Chương 50 - Chương 50: Em Gái Nuôi Không Phải Em Gái Nuôi
Chương 50: Em Gái Nuôi Không Phải Em Gái Nuôi
Kỷ Sơ đưa điện thoại đến trước mặt tôi. Dòng chữ trên màn hình rất ngắn, ngắn đến mức lạnh người: Muốn biết Tạ Minh Châu là ai, đừng tìm hồ sơ nhận nuôi. Hãy tìm phòng sinh số 2 cùng đêm đó. Tôi nhìn nó vài giây, không lập tức đưa ra quyết định. Tin nhắn nặc danh từng cứu tôi ở đời trước, nhưng cũng từng khiến tôi tin sai một vài mảnh ghép. Sau khi trọng sinh, tôi không còn xem bất cứ bàn tay chìa ra trong bóng tối là cứu mạng. Bóng tối có thể giấu người giúp mình, cũng có thể giấu cái bẫy đã được mài sẵn cạnh dao.
Tạ Kính Hòa đứng cách tôi không xa. Ông không hỏi nội dung tin nhắn, nhưng ánh mắt dừng trên điện thoại của Kỷ Sơ lâu hơn một nhịp. Chỉ một nhịp ấy đủ để tôi biết ông đã đoán được hướng gió đang đổi. Tôi đặt bản mục lục B-02 xuống cạnh biên bản niêm phong C-17, nói với Lâm Tĩnh: “Đưa tin nhắn này vào phụ lục chứng cứ, ghi rõ nguồn chưa xác minh. Kỷ Sơ, lưu toàn bộ header, thời gian nhận, thiết bị nhận, không trả lời.” Kỷ Sơ gật đầu rất nhanh. Tôi quay sang Hà Mẫn. “Tôi cần sổ trực phòng sinh, sổ bàn giao trẻ sơ sinh và danh sách phòng sinh số 2 cùng đêm Hạ Lan Uyển sinh.”
Hà Mẫn nhìn về phía pháp chế An Thừa như cầu cứu. Người pháp chế còn chưa mở miệng, Tạ Kính Hòa đã thở dài rất khẽ. “Vãn Ninh, hồ sơ sản phụ khác liên quan quyền riêng tư. Cháu đang bảo bệnh viện vi phạm quy định chỉ vì một tin nhắn không rõ nguồn.” Giọng ông vẫn ôn hòa, thậm chí có chút mệt mỏi của một người lớn tuổi bị đứa trẻ bướng bỉnh làm khó. Nếu không có dòng B-02 nằm trong mục lục thùng C-17, có lẽ ông nói đúng. Nhưng ông đã quên, hoặc cố tình mong tôi quên, rằng quyền riêng tư không thể được dùng làm khăn phủ lên một chuỗi chứng cứ đã có dấu hiệu bị chuyển hủy.
Tôi nhìn thẳng vào ông. “Nếu B-02 không nằm trong cùng thùng chứng cứ với mẫu mẹ con tôi, cháu sẽ không yêu cầu mở tuyến này ở đây. Nhưng nó nằm cạnh C-17, có người nhận là Đỗ Vĩnh An, lại bị gạch mờ bằng bút chì. Bác cả, đây không còn là chuyện tò mò về đời tư của một sản phụ. Đây là nghi vấn về việc có người dùng một đứa trẻ khác để thay vị trí của tôi.” Tần Dự ngồi bên mép bàn, giọng khàn nhưng rõ: “Yêu cầu này có căn cứ bảo toàn chứng cứ. Có thể che thông tin nhạy cảm không liên quan, nhưng không được từ chối xuất phần log chứng minh chuỗi bàn giao.”
Pháp chế An Thừa cuối cùng phải yêu cầu phòng lưu trữ mở quyền đọc tạm thời. Màn hình phụ bật lên, giao diện cũ màu xám hiện từng dòng hồ sơ scan từ hơn hai mươi năm trước. Hệ thống không còn chạy theo tên bệnh nhân mà theo mã tủ, mã phòng và ngày trực. Hà Mẫn gõ ngày sinh của tôi, nhập khu sản, rồi dừng ở mục phòng sinh. Phòng số 1 ghi Hạ Lan Uyển, trẻ nữ, mã sơ sinh H.L.U-01. Phòng số 2, cách đó hai mươi ba phút, hiện lên một dòng khác: Vương Nhã Lan, trẻ nữ chưa đặt tên, mã tạm B-02. Người phụ trách bàn giao: Đỗ Vĩnh An.
Căn phòng im xuống. Tên Vương Nhã Lan không còn là một cái bóng mơ hồ trong danh sách phe gia tộc nữa. Bà ta đã ở An Thừa cùng đêm mẹ tôi sinh, cách mẹ tôi chỉ một vách tường, và đứa trẻ của bà ta được đặt một mã tạm nằm cạnh mẫu của tôi. Tôi chợt nhớ rất nhiều chuyện nhỏ từng bị mình bỏ qua ở đời trước: mỗi lần Minh Châu bị ai gọi là con nuôi, Tạ Chấn Nam sẽ lạnh mặt; mỗi lần người hầu lỡ nhắc đến “ngày được nhận về”, bà nội sẽ quát im; còn Vương Nhã Lan trong trí nhớ của tôi không bao giờ xuất hiện ở vị trí người ngoài thật sự, bà ta luôn đứng sau cánh cửa, như một cái tên được phép tồn tại nhưng không được phép bị hỏi đến.
“Mở sổ bàn giao trẻ sơ sinh.” Tôi nói. Hà Mẫn nuốt khan, tiếp tục thao tác. Một trang scan nghiêng hiện ra, nét chữ tay đã nhòe vì tuổi giấy. Dòng H.L.U-01 ghi chuyển sang khu chăm sóc sơ sinh lúc không giờ mười tám, người ký nhận là y tá trực và bác sĩ Giang Nhược Lan. Dòng B-02 ở ngay dưới có một khoảng trống bất thường giữa cột người nhà và cột người nhận. Hà Mẫn phóng to. Trên bản scan, cột người nhà bị dán giấy trắng khi lưu trữ, nhưng mép giấy đã bong một đoạn. Phía dưới lộ ra nửa con dấu đỏ và hai chữ ký. Một chữ ký là Đỗ Vĩnh An. Chữ ký còn lại, dù chỉ còn phần cuối, tôi vẫn nhận ra vì đã nhìn nó trong vô số văn kiện Tạ thị: Tạ Chấn Nam.
Bàn tay tôi đặt trên mép bàn lạnh đến tê đi. Tôi đã chuẩn bị cho khả năng Minh Châu là quân cờ được nhận về sau, một đứa trẻ được gia tộc dùng để thay tôi. Nhưng nếu Tạ Chấn Nam ký nhận B-02 ngay trong đêm đó, câu chuyện con nuôi được dựng nhiều năm sau chỉ là lớp sơn mới phủ lên vết máu cũ. Minh Châu không được Tạ gia nhặt về vì thương hại. Cô ta đã bước vào chuỗi tráo đổi từ khi còn chưa có tên. Thứ bị đánh cắp không chỉ là danh phận của tôi, mà là toàn bộ trật tự sinh ra để khiến một đứa trẻ khác có thể lớn lên dưới mái nhà vốn dùng máu của mẹ tôi làm nền móng.
Tạ Kính Hòa cuối cùng bước lên nửa bước. “Dừng ở đây.” Giọng ông không lớn, nhưng lần đầu tiên trong buổi sáng này, cái ôn hòa quen thuộc bị mài mất một góc. “Một chữ ký mờ không đủ chứng minh bất cứ điều gì. Nếu cháu tiếp tục ép bệnh viện mở hồ sơ riêng tư, người bị tổn thương đầu tiên sẽ là mẹ cháu. Cháu muốn cả thành phố bàn tán rằng đêm bà ấy sinh con đã xảy ra chuyện gì sao?” Ông dùng mẹ tôi như khiên. Tạ gia luôn như vậy. Khi cần che tội, họ đặt người đã chết lên bàn thờ, rồi bắt người sống cúi đầu trước khói hương.
Tôi chậm rãi quay sang ông. “Bác cả, mẹ cháu không sợ sự thật. Người sợ sự thật là các người.” Tôi chỉ vào màn hình. “Xuất bản đọc chỉ của hai dòng này, đóng dấu thời gian, che thông tin y tế không liên quan, giữ nguyên chữ ký và chuỗi bàn giao. Đồng thời khóa tài khoản có quyền chỉnh sửa hồ sơ scan từ sáu giờ sáng nay đến hiện tại.” Hà Mẫn nhìn pháp chế. Pháp chế nhìn Tạ Kính Hòa. Trong vài giây, không ai nhúc nhích. Cố Trầm Chu lúc này mới đặt một văn bản điện tử lên cạnh máy tính, giọng thấp: “Thông báo bảo toàn chứng cứ của Cố Tín đã gửi đến hệ thống pháp chế An Thừa. Quyết định xuất hay không vẫn là của bệnh viện.” Anh nói đúng ranh giới, không thay tôi ra lệnh, nhưng cũng không để họ giả vờ rằng việc im lặng không có hậu quả.
Lâm Tĩnh ký thêm một tờ yêu cầu khẩn cấp. Tần Dự bổ sung phần xác nhận liên quan di sản Hạ Lan Uyển. Kỷ Sơ lặng lẽ quay toàn bộ màn hình, không lia máy sang tôi, như thể cô ấy hiểu có những giây phút đau đớn không nên bị biến thành tư liệu truyền thông. Cuối cùng, Hà Mẫn bấm xuất file. Máy in nội bộ chạy rất chậm. Từng tờ giấy trượt ra, tiếng ma sát khô khốc nghe như ai đang kéo một lớp da cũ khỏi vết thương. Khi bản đọc chỉ được đặt lên bàn, tôi nhìn thấy phần phụ lục cuối trang: B-02 sau khi rời phòng sinh số 2 không đi theo quy trình trẻ sơ sinh thông thường, mà được chuyển qua lối hậu cần C, ghi chú “bảo lãnh gia đình đặc biệt”. Người phê duyệt ghi tắt: T.K.H.
Tôi cầm bản sao lên, không thấy mình run nữa. Đời trước, tôi từng bị họ chỉ vào mặt mắng là đứa con không biết điều, không biết nhường nhịn em gái. Hóa ra từ đầu đến cuối, hai chữ em gái đã là một lời nói dối được thiết kế tinh vi. Con nuôi chỉ là chiếc áo mềm nhất để khoác lên một sự thật khó nghe hơn: Tạ Minh Châu có liên quan bằng máu, bằng lợi ích, bằng tội lỗi, và bằng một đêm phòng sinh số 2 không ai trong Tạ gia dám nhắc lại. Tôi nói với Tạ Kính Hòa: “Bác nên gọi luật sư riêng thật sự của mình đến. Từ giờ, mỗi câu bác nói với cháu đều có thể cần được giải thích trước người khác.”
Ông nhìn tôi rất lâu, rồi lại mỉm cười. Nụ cười ấy trở về đúng vị trí, ôn hòa, nhẫn nại, như thể vết nứt vừa rồi chưa từng tồn tại. “Vãn Ninh, cháu càng đi xa, càng khó quay lại.” Tôi đáp: “Cháu không quay lại nữa.” Ngay lúc đó, điện thoại của Kỷ Sơ và Lâm Tĩnh cùng rung. Không phải tin nhắn nặc danh lần này, mà là thông báo công khai từ tài khoản truyền thông của Tạ thị: Tối nay Tạ gia sẽ tổ chức tiệc gia đình tại biệt thự chính, công bố kết quả rà soát thân phận và chính thức cho “hai cô con gái” một lời giải thích trước toàn bộ thân hữu. Bên dưới thông báo, ảnh đầu tiên được đăng kèm là Minh Châu đứng cạnh Tạ Chấn Nam, mắt đỏ hoe, bàn tay che sau tai trái nơi có một nốt ruồi rất nhỏ mà tôi từng thấy bà nội bắt cô ta giấu đi. Tôi nhìn dòng chữ “hai cô con gái”, rồi bật cười rất khẽ. Thì ra họ không định phủ nhận. Họ định biến tội lỗi thành một bữa tiệc nhận thân.
