Chương 52: Ai Mới Là Người Có Tư Cách
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 52: Ai Mới Là Người Có Tư Cách
Tôi nhìn bốn chữ “tạm hoãn tư cách” trên màn hình lớn, trong một khoảnh khắc ngắn đến mức gần như không ai nhận ra, đầu ngón tay tôi lạnh đi. Tạ gia rất biết chọn chỗ để đâm dao. Nếu họ chỉ phủ nhận tôi, tôi có thể cười. Nếu họ dùng gia quy ép tôi, tôi có thể phản bác. Nhưng họ kéo mẹ tôi ra trước mặt tất cả mọi người, đặt một chữ ký giống hệt chữ ký của bà dưới văn bản cũ, rồi bảo chính bà từng đồng ý để Minh Châu đứng vào vị trí vốn thuộc về tôi. Đời trước, tôi từng bị họ dùng tình thân để ép cúi đầu. Đời này, họ đổi thành dùng người đã khuất để ép tôi im lặng.
Sảnh tiệc yên đến mức tiếng máy ảnh tự động lấy nét cũng trở nên rõ ràng. Vài vị khách nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp. Có người nghi ngờ, có người thương hại, cũng có người nhẹ nhàng thở ra như cuối cùng đã tìm được lý do hợp lý để không cần đứng về phía một đứa con gái quá sắc bén. Tạ lão phu nhân chống tay lên hộp ngọc, giọng bà không lớn nhưng đủ để truyền đến từng góc sảnh: “Vãn Ninh, Tạ gia không phủ nhận máu mủ của cháu. Nhưng năm xưa mẹ cháu đã ký biên bản này, đồng ý để Minh Châu được hưởng tư cách nuôi dưỡng và kế thừa nội bộ. Người lớn đã có sắp xếp, người trẻ không thể chỉ dựa vào vài tờ giấy ở bệnh viện mà lật đổ tất cả.”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn bà. “Bản gốc đâu?”
Không khí vừa được bà kéo về phía “di nguyện của Hạ Lan Uyển” lập tức khựng lại. Tạ lão phu nhân cau mày. Tạ Kính Hòa đứng cạnh bà, nụ cười vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt đã lặng xuống rất nhẹ. Tôi không đợi họ trả lời, tiếp tục hỏi: “Người giữ bản gốc là ai? Biên bản này được lập ở đâu? Có bao nhiêu trang? Có danh sách người tham dự hội đồng gia tộc không? Có chữ ký người làm chứng độc lập không? Có luật sư đại diện của mẹ tôi không? Nếu nó chỉ là gia quy nội bộ, nó không có tư cách xử lý tài sản riêng của Hạ Lan Uyển. Nếu nó có ý định ảnh hưởng đến quyền thừa kế và quyền biểu quyết, vậy xin mời Tạ gia đưa bản gốc ra cho bên thứ ba giám định ngay tại đây.”
Tạ Chấn Nam trầm giọng: “Cháu đang nghi ngờ chữ ký của mẹ mình?”
Câu hỏi này rất độc. Nó không hỏi tôi có tin văn bản không, mà buộc tôi phải đứng ở vị trí đối lập với mẹ mình. Tôi nhìn ông, bỗng thấy khuôn mặt từng được tôi gọi là cha xa lạ đến buồn cười. “Tôi đang nghi ngờ người dùng chữ ký của mẹ tôi làm lá chắn.” Tôi nói. “Chủ tịch Tạ, một người thật sự tôn trọng Hạ Lan Uyển sẽ không chỉ chiếu một bản scan mờ lên màn hình rồi bắt con gái bà chấp nhận. Ông muốn tôi tin, rất đơn giản. Đưa bản gốc ra.”
Trong đám đông có tiếng người hạ giọng bàn tán. Một cổ đông nhỏ đứng gần hàng rượu vang nhìn sang người bên cạnh, giọng rất thấp nhưng tôi vẫn nghe thấy hai chữ “bản gốc”. Tạ gia muốn dùng sân khấu để ép tôi rơi vào cảm xúc, nhưng khi tôi kéo câu chuyện về thủ tục, thứ họ dựng lên bắt đầu lộ khe hở. Gia tộc có thể khiến người ta sợ bằng uy nghiêm, nhưng tài sản, cổ phần và quyền biểu quyết không vận hành bằng uy nghiêm. Nó vận hành bằng giấy tờ có hiệu lực, bằng chuỗi lưu trữ, bằng chữ ký được kiểm chứng và bằng trách nhiệm trước pháp luật.
Tạ Kính Hòa thở dài một tiếng, giống như người lớn bất đắc dĩ phải dỗ một đứa trẻ không hiểu chuyện. “Vãn Ninh, cháu học vài điều khoản pháp lý rồi liền muốn biến bữa tiệc gia đình thành phiên chất vấn sao? Biên bản này là ý chí nội bộ của Tạ gia, không phải hợp đồng thương mại. Điều nó xác lập là sự thừa nhận và tư cách trong nhà, không phải bản án chia tài sản.”
Tôi quay sang ông. “Vậy xin bác cả nói rõ trước mặt mọi người: Tạ gia dùng biên bản này chỉ để cho Minh Châu một miếng ngọc bài và một cái họ, hoàn toàn không dùng nó làm căn cứ giữ lại bất cứ quyền lợi nào phát sinh từ tài sản của Hạ Lan Uyển, đúng không?”
Nụ cười trên môi ông ta dừng lại đúng nửa nhịp. Nửa nhịp ấy đủ rồi. Tôi tiếp tục: “Nếu đúng, tôi có thể để Tạ gia tự diễn phần tình thân còn lại. Tôi chỉ yêu cầu đêm nay lập biên bản, ghi rõ Tạ Minh Châu tự nguyện tạm thời rút khỏi mọi khoản lợi ích, quyền biểu quyết ủy thác, cổ phần chuyển tiếp, quỹ giáo dục, quỹ gia đình và tài khoản danh nghĩa liên quan đến Hạ Lan Uyển cho đến khi kết luận điều tra An Thừa và giám định chữ ký hoàn tất. Nếu Tạ gia không định dùng biên bản này để giữ tài sản, điều kiện đó không hề làm khó ai.”
Ánh mắt trong sảnh đồng loạt dồn lên người Minh Châu. Cô ta đứng dưới ánh đèn pha lê, sắc mặt trắng hơn chiếc váy màu kem trên người. Nước mắt vẫn đọng trên khóe mắt, nhưng lần này không rơi xuống ngay. Tôi nhìn cô ta, nói rất bình tĩnh: “Cô vừa nói không muốn tranh với tôi. Vậy ký một bản cam kết tạm thời, có khó không?”
Môi Minh Châu run lên. “Chị, em thật sự không hiểu những chuyện cổ phần đó. Từ nhỏ đến lớn em chỉ nghe theo sắp xếp của bà nội và cha. Em không muốn lấy gì của chị, nhưng nếu bây giờ chị bắt em ký, chẳng khác nào chị muốn đẩy em ra khỏi Tạ gia trước mặt tất cả mọi người.”
Tôi khẽ gật đầu. “Cô vẫn rất giỏi.”
Cô ta ngẩn ra. Tôi nói: “Tôi hỏi về tài sản của mẹ tôi, cô trả lời bằng việc mình có bị đuổi khỏi Tạ gia hay không. Tôi hỏi cô có dám tạm thời không nhận thứ đang tranh chấp không, cô biến nó thành tôi muốn hủy nhà của cô. Minh Châu, nếu cô không hiểu cổ phần, cô càng nên ký, vì người không hiểu không nên giữ thứ mình không hiểu. Nếu cô hiểu, vậy câu ‘em không muốn tranh’ vừa rồi chính là nói dối.”
Lục Hành Dã đứng ở rìa đám đông bỗng bước lên nửa bước. “Vãn Ninh, em không cần ép cô ấy đến mức này. Minh Châu không phải người lập biên bản đó.”
Tôi không nhìn anh ta. “Đúng, cô ta không lập biên bản. Nhưng cô ta đang hưởng lợi từ biên bản đó.” Tôi dừng lại, sau đó mới nghiêng mắt nhìn anh ta. “Còn anh, người từng ký hợp đồng chọn ‘người được Tạ gia nâng đỡ nhất’, càng không có tư cách nói với tôi thế nào là ép người.”
Mặt Lục Hành Dã thoáng xanh. Một số ánh mắt vốn đang thương hại Minh Châu lại chuyển sang anh ta. Cái tên Lục gia đặt cạnh bốn chữ “người được nâng đỡ” luôn dễ khiến người ta nhớ đến hôn ước đã vỡ và lợi ích đứng sau tình yêu. Anh ta muốn che chở Minh Châu để đổi lấy hình ảnh cũ của mình, nhưng nơi này có quá nhiều người hiểu giá trị của một lựa chọn sai phe.
Tạ Chấn Nam cuối cùng mất kiên nhẫn. “Đủ rồi. Người đâu, tắt màn hình.”
Quản gia lập tức ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật, nhưng trước khi màn hình tối đi, Kỷ Sơ đã giơ điện thoại lên từ phía sau một chậu hoa cao. Cô ấy không chen vào, cũng không nói thay tôi, chỉ lạnh lùng nhắc: “Từ lúc văn bản được chiếu lên, tất cả đã được ghi hình. Nếu Tạ gia lo bị cắt ghép, tôi có thể gửi bản nguyên vẹn cho luật sư hai bên cùng lưu.”
Tạ lão phu nhân nhìn cô ấy như nhìn một món đồ bẩn vô tình xuất hiện trong phòng khách. “Đây là tiệc nhà họ Tạ.”
Kỷ Sơ mỉm cười rất nhạt. “Khi Tạ gia mời phóng viên và cổ đông nhỏ đến làm chứng, nó đã không còn là tiệc nhà thuần túy nữa.”
Tôi không quay đầu cảm ơn cô ấy. Chúng tôi đều biết vị trí của mình. Cô ấy giữ sự thật khỏi bị cắt xén, còn tôi phải tự nói phần thuộc về mình. Tôi nhìn lại Tạ lão phu nhân, từng chữ rơi xuống rất chậm: “Bà vừa hỏi tôi có tư cách gì. Vậy tôi trả lời. Tôi là con gái ruột của Hạ Lan Uyển, là người có tên trong hồ sơ sinh đang được điều tra lại, là người thừa kế hợp pháp có quyền yêu cầu bảo toàn di sản của mẹ mình. Còn Tạ gia, nếu không đưa được bản gốc, không giải thích được chuỗi lưu trữ, không dám giám định chữ ký, thì các người chỉ là người đang cầm một bản scan để chiếm chỗ trong tài sản của người đã khuất.”
Cả sảnh lặng xuống. Lần này, sự im lặng không còn đứng hoàn toàn về phía Tạ gia. Tôi thấy có người tránh ánh mắt Tạ Chấn Nam. Tôi thấy cổ đông nhỏ ban đầu chỉ đến xem kịch bắt đầu trao đổi danh thiếp với người bên cạnh. Tôi thấy Minh Châu cắn môi, tay lại vô thức chạm đến sau tai trái. Và tôi thấy Tạ Kính Hòa nhìn tôi bằng ánh mắt không còn giống một bác cả ôn hòa nữa. Rất nhanh thôi, ông ta lại phủ lên đó một tầng mỉm cười, nhưng tôi đã nhìn thấy vết nứt.
Ông ta nói: “Cháu nói nhiều như vậy, cuối cùng vẫn không trả lời câu hỏi quan trọng nhất. Nếu chữ ký là thật thì sao? Nếu mẹ cháu thật sự vì lý do nào đó mà tạm hoãn tư cách của cháu, cháu định làm gì? Kiện chính mẹ mình, hay phủ nhận lựa chọn cuối cùng của bà?”
Tim tôi đau nhói. Không phải vì câu hỏi của ông ta sắc, mà vì nó nhắc tôi nhớ rằng có những vết thương dù trọng sinh cũng không thể biến thành áo giáp hoàn toàn. Tôi từng có rất ít ký ức về mẹ. Phần lớn những gì tôi giữ được chỉ là mùi hương rất nhạt trên khăn lụa, bóng lưng mơ hồ trong căn phòng khóa kín và cái tên Hạ Lan Uyển bị Tạ gia nhắc đến như một di vật hơn là một con người. Họ biết tôi thiếu mẹ, nên lần nào cũng muốn dùng khoảng trống ấy để ép tôi thua.
Tôi hít một hơi thật chậm. “Nếu chữ ký là thật, tôi sẽ tìm hiểu mẹ tôi đã ký trong hoàn cảnh nào. Nếu bà bị ép, tôi đòi lại công bằng cho bà. Nếu bà bị lừa, tôi vạch trần người lừa bà. Nếu bà thật sự từng có lý do phải tạm hoãn điều gì đó, tôi sẽ nghe toàn bộ lý do từ tài liệu đầy đủ, không phải từ miệng những người đã giấu sự thật hai mươi mấy năm.” Tôi nhìn thẳng vào Tạ Kính Hòa. “Tôi không cần biến mẹ tôi thành người hoàn hảo để yêu bà. Nhưng các người cũng đừng nghĩ có thể lấy một chữ ký chưa giám định để biến bà thành đồng phạm của mình.”
Sắc mặt Tạ Chấn Nam thay đổi. Có lẽ đây là lần đầu tiên ông nhận ra, tôi không còn là đứa con gái chỉ cần nghe đến mẹ là sụp xuống nữa. Đau vẫn ở đó, nhưng đau không còn là dây xích. Tôi nâng giọng vừa đủ để tất cả nghe thấy: “Đêm nay, tôi sẽ không nhận ngọc bài. Tôi cũng không chấp nhận bất cứ ảnh chụp hòa giải nào. Trước khi Tạ gia đưa bản gốc biên bản, danh sách người làm chứng và toàn bộ phụ lục liên quan cho bên thứ ba giám định, mọi tài sản thuộc Hạ Lan Uyển phải được bảo toàn nguyên trạng. Bất kỳ ai tiếp tục chuyển nhượng, ủy quyền hoặc dùng tên Minh Châu để nhận quyền lợi từ phần tài sản đó, tôi sẽ coi là cố ý xâm phạm di sản đang tranh chấp.”
Tạ lão phu nhân đập mạnh hộp ngọc xuống bàn nhỏ bên cạnh. “Tạ Vãn Ninh, cháu tưởng chỉ dựa vào miệng mình là có thể ra lệnh cho Tạ gia?”
“Tôi không ra lệnh cho Tạ gia.” Tôi đáp. “Tôi chỉ nhắc các người rằng trên đời này còn có nơi không treo gia quy họ Tạ trên tường.”
Câu này vừa dứt, cửa sảnh lớn bỗng mở ra. Gió đêm lùa vào, làm vài dải hoa trắng bên lối vào khẽ rung. Người hầu định bước tới ngăn lại, nhưng sau khi nhìn rõ người đứng ngoài cửa, sắc mặt lập tức đổi. Tần Dự mặc áo khoác tối màu, tay cầm một chiếc cặp da cũ. Ông trông mệt mỏi hơn lần gặp trước rất nhiều, như người đã đi qua một quãng đường dài chỉ để trả một món nợ không thể trốn thêm.
Ánh mắt ông lướt qua màn hình đã tối, hộp ngọc trên bàn, rồi dừng lại trên mặt tôi. “Tôi đến muộn.” Giọng ông khàn đi. “Nhưng về biên bản tư cách năm đó, tôi có thể làm chứng.”
Nụ cười của Tạ Kính Hòa cuối cùng biến mất.
