Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 28: Án Cũ Lục Gia

Chương 28: Án Cũ Lục Gia

Mưa tạnh vào gần trưa, nhưng mây vẫn ép rất thấp trên mái trạm quân, như một tờ giấy xám chưa hong khô. Bản bảo lĩnh của Lục Hoài Trầm đã theo nội thị rời đi từ sáng sớm, dấu ấn đỏ trên đó có lẽ còn chưa kịp khô hẳn đã phải đặt lên bàn điện tiền. Cả trạm vì vậy im lặng khác thường, tiếng giáp quân canh ngoài sân cũng bị ép xuống, lạnh và ngắn như tiếng kéo cắt giấy.

Tôi ngồi bên án nhỏ trong phòng, vai trái đau âm ỉ theo từng hơi thở. A Tự đã thay thuốc cho tôi hai lần, lần nào cũng vừa làm vừa lén nhìn cổ tay tôi, như sợ vết mực dưới lớp băng sẽ bất ngờ mọc rễ. Con bé không biết Vô Quy Ký đã hiện thêm cảnh báo, nhưng nó đủ tinh để nhận ra sau chuyện hôm qua, tôi giống người vừa nhìn thấy sợi dây cứu mình buộc vào cổ người khác.

Ngoài hiên, Trịnh tham quân đưa người chuyển từng hòm hồ sơ vào gian nghị sự. Hồ sơ án quân lương phải được sao lại để gửi lên điện tiền, nhưng bản gốc vẫn giữ ở quân phủ. Những âm thanh ấy đáng lẽ làm tôi yên tâm, vì điều tra nghĩa là chúng tôi vẫn còn đường đi. Nhưng từ sau câu “càng được giữ lại, càng có người trả thay”, mỗi tờ giấy được mở trước mặt Lục Hoài Trầm đều giống một bậc thềm dẫn hắn gần thêm về phía vực.

Đến xế chiều, hắn tự mình tới gọi tôi. Áo choàng trên vai hắn còn dính hơi nước, tóc mai hơi ẩm, sắc mặt không khác hôm qua là bao, chỉ có đôi mắt trầm hơn. Hắn nhìn bát thuốc còn nửa chừng trên bàn, rồi nhìn tôi. “Uống xong rồi qua gian nghị sự.” Tôi cầm bát thuốc, vị đắng vừa chạm lưỡi đã muốn nhăn mặt, nhưng trước ánh mắt hắn, tôi đành nuốt xuống. Hắn không thúc, chỉ đứng cạnh cửa chờ. Sự kiên nhẫn ấy khiến người ta không có cớ để chống lại.

Gian nghị sự đã được dọn sạch, trên bàn dài bày đầy sổ sách. Bản đồ tuyến lương Bắc trải ở giữa, bốn góc chặn bằng nghiên mực. Trịnh tham quân thấy tôi vào liền chắp tay, vẻ mặt vừa mừng vừa lo. “Tô nữ quan, trong hồ sơ cũ có một chỗ không khớp. Thuộc hạ không dám tự định.” Tôi nhìn theo tay ông, thấy một cuộn giấy được đặt riêng trong khay gỗ. Mép giấy cháy sém, màu nâu đen ăn vào từng thớ.

Tôi vừa chạm mắt vào nửa trang giấy ấy, cổ tay dưới lớp băng đã nóng lên. Không dữ dội như hôm qua, chỉ là một luồng bỏng rất mảnh chạy qua da. Tôi cúi xuống, cẩn thận mở lớp giấy lót. Trên phần còn lại có mấy dòng chữ bị khói hun nhòe: “kho Bắc thứ ba… quân lương thiếu phát… đêm mưa đổi tuyến… Lục Trường Uyên…” Cái tên cuối cùng làm không khí trong phòng đổi hẳn.

Trịnh tham quân lập tức im bặt. A Tự phía sau tôi cũng nín thở. Chỉ có Lục Hoài Trầm vẫn đứng yên, nhưng bàn tay đặt trên mép bàn siết lại rất khẽ. Tôi không cần ai giải thích cũng đoán được Lục Trường Uyên là ai. Trong những lời đồn quanh phủ tướng quân, cái tên ấy luôn bị người ta hạ thấp giọng khi nhắc đến: phụ thân của Lục Hoài Trầm, tướng quân từng giữ biên Bắc, người bị kết tội thông đồng địch.

“Tại sao hồ sơ án quân lương hiện tại lại lẫn giấy của án Lục gia?” tôi hỏi. Giọng tôi thấp hơn mình nghĩ. Trịnh tham quân đáp: “Khi tra tuyến lương Bắc, thuộc hạ cho người mở lại kho sao lục mười hai năm trước. Tất cả hồ sơ liên quan tuyến ấy đều bị niêm phong dưới mục nghịch án Lục thị. Sáng nay mới xin được lệnh quân phủ để đối chiếu.” Ông ngừng một nhịp, ánh mắt né qua Lục Hoài Trầm rồi nói tiếp: “Trong bản mục lục, trang này đáng lẽ là phụ bản kiểm kho. Nhưng bản chính chỉ còn nửa trang.”

Lục Hoài Trầm cuối cùng cũng lên tiếng. “Đủ rồi.” Hai chữ không lớn, nhưng khiến mọi người trong phòng đều dừng lại. Hắn nhìn nửa trang giấy cháy, ánh đèn rơi lên sống mũi thẳng, để lại một bóng tối mỏng dưới mắt. “Án ấy đã có định luận. Không cần lôi vào án quân lương hiện tại.” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn. Có rất nhiều lần hắn lạnh lùng trước mặt người khác, nhưng lần này cái lạnh ấy không giống giáp sắt. Nó giống một lớp băng phủ lên vết thương, chỉ cần ai chạm nhẹ, máu bên dưới sẽ lại trào ra.

Nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ im. Tôi đang nợ hắn quá nhiều, nợ đến mức mỗi câu nói đều sợ biến thành dao. Nhưng nửa trang giấy cháy nằm đó, không phải vì thương hại tôi, cũng không vì thương hại hắn. Chứng cứ trước mặt người phục chế không có tình cảm, chỉ có vết gãy, vết cháy, vết sửa và sự im lặng cần được đọc đúng. Tôi hít vào rất chậm rồi nói: “Tướng quân, nếu án ấy không liên quan, người ta sẽ không giấu phụ bản kiểm kho của nó trong cùng tuyến lương Bắc.”

Ánh mắt hắn dừng trên mặt tôi. “Nàng biết mình đang nói gì không?” “Biết.” Tôi đặt tay lên mép khay gỗ, không dám chạm trực tiếp vào phần cháy. “Giấy này không phải cháy trong kho lớn. Nếu cháy cùng một đám lửa, mép giấy sẽ cong đều. Nhưng phần bị đốt ở đây chỉ ăn vào nửa trên, vết khói chạy theo một hướng. Có người cầm nó, đốt từ góc, rồi dập lại rất vội.” Tôi chỉ vào đường đen loang giữa hai dòng chữ. “Quan trọng hơn, bản phụ kiểm kho không nên có dấu gấp dọc này. Đây là dấu của giấy từng được kẹp trong tấu trình riêng, sau đó mới bị cắt nhập vào hồ sơ.”

Trịnh tham quân cúi sát hơn, sắc mặt đổi dần. “Ý nữ quan là…” “Ý ta là trước khi nó thành chứng cứ buộc tội Lục gia, nó có thể từng là chứng cứ về quân lương thiếu phát.” Tôi nói đến đây thì cổ tay lại đau, nhưng lần này tôi không rụt tay. “Án quân lương hôm nay không bắt đầu từ hôm nay. Nó có thể chỉ là một nhánh mọc lại từ tro cũ mười hai năm trước.”

Trong phòng không ai thở mạnh. Lục Hoài Trầm nhìn nửa trang giấy, rất lâu không nói. Tôi không biết trước mắt hắn lúc ấy là hồ sơ, hay là một người cha đã bị đóng đinh vào hai chữ phản quốc suốt mười hai năm. Người ngoài chỉ thấy Lục tướng quân trẻ tuổi, chiến công đủ để che phần lớn lời đồn. Nhưng chiến công không thể thay người chết trở về.

Hắn bỗng đưa tay khép cuộn giấy lại. Động tác không mạnh, nhưng dứt khoát đến mức lòng tôi cũng bị ép theo. “Chuyện này dừng ở đây.” Trịnh tham quân biến sắc. “Tướng quân…” Hắn không nhìn ông, chỉ nói: “Điện tiền cần hồ sơ án quân lương hiện tại. Những thứ không cần thiết, không đưa vào.” Tôi biết hắn không phải muốn che giấu cho ai. Hắn chỉ không muốn vì một nửa trang giấy mà kéo người đã khuất ra khỏi mộ. Nhưng lịch sử bị đốt không bao giờ thật sự nằm yên.

Tôi bước lên một bước, vai đau đến mắt tối đi, nhưng vẫn nói: “Nếu phụ thân người bị oan thì sao?” Câu ấy vừa ra khỏi miệng, tôi đã thấy mắt hắn khẽ động. Không phải mềm, cũng không phải giận, mà là một loại đau bị ép đến tận cùng nên trở nên rất yên. Hắn nhìn tôi, giọng thấp xuống: “Nếu không phải thì sao?” Tôi nghẹn lại. Hắn nói tiếp: “Nếu đào lên chỉ chứng minh ông ấy thật sự có tội, nàng muốn ta làm gì? Tự tay đóng thêm một chiếc đinh lên quan tài Lục gia?”

Tôi không trả lời được ngay. Bởi câu hỏi ấy không phải để thắng thua, mà là thứ một người đã tự hỏi mình quá nhiều năm. Tôi nhìn hàng chữ cháy đen dưới tay hắn, bỗng hiểu vì sao Vô Quy Ký chọn lúc này để mở ra án cũ. Không phải vì chúng tôi đã đủ mạnh, mà vì vết thương quan trọng nhất luôn được giấu sâu nhất. Tôi khẽ nói: “Ta không muốn người đau thêm. Nhưng nếu có người dùng nỗi đau của người để giấu quân lương, để giết Tô Vãn Ninh, để buộc ta thành nghi phạm, thì dừng lại mới là để họ thắng.”

Lục Hoài Trầm quay mặt đi. Ngoài sân, gió sau mưa thổi qua cờ hiệu, làm mép vải đập vào cán gỗ từng tiếng trầm đục. Rất lâu sau, hắn buông tay khỏi cuộn giấy. “Nàng chỉ được xem. Không được tự ý tra riêng.” Tôi biết đây đã là nhượng bộ lớn nhất hôm nay, nên gật đầu. “Ta hiểu.” Hắn nhìn tôi thêm một thoáng, như muốn nói rằng tôi chưa từng thật sự hiểu cái giá của hai chữ ấy. Nhưng cuối cùng hắn chỉ quay sang Trịnh tham quân. “Lập một bản mục riêng. Không ghi vào tấu gửi điện tiền trước khi ta cho phép.”

Tối xuống rất nhanh. Khi tôi trở về phòng, đầu ngón tay vẫn còn mùi giấy cháy dù rõ ràng tôi chưa hề chạm vào phần than. A Tự đỡ tôi ngồi, lải nhải rằng sắc mặt tôi còn trắng hơn giấy hồ sơ, nhưng nói được nửa câu lại tự ngậm miệng. Con bé sợ. Ai cũng sợ khi tên Lục Trường Uyên bị mở lại. Một người đã chết mười hai năm mà vẫn khiến cả trạm quân im như bị niêm phong.

Tôi mở Vô Quy Ký dưới ánh đèn. Trang giấy cháy vốn trống không rất lâu bỗng hiện một vệt mực nhạt, rồi từng chữ nổi lên chậm như máu thấm qua băng: Sử sai từ tro cũ. Muốn sửa trang nay, trước hết đọc lại trang bị đốt. Tôi nhìn dòng chữ ấy, lòng lạnh xuống. Quyển sách không nói rõ ai đúng ai sai. Nó chỉ đẩy tôi đến trước đống tro và bắt tôi tự thò tay vào tìm.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa có tiếng quân canh bẩm báo. Một vị quan từ Sử quán xin gặp, nói có vật cũ muốn giao cho Tô nữ quan. Tôi còn chưa kịp khép sách, Lục Hoài Trầm đã bước đến ngoài hiên. Ánh đèn hắt qua vai hắn, chia khuôn mặt thành một nửa sáng, một nửa chìm trong tối. Người đứng sau quân canh mặc áo quan màu trầm, tóc đã điểm bạc, trong tay cầm một ống trúc niêm phong bằng sáp đen. Ông nhìn tôi qua khoảng mưa vừa tạnh, ánh mắt bình thản đến mức khiến người ta thấy bất an.

“Ta là Tiêu Trọng, sử quan giữ mật lục triều Đại Lương.” Ông đặt ống trúc lên bàn ngoài hiên, giọng không cao nhưng từng chữ đều rõ. “Nếu Tô nữ quan muốn biết nửa trang kia bị đốt ở đâu, sáng mai hãy đến Sử quán.” Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua cổ tay tôi, rồi nói thêm rất khẽ: “Có những người không thuộc về sử, nhưng lại là người duy nhất đọc được chỗ sử bị đốt.”