Chương 54: Minh Châu Rơi Mặt Nạ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 54: Minh Châu Rơi Mặt Nạ
Tiếng xôn xao sau câu nói của tôi chưa kịp lắng xuống thì trong sảnh tiệc, từng chiếc điện thoại bắt đầu sáng lên như những đốm lửa nhỏ rơi vào thùng dầu. Có người cúi đầu đọc tin nóng, có người quay sang thì thầm, có người nhìn tôi bằng ánh mắt vừa rồi còn do dự nay đã bắt đầu lạnh đi. Tạ Kính Hòa không cần nói thêm. Ông ta đứng dưới đèn pha lê, vẻ mặt ôn hòa như một người chỉ vừa ném viên đá xuống hồ rồi chờ mặt nước tự vỡ ra thành từng vòng sóng. Đời trước, một đoạn video bị cắt, một câu nói bị đổi nghĩa, một giọt nước mắt đúng lúc của Tạ Minh Châu đã đủ khiến mọi chứng cứ bị tiếng mắng át đi. Nhưng lần này, tôi không còn đưa cổ cho cùng một con dao.
Tôi quay sang Kỷ Sơ. “Bản ghi đầy đủ có không?” Cô ấy đáp rất nhanh: “Có. Ba góc máy, mốc thời gian đủ rõ.” Tôi nhìn Lâm Tĩnh. “Chỉ dùng phần phát ngôn công khai và lời giải thích pháp lý. Không để lộ tài liệu của Tần Dự, không để lộ mã hồ sơ.” Lâm Tĩnh gật đầu, lập tức kiểm tra ranh giới thông tin có thể công bố. Cố Trầm Chu đặt một chiếc laptop xuống mép bàn, đẩy nhẹ về phía tôi. “Cổng trình chiếu bên trái vẫn mở. Cô quyết định.” Anh nói xong liền lùi nửa bước. Không có lời hứa thay tôi dập scandal, cũng không có bàn tay nào giành lấy micro. Chỉ có một lối đi được mở, và tôi tự bước lên đó.
Tạ Kính Hòa nhìn thấy động tác của chúng tôi, ánh mắt khẽ tối đi nhưng giọng vẫn mềm. “Vãn Ninh, cháu muốn biến tiệc nhận thân của Tạ gia thành một buổi thanh minh công khai sao? Dư luận càng kéo vào, tổn thương đối với cháu càng lớn.” Tôi cắm dây kết nối vào laptop, nhìn màn hình lớn sau lưng ông ta sáng lên. “Không, bác cả. Tôi không thanh minh bằng nước mắt, cũng không biểu diễn khổ sở. Tôi chỉ trả lại ngữ cảnh cho câu nói của mình.” Một vài khách mời đứng gần đó im hẳn. Bình tĩnh không có nghĩa là không đau.
Video đầy đủ được phát lên màn hình lớn. Trong đoạn đó, giọng tôi rõ ràng vang giữa sảnh: “Tôi yêu cầu bảo toàn tạm thời toàn bộ tài sản, cổ phần và quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển, bao gồm cả phần có thể thuộc về tôi. Trước khi bản gốc được niêm phong, giám định và xác định phạm vi hiệu lực, không ai, kể cả tôi, được đơn phương sử dụng hay chuyển dịch những quyền lợi đó.” Tiếp theo là tiếng Lâm Tĩnh giải thích đây là biện pháp bảo toàn hiện trạng, không phải chuyển tài sản về tên tôi. Kỷ Sơ gửi đoạn video đầy đủ kèm mốc thời gian vào nhóm truyền thông đang có mặt, đồng thời đánh dấu rõ phần nào là phát ngôn công khai, phần nào thuộc tài liệu cần bảo mật.
Sảnh tiệc đổi màu rất chậm. Không ai lập tức đứng về phía tôi, họ chỉ bắt đầu tính lại. Vài phóng viên cúi đầu gõ chữ nhanh hơn. Trên điện thoại của Kỷ Sơ, tin nóng cắt ghép vẫn tăng bình luận dữ dội, nhưng đã xen vào những câu hỏi đầu tiên: nếu cô ta thật sự muốn cướp tài sản, tại sao lại yêu cầu phong tỏa cả phần của mình? Tại sao Tạ gia không đưa bản gốc ra? Tại sao Minh Châu im lặng? Tạ Chấn Nam nhìn màn hình, sắc mặt khó coi. “Vãn Ninh, con nhất định phải làm mọi chuyện đến mức này sao?” Tôi đáp: “Chủ tịch Tạ, người biến mọi chuyện thành mức này không phải tôi. Tôi chỉ không chịu đứng yên cho người khác cắt nửa câu của mình nữa.”
Tạ Kính Hòa khẽ thở dài. “Dù cháu nói thế nào, Minh Châu cũng chưa từng công khai đòi lấy thứ gì của Hạ Lan Uyển. Con bé bị kéo vào cuộc tranh chấp này chỉ vì nó được Tạ gia nuôi lớn bên cạnh cháu. Nếu bây giờ cháu tiếp tục ép nó đứng ra, người ngoài sẽ chỉ thấy một cô chị vừa trở về đã dồn em gái đến đường cùng.” Ông ta không phủ nhận video, cũng không tranh luận pháp lý. Ông ta đẩy Tạ Minh Châu ra trước mặt mọi người, dùng dáng vẻ yếu đuối của cô ta làm tấm khiên đạo đức. Minh Châu nghe đến tên mình, vai run lên, mắt lập tức đỏ. “Chị, em chưa từng muốn tranh với chị. Nếu chị cảm thấy em ở Tạ gia là sai, em có thể xin lỗi. Em chỉ xin chị đừng nói như thể em cố ý cướp mọi thứ của chị.”
Tôi nhìn cô ta rất lâu. Đời trước, chỉ một câu như vậy đã đủ khiến tất cả ánh mắt biến thành dao chĩa về phía tôi. Còn lần này, tôi không trả lời bằng tức giận. Tôi lấy cây bút từ tay Lâm Tĩnh, đặt lên bản cam kết tạm thời vừa được soạn xong. “Vậy ký đi.” Minh Châu ngẩng phắt đầu. Tôi xoay màn hình về phía cô ta để mọi người nhìn thấy tiêu đề: Cam kết bảo toàn hiện trạng quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển. Nội dung ghi rõ người ký tạm thời không nhân danh con gái nuôi, người được nuôi dưỡng, thành viên Tạ gia hay bất kỳ tư cách gia tộc nào để yêu cầu, đại diện quản lý hoặc can thiệp vào tài sản, cổ phần, hồ sơ thừa kế của Hạ Lan Uyển cho đến khi có kết luận pháp lý. Tôi ký tên mình trước, rồi đẩy bút về phía Minh Châu. “Nếu em không tranh, chữ ký này chỉ bảo vệ em khỏi bị người khác lợi dụng danh nghĩa. Em sợ gì?”
Không khí trong sảnh đặc quánh lại. Tạ lão phu nhân chống gậy, giọng lạnh: “Vãn Ninh, con bé không hiểu những thứ này, đừng bắt nó ký bừa.” Lâm Tĩnh bình thản đáp: “Đây là cam kết bảo toàn tạm thời, không phải văn bản từ bỏ quyền vĩnh viễn. Nếu cô Tạ Minh Châu cho rằng mình không có quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển, văn bản này không làm mất bất cứ thứ gì của cô ấy.” Câu nói ấy chặn luôn đường lui cuối cùng. Minh Châu không thể nói không hiểu, vì đã có luật sư giải thích. Cô ta cũng không thể nói tôi ép cô ta từ bỏ, vì chính tôi đã ký trước. Tôi thấy bàn tay cô ta siết chặt váy, đầu ngón tay trắng bệch. Cô ta nhìn Tạ Chấn Nam, nhìn Lục Hành Dã, cuối cùng nhìn sang Tạ Kính Hòa.
Tạ Kính Hòa mỉm cười rất nhẹ. “Minh Châu, nếu con trong sạch, ký một bản tạm thời cũng không sao. Tạ gia sẽ không để con chịu thiệt.” Một câu ấy rơi xuống, lớp mặt nạ dịu dàng trên mặt Minh Châu cuối cùng xuất hiện vết nứt đầu tiên. Không phải vì tôi ép cô ta, mà vì người đứng sau cô ta vừa quyết định có thể tạm thời đẩy cô ta ra để giữ toàn bộ ván cờ. Cô ta cầm bút lên, rồi lại buông xuống. “Chị ký thì có gì khó?” Giọng cô ta không còn mềm nữa. “Tên chị ở trong hồ sơ, Tần luật sư làm chứng cho chị, Cố gia cũng đứng bên chị. Chị ký xong, sau này mọi thứ vẫn quay về tay chị. Còn em thì sao? Nếu em ký, em còn lại gì?”
Cả sảnh tiệc im phăng phắc. Có những lời không cần ai phân tích, chỉ cần nói ra đã tự đóng đinh người nói vào vị trí của mình. Tạ Minh Châu vừa hỏi cô ta còn lại gì, chứ không hỏi sự thật còn lại gì. Lục Hành Dã nhìn cô ta, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên một vệt xa lạ. “Minh Châu, em từng nói em không quan tâm những thứ đó.” Minh Châu quay sang anh ta, đáy mắt đỏ lên không phải vì tủi thân, mà vì oán. “Anh thì quan tâm gì? Anh chẳng phải cũng chỉ cần em giữ được vị trí ở Tạ gia sao?” Câu nói bật ra quá nhanh. Khi cô ta nhận ra mình vừa nói gì, mặt đã trắng bệch.
Tạ lão phu nhân quát khẽ: “Minh Châu!” Tạ Kính Hòa cũng bước lên một bước, giọng trầm xuống vừa đủ để giữ thể diện: “Con bé bị dọa sợ rồi. Vãn Ninh, cháu không cần bức người đến mức này.” Minh Châu như được nhắc tỉnh, lập tức lắc đầu, nước mắt rơi xuống. “Không, ý em không phải vậy. Em chỉ là… em chỉ là sợ mình không còn nhà nữa. Chị, chị có mẹ ruột để lại cho chị nhiều như vậy, còn em từ nhỏ đến lớn chỉ có Tạ gia. Nếu không có bác cả…” Cô ta đột nhiên ngừng lại. Nhưng đã muộn. Hai chữ bác cả rơi xuống rất nhẹ, nhưng tôi đã nghe thấy. Tạ Kính Hòa cũng nghe thấy, bởi nụ cười trên môi ông ta biến mất trong đúng một nhịp.
Kỷ Sơ đứng bên cạnh tôi, điện thoại liên tục nhảy thông báo. Tin nóng cắt ghép vẫn chưa bị gỡ, nhưng đoạn video đầy đủ đã bắt đầu được vài tài khoản truyền thông trung lập dẫn lại. Tạ Kính Hòa rất nhanh lấy lại vẻ ôn hòa. “Một cô gái đang hoảng sợ nói sai vài chữ không thể trở thành chứng cứ.” Tôi gật đầu. “Bác nói đúng. Cảm xúc không phải chứng cứ.” Tôi quay sang Tần Dự. “Vì vậy, chúng ta chờ chứng cứ.” Đúng lúc ấy, điện thoại của ông rung lên. Ông nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhỏ, rồi đưa máy cho Lâm Tĩnh trước khi đưa sang tôi. Trên đó là email phản hồi từ phòng lưu trữ độc lập: yêu cầu niêm phong hồ sơ Hạ Lan Uyển đã được tiếp nhận khẩn cấp, bản gốc sẽ tạm khóa trong vòng bốn mươi tám giờ để chờ xác minh tư cách truy cập. Nhưng bên dưới dòng xác nhận còn kèm một phụ lục truy cập gần nhất.
Tôi cúi mắt đọc. Ba tháng trước, có người từng nộp yêu cầu sao lục một phần danh mục hồ sơ Hạ Lan Uyển, dùng giấy giới thiệu của Tạ gia và ký nhận bằng một cái tên rất quen thuộc: Tạ Minh Châu. Trong một khoảnh khắc, tôi nghe thấy tiếng thở của Minh Châu đứt đoạn. Cô ta cũng nhìn thấy dòng chữ đó, vì Lâm Tĩnh không che màn hình. Lần này, không cần tôi hỏi cô ta có muốn tranh hay không. Câu trả lời đã nằm trên nhật ký truy cập lạnh lẽo hơn mọi giọt nước mắt. Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào gương mặt đang trắng bệch của cô ta. “Minh Châu,” tôi nói rất khẽ, “thì ra em không phải vừa mới biết mẹ tôi để lại thứ gì.” Ngoài kia, gió đêm lại lùa qua khe cửa lớn. Còn trên màn hình điện thoại, dòng chữ cuối cùng của phụ lục hiện rõ dưới ánh đèn: Người đề nghị sao lục: Tạ Minh Châu.
