Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 66: Tai Nạn Năm Ấy

Chương 66: Tai Nạn Năm Ấy

Tôi nhìn hai chữ “mất liên lạc” rất lâu. Trên màn hình chuyên dụng của đơn vị giám định, chúng chỉ là một trạng thái nhân sự khô khốc, nằm cạnh tên Lưu Thành như một mục dữ liệu chưa được đóng. Nhưng trong ký ức của tôi, cái tên ấy đã bị Tạ gia chôn xuống cùng mẹ tôi từ nhiều năm trước. Họ nói tài xế riêng của mẹ đã chết tại hiện trường. Họ nói chiếc xe cháy quá nặng, không nên nhìn lại, không nên hỏi thêm, không nên để người đã mất bị quấy rầy. Khi ấy tôi còn quá nhỏ, chỉ biết đứng dưới mái hiên đầy mưa, nghe người lớn quyết định thay tôi rằng sự thật nên dừng ở đâu.

Bây giờ, sự thật không còn chịu dừng lại ở nơi họ muốn nữa.

“Tạm dừng màn hình.” Tôi nói.

Kỹ thuật viên giám định lập tức ngừng thao tác. Lâm Tĩnh đặt bút lên biên bản, giọng bình tĩnh nhưng sắc hơn vừa rồi: “Ghi nhận thời điểm phát hiện trạng thái nhân sự của Lưu Thành trong OldRoom là ‘mất liên lạc’, không khớp với thông tin Tạ gia từng công bố về vụ tai nạn năm Hạ Lan Uyển qua đời. Nội dung file chính chưa được mở, hiện chỉ kiểm tra metadata và danh mục liên kết.”

Tạ Chấn Nam đứng bên kia bàn, sắc mặt âm trầm đến mức gần như không còn biểu cảm. Ông nhìn dòng chữ ấy, hồi lâu mới nói: “Có thể là hồ sơ cũ chưa cập nhật. Lưu Thành đã chết rồi.”

Tôi quay sang ông. “Ông thấy thi thể sao?”

Câu hỏi ấy khiến không khí trong hành lang như bị rút cạn. Tạ Chấn Nam mím môi. Trong đời trước, tôi từng sợ nhất sự im lặng này của ông. Mỗi lần ông không trả lời, cả nhà sẽ tự động hiểu rằng người bị chất vấn phải lùi lại, bởi chủ tịch Tạ không có nghĩa vụ giải thích với con gái mình. Nhưng lần này, sự im lặng của ông không còn là uy quyền. Nó chỉ là một khoảng trống trong chứng cứ.

“Năm đó con mới mười hai tuổi.” Ông nói rất thấp. “Hiện trường không thích hợp để con nhìn.”

“Tôi không hỏi vì sao ông không cho một đứa trẻ nhìn hiện trường.” Tôi đáp. “Tôi hỏi ông có chính mắt xác nhận người chết là Lưu Thành không.”

Tạ Chấn Nam không trả lời ngay. Tôi đã có đáp án.

Cố Trầm Chu đứng chếch sau tôi. Anh không lên tiếng thay tôi, chỉ đẩy tới trước mặt tôi một tờ giấy trắng. Trên đó là bốn chữ ngắn gọn: “So danh mục.” Tôi hiểu ý anh. Lời kể có thể bị uốn cong, ký ức có thể bị khóa trong nỗi đau, nhưng danh mục hồ sơ thì khác. Nếu người ta muốn biến một vụ án thành tai nạn, thứ đầu tiên bị động vào không phải câu chuyện kể cho người sống nghe, mà là những mục tài liệu người chết để lại.

“Lâm Tĩnh.” Tôi nói. “Tôi muốn xem danh mục đầy đủ của HLU Emergency Packet 03. Chỉ danh mục, không mở nội dung.”

Lâm Tĩnh nhìn sang kỹ thuật viên. Người kia xác nhận bằng mắt với đại diện pháp lý của hai bên rồi mới tiếp tục trích xuất chỉ mục. Mỗi thao tác đều được ghi vào biên bản, mỗi dòng mới hiện lên đều khiến bàn tay đặt trên mép bàn của tôi lạnh thêm một chút. HLU Emergency Packet 03 có bảy mục liên kết: bản tóm tắt tai nạn giao thông Hạ Lan Uyển, kết luận xử lý ban đầu của đội giao thông khu Nam, phụ lục ảnh hiện trường, biểu mẫu thay đổi tuyến đường khẩn trước va chạm hai mươi mốt phút, vé máy bay điện tử chưa sử dụng, bản ghi chuyển tiền đặc biệt, và file liên hệ tài xế Lưu Thành.

Đến mục thứ ba, kỹ thuật viên dừng lại. “Phụ lục ảnh hiện trường có mã tồn tại trong danh mục, nhưng không có dung lượng file gốc. Nói cách khác, có túi hồ sơ hoặc vị trí lưu, nhưng ảnh không nằm trong đó.”

Kỷ Sơ khẽ hít vào. Cô ấy không đưa máy quay lại gần màn hình. Từ sau vụ ảnh của mẹ tôi bị cắt nghĩa ác ý, cô ấy càng thận trọng hơn với mọi thứ liên quan đến người đã khuất. Nhưng ánh mắt của cô ấy đã lạnh đi. “Một vụ tai nạn có người chết mà hồ sơ nội bộ lại thiếu ảnh hiện trường?”

“Không phải thiếu.” Lâm Tĩnh sửa từng chữ. “Là có mục lục, nhưng file gốc trống.”

Tôi nhìn Tạ Chấn Nam. “Năm đó Tạ gia nói mẹ tôi gặp tai nạn vì tài xế xử lý sai trong đêm mưa. Nếu kết luận đơn giản như vậy, vì sao ảnh hiện trường lại trống? Vì sao lộ trình bị thay đổi trước va chạm hai mươi mốt phút? Vì sao người được nói đã chết lại được ghi là mất liên lạc?”

“Vãn Ninh.” Tạ Chấn Nam gọi tên tôi. Trong giọng ông có sự kiềm chế quen thuộc, nhưng lần này dưới lớp kiềm chế ấy còn có một thứ khác. Không phải thương tiếc. Là sợ bị kéo vào điều mình từng cố không nhìn. “Chuyện năm đó đã qua lâu rồi. Hồ sơ cũ có sai sót hành chính không lạ.”

Tôi bật cười rất nhẹ. “Một người chết bị ghi thành mất liên lạc là sai sót. Ảnh hiện trường biến mất là sai sót. Tuyến đường bị đổi trước lúc mẹ tôi chết hai mươi mốt phút cũng là sai sót. Chủ tịch Tạ, Tạ gia nhiều sai sót thật.”

Mặt ông tái đi trong khoảnh khắc. Tạ Kính Hòa ở đầu dây bên kia, sau một quãng im lặng dài, cuối cùng lại lên tiếng. Giọng ông ta vẫn ôn hòa, như thể chỉ cần đủ bình tĩnh, mọi vết nứt đều có thể được gọi là hiểu lầm. “Vãn Ninh, cháu đang đặt quá nhiều cảm xúc vào dữ liệu chưa kiểm chứng. Bác sẽ để thư ký Giang phối hợp với Lâm luật sư. Nhưng trước khi có kết luận giám định, cháu không nên suy diễn theo hướng khiến gia tộc tổn thương.”

Tôi nhìn điện thoại đang bật loa ngoài của Tạ Chấn Nam. “Gia tộc tổn thương sao?”

Tạ Kính Hòa thở dài. “Mẹ cháu cũng là người nhà họ Tạ.”

“Không.” Tôi nói. “Mẹ tôi là Hạ Lan Uyển. Bà bước vào Tạ gia không phải để chết trong một bản kết luận thiếu ảnh hiện trường.”

Lần này, đầu dây bên kia không lập tức đáp. Lâm Tĩnh tranh thủ khoảng lặng đó yêu cầu gửi thông báo bảo toàn bổ sung tới phòng tài chính Tạ thị, kho lưu trữ tai nạn cũ và hệ thống nhân sự. Cô ấy không cần tôi nhắc nữa. Một khi danh mục đã xuất hiện “bản ghi chuyển tiền đặc biệt”, tài chính sẽ trở thành đường thứ hai ngoài hồ sơ tai nạn. Nếu Lưu Thành thật sự chết, tiền bồi thường phải có người nhận, bảo hiểm phải khép lại, hồ sơ nhân sự phải chuyển trạng thái. Nếu ông ta chưa chết, dòng tiền sau tai nạn có thể chính là sợi dây buộc ông ta rời khỏi Lăng Thành.

Kỷ Sơ đặt máy xuống thấp hơn, chỉ dùng bút ghi lại. “Tôi có thể kiểm tra lại kho tin cũ năm đó. Bản tin công khai của Tạ thị từng ghi tài xế tử vong tại chỗ, nhưng tôi không nhớ có giấy chứng tử hay thông báo bảo hiểm nào được công bố.”

“Chưa công bố gì cả.” Tạ Chấn Nam nói lạnh. “Đó là chuyện nội bộ gia đình.”

“Không.” Tôi nhìn ông. “Nếu người chết bị dùng để đóng hồ sơ, đó không còn là chuyện nội bộ. Nếu người sống bị biến thành người chết, càng không phải chuyện nội bộ.”

Trợ lý Trần đã được nhân viên giám định đưa sang phòng bên cạnh lập biên bản niêm phong điện thoại. Trước khi đi, anh ta quay đầu nhìn màn hình thêm một lần, ánh mắt giống người vừa nhận ra mình không chỉ xử lý một hồ sơ sai quy trình, mà có thể đã chạm vào một cái hố được đào từ nhiều năm trước. Tôi không thương hại anh ta. Người trưởng thành phải trả giá cho lựa chọn của mình. Nhưng tôi cũng không cần anh ta chết thay cho kẻ đứng sau. Tôi cần từng mắt xích sống đủ lâu để nói rõ mình đã nhận lệnh từ đâu.

Mười lăm phút sau, phòng nhân sự gửi bản sao trạng thái cũ theo yêu cầu bảo toàn. Lâm Tĩnh chỉ đọc, không tải về thiết bị cá nhân. Lưu Thành, nam, tài xế chuyên trách của Hạ Lan Uyển, được ghi nghỉ việc đột xuất vào đêm xảy ra tai nạn. Lý do nghỉ việc không phải “tử vong”, cũng không phải “tai nạn lao động”. Dòng lý do bị bỏ trống. Ba ngày sau đó, có người khóa hồ sơ nhân sự của ông ta dưới quyền quản trị cấp cao, ghi chú nội bộ chỉ có bốn chữ: “không truy vấn thêm.”

“Người khóa là ai?” Tôi hỏi.

Kỹ thuật viên phóng lớn metadata. “Tài khoản quản trị thuộc văn phòng quản trị gia tộc. Người thao tác trực tiếp là tài khoản thư ký Giang.”

Lâm Tĩnh lập tức ghi lại. Tạ Kính Hòa ở đầu dây bên kia chậm rãi nói: “Thư ký Giang làm việc cho nhiều bộ phận của gia tộc, không chỉ riêng bác. Chuyện cũ cần kiểm tra lại, đừng vội quy trách nhiệm.”

“Đương nhiên.” Tôi nói. “Vậy bác càng nên để thư ký Giang có mặt trong buổi lấy lời khai độc lập. Nếu ông ấy trong sạch, đây là cơ hội tốt nhất để tự chứng minh.”

Đầu dây im lặng. Tôi nghe thấy tiếng ngón tay Tạ Chấn Nam siết chặt điện thoại. Có lẽ đến lúc này, ông cũng hiểu cái tên thư ký Giang không còn là một người làm văn phòng có thể đẩy ra chịu lỗi qua loa. Người này xuất hiện ở yêu cầu ẩn file 06, hồ sơ nhân sự Lưu Thành và có thể cả khoản chuyển tiền đặc biệt. Một người thư ký không thể tự mình điều khiển từng đó cửa trong Tạ gia, trừ khi sau lưng ông ta có một cánh tay đủ lớn để mọi cửa tự động mở ra.

Bản ghi chuyển tiền đặc biệt là thứ cuối cùng được phép xem ở mức metadata. Lâm Tĩnh nhắc lại hai lần rằng chưa được mở nội dung chứng từ, chỉ đối chiếu số hiệu và trạng thái. Nhưng ngay cả những dòng ngoài vỏ cũng đủ khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Thời gian tạo lệnh: hai mươi hai giờ ba mươi sáu phút đêm xảy ra tai nạn. Người nhận liên kết: tài khoản bảo trợ gia đình Lưu Thành. Ghi chú: “hỗ trợ khẩn, không qua công bố.” Trạng thái: duy trì định kỳ.

“Duy trì định kỳ là gì?” Kỷ Sơ hỏi rất khẽ.

Kỹ thuật viên mở trường phụ lục mà không chạm vào nội dung chuyển khoản. “Nghĩa là không chỉ một lần. Hệ thống tài chính ghi có lịch thanh toán lặp lại.” Anh ta dừng nửa giây, rồi nhìn Lâm Tĩnh chờ xác nhận trước khi đọc tiếp. “Lần cập nhật gần nhất… ba ngày trước.”

Tôi bỗng thấy rất buồn cười. Mẹ tôi đã chết nhiều năm. Tài xế được tuyên bố chết nhiều năm. Vụ tai nạn được gọi là kết luận xong nhiều năm. Vậy mà một dòng tiền dưới tên “hỗ trợ khẩn” vẫn sống, vẫn thở, vẫn đều đặn đi qua những khe tối của Tạ thị như chưa từng có ai bị chôn vùi trong quá khứ.

“Tài khoản nhận hiện ở đâu?” Tôi hỏi.

Lâm Tĩnh thay kỹ thuật viên trả lời: “Muốn truy nguồn tài khoản phải làm thủ tục riêng với ngân hàng và cơ quan có thẩm quyền. Hiện tại chúng ta chỉ có thể ghi nhận lệnh thanh toán từ hệ thống tài chính Tạ thị.”

“Vậy ghi nhận.” Tôi nói. “Từ bây giờ, tất cả lệnh thanh toán liên quan đến Lưu Thành, gia đình Lưu Thành, hỗ trợ khẩn và tài khoản do thư ký Giang xử lý đều vào phạm vi bảo toàn. Không ai được hủy, không ai được chỉnh, không ai được dùng danh nghĩa gia tộc để kết thúc.”

Tạ Chấn Nam nhìn tôi. Ánh mắt ông phức tạp hơn bất cứ lần nào trước đây. Có lẽ ông muốn hỏi tôi định làm đến đâu. Có lẽ ông muốn nói một câu về tình thân đã quá muộn. Nhưng tôi không chờ nữa. Người cha từng chọn gia tộc thay vì con gái không có tư cách quyết định sự thật của mẹ tôi nên dừng ở đâu.

Khi biên bản tạm thời được in ra, tôi ký tên dưới mục người yêu cầu bảo toàn mở rộng. Ba chữ Tạ Vãn Ninh nằm cạnh tên Hạ Lan Uyển, không còn như một đứa trẻ bị đẩy ra ngoài cửa tang lễ năm đó. Tôi không biết mẹ tôi đã trải qua những gì trong hai mươi mốt phút cuối cùng trước khi chiếc xe rời khỏi lộ trình ban đầu. Tôi cũng chưa biết Lưu Thành là nạn nhân, kẻ đồng lõa, hay một người bị ép phải biến mất để giữ mạng. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, vụ tai nạn ấy không còn chỉ là một câu mà Tạ gia được quyền đọc cho tôi nghe.

Đúng lúc tôi đặt bút xuống, điện thoại của Lâm Tĩnh rung. Cô ấy nhìn màn hình, vẻ mặt lập tức thay đổi. “Vãn Ninh.”

Tôi ngẩng lên.

Cô ấy đặt bản fax vừa nhận từ phòng tài chính xuống trước mặt tôi. Trên trang đầu, bên cạnh số hiệu khoản hỗ trợ định kỳ, có một dòng ghi chú cập nhật thủ công: “Người liên hệ xác nhận nhận tiền: Lưu Thành.” Thời gian xác nhận là ba ngày trước, địa điểm ghi nhận là bến xe Tây Lăng Thành.

Tôi nhìn hàng chữ ấy, nghe trong lòng mình có thứ gì đó rất cũ, rất lạnh, cuối cùng nứt ra một đường.

Lưu Thành chưa được chôn cùng mẹ tôi. Ông ta vẫn còn ở đâu đó, mang theo hai mươi mốt phút bị đánh cắp của năm ấy.