Chương 45: Đêm Không Ai Đuổi Theo
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 45: Đêm Không Ai Đuổi Theo
Ánh flash tắt nhanh hơn một nhịp thở, nhưng dư âm của nó vẫn trắng lạnh trên võng mạc tôi.
Tôi đứng yên giữa tầng hầm B2, một tay giữ quai túi hồ sơ, một tay còn cầm điện thoại chưa tắt màn hình. Ở góc tối đối diện, người vừa chụp ảnh rõ ràng cũng không ngờ tôi không hét lên, không quay đầu gọi Hạ Trầm Chu, càng không vội vàng trốn vào chiếc xe đen sau lưng. Hắn đội mũ lưỡi trai thấp, khẩu trang kéo kín nửa mặt, máy ảnh nhỏ gọn giấu dưới áo khoác. Loại người này không giống fan tình cờ nhận ra nghệ sĩ. Fan sẽ run, sẽ gọi tên, sẽ muốn xác nhận. Còn hắn chỉ muốn một khung hình đủ bẩn để bán đi trước khi câu chuyện kịp có ngữ cảnh.
Sau lưng tôi, có tiếng bước chân rất khẽ. Chắc người của Hạ Trầm Chu muốn tiến lên. Tôi không quay đầu, chỉ giơ tay lên một chút. Động tác ấy không mạnh, không lạnh lùng đến mức quyết tuyệt, nhưng đủ để họ dừng lại. Tôi không cần thêm một bức ảnh khác về việc mình bị người của anh bao quanh. Đêm nay, mỗi khoảng cách đều có thể bị chụp thành bằng chứng. Mỗi sự bảo vệ không đúng chỗ đều có thể trở thành xiềng xích.
Tôi bật ghi hình trên điện thoại, hướng camera về phía góc tối. Giọng tôi bình tĩnh đến mức ngay cả chính mình cũng nghe thấy lạ. “Anh đã chụp tôi trong khu vực tầng hầm cư dân. Tôi đang ghi lại thời gian, vị trí và nhận dạng của anh. Nếu anh là phóng viên hợp pháp, vui lòng xuất trình giấy tờ. Nếu không, luật sư của tôi sẽ yêu cầu ban quản lý tòa nhà bảo toàn toàn bộ camera khu vực này.”
Người đó lùi nửa bước. Ánh đèn trắng trên trần tầng hầm rơi xuống mép mũ của hắn, cắt gương mặt thành hai mảng tối sáng. Hắn không trả lời, chỉ xoay người chạy về phía lối ra phụ. Tôi không đuổi. Đời trước tôi từng chạy theo quá nhiều thứ: một lời giải thích, một bài thanh minh, một người quay đầu, một cơ hội cuối cùng để được tin. Kết quả là càng chạy, tôi càng giống kẻ có tội trong ống kính của người khác. Lần này tôi đứng nguyên tại chỗ, kéo gần khung hình, ghi lại bóng lưng, giày, logo nhỏ trên dây máy ảnh và biển số chiếc xe máy điện hắn dựng sát cột bê tông.
Tô Mạn gọi đến đúng lúc tiếng bánh xe của hắn lướt qua vạch giảm tốc. Tôi bắt máy, không chờ cô hỏi đã nói: “Có người chụp ảnh tôi ở tầng hầm. Góc đông B2, cột C-17, nam cao khoảng một mét bảy lăm, áo khoác xám, mũ đen, xe máy điện biển Minh Hải phụ số 6A. Tôi đã quay lại.”
Đầu dây bên kia im nửa giây rồi lập tức vang tiếng gõ bàn phím. “Đừng rời khỏi vùng có camera ngay. Tôi gửi văn bản yêu cầu bảo toàn chứng cứ cho ban quản lý. Cô có bị chặn không?”
“Không.” Tôi nhìn về phía chiếc xe đen vẫn đỗ dưới ánh đèn lạnh. Hạ Trầm Chu đứng bên đó, nhưng anh không bước tới. Khoảng cách giữa chúng tôi bị kéo dài bởi nền xi măng, ánh đèn và những điều chưa kịp nói. “Anh ấy không đuổi theo.”
Tô Mạn không hỏi thêm về chữ ‘anh ấy’. Một luật sư giỏi đôi khi đáng tin không phải vì nói đúng, mà vì biết lúc nào không nên chạm vào vết thương. “Vậy nghe tôi. Đến chốt bảo vệ tầng hầm yêu cầu ghi nhận sự việc bằng biên bản nội bộ. Không ký bất kỳ bản tường trình nào nếu họ dùng từ ‘tranh chấp tình cảm’ hoặc ‘phóng viên theo đuôi’. Chỉ ghi: có người lạ chụp ảnh cư dân trong khu vực quản lý, người bị chụp đã yêu cầu bảo toàn dữ liệu camera. Tôi đang cho xe của văn phòng đến đón cô ở cửa phụ đường Nam Lĩnh. Không dùng xe Hạ Trầm Chu.”
“Tôi biết.” Tôi nói.
Tôi đi về phía chốt bảo vệ. Mỗi bước chân đều vang rất nhẹ, nhưng trong lồng ngực tôi, âm thanh ấy nặng như đập vào một căn phòng rỗng. Người bảo vệ trực ca nhìn thấy tôi thì lúng túng đứng dậy. Có lẽ anh ta đã nhận được cuộc gọi nào đó từ trước, vì câu đầu tiên anh ta nói không phải hỏi tôi có sao không, mà là: “Lạc tiểu thư, Hạ tổng có dặn chúng tôi phối hợp…”
Tôi cắt lời, không nặng giọng. “Tôi là cư dân của tòa nhà. Tôi yêu cầu lập ghi nhận về việc có người lạ chụp ảnh tôi trái phép trong tầng hầm. Luật sư của tôi sẽ gửi văn bản chính thức. Tạm thời đừng xóa, đừng ghi đè dữ liệu camera từ 23 giờ 12 đến 23 giờ 25 khu vực C-17 và lối ra phụ.”
Anh bảo vệ nhìn ra phía sau tôi, ánh mắt theo bản năng tìm một người có quyền quyết định hơn. Tôi biết ánh mắt đó. Từ công ty quản lý đến phòng họp báo, từ nhà tôi đến xe của Hạ Trầm Chu, luôn có người nghĩ phải tìm một người khác để hỏi xem lời tôi có đáng tính không. Tôi đặt điện thoại lên bàn, màn hình vẫn đang ghi hình, rồi lặp lại từng chữ: “Người bị xâm phạm quyền riêng tư là tôi. Người đưa ra yêu cầu là tôi. Nếu cần xác nhận, anh xác nhận với luật sư của tôi, không xác nhận qua bất kỳ bên thứ ba nào.”
Lần này anh ta cúi đầu rất nhanh. “Vâng, tôi lập biên bản ngay.”
Tôi đọc lại từng dòng trước khi ký. Tô Mạn từng dạy tôi rằng trong những đêm như thế này, cảm xúc có thể vỡ nhưng chữ không được vỡ. Một chữ sai trong biên bản có thể biến kẻ bị theo dõi thành người gây rối, biến một cú flash trong bóng tối thành ‘xung đột cá nhân không rõ nguyên nhân’. Tôi không còn là cô gái đời trước bị kéo vào phòng họp, nghe Đường Vệ Minh nói “chỉ cần ký một bản xin lỗi là qua”. Tôi biết có những thứ không bao giờ qua. Chúng chỉ đổi tên, đổi người cầm bút, rồi quay lại cắn mình trong một đêm khác.
Khi tôi rời khỏi chốt bảo vệ, điện thoại hiện thêm ba thông báo hot search. Bài cũ vẫn đang leo. Cụm từ “cứu rỗi có điều kiện” đã lên bảng gợi ý tìm kiếm, kèm theo tên Hạ Trầm Chu, Hạ Vãn và tên tôi nằm cạnh nhau như ba món hàng bị đặt chung trên một kệ. Tôi không bấm vào. Tôi chỉ chụp màn hình đường tăng dữ liệu, lưu lại thời gian, rồi gửi cho Tô Mạn. Cô trả lời rất nhanh: Đừng phản hồi. Chờ chúng viết sai.
Tôi nhìn bốn chữ ấy, bất giác cười rất khẽ. Đúng là Tô Mạn. Người khác muốn tôi tự chứng minh trong sạch ngay lập tức. Cô lại bảo tôi chờ đối phương phạm lỗi. Truyền thông bẩn không sợ sự thật, chúng chỉ sợ bị bắt gặp lúc đang dựng sự thật giả. Nếu người chụp ảnh kia vội bán khung hình vừa rồi, bọn họ nhất định sẽ thêm câu chuyện vào: tôi cãi nhau với Hạ Trầm Chu, tôi được đưa đi bí mật, tôi bị anh kiểm soát, hoặc tôi dùng anh rồi trở mặt. Một bức ảnh không biết nói, nên kẻ cầm bút sẽ thay nó nói dối. Việc của tôi là giữ lại khoảnh khắc trước và sau bức ảnh đó.
Cửa phụ đường Nam Lĩnh lạnh hơn tầng hầm. Gió đêm thổi qua tán cây thấp, mang theo mùi bụi và mưa cũ. Tôi đứng dưới mái hiên, kéo khẩu trang lên cao, nhìn mặt kính đen của tòa nhà phản chiếu bóng mình. Không có tiếng bước chân phía sau. Không có ai gọi tên tôi thêm lần nữa. Điện thoại không hiện tin nhắn mới của Hạ Trầm Chu. Anh thật sự không đuổi theo.
Tôi từng nghĩ mình ghét bị đuổi theo. Đời trước, phóng viên đuổi theo tôi, anti đuổi theo tôi, những tin đồn đuổi theo tôi từ phim trường về đến nhà, từ màn hình điện thoại vào giấc ngủ. Nhưng hóa ra có một kiểu không bị đuổi theo cũng khiến người ta thấy trống rỗng. Không phải vì tôi muốn anh kéo tay tôi lại. Tôi chỉ muốn trong một khoảnh khắc yếu mềm rất nhỏ, có ai đó hiểu rằng tôi đang tự bước đi không có nghĩa là tôi không đau.
Xe của văn phòng luật sư dừng ở mép đường sau bảy phút. Người lái là trợ lý của Tô Mạn, cô gái trẻ từng ngồi ghi biên bản trong buổi làm việc với Tinh Diệu. Cô ấy xuống xe mở cửa cho tôi, giọng rất nhỏ: “Luật sư Tô đang đợi chị ở văn phòng. Chị yên tâm, xe này đăng ký dưới tên văn phòng, không liên quan đến Kính Hải.”
Tôi gật đầu, ngồi vào ghế sau. Thành phố Minh Hải ngoài cửa xe vẫn sáng, nhưng ánh sáng đêm khuya luôn có gì đó giả. Biển quảng cáo mỹ phẩm trên tòa nhà đối diện chiếu gương mặt một nữ diễn viên đang cười, da trắng đến mức không giống người thật. Trước đây tôi cũng từng cười như vậy trên poster. Sau đó người ta dùng chính nụ cười ấy để chứng minh tôi giả tạo, dùng vẻ bình tĩnh của tôi để chứng minh tôi không biết xấu hổ, dùng sự im lặng của tôi để chứng minh tôi mặc nhận tội lỗi. Một đời người có thể bị giết bởi một đoạn video, nhưng cũng có thể bị kéo dài cái chết bằng hàng nghìn chú thích dưới ảnh.
Văn phòng Tô Mạn sáng đèn ở tầng mười bảy. Khi cửa thang máy mở, tôi thấy cô đứng cuối hành lang, áo khoác vắt trên tay, tóc buộc thấp, trước mặt là hai cộng sự đang ôm laptop. Không ai hỏi tôi có ổn không. Câu hỏi đó trong những lúc này quá xa xỉ. Tô Mạn chỉ đưa cho tôi một ly nước ấm, sau đó kéo ghế trong phòng họp. “Ngồi. Kể lại từ đầu. Chậm thôi. Càng tức càng phải nói chậm.”
Tôi kể lại cú flash, vị trí, phản ứng của người chụp, biên bản bảo vệ và lối rời khỏi tòa nhà. Cô vừa nghe vừa đánh dấu thời gian trên màn hình. Đến đoạn tôi nói Hạ Trầm Chu không đi theo, tay cô dừng lại rất nhẹ, rồi tiếp tục như chưa có gì xảy ra. “Tốt. Ít nhất đêm nay anh ta còn biết dừng đúng lúc.”
Tôi cầm ly nước, hơi nóng phủ mờ đầu ngón tay. “Biết dừng không có nghĩa là không đau.”
“Tôi biết.” Tô Mạn nói. Giọng cô hiếm khi mềm, nhưng câu ấy lại rất nhẹ. “Nhưng đau là việc của người sống. Còn bây giờ chúng ta phải để người dựng chuyện đau trước.”
Cô xoay màn hình sang phía tôi. Một tài khoản nhỏ vừa đăng ảnh mờ chụp tôi trong tầng hầm, đúng khoảnh khắc tôi quay lưng rời khỏi xe Hạ Trầm Chu. Tiêu đề mới chỉ có một dòng: Đêm khuya Lạc Tinh Miên rời xe Hạ tổng, quan hệ thật sự là bảo vệ hay khống chế? Tôi nhìn bức ảnh vài giây, thấy mình trong đó cô độc hơn tưởng tượng. Khoảng cách giữa tôi và chiếc xe bị ống kính kéo dài thành một khe nứt. Còn Hạ Trầm Chu ở nền sau, chỉ là một bóng đen đứng yên.
Tôi không tức giận như mình nghĩ. Có lẽ vì đêm nay đã có quá nhiều thứ lạnh đi trước cơn giận. Tôi chỉ nói: “Đừng gỡ ngay. Để họ viết thêm.”
Tô Mạn nhìn tôi, khóe môi nhếch lên rất nhạt. “Cô học nhanh đấy.”
“Không phải học.” Tôi nhìn ảnh chụp màn hình đang được lưu vào thư mục chứng cứ. “Là chết một lần nên nhớ lâu.”
Câu ấy rơi xuống phòng họp, làm tiếng gõ phím của hai cộng sự ngừng lại trong một thoáng. Tôi nhận ra mình nói quá thật, nên cúi xuống uống nước. Tô Mạn không hỏi. Cô chỉ đưa sang một tập giấy trắng để tôi ghi lại diễn biến theo trình tự thời gian. Bên ngoài cửa kính, ánh đèn văn phòng phản chiếu thành nhiều lớp, như thể có vô số căn phòng khác đang chồng lên căn phòng này. Trong mỗi căn phòng, tôi đều đang ngồi một mình, tự viết lại đêm mình không được phép biến mất.
Gần mười hai giờ, trợ lý của Tô Mạn gõ cửa. “Luật sư Tô, dưới lễ tân vừa chuyển lên một phong bì. Họ nói người gửi để lại trước khi Lạc tiểu thư đến khoảng mười phút, yêu cầu giao tận tay.”
Tô Mạn lập tức đứng dậy. “Ai gửi?”
“Không để tên. Camera sảnh đang được trích xuất. Phong bì chưa mở.”
Tôi nhìn chiếc phong bì màu vàng nhạt được đặt lên bàn. Mép dán rất phẳng, không có logo công ty, chỉ có tên tôi viết bằng bút đen: Lạc Tinh Miên. Nét chữ xa lạ, gọn đến mức lạnh. Trong một đêm mà mọi ống kính đều muốn kéo tôi về scandal hiện tại, phong bì ấy lại giống một cánh cửa mở về nơi sâu hơn. Tôi đeo găng tay mỏng Tô Mạn đưa, cắt mép phong bì. Bên trong là vài trang photocopy cũ, góc giấy ố vàng, dấu lưu trữ bệnh viện mờ đi theo thời gian.
Dòng đầu tiên là Bệnh viện Tư An. Dòng thứ hai là mã hồ sơ tai nạn hậu kỳ năm cũ. Và ở dòng thứ ba, dưới mục người liên quan, tôi nhìn thấy tên mẹ mình.
Ly nước trên bàn đã nguội từ bao giờ. Còn ánh đèn trên trần vẫn sáng, trắng đến mức không cho ai trốn đi đâu được.
