Chương 63 - Chương 63: Một Nửa Sự Thật Cũng Là Dối Trá
Chương 63: Một Nửa Sự Thật Cũng Là Dối Trá
Không có lời nói dối nào nguy hiểm bằng loại lời nói dối không cần bịa ra tất cả. Nó chỉ cần một bức ảnh thật, một cái tên thật, một người đã khuất không thể tự lên tiếng, rồi để phần còn lại cho trí tưởng tượng của người sống. Tôi nhìn dòng watermark OldRoom ở mép ảnh, cảm giác lạnh từ đầu ngón tay lan lên cổ tay. Video của Tạ Minh Châu vẫn đang tăng lượt chia sẻ. Những bình luận đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện dưới màn hình: thương Minh Châu, thương mẹ Hạ, trách tôi ép người chết đứng về phía mình. Họ không cần biết hồ sơ từ đâu ra, ảnh bị cắt thế nào, câu chuyện phía sau có thật hay không. Họ chỉ cần một người khóc đủ đẹp.
“Không phản bác theo hướng bức ảnh là giả.” Tôi nói trước khi Kỷ Sơ kịp gõ xong dòng nháp đầu tiên. “Nếu ảnh thật, cô ta chỉ cần tung bản rõ hơn, tôi sẽ bị kéo vào thế chối bỏ mẹ mình từng làm chuyện tốt.”
Kỷ Sơ khựng lại. Lâm Tĩnh nhìn tôi, ánh mắt tỉnh táo hơn cả ánh đèn trắng trên trần hành lang. “Vậy đi theo hướng nguồn gốc và ngữ cảnh.”
“Đúng.” Tôi nhìn màn hình. “Một nửa sự thật không có quyền thay thế toàn bộ sự thật.”
Cố Trầm Chu không nói gì, chỉ đặt điện thoại xuống mép bàn, màn hình đã mở sẵn khung gửi yêu cầu xác minh nội bộ của Cố Tín. Anh không bấm gửi. Anh chờ tôi nhìn sang. Cử chỉ nhỏ ấy khiến ngực tôi dịu xuống một nhịp rất ngắn, không phải vì được cứu, mà vì trong cơn hỗn loạn vẫn có người nhớ rằng quyền quyết định không nên bị giật khỏi tay tôi.
“Cố Tín từng quản lý khoản tài trợ y tế của mẹ tôi?” Tôi hỏi.
“Một phần.” Anh đáp. “Hồ sơ công khai có thể tra được. Hồ sơ không công khai, chỉ khi cô cho phép tôi mới yêu cầu đối chiếu.”
“Chỉ lấy phần công khai trước.” Tôi nói. “Không dùng tài liệu kín để thay tôi thắng một trận truyền thông.”
Anh gật đầu. Kỷ Sơ đã tách được từng khung hình của đoạn video. Cô ấy phóng lớn bức ảnh cũ, tăng tương phản, rồi khoanh vào hai điểm. Một là watermark LAO-Scan-0427 ở góc trái. Hai là đường cắt dọc sát vai mẹ tôi. Phần ảnh bị cắt quá gọn, gọn đến mức bất thường. Người cắt ảnh cố giữ lại bàn tay mẹ tôi đang chỉnh khăn cho đứa bé, giữ lại dáng cúi đầu dịu dàng, nhưng cắt mất gần hết mép cửa sổ bên trái và bảng treo trên tường phía sau.
“Nếu đây là ảnh chụp riêng của Minh Châu, cô ta sẽ không cần dùng bản scan có watermark phòng lưu trữ pháp lý.” Kỷ Sơ nói. “Bản này là ảnh được số hóa từ hồ sơ, không phải ảnh gia đình.”
Lâm Tĩnh lập tức nối tiếp: “Vậy tuyên bố của Minh Châu có điểm yếu. Cô ta dùng ảnh từ nguồn pháp lý hoặc lưu trữ doanh nghiệp để dựng một câu chuyện cảm xúc cá nhân. Nếu không xuất trình bản gốc, chuỗi lưu giữ và bối cảnh hồ sơ, cô ta không thể chứng minh câu ‘lời hứa với người đã khuất’.”
Người trợ lý của Tạ Kính Hòa đứng cách đó vài bước, im lặng lâu đến mức sự im lặng ấy cũng giống một lời khai. Tôi quay sang anh ta. “Văn phòng bác cả vừa được nhắc đến trong lệnh truyền thông. Bây giờ bức ảnh mẹ tôi lại có watermark của phòng lưu trữ cũ. Anh có muốn giải thích trước khi luật sư Lâm gửi yêu cầu bảo toàn mới không?”
Anh ta siết tập hồ sơ trong tay. “Tôi chỉ phụ trách chuyển tài liệu theo phân công. Tôi không rõ chuyện studio của Minh Châu tiểu thư dùng ảnh nào.”
“Tôi hỏi anh về nguồn ảnh, không hỏi anh về nước mắt của cô ta.”
Sắc mặt anh ta trắng thêm một tầng. Tạ Chấn Nam nhìn anh ta, giọng trầm xuống: “Gọi quản lý kho pháp lý cũ.”
Không ai phản đối. Có những khoảnh khắc, quyền lực gia tộc không còn giống một tấm khiên, mà giống chiếc áo mỏng bị gió lùa qua. Cuộc gọi được bật loa ngoài. Người quản lý kho pháp lý cũ mất gần mười giây mới bắt máy, giọng còn lẫn vẻ hoang mang vì bị Chủ tịch trực tiếp gọi vào giờ này. Tạ Chấn Nam không vòng vo. Ông đọc mã watermark, hỏi thẳng: “LAO-Scan-0427, OldRoom. Hồ sơ nào?”
Đầu dây bên kia lặng đi. Tiếng lật giấy và tiếng gõ bàn phím vang lên vụn vặt. Một lúc sau, người kia đáp rất khẽ: “Thưa Chủ tịch, đây là lô số hóa cũ của nhóm tài liệu liên quan đến bà Hạ Lan Uyển. Ngày scan là hai mươi bảy tháng tư, không phải ngày chụp. Lô này vốn thuộc kho niêm phong, sau khi kho cũ đóng lại thì chỉ có quyền truy cập theo mã văn phòng cấp hội đồng.”
“Ai truy cập gần nhất?” Tạ Chấn Nam hỏi.
Người quản lý ngập ngừng. Tôi nghe ra sự sợ hãi quen thuộc. Ở Tạ gia, người nói sự thật thường sợ hơn người làm sai. “Ba ngày trước có yêu cầu trích lục một phần lô scan để ‘đối chiếu tư liệu cổ đông cũ’. Mã yêu cầu đến từ văn phòng Tạ đổng. Người nhận là trợ lý Trần.”
Hành lang lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình. Trợ lý Trần chính là người đang đứng trước mặt chúng tôi. Tập hồ sơ trong tay anh ta kêu sột soạt rất nhỏ.
Tôi nhìn Tạ Chấn Nam. Ông cũng nhìn tôi, nhưng lần này trong mắt ông không chỉ có giận dữ. Có một thứ khác, mỏng và sắc hơn, giống như một vết nứt vừa chạy qua bức tường ông dùng cả đời để tự gọi là đại cục. Ba ngày trước, khi cả Tạ gia còn bận tìm cách kéo tôi xuống khỏi vị trí người thừa kế hợp pháp, đã có người mở kho pháp lý cũ của mẹ tôi, lấy ra một mảnh ảnh rồi đưa nó tới tay Tạ Minh Châu. Không phải vì nhớ bà. Không phải vì muốn bảo vệ danh dự bà. Vì họ cần bà chết thêm một lần trong câu chuyện của họ.
“Chủ tịch,” trợ lý Trần vội nói, “văn phòng Tạ đổng xử lý nhiều tài liệu. Tôi không biết ảnh đó sẽ được dùng cho video.”
“Nhưng anh biết nó được lấy từ kho niêm phong.” Tôi nói. “Và anh vẫn chuyển nó ra ngoài.”
Anh ta cứng họng. Tôi không cần anh ta nhận tội ngay. Người trong hệ thống của Tạ Kính Hòa không dễ vỡ như vậy. Nhưng chỉ cần một vết nứt cũng đủ để ánh sáng chui vào.
Điện thoại của Cố Trầm Chu rung nhẹ. Anh nhìn qua, rồi xoay màn hình về phía tôi thay vì đọc thành tiếng trước mọi người. Trên màn hình là phản hồi đầu tiên từ Cố Tín: ngày hai mươi bảy tháng tư nhiều năm trước, Quỹ Hạ Lan của mẹ tôi có hồ sơ tài trợ cho một phòng bệnh nhi tại bệnh viện Nhân An. Bức ảnh tương tự từng xuất hiện trong phụ lục báo cáo tài trợ, nhưng chú thích gốc không hề nhắc đến Tạ Minh Châu, càng không nhắc đến bất kỳ lời hứa riêng tư nào. Chú thích chỉ có một câu lạnh lẽo và công khai: “Bà Hạ Lan Uyển kiểm tra khu điều trị trẻ em thuộc hạng mục tài trợ giai đoạn hai.”
Tôi nhìn câu chữ ấy rất lâu. Mẹ tôi trong ảnh vẫn cúi người dịu dàng. Sự dịu dàng ấy là thật. Bàn tay bà đặt trên chiếc khăn của đứa bé là thật. Nhưng từ sự dịu dàng ấy suy ra bà từng giao danh dự, di chúc hay quyền thừa kế của tôi cho Minh Châu bảo vệ, đó là lời nói dối. Một bức ảnh thật không có nghĩa câu chuyện bên dưới nó cũng thật. Một người từng được mẹ tôi giúp đỡ không có nghĩa người đó có quyền cướp tên tôi rồi nhân danh mẹ tôi để khóc.
“Luật sư Lâm,” tôi nói, giọng mình bình tĩnh đến mức gần như xa lạ, “soạn thông báo thứ hai. Không phủ nhận hình ảnh Hạ Lan Uyển trong video. Yêu cầu studio Minh Châu công bố bản gốc, nguồn trích lục, chuỗi lưu giữ, quyền sử dụng và chú thích nguyên bản của ảnh trong vòng hai giờ. Trước khi có bản gốc, mọi câu dẫn như ‘lời hứa với người đã khuất’ đều là suy diễn có chủ ý.”
Lâm Tĩnh gõ rất nhanh. “Có thêm câu nào từ cô không?”
Tôi nhìn lại video. Trong khung phản chiếu tối, khóe môi Tạ Minh Châu cong lên. Đời trước, tôi từng thua vì luôn vội chứng minh mình không xấu. Lần này, tôi không cần cầu xin họ tin tôi tốt. Tôi chỉ cần bắt từng người đưa ra nguồn gốc của thứ họ dùng để kết tội tôi.
“Có.” Tôi nói. “Viết rằng: Hạ Lan Uyển đã qua đời, nhưng tên bà không phải đạo cụ truyền thông của bất kỳ ai. Nếu thật sự muốn bảo vệ bà, hãy trả lại nguyên văn hồ sơ, đừng cắt một nửa sự thật để nuôi một lời nói dối.”
Kỷ Sơ ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sáng lên rất nhanh. “Câu này đủ để chặn hướng họ nói chị bất hiếu.”
“Không đủ.” Tôi đáp. “Nhưng đủ để họ phải bước ra khỏi bóng tối thêm một bước.”
Thông báo thứ hai được gửi đi lúc 17:18. Không dài, không khóc, không kể khổ. Nó chỉ đặt bốn câu hỏi mà bất kỳ đơn vị truyền thông nào cũng sợ: bản gốc ở đâu, ai trích lục, ai cho phép sử dụng, chú thích nguyên bản là gì. Sau khi notice được gửi đến các kênh, tốc độ chia sẻ video chậm lại. Một vài tài khoản từng vội đứng về phía Minh Châu bắt đầu sửa câu chữ từ “Vãn Ninh lợi dụng mẹ” thành “sự việc còn cần xác minh”. Tôi không thấy vui. Đây mới chỉ là bức tường đầu tiên. Người đứng sau sẽ không vì một thông báo pháp lý mà dừng tay.
Đúng lúc đó, Kỷ Sơ phóng to danh mục lô scan mà quản lý kho pháp lý cũ vừa gửi bổ sung cho Lâm Tĩnh. Danh mục bị che nhiều phần vì liên quan kho niêm phong, nhưng vài dòng tên file vẫn còn đọc được. LAO-Scan-0427-03: báo cáo tài trợ bệnh viện. LAO-Scan-0427-04: phụ lục ảnh khu điều trị. LAO-Scan-0427-05: biên nhận đối chiếu nhân sự đi cùng. Và bên dưới, một dòng bị bôi xám chưa sạch, như thể người gửi vội vàng che đi nhưng không kịp kiểm tra lần cuối.
LAO-Scan-0427-06: ghi chú thay đổi lộ trình xe – HLU.
Tôi nhìn chằm chằm vào sáu chữ cuối. Thay đổi lộ trình xe. Hạ Lan Uyển. Mọi âm thanh trong hành lang bỗng lùi xa. Bức ảnh trong video không còn chỉ là vũ khí của Minh Châu nữa. Nó là mép của một cánh cửa khác, cánh cửa dẫn về ngày mẹ tôi không trở về.
Tạ Chấn Nam cũng nhìn thấy dòng ấy. Sắc mặt ông trong nháy mắt mất hết máu. Trước khi ông kịp lên tiếng, điện thoại của trợ lý Trần rung lên. Trên màn hình khóa hiện một tin nhắn không có tên người gửi, chỉ có một câu ngắn: “Đừng để Tạ Vãn Ninh thấy file 06.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi ngẩng mắt nhìn anh ta. Lần này, người đầu tiên lộ sợ hãi không phải tôi.
