý Trần: “Tôi sẽ ghi nhận tin nhắn thứ hai xuất hiện lúc lô LAO-Scan-0427 đã vào legal hold. Nếu anh đồng ý, thiết bị có thể được niêm phong dưới sự chứng kiến của luật sư hai bên và đơn vị giám định độc lập. Nếu anh không đồng ý, tôi cũng ghi nhận việc anh từ chối.”

“Các người đang ép tôi.” Anh ta nói, nhưng giọng đã không còn chắc.

“Không.” Tôi đáp. “Ép một người là bắt anh ta nhận tội trước khi có chứng cứ. Tôi đang cho anh một con đường để chứng minh anh không phải người xóa chứng cứ.”

Điện thoại của Tạ Chấn Nam vang lên đúng lúc đó. Màn hình trong tay ông sáng lên, hiện hai chữ khiến hành lang vốn đã căng càng giống bị kéo thêm một sợi dây thép: Kính Hòa.

Tạ Chấn Nam nhìn màn hình. Nếu là trước đây, tôi sẽ chờ ông nghe máy, chờ ông quyết định có cho tôi biết hay không. Nhưng tôi đã không còn đứng ở nơi đó nữa.

“Chủ tịch Tạ.” Tôi nói. “Nếu ông nghe cuộc gọi này trước mặt những người đang lập biên bản, xin thông báo rõ cuộc gọi được ghi nhận. Nếu ông muốn nghe riêng, tôi sẽ yêu cầu ghi vào biên bản rằng ngay sau khi log hiện tên Tạ Kính Hòa và tin nhắn yêu cầu bảo ông ấy không biết gì xuất hiện, ông đã rời khỏi quy trình bảo toàn để trao đổi riêng với người liên quan.”

Mặt Tạ Chấn Nam trầm xuống. “Vãn Ninh, con đừng đẩy mọi chuyện đến mức không thể quay đầu.”

“Con đường không thể quay đầu không phải do tôi mở.” Tôi nhìn cuộc gọi vẫn rung trong tay ông. “Nó bắt đầu từ ngày có người thay đổi lộ trình xe của mẹ tôi.”

Cuối cùng, ông nhấn nghe và bật loa ngoài. Giọng Tạ Kính Hòa truyền ra rất nhanh, vẫn ôn hòa như mọi lần ông ta đứng giữa từ đường, dùng vài câu công bằng để biến người bị hại thành kẻ không hiểu chuyện.

“Chấn Nam, anh nghe nói tầng ba có chút hiểu lầm. Đừng để người ngoài làm lớn. Hồ sơ cũ của Lan Uyển rất nhạy cảm, Vãn Ninh còn trẻ, thấy tên mẹ mình sẽ khó tránh kích động.”

Tôi rũ mắt. Ông ta không hỏi xảy ra chuyện gì, cũng không hỏi vì sao tên mình xuất hiện trong log. Câu đầu tiên của ông ta đã đặt tôi vào vị trí một đứa con gái kích động vì mẹ chết, còn ông ta là người trưởng bối đang giữ thể diện cho người đã khuất.

“Bác cả.” Tôi mở miệng.

Đầu dây bên kia im nửa giây. Rất ngắn thôi, nhưng đủ để tôi nghe ra một vết nứt nhỏ trong sự bình tĩnh được luyện quá lâu.

“Vãn Ninh cũng ở đó à?”

“Vâng.” Tôi nói. “Tin nhắn vừa bảo mọi người nói bác không biết gì. Bác gọi đến nhanh như vậy, cháu muốn hỏi thẳng một câu. Bác thật sự không biết gì sao?”

Tạ Kính Hòa khẽ thở dài. “Cháu đang hiểu lầm bác. Bác chỉ biết có người trong văn phòng báo rằng hồ sơ cũ bị mở lại không đúng thời điểm. Chuyện của mẹ cháu, bác luôn mong được xử lý kín đáo để bà ấy được yên.”

“Mẹ tôi sẽ không được yên vì file của bà bị giấu.” Tôi nói. “Bà cũng sẽ không được yên vì có người dùng ảnh của bà để dựng video công kích con gái bà. Nếu bác thật sự muốn mẹ tôi được yên, việc đầu tiên bác nên làm là giải thích vì sao tài khoản phê duyệt của bác yêu cầu ẩn file 06 khỏi danh mục hiển thị lúc mười bảy giờ mười hai hôm nay.”

“Có thể là thao tác văn phòng.” Ông ta nói chậm. “Mấy năm qua bác xử lý rất nhiều hồ sơ cũ của Tạ thị. Vãn Ninh, cháu không thể vì một dòng log kỹ thuật mà kết luận bác là người hại cháu.”

“Cháu chưa kết luận.” Tôi đáp. “Cháu chỉ ghi nhận.”

Lâm Tĩnh hiểu ý tôi, lập tức thêm một dòng vào biên bản. Kỷ Sơ đặt máy quay ở vị trí rộng hơn, không dí vào mặt ai, chỉ giữ âm thanh cuộc gọi và phản ứng của những người có mặt. Cố Trầm Chu đứng chếch sau tôi nửa bước. Anh không chen vào, nhưng khi tôi đặt tay lên mép bàn, một tờ giấy nhỏ được đẩy đến dưới đầu ngón tay tôi. Trên đó chỉ có một dòng: “Đừng hỏi tội. Hỏi quy trình.”

“Vậy xin bác phối hợp quy trình.” Tôi nói. “Trong vòng ba mươi phút, văn phòng của bác gửi danh sách tất cả người có quyền dùng tài khoản phê duyệt của bác, lịch đăng nhập, thiết bị đăng nhập, IP nội bộ, người tạo yêu cầu ẩn file và lý do yêu cầu ẩn. Đồng thời, văn phòng bác xác nhận không ai được xóa tin nhắn, email, lịch làm việc, ghi chú cuộc gọi liên quan đến LAO-Scan-0427, OldRoom và HLU Emergency Packet 03.”

Ở đầu dây bên kia, sự im lặng lần này dài hơn.

Tạ Chấn Nam nhìn tôi. “HLU Emergency Packet 03 là gì?”

Tôi không trả lời ông ngay. Tôi từng nghĩ nó liên quan đến di chúc phụ. Nhưng khi file 06, lộ trình xe và lịch bảo trì khẩn cùng đẩy về một hướng, tôi mới hiểu chữ “Emergency” có thể dành cho đêm mẹ tôi chết.

Lâm Tĩnh nhanh chóng tra trên phụ lục liên kết hệ thống. “File 06 có dependency index.” Giọng cô ấy trầm xuống. “Nó liên kết với HLU Emergency Packet 03. Chưa mở nội dung file, nhưng metadata hiển thị đây là gói tài liệu đi kèm hồ sơ sự kiện giao thông năm đó.”

Tạ Kính Hòa cuối cùng lên tiếng: “Vãn Ninh, nghe bác nói. Hồ sơ tai nạn của mẹ cháu năm đó đã kết luận rồi. Đào lại lúc này chỉ khiến con đau thêm.”

“Đau thêm không đáng sợ.” Tôi mở mắt ra. “Đáng sợ là tôi đau cả hai đời mà vẫn không biết ai đã cầm dao.”

Tôi không gọi ông ta là bác nữa.

Trợ lý Trần bỗng thở mạnh. Có lẽ chính câu ấy khiến anh ta hiểu người đứng trước mặt mình không phải một tiểu thư bị dọa khóc là lùi. Anh ta nhìn điện thoại, lại nhìn Tạ Chấn Nam, cuối cùng nói rất nhỏ: “Tôi có thể tự nguyện niêm phong điện thoại. Nhưng tôi muốn ghi rõ, yêu cầu ẩn danh mục không phải do tôi tạo. Tôi chỉ nhận form từ văn phòng Tạ đổng để chuyển vào hệ thống.”

“Văn phòng Tạ đổng nào?” Lâm Tĩnh hỏi ngay.

Trợ lý Trần nuốt khan. “Tạ Kính Hòa tiên sinh.”

Đầu dây bên kia lập tức lạnh đi. “Tiểu Trần, cậu biết mình đang nói gì không?”

Một câu rất nhẹ. Không đe dọa, không quát mắng, thậm chí giống lời nhắc nhở của trưởng bối. Nhưng mặt trợ lý Trần trắng bệch thêm một tầng. Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh nói: “Anh chỉ cần nói phần anh có chứng cứ. Phần còn lại để log và giám định trả lời.”

Anh ta gật đầu. “Form đến từ email nội bộ của thư ký Giang. Lý do ghi là bảo vệ quyền riêng tư của người đã khuất. Tôi không biết file 06 cụ thể là gì. Đến khi tin nhắn đầu tiên tới, tôi mới biết có người không muốn Tạ tiểu thư thấy nó.”

“Tin nhắn từ ai?”

“Không lưu tên.” Anh ta nói. “Nhưng số này từng gọi cho tôi hai lần, đều sau khi văn phòng Tạ Kính Hòa yêu cầu xử lý hồ sơ cũ.”

Lâm Tĩnh ghi lại từng chữ. Kỷ Sơ không đưa tin ngay, chỉ nhìn tôi chờ quyết định. Một dòng tin về Tạ Kính Hòa có thể khiến cả Lăng Thành bùng nổ, nhưng bùng nổ quá sớm chỉ giúp ông ta biến mình thành người bị cháu gái bất hiếu vu khống.

“Không công bố tên.” Tôi nói với Kỷ Sơ. “Chỉ công bố rằng lô hồ sơ liên quan ảnh Hạ Lan Uyển đã được bảo toàn pháp lý và có dấu hiệu bị yêu cầu ẩn khỏi danh mục. Tất cả tên riêng chờ biên bản giám định.”

Kỷ Sơ gật đầu. “Hiểu.”

Tạ Kính Hòa ở đầu dây bên kia bỗng cười khẽ. “Vãn Ninh trưởng thành thật rồi.”

Tôi cũng cười. “Không. Tôi chỉ không chết thêm một lần để các người tiếp tục gọi sự thật là hiểu lầm.”

Tôi ra hiệu cho Lâm Tĩnh. Cô ấy lập tức gửi thông báo bảo toàn mở rộng đến Tạ Kính Hòa với tư cách cá nhân liên quan đến chuỗi phê duyệt, đồng thời yêu cầu ủy ban kiểm toán tiếp nhận bản sao log. Tạ Chấn Nam không ngăn nữa.

Bên giám định độc lập đến nhanh hơn dự kiến. Trước khi họ mở bất cứ dữ liệu nào, tất cả phải ký vào biên bản chuỗi chứng cứ. Tôi ký tên mình rất chậm. Lần đầu tiên trong một biên bản liên quan đến cái chết của mẹ, ba chữ Tạ Vãn Ninh đứng ở vị trí người có quyền biết sự thật.

Bên giám định không mở nội dung file 06 ngay. Họ chỉ trích xuất metadata và danh sách tài liệu liên kết dưới sự chứng kiến ba bên. Nhưng chỉ bấy nhiêu đã đủ khiến tim tôi như bị bóp chặt. Trên màn hình chuyên dụng, một dòng chỉ mục hiện lên dưới mã HLU Emergency Packet 03:

“Tai nạn giao thông Hạ Lan Uyển – thay đổi tuyến đường khẩn trước thời điểm va chạm 21 phút.”

Bên dưới, còn một dòng nhỏ hơn.

“Người tiếp nhận bản gốc: Lưu Thành, tài xế riêng.”

Tôi nhìn cái tên ấy rất lâu. Trong ký ức đời trước, tài xế của mẹ tôi là người đã chết cùng bà trong tai nạn. Tạ gia nói vậy, báo cáo năm đó viết vậy, mọi người đều lặp lại như thể chỉ cần nói đủ nhiều, người đã biến mất sẽ thật sự được chôn trong chiếc xe cháy rụi.

Nhưng trên hệ thống OldRoom, trạng thái nhân sự cạnh tên Lưu Thành không phải “đã mất”.

Nó là “mất liên lạc”.

Tôi chợt hiểu, cái chết của mẹ tôi chưa bao giờ nằm yên trong quá khứ. Nó vẫn còn một người sống sót ở đâu đó, mang theo đoạn đường bị đổi trước hai mươi mốt phút ấy. Kẻ đánh cắp cuộc đời tôi, cuối cùng đã để rơi lại sợi dây đầu tiên dẫn ra khỏi bóng tối.