Chương 62 - Chương 62: Minh Châu Cười Trong Bóng Tối
Chương 62: Minh Châu Cười Trong Bóng Tối
Mười một phút không dài. Đủ để một người pha xong một tách trà, đủ để một thang máy đi từ tầng hầm lên tầng cao nhất của Tạ thị, cũng đủ để một bản tin bẩn bị đẩy ra ngoài rồi biến thành chiếc lưới phủ xuống đầu tôi. Đời trước, khi lưới ấy rơi xuống, tôi chỉ biết giãy giụa. Càng giải thích, các nút thắt càng siết chặt. Lần này, tôi nhìn đồng hồ trên màn hình, nhìn dòng hẹn phát mười bảy giờ đúng, rồi đặt tập thông báo kiểm soát rủi ro có timestamp 16:39 lên mặt bàn gần nhất.
“Kỷ Sơ, chụp toàn bộ giao diện, cả đường dẫn bản thảo, thời gian hẹn phát, tài khoản gửi và danh sách kênh nhận.” Tôi nói. “Không xóa, không chặn bằng cách xâm nhập.”
Kỷ Sơ ngẩng đầu nhìn tôi rất nhanh. “Nếu để nó phát ra, chị sẽ bị kéo về đúng thế đời trước.”
“Xóa nó bây giờ mới là để họ nói tôi thật sự can thiệp hệ thống.” Tôi nhìn avatar váy trắng kia. Nụ cười của Tạ Minh Châu vẫn dịu dàng trên một tấm ảnh đại diện quá sáng, sáng đến mức giả tạo. “Tôi không cần làm tin đó biến mất. Tôi cần chứng minh nó được chuẩn bị để xuất hiện trước khi sự thật kịp có tiếng nói.”
Lâm Tĩnh lập tức hiểu ý. Cô ấy đưa camera chuyển từ tập thông báo sang màn hình của Kỷ Sơ, đọc từng mục một như đang đọc biên bản tại tòa. “Ghi nhận: bản thảo truyền thông nội bộ, tiêu đề vu cáo Tạ Vãn Ninh tự ý trích xuất hồ sơ Hạ Lan Uyển và nghi xóa log để ép Tạ thị nhượng quyền; thời gian hẹn phát mười bảy giờ; tài khoản gửi: MC_Image_Studio_Sub02; ảnh chứng cứ đính kèm là ảnh chụp dòng log TVN-TempHeir-Revoked. Chúng tôi đang bảo toàn chứng cứ, không chỉnh sửa, không truy cập vượt quyền.”
Sắc mặt người trợ lý của Tạ Kính Hòa trắng đi một chút. Anh ta không còn vươn tay lấy hồ sơ, nhưng ánh mắt nhìn màn hình của Kỷ Sơ đã lộ ra sự căng cứng. Người quen dùng bóng tối để sắp xếp mọi thứ thường rất sợ ánh sáng không đủ lớn để đốt cháy, nhưng đủ sắc để ghi lại vết tay.
Tạ Chấn Nam trầm giọng hỏi: “Ai phụ trách nhóm PR này?”
Kỷ Sơ gõ nhanh. “Nhóm truyền thông khủng hoảng của Tạ thị, nhưng bản thảo này không đi qua tài khoản công ty chính. Nó được đẩy bằng tài khoản studio phụ, sau đó gắn tag ‘khẩn cấp gia tộc’ để các kênh hợp tác nhận tin tự động.” Cô ấy dừng một giây, giọng lạnh hơn. “Danh sách nhận có mười sáu tài khoản truyền thông, năm tài khoản KOL tài chính và ba diễn đàn cổ đông. Đây không phải một bản thảo để tham khảo. Đây là một gói phát tán.”
Tôi không bất ngờ. Tạ Minh Châu luôn biết dùng nước mắt để khiến người khác tự ra tay thay cô ta. Nhưng một người chỉ biết khóc sẽ không chuẩn bị được danh sách KOL tài chính, ảnh chụp log, tiêu đề đánh vào điều khoản đạo đức và thời điểm mười bảy giờ đúng. Bóng của cô ta đứng trong bóng lớn hơn. Chỉ là lần này, cô ta không còn núp yên sau lưng người khác nữa.
“Chủ tịch Tạ.” Tôi quay sang Tạ Chấn Nam. “Ông vừa ra lệnh không ai được động vào thiết bị của tôi. Nhưng nếu bản thảo này phát ra dưới cơ chế truyền thông của Tạ thị, bên ngoài sẽ chỉ thấy một điều: Tạ thị vừa giữ thiết bị, vừa tuyên bố tôi xóa log. Ông muốn câu nói của mình trở thành chứng cứ bảo toàn, hay trở thành một phần của vở kịch?”
Tạ Chấn Nam nhìn tôi. Trong mắt ông có cơn giận bị nén lại, nhưng cơn giận ấy không còn dễ dàng đổ lên đầu tôi như trước. Ông lấy điện thoại, gọi thẳng cho giám đốc truyền thông. Lâm Tĩnh không cần nhắc, đã ghi lại toàn bộ cuộc gọi bằng một thiết bị riêng.
Điện thoại vừa nối máy, giọng Tạ Chấn Nam lạnh đến mức hành lang cũng yên đi. “Bản thảo hẹn phát lúc mười bảy giờ, ai phê duyệt?”
Đầu dây bên kia im một nhịp rất ngắn, rồi giọng người phụ trách truyền thông run lên. “Chủ tịch, văn phòng Tạ đổng chuyển thông báo khẩn, nói đây là chỉ thị kiểm soát dư luận gia tộc. Phần tư liệu hình ảnh và lời dẫn do studio của Minh Châu tiểu thư bổ sung. Chúng tôi tưởng phía gia tộc đã thống nhất…”
“Ông nghe tôi hỏi là ai phê duyệt.” Tạ Chấn Nam cắt ngang.
“Phê duyệt cuối cùng hiện trên hệ thống là mã văn phòng Tạ đổng, nhưng lệnh phát ngoài kênh công ty do tài khoản studio giữ quyền hủy.” Người kia nuốt khan. “Chúng tôi có thể hủy các kênh chính của Tạ thị. Còn các tài khoản nhận gói từ studio… cần phía studio thu hồi hoặc bên pháp lý gửi cảnh báo trách nhiệm.”
Tạ Chấn Nam siết điện thoại. Tôi thấy khớp ngón tay ông trắng bệch, nhưng không hề thấy nhẹ lòng. Muộn một bước vẫn là muộn. Trong đời trước, ông cũng từng tức giận khi tôi bị đẩy ra ngoài, chỉ là cơn tức ấy không dùng để cứu tôi, mà dùng để trách tôi khiến Tạ gia khó xử.
“Gửi lệnh hủy bằng văn bản ngay.” Tôi nói. “Dùng tài khoản Chủ tịch, ghi rõ: Tạ thị chưa hoàn tất điều tra, mọi bản thảo sử dụng tên Hạ Lan Uyển và cáo buộc Tạ Vãn Ninh trước khi giám định độc lập kết thúc đều không đại diện cho công ty. Lâm Tĩnh, đồng thời gửi thông báo bảo toàn chứng cứ và cảnh báo trách nhiệm dân sự đến toàn bộ danh sách nhận.”
Người trợ lý của Tạ Kính Hòa bỗng lên tiếng: “Tạ tiểu thư, cô không có quyền thay Chủ tịch ra lệnh.”
“Tôi không thay ông ấy.” Tôi nhìn thẳng anh ta. “Tôi đang cho Chủ tịch Tạ một cơ hội để chứng minh ông ấy không tham gia vu cáo con gái mình lần nữa.”
Hai chữ “lần nữa” rơi xuống rất nhẹ. Tạ Chấn Nam không hiểu hết, nhưng ông nghe thấy. Cả hành lang cũng nghe thấy. Ông nhìn tôi rất lâu, rồi cuối cùng nói vào điện thoại: “Làm theo lời cô ấy. Gửi ngay. Tất cả phản hồi của kênh nhận phải lưu lại.”
16:54. Lệnh hủy đầu tiên được gửi ra. 16:55. Lâm Tĩnh gửi thông báo pháp lý, đính kèm hai mốc thời gian 16:39 và 16:42, bản ghi yêu cầu bảo toàn HLU Emergency Packet 03, cùng cảnh báo rằng mọi đơn vị phát tán thông tin một chiều khi đã nhận notice sẽ tự chịu trách nhiệm. Cố Trầm Chu đứng cạnh tôi, không chen vào cho đến khi tôi nhìn sang anh.
“Cố Tín có thể chuyển cảnh báo rủi ro cho các tòa soạn từng nhận gói phát tán.” Anh nói. “Chỉ chuyển timestamp và notice, không kết luận thay cô.”
“Chuyển.” Tôi đáp. “Ghi rõ nguồn là thông báo pháp lý của luật sư Lâm, không phải lời của Cố gia.”
Anh gật đầu. Không có một câu “đừng lo”, cũng không có một lời hứa sẽ thay tôi dập hết lửa. Sự im lặng ấy khiến tôi dễ thở hơn những lời bảo vệ quá nặng từng đè lên mình. Tôi không cần một người đứng trước mặt che mắt tôi khỏi đám cháy. Tôi cần người đứng cạnh, đưa cho tôi đúng thứ tôi yêu cầu để tự quyết định phải dập từ đâu.
16:57. Kỷ Sơ đọc phản hồi mới. “Chín tài khoản truyền thông xác nhận tạm hoãn. Hai KOL xóa lịch chờ. Ba diễn đàn cổ đông chưa phản hồi. Nhưng…” Cô ấy dừng lại, đầu ngón tay khựng trên bàn phím. “Studio của Minh Châu vừa tách gói phát tán khỏi tag Tạ thị. Họ đổi tiêu đề.”
Màn hình làm mới. Tiêu đề cũ biến mất, nhưng không phải vì bị hủy. Nó chỉ thay một bộ áo mềm hơn: “Tạ Minh Châu nghẹn ngào lên tiếng: Xin đừng để mẹ Hạ bị cuốn vào cuộc chiến thừa kế.”
Kỷ Sơ cười khẩy. “Hay lắm. Không còn là Tạ thị vu cáo chị nữa, mà là cô em gái yếu đuối bị ép phải bảo vệ danh dự người đã khuất.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngực lạnh đi từng chút. Tạ Minh Châu vẫn là Tạ Minh Châu. Khi không thể dùng dao trong tay Tạ thị, cô ta đổi sang khăn tang của mẹ tôi. Một nửa sự thật, một nửa nước mắt, còn lại là khoảng trống để dư luận tự tưởng tượng ra tôi độc ác đến mức nào.
17:00. Các kênh chính của Tạ thị im lặng. Gói bản thảo ban đầu không phát ra. Nhưng đúng giây kim đồng hồ chạm tới con số mười hai, tài khoản studio của Tạ Minh Châu đăng một đoạn video dài bốn mươi bảy giây.
Trong video, cô ta mặc váy trắng, ngồi trước nền tối. Mắt cô ta đỏ, tóc buông mềm bên vai, giọng nói thấp và run vừa đủ. “Em không muốn nói những chuyện này, vì chị Vãn Ninh vẫn là chị của em. Nhưng mẹ Hạ từng đối xử với em rất tốt. Em không thể nhìn hồ sơ cuối cùng của bà bị biến thành công cụ tranh quyền. Chị, nếu chị giận em, em có thể rời khỏi Tạ gia. Nhưng xin chị đừng dùng tên mẹ Hạ để ép mọi người cúi đầu.”
Không một câu nào trực tiếp nói tôi phạm tội. Không một chữ nào nhắc đến việc xóa log. Nhưng mỗi câu đều đặt tôi vào vị trí kẻ lợi dụng người chết. Đó là chỗ thông minh của Tạ Minh Châu. Cô ta không cầm dao đâm trước mặt mọi người. Cô ta chỉ khóc bên cạnh cán dao, để người khác tự tưởng tượng máu trên tay tôi.
Tạ Chấn Nam nhìn video, sắc mặt tối xuống. Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu ghi lại nguồn phát, thời gian, nội dung và lượng tương tác đầu tiên. Kỷ Sơ phóng to phần cuối video. Ở giây thứ bốn mươi ba, Tạ Minh Châu đưa lên một bức ảnh cũ. Trong ảnh, mẹ tôi đứng bên cửa sổ một phòng bệnh, hơi cúi người chỉnh khăn cho một bé gái. Vì ảnh bị cắt mờ, khuôn mặt đứa bé không rõ, nhưng dòng chữ dưới video đã đủ để dẫn người xem đến đáp án họ muốn: “Có những lời hứa với người đã khuất, em không thể không giữ.”
Tôi không nhìn Tạ Minh Châu nữa. Tôi nhìn mẹ tôi trong bức ảnh. Nhiều năm qua, Tạ gia nói với tôi rằng mẹ tôi yếu, mẹ tôi lạnh, mẹ tôi chỉ để lại tài sản mà không để lại lời giải thích nào. Bây giờ họ lại lấy một khoảnh khắc bà từng cúi xuống trước một đứa bé để chứng minh tôi không có tư cách nhắc đến bà. Cơn đau tràn lên rất chậm, không sắc như dao, mà như nước ngấm vào phổi.
“Chị Vãn Ninh.” Kỷ Sơ gọi tôi rất khẽ. “Nhìn góc trái bức ảnh.”
Cô ấy phóng to phần mép ảnh. Dưới lớp nhiễu của video, có một dòng watermark mờ gần như không thấy: LAO-Scan-0427. Bên dưới nữa là một chuỗi ký tự bị cắt mất nửa đầu, nhưng phần còn lại vẫn đủ rõ: OldRoom.
Phòng lưu trữ pháp lý cũ.
Cùng lúc đó, đoạn video kết thúc. Màn hình nền phía sau Tạ Minh Châu tối lại trong một giây trước khi bị cắt hẳn. Ở mặt kính đen phản chiếu bên cạnh, cô ta nghiêng người nghe ai đó nói gì, bàn tay lau nước mắt hạ xuống. Khóe môi cô ta cong lên rất nhẹ.
Đó không phải nụ cười trong ảnh đại diện. Nó không dịu dàng, cũng không vô tội. Nó chỉ tồn tại một giây, bị bóng tối nuốt gần hết, nhưng đủ để tôi hiểu: Tạ Minh Châu không bị ai ép phải khóc. Cô ta tự chọn đứng trong bóng tối, tự chọn đưa một nửa sự thật ra ngoài, tự chọn dùng mẹ tôi làm chiếc khiên cuối cùng.
Kỷ Sơ lưu đoạn phản chiếu thành một file riêng. Lâm Tĩnh đọc rõ mã lưu chứng cứ. Cố Trầm Chu nhìn tôi, nhưng vẫn không hỏi tôi có ổn không. Có lẽ anh biết, lúc này câu hỏi ấy không cần thiết. Tôi không ổn. Nhưng tôi vẫn đứng được.
Tôi đặt tay lên mép bàn, nhìn dòng watermark OldRoom trên ảnh mẹ tôi. “Bản thảo ban đầu chỉ là mồi nhử.”
Lâm Tĩnh nhíu mày. “Ý cô là gì?”
“Tạ Minh Châu muốn cả thành phố nhìn thấy cô ta khóc.” Tôi nói. “Nhưng người đứng sau cô ta muốn tôi nhìn thấy bức ảnh này.”
Hành lang tầng ba lại yên xuống. Trên màn hình, video của Minh Châu vẫn tiếp tục tăng lượt chia sẻ. Còn trong góc bức ảnh cũ, cái tên phòng lưu trữ pháp lý cũ nằm đó như một cánh cửa vừa hé ra khỏi bóng tối.
Lần này, thứ họ đưa ra không phải lời nói dối hoàn toàn. Chính vì vậy, nó nguy hiểm hơn.
