Chương 51 - Chương 51: Bữa Tiệc Nhận Thân
Chương 51: Bữa Tiệc Nhận Thân
Thông báo của Tạ thị nằm trên màn hình chưa đầy một phút, bình luận bên dưới đã bắt đầu được dẫn dắt theo đúng hướng họ muốn. Có người thương hại Minh Châu, có người khuyên tôi nên biết đủ, dù sao được công khai nhận lại đã là kết quả tốt nhất. Tôi nhìn những dòng chữ trôi qua, không thấy tức giận, chỉ thấy một cảm giác lạnh lẽo rất quen. Đời trước, họ cũng từng dùng cả thành phố để dạy tôi cúi đầu. Lần này, tôi đã biết sân khấu được dựng lên để làm gì.
Kỷ Sơ hỏi rất nhỏ: “Cô có đi không?” Tôi gập bản đọc chỉ về B-02 lại, để nó vào túi hồ sơ chống nước rồi giao cho Lâm Tĩnh. “Đi.” Tôi không thể trốn khỏi bữa tiệc này, vì họ đã gọi tên tôi, mẹ tôi, Minh Châu và hai chữ thân phận vào cùng một khung ảnh. Nếu tôi không xuất hiện, ngày mai câu chuyện sẽ biến thành tôi sợ đối chất. Nếu tôi xuất hiện sai cách, họ sẽ ép tôi đứng cạnh Minh Châu, mỉm cười, rồi dùng nụ cười đó khóa miệng tất cả nghi vấn phía sau.
Cố Trầm Chu đứng bên cửa phòng kính, đưa cho tôi một chiếc USB nhỏ và một danh sách khách mời đã được đánh dấu. “Phóng viên nhận thư mời, cổ đông nhỏ được mời làm chứng, và ba tài khoản truyền thông đang chuẩn bị bài sẵn. Cô dùng hay không là quyền của cô.” Anh dừng một chút rồi nói: “Đừng để họ ép cô công bố B-02 trong hoàn cảnh bất lợi.” Tôi đáp: “Tôi biết. Một khi hồ sơ riêng tư bị họ biến thành vũ khí, người bị phán xét đầu tiên sẽ không phải Tạ Chấn Nam.” Anh gật đầu, lùi nửa bước nhường đường.
Tối đó, biệt thự chính Tạ gia sáng như một hộp kính được lau quá sạch. Hàng xe đậu kín bên ngoài, hoa trắng được xếp thành đường dẫn vào sảnh lớn, trong không khí có mùi rượu vang, hương trà và thứ trật tự giả tạo mà Tạ gia luôn dùng để che những vết nứt trong tường. Tôi từng lớn lên trong căn nhà này, từng nghĩ chỉ cần mình im lặng đủ lâu, một ngày nào đó sẽ được nhìn như người nhà. Sau khi trọng sinh, mỗi lần bước vào đây, tôi đều có cảm giác mình không phải trở về nhà, mà là đi vào hiện trường vụ án chưa được niêm phong.
Minh Châu đứng cạnh Tạ Chấn Nam dưới đèn pha lê. Cô ta mặc váy màu kem, tóc buộc thấp, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc rất lâu. Khi nhìn thấy tôi, cô ta lập tức bước lên một bước, môi run nhẹ. “Chị…” Chỉ một chữ ấy thôi, xung quanh đã có vài ánh mắt mềm xuống. Cô ta rất biết dùng sự yếu đuối để khiến người khác quên mất câu hỏi quan trọng nhất. Tôi dừng lại cách cô ta ba bước, không để máy ảnh chụp thành cảnh chị em hòa giải. “Đừng gọi vội.” Tôi nói. “Tối nay Tạ gia mời tôi đến nghe lời giải thích, không phải nhận vai diễn.”
Nét mặt Tạ Chấn Nam trầm xuống. “Vãn Ninh, khách đã đến đông đủ. Có chuyện gì, sau bữa tiệc nói.” Tôi nhìn ông, bỗng nhớ đến phần chữ ký lộ ra dưới mép giấy dán trong sổ bàn giao B-02. Cũng bàn tay này đã ký vô số văn kiện Tạ thị, ký quyết định phạt tôi, ký tuyên bố đoạn tuyệt đời trước, và rất có thể đã ký nhận một đứa trẻ không nên rời khỏi phòng sinh theo lối hậu cần. Tôi hỏi: “Chủ tịch Tạ, ông định giải thích trước rồi mới nói sự thật, hay nói xong kịch bản rồi gọi nó là sự thật?”
Không khí trong sảnh chùng xuống một nhịp. Tạ Kính Hòa đi tới đúng lúc, nụ cười ôn hòa đặt trên mặt như chưa từng rời khỏi. “Vãn Ninh, hôm nay là tiệc gia đình, mời thân hữu đến là để tránh lời đồn bị bóp méo thêm. Cháu càng sắc bén, người ngoài càng nghĩ Tạ gia chúng ta thật sự không còn tình thân.” Tôi cũng mỉm cười rất nhạt. “Nếu Tạ gia còn tình thân thật, vài câu hỏi của cháu không thể làm nó biến mất. Nếu nó biến mất được, chứng tỏ thứ ở đây vốn chỉ là phông nền.”
Tạ Chấn Nam bước lên bục. Giọng ông qua micro trầm và ổn định, đủ khiến người chưa biết chuyện tưởng đây là một người cha đang cố giữ thể diện cho các con. Ông nói năm xưa hồ sơ tại An Thừa có sai sót trong lưu trữ; nói Vãn Ninh là con gái của Hạ Lan Uyển, là máu mủ Tạ gia; nói Minh Châu được đưa vào nhà họ Tạ vì biến cố của người lớn, Tạ gia không nỡ để một đứa trẻ vô tội không nơi nương tựa. Ông nói hai chữ vô tội rất chậm, rồi quay đầu nhìn Minh Châu. Máy ảnh lập tức bắt được khoảnh khắc cô ta cúi đầu lau nước mắt.
Tôi đứng dưới bục, bình tĩnh nghe hết. Kịch bản của họ sạch sẽ hơn tôi tưởng. Họ không phủ nhận tôi, vì phủ nhận lúc này sẽ làm chứng cứ An Thừa thành dao đâm ngược. Họ cũng không buông Minh Châu, vì buông cô ta đồng nghĩa thừa nhận hai mươi mấy năm thiên vị là một chuỗi chia phần sai trái. Vậy nên họ chọn con đường thứ ba: biến tội lỗi thành lòng nhân từ, biến tráo đổi thành lưu trữ sai, biến sự chiếm đoạt thành câu chuyện một gia đình quá lương thiện nên nhận thêm một đứa con.
Sau lời phát biểu, Tạ lão phu nhân được người hầu dìu ra từ phía sau. Bà mặc áo gấm màu trầm, tay cầm hộp gỗ tử đàn cũ. “Hôm nay trước mặt mọi người, ta trao lại ngọc bài gia tộc cho hai đứa. Từ nay về sau, Vãn Ninh là trưởng nữ danh chính ngôn thuận, Minh Châu vẫn là con gái được Tạ gia nuôi dưỡng, không ai được dùng thân thế để chà đạp con bé.” Hộp gỗ mở ra. Bên trong là hai miếng ngọc bài, một miếng khắc chữ Ninh, một miếng khắc chữ Châu. Những đạo cụ này, hóa ra họ đã chuẩn bị từ rất lâu.
“Lên đây.” Tạ Chấn Nam nhìn tôi, giọng hạ xuống thành mệnh lệnh quen thuộc. “Nhận ngọc bài, chụp một tấm ảnh với bà nội và Minh Châu. Sau tối nay, tất cả lời đồn sẽ dừng lại.” Lục Hành Dã đứng ở mép đám đông, khẽ nói khi tôi đi ngang qua: “Vãn Ninh, nhận lại vị trí trước. Có gì sau này hẵng tính.” Tôi dừng chân, nhìn anh ta một cái. “Anh vẫn giống đời trước. Luôn khuyên tôi nhận phần người khác cắt sẵn, rồi gọi đó là lựa chọn tốt nhất cho tôi.” Sắc mặt anh ta trắng đi, còn tôi không cho anh ta thêm cơ hội giải thích.
Tôi không lên bục. Tôi đi đến vị trí có thể nhìn rõ cả Tạ Chấn Nam, Tạ lão phu nhân và Tạ Kính Hòa. “Trước khi nhận bất cứ thứ gì, tôi có ba câu hỏi.” Tiếng xì xào nổi lên, nhưng tôi không đợi ai cho phép. “Thứ nhất, từ tối nay, hồ sơ cổ đông, quỹ gia đình và tài liệu liên quan di sản của Hạ Lan Uyển có lập tức ghi đúng tên người thừa kế hợp pháp là tôi không? Thứ hai, Tạ Minh Châu có được tách khỏi mọi quyền lợi phát sinh từ tài sản của mẹ tôi trước khi kết luận điều tra An Thừa hoàn tất không? Thứ ba, Tạ gia có đồng ý để bên thứ ba giám định tất cả chữ ký liên quan đêm phòng sinh số 2 không?”
Ba câu hỏi rơi xuống, âm nhạc nền cũng bị người điều khiển âm thanh tắt nhầm. Gương mặt Tạ Chấn Nam cứng lại. Minh Châu đứng trên bục, nước mắt vẫn còn trên má, nhưng bàn tay che sau tai trái vô thức siết chặt hơn. Tạ Kính Hòa thở dài. “Vãn Ninh, cháu đang dùng bữa tiệc nhận thân để mở phiên tòa.” Tôi đáp: “Không. Cháu chỉ đang hỏi cái mà một bữa tiệc nhận thân thật sự phải trả lời. Nếu các người chỉ muốn nhận tôi bằng miệng, giữ Minh Châu bằng ngọc bài, rồi tiếp tục để tài sản của mẹ tôi nằm trong vùng mập mờ, vậy đây không phải nhận thân. Đây là ép tôi ký tên vào màn hòa giải của các người.”
Minh Châu bỗng nghẹn giọng: “Chị, em không muốn tranh với chị. Em chỉ sợ… nếu ngay cả Tạ gia cũng không cần em nữa, em thật sự không biết mình còn là ai.” Lời này rất mềm, mềm đến mức có thể khiến một nửa khách trong sảnh quên rằng cô ta chưa từng hỏi tôi là ai khi đứng ở vị trí vốn thuộc về tôi. Tôi nhìn cô ta. “Cô không cần mất nhà. Cô chỉ cần trả lại đúng tên những thứ không thuộc về cô.” Sắc mặt Minh Châu tái đi. Tạ Chấn Nam đập nhẹ tay lên mép bục, âm thanh không lớn nhưng đủ làm người xung quanh im bặt. “Tạ Vãn Ninh, đủ rồi.”
“Chưa đủ.” Tôi nói. “Ông vừa gọi tôi là con gái của Hạ Lan Uyển trước toàn bộ thân hữu, nhưng lại không dám xác nhận quyền thừa kế của Hạ Lan Uyển thuộc về tôi. Ông vừa nói Minh Châu vô tội, nhưng lại không dám để người ta giám định chữ ký đã đưa B-02 ra khỏi quy trình bình thường. Chủ tịch Tạ, thứ ông muốn trả lại tối nay là tên của tôi, hay chỉ là một chỗ đứng đẹp trong ảnh chụp?” Lần đầu tiên trong buổi tối, ánh mắt của vài cổ đông nhỏ thay đổi. Họ có thể không quan tâm tôi đau thế nào, nhưng họ hiểu khi nào một lời nhận thân bị dùng để che quyền biểu quyết.
Tạ lão phu nhân đóng nắp hộp ngọc lại. Tiếng gỗ va vào nhau khô và lạnh. “Tạ gia không phải nơi để người trẻ cầm vài tờ giấy chưa định luận đến làm loạn. Máu mủ quan trọng, nhưng tư cách còn quan trọng hơn.” Bà đưa mắt cho quản gia. Màn hình lớn phía sau bục chuyển sang hình một tập giấy cũ đã được scan, mép giấy ố vàng, phía dưới có dấu đỏ của hội đồng gia tộc năm xưa. Tôi nhìn thấy hàng chữ đầu tiên, tim đập chậm xuống từng nhịp: Biên bản xác lập tư cách con gái danh nghĩa của Hạ Lan Uyển.
Ngay bên dưới hàng chữ ấy là một chữ ký giống chữ ký của mẹ tôi đến mức khiến toàn bộ máu trong người tôi lạnh đi. Người dẫn chương trình run tay phóng to trang thứ hai. Dòng tên được ghi vào vị trí “người được gia tộc thừa nhận hưởng quyền nuôi dưỡng và tư cách kế thừa nội bộ” không phải Tạ Vãn Ninh. Là Tạ Minh Châu. Còn tên tôi nằm ở một dòng chú thích nhỏ hơn, cạnh bốn chữ sắc như dao: tạm hoãn tư cách. Tôi nhìn chữ ký của mẹ, rồi nhìn nụ cười trên mặt Tạ Kính Hòa. Họ không chỉ muốn biến tội lỗi thành bữa tiệc nhận thân. Họ muốn dùng chữ ký của mẹ tôi để xóa tư cách của tôi thêm một lần nữa.
