Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 75: Bản Sao Trong Đồng Hồ Cũ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 75: Bản Sao Trong Đồng Hồ Cũ
“Mã khóa lưu cùng di vật L.C.H.” Tôi đọc thầm dòng ghi chú ấy một lần, rồi lại một lần nữa, cho đến khi bốn chữ cuối cùng không còn giống ký hiệu hành chính mà giống một bàn tay lạnh chạm vào gáy. Trong kho Tây Lâm, mùi giấy ẩm và kim loại rỉ vẫn quấn quanh cổ họng. Tên mẹ tôi vừa hiện ra trên danh mục microfilm, còn con đường duy nhất dẫn đến bản sao ấy lại bị đẩy về những thứ bà để lại sau khi chết. Đời trước, tôi từng lục lọi từng mảnh ký ức để xin một người sống tin mình. Đời này, người đã khuất lại dùng cách lặng lẽ nhất để buộc cả hệ thống phải mở miệng.
Chu Mộ là người phản ứng trước. Anh nghiêng người nhìn ảnh chụp màn hình Kiều San gửi, không chạm tay vào điện thoại của tôi. “Đừng nhập thử mã nào khi chưa xác định nguồn. Hệ thống lưu trữ cũ thường có khóa sai ba lần sẽ đóng quyền đọc.” Minh Trì đứng bên cạnh tôi, ánh mắt dừng rất ngắn ở dòng L.C.H., rồi chuyển sang Tưởng Hải. “Microfilm hiện nằm ở đâu?” Tưởng Hải siết cuốn sổ danh mục cứu hộ trong tay. “Kho chính của trung tâm lưu trữ. Tây Lâm chỉ giữ danh mục sau cháy. Muốn mở microfilm cần lệnh truy xuất, mã khóa và xác nhận người có quyền lợi liên quan.” Ông dừng một nhịp, giọng khàn hơn: “Nếu ghi chú nói mã khóa nằm cùng di vật, vậy người lập bản sao năm đó đã chuẩn bị cho trường hợp giấy không còn.”
Câu ấy không làm tôi nhẹ đi. Nó chỉ khiến một hình ảnh phủ bụi bật lên trong đầu: chiếc đồng hồ cũ của mẹ, mặt tròn, dây da nâu đã nứt ở mép, kim giây chết lặng trên một điểm mà từ nhỏ tôi luôn cố không nhìn quá lâu. Sau khi mẹ mất, cha cất nó trong hộp gỗ cùng vài bức ảnh, một chiếc khăn lụa bạc màu và thư từ không gửi. Nhiều năm tôi không dám mở chiếc hộp đó. Không phải vì tôi không nhớ mẹ, mà vì mỗi lần nhìn thấy những vật nhỏ bé ấy, tôi lại thấy cái chết của bà bị mọi người đối xử như một chuyện riêng trong gia đình, trong khi thứ đã nghiền nát bà luôn đứng ngoài ánh sáng với danh nghĩa một tập đoàn thành công.
“Tôi biết di vật đó là gì.” Tôi nghe giọng mình vang lên trong kho cũ, rất bình tĩnh, như thể người nói không phải tôi. Minh Trì không hỏi ngay. Anh chỉ nhìn tôi, chờ tôi tự nói tiếp. “Một chiếc đồng hồ. Mẹ tôi từng đeo khi còn ở Vân Lưu.” Chu Mộ khép sổ ghi chép. “Nếu mở vật đó, cần ghi hình toàn bộ quá trình. Chúng ta không thể để bên kia có cơ hội nói mã khóa bị cài sau.” Tôi gật đầu. Trong đời trước, tôi đã thua không chỉ vì không có chứng cứ, mà vì mọi thứ thuộc về tôi đều bị người khác biến thành cảm xúc, thành động cơ, thành lời buộc tội mềm. Lần này, ngay cả một chiếc đồng hồ của mẹ tôi cũng phải được đối xử như một vật chứng có chuỗi tồn tại rõ ràng.
Chúng tôi rời Tây Lâm khi đèn kho phía sau lần lượt tắt. Tưởng Hải không tiễn ra cổng, nhưng trước khi khóa cửa tủ sắt, ông nói một câu rất nhỏ: “Năm đó tôi chỉ phụ trách kiểm kê sau cháy. Người lập bản sao hình ảnh không phải tôi.” Tôi quay lại. “Ông biết là ai?” Ông tránh mắt tôi. “Trong danh mục chính sẽ có chữ ký thao tác. Nhưng nếu các cô mở được microfilm, chữ ký ấy cũng sẽ hiện.” Một người giữ kho cũ sống bằng sự dè chừng đã chọn dừng ở ranh giới an toàn cuối cùng. Tôi không ép thêm. Một lời nói không đủ kéo Tống Kiều Dương xuống; nhưng một câu né tránh đúng chỗ có thể chỉ cho chúng tôi biết phải tìm dòng chữ ký nào.
Trên đường về nhà cũ, Kiều San gọi tới. Phía bên kia có tiếng gõ bàn phím rất nhanh, đều đến mức làm người ta thấy căng thẳng hơn cả tiếng hét. “Quyền đọc tạm thời bị rút rồi. Tôi kịp lưu log cấp quyền, log rút quyền và ảnh chụp danh mục. Người rút quyền dùng tài khoản quản trị lưu trữ thuộc văn phòng chủ tịch.” Cô im một giây rồi nói tiếp: “Nếu có mã khóa, đừng gửi qua hệ thống nội bộ Vân Lưu. Tôi sẽ dựng một phiên truy vấn chỉ đọc thông qua kênh kiểm toán, có thời gian, IP và hash riêng.” Tôi nói: “Cô cần bao lâu?” “Ba mươi phút. Nhưng phía họ sẽ biết chúng ta đã chạm vào lô MF-TL-0715.” Tôi nhìn ánh đèn đường trượt qua cửa kính xe. “Họ vốn đã biết rồi.”
Nhà cũ của gia đình tôi nằm ở khu phía nam Lạc Thành, nơi những tòa chung cư thấp bị các cao ốc mới vây quanh như ký ức bị hiện tại ép nhỏ lại. Từ ngày cha ra làm chứng, chiếc chìa khóa két cũ đã nằm trong túi tôi, nhưng tôi chưa từng chủ động mở nó lần thứ hai. Không phải tôi không cần sự thật, mà vì có những ngăn kéo trong lòng người, chỉ cần mở ra, mùi cũ sẽ tràn ra đến mức khiến mình không thở được. Minh Trì dừng trước cửa, không bước vào ngay. “Tôi có thể chờ bên ngoài.” Tôi nhìn anh. Nếu là tôi của trước kia, có lẽ tôi sẽ lập tức dựng lên một bức tường, sợ bất cứ ai nhìn thấy phần yếu nhất của mình. Nhưng đêm nay tôi cần nhân chứng, cần ranh giới và cần cả một người đủ tỉnh táo để nhắc tôi dừng lại nếu cảm xúc làm hỏng chứng cứ. “Anh vào đi. Không phải để an ủi tôi. Để nhìn thấy quá trình.”
Két sắt nằm trong phòng làm việc cũ của cha. Lớp sơn xám trên cánh két đã bong ở mép, ổ khóa có vết xước nhỏ giống như nhiều lần bị mở rồi lại đóng vội. Chu Mộ đặt điện thoại ở góc bàn, bật ghi hình, đọc rõ thời gian, địa điểm, người có mặt và tình trạng két trước khi mở. Tôi đeo găng tay, tra chìa khóa vào ổ. Tiếng kim loại xoay khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng, giống một tiếng thở dài bị giữ suốt nhiều năm. Bên trong, hộp gỗ của mẹ vẫn nằm ở ngăn trên cùng. Tôi từng nghĩ di vật là thứ để người sống nhớ người chết. Bây giờ tôi mới hiểu, nếu người chết từng bị cướp mất tiếng nói, di vật cũng có thể là cách họ giữ lại một câu chưa kịp nói xong.
Chiếc đồng hồ nằm dưới lớp khăn lụa. Mặt kính đã mờ, dây da khô cứng, phía sau nắp lưng có vài vết xước rất nhỏ mà trước đây tôi tưởng là dấu thời gian. Chu Mộ đưa ống kính lại gần. Minh Trì không chạm vào, chỉ cúi xuống nhìn ký hiệu khắc chìm bên cạnh nắp: một đường cong giống biểu tượng Vân Lưu thời kỳ đầu, nhỏ đến mức nếu không biết phải tìm gì thì sẽ bỏ qua. “Nắp kép,” anh nói. Tôi nhìn anh. Anh giải thích ngắn gọn: “Loại đồng hồ cũ đôi khi có nắp trong chống bụi. Nếu muốn giấu một mảnh mã, họ sẽ đặt giữa hai lớp nắp, không ảnh hưởng đến bộ máy.” Anh không đưa tay làm thay tôi. Anh chỉ chỉ vào khe mở nhỏ bên cạnh chốt, rồi lùi lại nửa bước.
Tôi dùng dụng cụ nhỏ trong hộp sửa kính của cha, mở nắp ngoài theo hướng Minh Trì chỉ. Một tiếng tách rất nhẹ vang lên. Dưới nắp lưng không phải bộ máy như tôi tưởng, mà là một lớp kim loại mỏng khác, được ép sát đến gần như liền với thân đồng hồ. Trên lớp nắp trong có khắc hai chữ cái L.C.H. và một dãy số nhỏ: 0715. Tim tôi đập mạnh một cái. MF-TL-0715. Mẹ không chỉ để lại một ký hiệu trùng khớp. Bà đã biến một vật mà ai cũng nghĩ là kỷ niệm thành vị trí cất khóa. Tôi mở lớp nắp trong chậm hơn, từng chút một, dưới ánh đèn bàn cũ. Bên dưới, một mảnh phim trong suốt mỏng như móng tay được kẹp trong vòng kim loại, bên cạnh là một dải đồng rất nhỏ khắc dòng chữ li ti: LCH-MF-TL-0715-03-A07.
Trong vài giây, không ai nói gì. Tôi nhìn mảnh phim ấy, cổ họng nghẹn lại không phải vì vui. Nếu mẹ đã phải giấu mã khóa vào đồng hồ, nghĩa là năm đó bà không chỉ nghi ngờ giấy tờ có thể bị tiêu hủy. Bà đã biết có một bàn tay đủ mạnh để biến kho pháp lý thành đống tro. Bà không kịp chạy khỏi bàn tay đó, nhưng vẫn kịp để lại một lỗ hở nhỏ trong chiếc đồng hồ bà đeo hằng ngày. Đời trước, tôi từng trách bà vì sao không để lại cho tôi nhiều hơn. Giờ đây tôi mới thấy, có lẽ bà đã để lại mọi thứ có thể, chỉ là tôi khi đó quá đau và quá cô độc để dám mở nó ra.
Điện thoại của tôi rung lên đúng lúc Chu Mộ hoàn tất ảnh chụp cận cảnh. Kiều San gửi một đường truy vấn tạm, kèm hướng dẫn: chỉ nhập mã một lần, không sao chép ra thiết bị lạ, không gửi qua ứng dụng công ty. Minh Trì lấy máy tính bảng mã hóa từ túi tài liệu, đặt lên bàn nhưng không tự thao tác. “Cô nhập.” Tôi lau hơi ẩm không tồn tại trên đầu ngón tay găng, đọc lại dãy mã cho Chu Mộ ghi vào biên bản, rồi nhập từng ký tự vào ô truy xuất microfilm. Màn hình đứng yên hai giây. Sau đó, trạng thái màu xám chuyển sang xanh nhạt: Mã khóa hợp lệ. MF-TL-0715-03 sẵn sàng xác nhận lần hai.
Tôi chưa kịp thở ra thì ô xác nhận thứ hai hiện lên. Không phải mã người lập bản sao, cũng không phải số hồ sơ. Trên màn hình chỉ có một dòng yêu cầu ngắn: Nhập ngày L.C.H. rời Vân Lưu để hoàn tất mở bản sao. Căn phòng vốn đã yên lại càng yên hơn. Dãy số 0715 trong đồng hồ chỉ là chìa khóa đầu tiên. Cánh cửa còn lại được khóa bằng một ngày mà hồ sơ chính thức đã xóa, bằng một ký ức mà suốt nhiều năm cha tôi luôn né tránh mỗi khi tôi hỏi về mẹ. Tôi nhìn chiếc đồng hồ đang nằm mở trên bàn, kim cũ vẫn dừng ở vị trí 7 giờ 15. Rồi tôi cầm điện thoại lên, bấm số cha. Khi cuộc gọi vừa nối máy, tôi chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã im lặng rất lâu, như thể ông đã biết cuối cùng tôi cũng hỏi đến ngày mà ông từng cố quên.
