Chương 53: Một Lời Chứng Muộn Màng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 53: Một Lời Chứng Muộn Màng
Gió đêm theo khe cửa lớn ùa vào, cuốn qua nền đá cẩm thạch lạnh đến mức khiến những dải hoa trắng hai bên lối vào run nhẹ. Tần Dự đứng ở đó, áo khoác sẫm màu còn vương bụi đường, tay nắm chặt chiếc cặp da cũ như nắm một thứ đã đè nặng lên ông rất nhiều năm. Câu nói của ông rơi xuống sảnh tiệc không lớn, nhưng đủ làm toàn bộ tiếng thở, tiếng bàn tán và cả tiếng máy ảnh lặng đi trong một nhịp. Tôi nhìn ông, không thấy cảm kích ngay. Thứ đầu tiên dâng lên trong lồng ngực tôi là một cảm giác rất lạ, giống như người đã đứng trong mưa quá lâu, cuối cùng có người đưa ô tới, nhưng cán ô ấy cũng từng là thứ khiến mình chảy máu.
Tạ Kính Hòa là người phản ứng nhanh nhất. Ông ta thu lại vẻ thất thố chỉ trong một thoáng, sau đó bước lên nửa bước, giọng vẫn ôn hòa như cũ: “Tần luật sư, hôm nay là tiệc nhà họ Tạ. Nếu ông có tài liệu gì, ngày mai có thể gửi qua văn phòng pháp chế. Đứng trước nhiều khách mời như vậy, nói vài câu thiếu căn cứ sẽ gây hậu quả rất khó thu hồi.” Lời ông ta nghe giống nhắc nhở, nhưng ánh mắt lại lạnh hơn đèn pha lê trên trần. Tần Dự nhìn ông ta. Mấy nếp nhăn nơi khóe mắt ông sâu xuống. “Tạ tiên sinh, tôi đã cân nhắc hậu quả của việc im lặng suốt nhiều năm rồi. Hôm nay, tôi muốn cân nhắc hậu quả của việc nói thật.”
Tạ lão phu nhân chống mạnh gậy xuống nền. “Ai cho ông vào?” Tần Dự quay sang bà, cúi đầu rất nhẹ, lễ độ đến mức gần như lạnh lùng. “Người gác cổng vẫn còn nhận ra con dấu cũ của Hạ gia trên giấy ủy quyền năm đó. Tôi không vào bằng danh nghĩa khách mời của Tạ gia. Tôi vào bằng tư cách luật sư từng nhận ủy thác của Hạ Lan Uyển.” Hai chữ Hạ Lan Uyển vừa vang lên, sắc mặt Tạ Chấn Nam lập tức trầm xuống. Ông nhìn Tần Dự như nhìn một vết nứt bất ngờ xuất hiện trên bức tường ông đã cố sơn phết rất lâu. “Ông muốn làm chứng cái gì?”
Tần Dự đặt chiếc cặp da lên bàn tròn nhỏ gần cửa. Tiếng khóa kim loại bật mở nghe khô khốc. Ông không lấy ra ngay một tập tài liệu dày để tạo cảm giác thắng lợi, cũng không nói những lời xúc động. Ông chỉ rút một cuốn sổ ghi chép đã ngả màu, bìa cứng bong nhẹ ở mép, rồi đặt bên cạnh một túi hồ sơ niêm phong. “Tôi không thể đứng đây kết luận bản scan trên màn hình là giả. Việc đó cần bản gốc, cần giám định chữ ký, cần kiểm tra giấy, mực, dấu bấm và chuỗi lưu trữ. Nhưng tôi có thể làm chứng về một điểm: văn bản mà Hạ Lan Uyển từng yêu cầu tôi soạn năm đó không hề có điều khoản để Tạ Minh Châu thay Vãn Ninh hưởng tư cách kế thừa hay bất cứ quyền lợi nào từ tài sản riêng của bà ấy.”
Sảnh tiệc lập tức xao động. Minh Châu đứng dưới ánh đèn, mặt trắng đến mức như chỉ cần thêm một lời nữa là sẽ vỡ ra. Lục Hành Dã quay đầu nhìn cô ta theo bản năng, nhưng lần này bàn tay anh ta vừa nâng lên đã dừng giữa không trung, như đột nhiên nhớ ra trước mặt còn có quá nhiều người đang nhìn. Tôi không bỏ qua động tác ấy. Đời trước, chỉ cần Minh Châu rơi nước mắt, luôn có người bước tới chắn trước cô ta. Đời này, khi thứ cô ta đang chắn là tài sản của mẹ tôi, mỗi người định che cho cô ta đều phải tự tính giá.
Tạ Kính Hòa cười rất nhẹ. “Tần luật sư, trí nhớ của con người không đáng tin bằng văn bản. Ông nói mình từng soạn một bản khác, vậy bản đó ở đâu? Nếu không có bản gốc, lời của ông cũng chỉ là lời của một người từng rời khỏi giới luật nhiều năm.” Tần Dự không tức giận. Có lẽ người đã tự trách mình đủ lâu sẽ không dễ bị vài câu khinh miệt làm lung lay. Ông mở cuốn sổ ghi chép đến một trang đã được kẹp giấy đánh dấu. “Ngày mười bảy tháng ba năm đó, Hạ Lan Uyển yêu cầu tôi soạn bản ghi nhớ về việc bảo lưu tư cách của Vãn Ninh trước khi hoàn tất đối chiếu hồ sơ sinh và thiết lập quỹ giám sát độc lập. Cụm từ ‘tạm hoãn tư cách’ đúng là từng xuất hiện, nhưng nó không phải tạm hoãn quyền của Vãn Ninh. Nó là tạm hoãn mọi nghi thức gia tộc mà Tạ gia muốn áp lên đứa trẻ đó trước khi quyền lợi pháp lý của con bé được bảo vệ.”
Tôi nghe thấy tim mình đập rất chậm. Từng chữ của ông giống một mũi kim đi qua lớp vải mục, kéo ra một đường chỉ mà Tạ gia từng cố giấu trong tối. Tạm hoãn không phải tước đoạt. Tạm hoãn là bảo vệ. Mẹ tôi không dùng chữ ký để đẩy tôi ra ngoài. Bà dùng nó để ngăn họ đưa tôi vào cái lồng mà họ gọi là gia quy. Cơn đau trong ngực tôi không vì vậy mà biến mất. Nó chỉ đổi hướng, từ đau vì bị mẹ phủ nhận thành đau vì cuối cùng tôi lại hiểu thêm một chút, trong những năm tháng bà còn sống, bà đã phải một mình chống lại bao nhiêu bàn tay.
Tạ Chấn Nam lạnh giọng: “Nếu đúng như ông nói, tại sao năm đó ông không lên tiếng?” Câu hỏi ấy đáng lẽ phải thuộc về tôi, nhưng khi ông nói ra, nó lại giống một cách để đẩy tội lỗi khỏi mình. Tần Dự khép mắt trong một thoáng. “Vì tôi hèn. Vì sau khi bà Hạ xảy ra chuyện, văn phòng của tôi bị kiểm tra, trợ lý của tôi bị buộc thôi việc, con trai tôi bị chặn trước cổng trường. Tôi đã báo cảnh sát về những việc có thể báo, nhưng không có đủ chứng cứ để chỉ ra người đứng sau. Tôi giữ lại bản ghi chép, giữ lại bản kê tài liệu, rồi im lặng. Tôi tự nói với mình rằng khi có cơ hội phù hợp hơn, tôi sẽ nói. Nhưng trên đời này, rất nhiều cái gọi là cơ hội phù hợp chỉ là cái cớ của người sợ hãi.”
Ông nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy có xấu hổ, có mệt mỏi, cũng có thứ gì đó giống như một lời xin lỗi không dám đòi được tha thứ. “Vãn Ninh, tôi đến muộn.” Tôi nhìn ông rất lâu. Nếu là đời trước, có lẽ chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến tôi bật khóc. Nhưng hiện tại, tôi đã học được rằng nước mắt không thể thay thế thủ tục, càng không thể thay thế chứng cứ. Tôi chỉ nói: “Đúng, ông đến muộn. Nhưng nếu ông muốn lời chứng này có giá trị, đừng nói bằng cảm xúc. Nói bằng thứ ông có thể chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Tần Dự gật đầu, như thể chính câu lạnh lùng đó mới là điều ông mong nghe. Ông lấy từ túi hồ sơ ra ba tờ giấy được bọc trong lớp nhựa trong. “Đây là bản sao danh mục tài liệu tôi lập trước khi niêm phong hồ sơ của Hạ Lan Uyển. Bản gốc danh mục đã được gửi đến phòng lưu trữ độc lập, có mã tra cứu. Dòng thứ tư ghi rõ: ‘Phụ lục bảo toàn quyền thừa kế của Tạ Vãn Ninh, cấm thay thế bằng người được nuôi dưỡng danh nghĩa’. Dòng thứ bảy ghi: ‘Bản dự thảo tư cách gia tộc, chưa ký, không dùng làm căn cứ xử lý tài sản’. Nếu Tạ gia khăng khăng rằng bản scan vừa rồi là văn bản có hiệu lực, xin mời đưa bản gốc để đối chiếu với danh mục này.”
Kỷ Sơ lập tức bước lên, nhưng cô ấy không chạm vào tài liệu. Cô chỉ đưa ống kính điện thoại xuống đủ gần để ghi rõ túi niêm phong và mã hồ sơ, sau đó nhìn về phía tôi như hỏi có công bố ngay không. Tôi lắc đầu rất nhẹ. Một số thứ cần ánh sáng, nhưng ánh sáng không đồng nghĩa với việc ném tất cả lên mạng cho kẻ khác cắt xé. Lâm Tĩnh từ bên cạnh tiến tới, đặt danh thiếp luật sư của mình xuống bàn. “Tần luật sư, tôi đề nghị ông giao bản sao cho chúng tôi lập biên bản tiếp nhận tạm thời, đồng thời gửi yêu cầu niêm phong bản gốc tại nơi lưu trữ. Những gì vừa công bố ở đây chỉ nên dừng ở việc xác nhận có tài liệu đối chứng, không tiết lộ toàn bộ nội dung liên quan quyền riêng tư.”
Cố Trầm Chu đứng cách tôi không xa. Anh không nói thay tôi, cũng không bước lên như người chiến thắng. Chỉ khi một phóng viên định chen qua đám đông để chụp cận mặt tôi, anh hơi nghiêng người, chắn đúng một nửa góc máy, không đụng vào tôi, không giành lấy câu chuyện của tôi. Tôi nhận ra sự tồn tại của anh ở đó như nhận ra một bức tường thấp sau lưng mình: đủ để nhắc tôi rằng mình không đứng giữa bão một mình, nhưng không cao đến mức che mất tầm nhìn của tôi.
Tạ lão phu nhân nhìn những tờ giấy trong túi nhựa, bàn tay trên gậy run rất khẽ. Bà không sợ giấy. Bà sợ thứ giấy ấy kéo theo: phòng lưu trữ, mã tra cứu, biên bản tiếp nhận, giám định và những người trung lập không sống bằng sắc mặt Tạ gia. “Một cuốn sổ cũ, vài bản danh mục tự lập, ông tưởng có thể lật đổ quyết định của gia tộc?” bà nói. Tôi nhìn bà, đáp thay Tần Dự: “Không. Nó không lật đổ được Tạ gia. Nó chỉ đủ để chứng minh đêm nay Tạ gia không có quyền dùng một bản scan chưa được giám định để tuyên bố tôi bị tạm hoãn tư cách.”
Tạ Kính Hòa bỗng vỗ tay hai tiếng rất nhẹ. Âm thanh ấy trong sảnh tiệc yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai. “Rất hay. Một luật sư cũ mang tài liệu cũ, một phóng viên ghi hình, một luật sư mới lập biên bản, và Vãn Ninh đứng giữa nói về di sản của mẹ. Câu chuyện này nếu kể ra ngoài, chắc hẳn sẽ rất cảm động.” Ông ta ngừng lại, nụ cười trở về trên môi, mỏng và lạnh. “Nhưng cháu quên một điều. Công chúng không thích nghe chuỗi lưu trữ. Họ chỉ thích nghe ai tham lam, ai bất hiếu, ai ép người đã nuôi mình hai mươi mấy năm phải cúi đầu.”
Điện thoại của Kỷ Sơ rung lên đúng lúc đó. Màn hình sáng lên, phản chiếu vào đáy mắt cô ấy một vệt lạnh. Cô liếc qua, sắc mặt lập tức thay đổi. Tôi chưa cần cô nói đã biết thứ mình chờ cuối cùng cũng tới. Đời trước, mỗi lần tôi vừa tìm được một chút sự thật, luôn sẽ có một tiếng ồn lớn hơn đổ xuống, kéo tất cả ánh mắt khỏi chứng cứ và ném tôi trở lại vị trí tội đồ. Kỷ Sơ đưa điện thoại cho tôi. Trên màn hình là tiêu đề tin nóng vừa được đẩy lên: “Thiên kim thật trở về liền ép nhà ngoại phong tỏa tài sản, cấu kết Cố gia và luật sư cũ tranh quyền Tạ thị.” Bên dưới là đoạn video bị cắt đúng khoảnh khắc tôi nói phải bảo toàn di sản Hạ Lan Uyển, kèm một câu bình luận đỏ chói: “Cô ta cần mẹ, hay cần cổ phần của mẹ?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay không còn lạnh như lúc nhìn bản scan nữa. Lạnh đến một mức nào đó sẽ biến thành tỉnh. Tạ Kính Hòa nhìn tôi, giọng mềm như người bác vẫn đang khuyên cháu gái quay đầu: “Vãn Ninh, cháu vừa nói trên đời này còn có nơi không treo gia quy họ Tạ trên tường. Vậy thử xem, khi cả Lăng Thành đều bảo cháu tham lam, cháu còn đứng được bao lâu.”
Tôi tắt màn hình điện thoại, đặt nó úp xuống cạnh túi hồ sơ của Tần Dự. Trong tiếng xôn xao đang lớn dần, tôi bỗng nhớ đời trước mình đã sợ dư luận như thế nào, sợ đến mức mỗi một lời mắng xa lạ cũng có thể biến thành bằng chứng rằng tôi thật sự không đáng được yêu. Nhưng lần này, trước mặt tôi không chỉ có lời mắng. Trước mặt tôi còn có một người đến muộn, một lời chứng chưa đủ, và một cái bẫy cũ vừa được Tạ gia dùng lại quá vội vàng. Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Kính Hòa. “Vậy để cả Lăng Thành cùng nghe.” Tôi nói. “Lần này, tôi sẽ không để các người chọn giúp họ nghe nửa câu còn lại.”
