Chương 22: Bản Đồ Sai Tuyến
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 22: Bản Đồ Sai Tuyến
Xe ngựa rời Hứa phủ trong tiếng bánh lăn qua mặt đá còn ướt. Áo choàng của Lục Hoài Trầm phủ trên vai tôi, bên trong vẫn còn hơi ấm rất nhạt của hắn, còn cổ tay trái tôi thì nóng như có ai dùng đầu bút chấm mực mới lên da. Tôi ngồi đối diện hắn, tay giấu trong tay áo, cố giữ vẻ bình thường đến mức ngay cả hơi thở cũng không dám lệch. Ngoài cửa xe, đèn phủ đệ lùi dần thành từng đốm vàng vỡ trong mưa đọng. Bên trong, Lục Hoài Trầm không hỏi thêm câu “không sao” vừa rồi của tôi có thật hay không. Hắn chỉ đặt túi vật chứng đã niêm phong lên chiếc hộp gỗ giữa hai người, giọng thấp: ‘Về Đại Lý Tự trước. Bản đồ vận lương vừa được chuyển tới, Cố Tử Khiêm nói có chỗ không khớp.’
Hai chữ bản đồ kéo tôi ra khỏi nỗi sợ dưới lớp tay áo. Từ khi Vô Quy Ký hiện trang biên Bắc, sổ vận lương giống như một sợi chỉ cháy dở cứ âm thầm nối mọi chuyện lại với nhau: cái chết của thư lại, thư đe dọa A Tự, kim độc có hoa văn Hứa gia, thiệp hương, túi hương lẫn tro mực. Tất cả nhìn rời rạc, nhưng người phục chế cổ thư hiểu rất rõ, giấy bị xé vụn vẫn còn thớ, mực bị đốt vẫn còn bóng, lịch sử bị sửa vẫn luôn để lại mép cắt. Tôi hỏi: ‘Bản đồ ở đâu ra?’ Lục Hoài Trầm đáp: ‘Từ kho quân vụ. Một bản dùng để đối chiếu tuyến lương tháng này, một bản là bản lưu ở Tàng Thư Các. Đáng lẽ phải giống nhau.’ Hắn ngừng một chút, nhìn tay áo tôi. ‘Nếu mệt, để ngày mai.’ Tôi lập tức nói: ‘Đoàn lương không đợi ta ngủ đủ.’
Khóe mắt hắn rất khẽ động, giống như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu. Khi xe dừng trước Đại Lý Tự, trời đã gần sang canh ba. Đèn trong sảnh nghị sự sáng trắng, mùi giấy cũ, dầu đèn và áo giáp ẩm trộn vào nhau, khiến đầu óc người ta tỉnh đến đau. Cố Tử Khiêm đã đứng bên bàn dài, trên tay còn cầm nửa quyển sổ kho. Thấy tôi, hắn hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua áo choàng trên vai tôi rồi dừng lại ở vẻ mặt tôi. ‘Tô nữ quan vừa từ yến Hứa gia về mà còn có thể xem bản đồ?’ Tôi kéo áo choàng sát hơn một chút để che cổ tay. ‘Nếu Cố đại nhân muốn khen ta tận tụy, có thể nói thẳng hơn.’ Hắn nghẹn một nhịp, rồi thở ra: ‘Được, vẫn còn sức châm chọc, chắc chưa chết.’
Trong sảnh còn có ba quan quân phụ trách vận lương. Người đứng đầu là Trịnh tham quân, râu đã điểm bạc, ánh mắt nhìn tôi không che giấu hoài nghi. Ông ta chắp tay với Lục Hoài Trầm rồi nói: ‘Tướng quân, việc tuyến lương liên quan quân cơ. Giao cho một nữ quan Tàng Thư Các xem xét, e rằng không hợp quy củ.’ Câu ấy không quá nặng, nhưng trong đó có thứ quen thuộc hơn cả mùi giấy cũ: họ không sợ tôi sai, họ sợ tôi đúng. Bởi nếu một nữ quan từng bị nghi phản quốc nhìn ra lỗi mà cả phòng quân vụ không thấy, vậy cái gọi là quy củ sẽ thành một tấm vải quá mỏng để che lỗ thủng. Lục Hoài Trầm chỉ nói: ‘Nàng xem giấy, không xem quân cơ.’ Trịnh tham quân cau mày. ‘Bản đồ chính là quân cơ.’ Hắn đặt tay lên mép bàn, giọng vẫn bình: ‘Vậy càng nên biết nó có bị sửa hay không.’
Hai tấm bản đồ được trải ra. Bản lưu Tàng Thư Các ngả vàng hơn, mép trái có dấu ép của kẹp tre, đường núi vẽ bằng mực nhạt đã phai thành màu tro. Bản kho quân vụ mới hơn một chút, giấy dày, mặt giấy được xoa hồ kỹ, tuyến đỏ nối từ kho Nam Dự qua trạm Thanh Hà, vòng xuống bến Cầu Gió rồi mới lên cửa ải Bắc Dương. Thoạt nhìn, tuyến đỏ chỉ lệch khỏi bản lưu chừng nửa tấc trên giấy. Nhưng nửa tấc trên bản đồ đôi khi là nửa ngày đường trong núi, là một hẻm đá đủ để chôn cả đoàn xe lương. Tôi không chạm ngay vào nét đỏ, chỉ cúi thấp xuống nhìn mặt giấy dưới đèn. ‘Đổi thêm đèn dầu sang bên trái.’ Trịnh tham quân không nhúc nhích. Cố Tử Khiêm đã tự tay nâng đèn qua. Ánh sáng xiên xuống, vài chỗ trên bản đồ hiện lên vệt bóng rất mảnh, như da giấy bị cạo rồi hồ lại.
Tôi dùng que trúc chỉ vào một khúc tuyến gần Thanh Hà. ‘Nét đỏ ở đây đậm hơn các đoạn khác, nhưng đầu bút lại khô. Người vẽ tuyến ban đầu đi từ bắc xuống nam, lực bút đều, đến đoạn này nét bị đè từ nam lên bắc. Đây không phải cùng một lần vẽ.’ Trịnh tham quân lập tức nói: ‘Bản đồ qua tay nhiều người, bổ tuyến là chuyện bình thường.’ Tôi gật đầu. ‘Đúng, nếu chỉ bổ tuyến thì không lạ. Lạ là chỗ này.’ Tôi chỉ sang lề dưới bản đồ, nơi có ba vạch ngang rất nhỏ và một chấm mực nằm cạnh ký hiệu trạm dịch. ‘Ký hiệu này không phải ký hiệu địa hình, cũng không phải dấu quân báo. Nó giống cách đánh dấu lớp tài liệu: bản thứ ba, sửa một điểm, chờ đối chiếu.’
Cả sảnh yên đi. Tôi biết câu vừa rồi hơi vượt khỏi thói quen của Đại Lương, nên đổi cách nói ngay trước khi ai kịp hỏi tôi học từ đâu. ‘Ở Tàng Thư Các, khi chép một quyển nhiều lần, thư lại thường dùng dấu riêng để nhớ bản nào đã đối chiếu, bản nào chưa. Dấu này cũng vậy, nhưng tinh hơn. Người sửa bản đồ không chỉ đổi tuyến, hắn còn để lại dấu cho người nhận biết đây là bản đã sửa.’ Cố Tử Khiêm cúi xuống nhìn, sắc mặt dần nghiêm. ‘Ta từng thấy dấu tương tự trong sổ kho bị sửa. Ba vạch, một chấm, nằm cạnh chữ lương Bắc.’ Lục Hoài Trầm nhìn tôi. Ánh mắt ấy không có vẻ kinh ngạc, chỉ như một người đã chuẩn bị tin, nay chờ chứng cứ đặt vào tay mình.
Tôi nhặt bản lưu Tàng Thư Các lên, đặt chồng lên bản kho quân vụ, dùng bốn chiếc chặn giấy ghìm mép. Hai lớp giấy không trong, nhưng dưới ánh đèn mạnh vẫn có thể nhìn thấy đường núi đen nhạt xuyên qua nhau. Tôi chậm rãi xoay bản trên đi nửa phân. Đường cũ qua trạm đá Bạch Lĩnh bỗng khớp với vết gấp trên bản mới, còn tuyến đỏ mới thì lệch xuống Cầu Gió. ‘Không phải người vẽ nhầm đường,’ tôi nói, cổ tay trái dưới tay áo lại nóng rát đến mức đầu ngón tay tê đi. Tôi cắn nhẹ vào đầu lưỡi để giữ giọng không run. ‘Hắn lấy bản cũ làm nền, cạo bỏ đoạn từ Thanh Hà lên Bạch Lĩnh, rồi vẽ tuyến vòng xuống Cầu Gió. Nhưng khi cạo giấy, hắn không thể cạo được nếp gấp cũ. Nếp gấp này vốn nằm đúng trên đường kiểm kê trạm Bạch Lĩnh.’
Trịnh tham quân bước tới, lần đầu không còn giọng khinh suất. ‘Cầu Gió là đường vòng, nhưng vẫn đi được. Vì sao nhất định là bẫy?’ Tôi nhìn ông ta. ‘Vì mùa này Cầu Gió không nên được chọn.’ Tôi chỉ vào góc bản đồ, nơi ghi chú thủy văn đã bị một vệt son đỏ che mất một phần. ‘Mưa ba ngày, bến Cầu Gió nước dâng, xe lương nặng phải đi qua cầu gỗ hẹp. Nếu chỉ muốn đổi đường, người sửa sẽ chọn đường dễ đi hơn để tránh bị nghi. Nhưng hắn chọn nơi chậm, hẹp, khó quay đầu. Đó không phải tuyến vận lương, đó là miệng túi.’
Không ai nói gì trong một lúc. Tôi nghe tiếng dầu đèn nổ lách tách, nghe cả nhịp tim mình đập vào vết mực dưới da. Lục Hoài Trầm hỏi: ‘Đoàn lương tháng này đến đâu?’ Một quân sĩ phụ trách dịch báo vội mở sổ. ‘Bẩm tướng quân, theo bản kho quân vụ, canh năm hôm nay đoàn thứ ba rời Thanh Hà, giờ Mão sẽ vào đường Cầu Gió. Nếu đi đúng lệnh, trước giờ Thìn sẽ tới cầu.’ Cố Tử Khiêm biến sắc. ‘Còn chưa đầy hai canh giờ.’ Trịnh tham quân siết tay, giọng khô hẳn: ‘Tướng quân, mạt tướng lập tức truyền lệnh đổi tuyến về Bạch Lĩnh.’
Lục Hoài Trầm không lập tức đáp. Hắn cúi nhìn hai tấm bản đồ, rồi lấy dao găm nhỏ gạt nhẹ lớp sáp niêm trên ống quân lệnh. Động tác của hắn rất ổn, như càng nguy cấp, xương cốt càng lạnh xuống. ‘Truyền lệnh cho đội kỵ nhanh nhất đi Thanh Hà, chặn đoàn lương trước khi vào Cầu Gió. Một đội theo ta đến thẳng Cầu Gió.’ Trịnh tham quân kinh ngạc. ‘Tướng quân tự đi?’ Hắn chỉ nói: ‘Nếu đây là phục kích, người sửa bản đồ đang chờ không chỉ lương.’ Tôi hiểu ngay phần hắn chưa nói. Chúng có thể chờ quân lệnh đổi tuyến, chờ người tới cứu, hoặc chờ chính Lục Hoài Trầm bước vào nơi hẹp nhất của ván cờ.
Tôi vô thức bước lên một bước. ‘Ta đi cùng.’ Ba ánh mắt cùng quay lại. Trịnh tham quân gần như bật ra: ‘Không được! Nữ quan không thể ra nơi phục kích.’ Cố Tử Khiêm cũng cau mày. ‘An… Tô nữ quan, việc của cô là chứng minh bản đồ bị sửa, không phải theo quân.’ Lục Hoài Trầm nhìn tôi lâu hơn họ. Trong ánh mắt hắn có sự không đồng ý rất rõ, nhưng không phải kiểu xem tôi là gánh nặng. Hắn biết tôi muốn đi vì bản đồ còn điều chưa nói hết. Tôi hạ giọng: ‘Dấu ba vạch một chấm không chỉ để nhận bản sửa. Nó còn là cách báo cho đồng bọn biết điểm giao. Nếu tới Cầu Gió mà không hiểu dấu ấy, các người có thể chặn sai chỗ.’
Tôi không nói thêm rằng khi nhìn ký hiệu ấy, sau gáy tôi lạnh đi vì nó giống những dấu phân loại phụ lục tôi từng thấy trong phòng lưu trữ hiện đại: không thuộc về trang chính, nhưng quyết định người đọc phải lật tới đâu. Một thứ quá quen trong đời cũ bỗng nằm trên bản đồ Đại Lương, như có ai đó cũng đang dùng cách của thời gian khác để viết lại đường đi của người sống. Vết mực trên cổ tay bỗng buốt nhói. Tôi khẽ rút tay sâu hơn vào tay áo. Lục Hoài Trầm thấy động tác ấy. Hắn không hỏi trước mặt mọi người, chỉ cầm bản đồ cuộn lại, đưa cho thân vệ bên cạnh, rồi nói với tôi: ‘Lên xe. Nhưng đến Cầu Gió, nàng đứng sau ta.’
Tôi muốn phản bác, nhưng bên ngoài đã vang tiếng vó ngựa dồn dập. Một lính truyền tin lao vào, áo mưa còn nhỏ nước xuống nền. Hắn quỳ xuống, hai tay dâng một mảnh lụa trắng đã bẩn bùn. ‘Bẩm tướng quân! Trạm Thanh Hà báo gấp. Đoàn lương thứ ba vừa rời trạm nửa canh giờ thì mất liên lạc với đội do thám đi trước. Trên đường Cầu Gió phát hiện khói đen.’ Lục Hoài Trầm mở mảnh lụa. Giữa lớp bùn và nước mưa, có một dấu mực rất nhỏ: ba vạch ngang, một chấm. Tôi nhìn dấu ấy, cổ họng khô lại. Bản đồ không chỉ sai tuyến. Nó đã dẫn chúng tôi đến đúng nơi kẻ kia muốn máu đầu tiên đổ xuống.
