Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 34 - Chương 34: Em Không Tin Tôi

Chương 34: Em Không Tin Tôi

Mười bốn giờ mười bảy, hồ sơ thiết bị cũ của Trung tâm Giám định Hải Minh được chuyển tới trụ sở phụ trong một túi niêm phong mới. Ngô Hà kiểm tra mã tiếp nhận, đối chiếu danh mục rồi chỉ mở bản sao do bộ phận lưu trữ cung cấp. Mã thiết bị trong nhật ký MTD không thuộc phòng sao lưu như Trình Vi vẫn nhớ mơ hồ. Nó thuộc chiếc máy quét đặt tại phòng duyệt số hai, một gian nhỏ nối với văn phòng giám đốc bằng cửa phụ. Máy đã bị thanh lý hai năm sau vụ Mạc Thu Dung, nhưng sổ bảo trì, danh mục tài sản và một bản sao chỉ mục hàng đợi in còn nằm trong gói dữ liệu chuyển đổi hệ thống. Chỉ mục không giữ nội dung trang in. Nó chỉ giữ thời điểm, tên công việc, máy gửi lệnh và số trang.

Ngô Hà đặt ba dòng được phóng lớn lên bàn. Lúc chín giờ năm mươi bảy phút bốn mươi hai giây, máy trạm HM-GD02 gửi một lệnh in một trang mang tên MTD_KL_03. Lúc mười giờ không phút mười chín giây, cùng máy trạm gửi thêm một trang mang tên MTD_BAOLUU. Hai phút sau, phiên quét thứ hai bắt đầu và tạo MTD_011 cùng MTD_012. Tên công việc không chứng minh MTD_KL_03 là trang kết luận đã sửa, cũng không chứng minh MTD_BAOLUU là tờ viết tay của Trình Vi. Nhưng số trang, thứ tự và khoảng thời gian phù hợp với việc hai tờ giấy được in rồi đưa sang máy quét gần như ngay lập tức. Lạc Dĩ Hằng ghi riêng từng lớp: dấu vết hàng đợi in, dấu vết phiên quét và ký ức bổ sung của Trình Vi. Anh không cho phép ba lớp ấy bị gộp thành một kết luận.

Một nhóm khác đã tìm được bốn hồ sơ hành chính không liên quan từng quét bằng cùng thiết bị trong năm đó. Đường sáng chéo và ba điểm bụi đen trùng đúng vị trí trên bộ MTD. Biên bản bảo trì sáu tuần sau ghi đồng hồ máy chậm không ổn định sau khi mất nguồn, có lần lệch hơn hai phút. Dữ liệu này củng cố nguồn thiết bị nhưng làm mốc tám phút trước lá thư Minh Sinh kém chính xác hơn, không phải chính xác hơn. Trình Vi nhìn các con số được khoanh đỏ mà không thấy nhẹ đi. Dù đồng hồ nhanh hay chậm vài phút, một trang kết luận vẫn được in, một phiên quét vẫn diễn ra và Minh Sinh vẫn phát hành thư trước khi báo cáo được đóng số. Khoảng trống chỉ thay đổi độ rộng, không biến mất.

Lạc báo ngắn rằng các yêu cầu bảo toàn trong tuyến bà Trần Ngọc Sương đã được nhà mạng, bệnh viện và đơn vị vận hành hệ thống xác nhận tiếp nhận. Chưa có dữ liệu mới về người dùng tài khoản lúc hai mươi mốt giờ mười tám, phiên điện thoại hay người tạo BM03. Anh giữ tuyến ấy chạy riêng rồi mới mời Lâm Tuệ vào phòng làm việc. Bà đi cùng luật sư của Trung tâm, áo sơ mi màu xám và một tập ghi chú đã đánh số trang. Trình Vi không dự phần hỏi ban đầu. Chỉ sau khi Lâm Tuệ trình bày rằng cuộc duyệt hồ sơ Mạc Thu Dung kết thúc trước chín giờ bốn mươi và Trình Vi tự mang tài liệu sang phòng duyệt, Lạc mới lập một phiên đối chiếu giới hạn, ghi rõ hai người chỉ trả lời về vị trí thiết bị, trình tự giấy tờ và câu nói họ trực tiếp nhớ.

Lâm Tuệ xác nhận HM-GD02 là máy trạm trong gian phòng nối với văn phòng bà. Tài khoản hiển thị trên hàng đợi in là tài khoản dùng chung cho công việc duyệt, khi đó thư ký, kỹ thuật viên phụ trách hồ sơ và hai thành viên hội đồng đều có thể sử dụng. Bà không nhớ ai đã ngồi trước máy vào lúc chín giờ năm mươi bảy. Bà nhớ đã yêu cầu rút gọn phần nhận định vì vết bầm không đủ để thay đổi nguyên nhân tử vong, nhưng phủ nhận việc ra lệnh xóa toàn bộ khả năng có tác động. “Tôi nói phải viết trong giới hạn chứng cứ,” bà nói. “Không phải viết theo mong muốn của Minh Sinh.” Trình Vi đáp rằng bản cuối không chỉ rút gọn. Nó thay một cảnh báo cần đối chiếu bằng câu đủ để đóng mọi nghi vấn. Lâm Tuệ nhìn cô lâu hơn mức cần thiết. “Em vẫn nghĩ tôi đã bắt em làm việc đó.”

“Tôi biết bà chủ trì cuộc duyệt,” Trình Vi nói. “Phần còn lại tôi đang cố chứng minh.” Lâm Tuệ đẩy tập ghi chú về phía luật sư nhưng không mở. “Em không tin tôi.” Câu nói đi qua căn phòng với giọng gần như của bảy năm trước, khi bà từng bảo một chi tiết nhỏ không đáng để Trình Vi tự đẩy mình khỏi nghề. Trình Vi không nhìn xuống. “Tôi đã tin bà khi ký.” Bàn tay Lâm Tuệ dừng trên mép giấy. “Lần này,” Trình Vi nói tiếp, “tôi chỉ tin phần có thể kiểm tra.” Không ai nâng giọng. Chính vì thế, khoảng im lặng sau đó nghe rõ hơn một cuộc cãi vã.

Lạc hỏi về tờ ý kiến bảo lưu ghi lúc mười giờ hai. Lâm Tuệ nói chưa từng nhận, chưa thấy trong hồ sơ phụ và không được thư ký báo có văn bản phản đối. Trình Vi không khẳng định bà đã nhận. Cô chỉ nói mình đã viết, đặt tờ giấy trên trang kết luận vừa in lại và quét hai trang trong cùng phiên. Lạc nhắc ký ức về trang thứ hai xuất hiện sau khi cô xem nhật ký, rồi yêu cầu cô không kể thêm điều chưa có trong bản bổ sung. Lâm Tuệ nói nếu Trình Vi thực sự muốn bảo lưu, cô có thể nộp vào sổ văn thư. Trình Vi đáp: “Đúng. Tôi đã không làm đến bước đó.” Cô không để lỗi của Lâm Tuệ che lỗi của mình, cũng không để lỗi của mình biến câu chữ bị thay thành điều có thể bỏ qua.

Khi được hỏi có ai từ Minh Sinh liên hệ trước lúc báo cáo phát hành hay không, Lâm Tuệ trả lời bà không nhớ một cuộc gọi cụ thể. Các đơn vị chăm sóc thường hỏi tiến độ, nhưng bà không có thói quen xác nhận kết luận qua điện thoại. Lạc hỏi riêng số máy bàn trong văn phòng giám đốc có được người khác dùng không. Bà nói cửa phụ thường mở trong giờ làm, thư ký và người phụ trách hồ sơ có thể nghe hoặc gọi nếu bà đang họp. Câu trả lời được ghi nguyên văn. Không ai nói nó đúng hay sai. Buổi làm việc kết thúc với yêu cầu bà cung cấp lịch công tác cá nhân, danh sách thư ký trực và mọi sổ ghi cuộc gọi còn lưu. Lâm Tuệ ký từng trang, kể cả trang có câu “không nhớ cuộc gọi cụ thể”.

Ngoài hành lang, Hứa Ninh đang ngồi cạnh Phó Dao với một phong bì pháp chế niêm kín trên đùi. Cô đến để nộp bản giải trình nguồn tài liệu cho vụ kiện, không phải chờ kết quả lấy lời khai. Thấy Trình Vi bước ra, Hứa đứng lên nhưng không tiến lại. Phó Dao nói đại diện gia đình Mạc Thu Dung đã đồng ý gặp vào sáng hôm sau tại trụ sở, có cảnh sát và luật sư hỗ trợ. Họ đồng ý mang bản gốc lá thư Minh Sinh, bản photo báo cáo và giấy tờ liên quan; họ yêu cầu Hứa Ninh không có mặt. Hứa đã ký xác nhận rút khỏi mọi trao đổi về nội dung cuộc gặp. “Tôi không hỏi họ sẽ mang gì ngoài danh mục pháp chế cần biết,” cô nói.

Trình Vi nhìn phong bì trên tay Hứa. “Tôi chưa tin cô.” Hứa Ninh không tránh câu nói ấy. “Tôi biết.” Cô giữ giọng bình thường, không dùng sự tổn thương để đòi một lời mềm hơn. “Cô có thể kiểm tra việc tôi làm. Không cần tin trước.” Trình Vi nhớ câu vừa nghe trong phòng: em không tin tôi. Một người muốn niềm tin thay cho hồ sơ. Người còn lại chấp nhận để hồ sơ đi trước niềm tin. Sự khác biệt ấy chưa đủ vá lại vết nứt, nhưng nó khiến Trình Vi không quay đi ngay. Cô chỉ hỏi Phó Dao giờ gặp, người tham dự và phạm vi gia đình đã đồng ý. Không có câu hỏi nào dành riêng cho Hứa.

Mười lăm giờ ba mươi sáu, điện thoại công vụ của Lạc rung khi họ vẫn đứng ngoài phòng làm việc. Đơn vị viễn thông vừa trả lời yêu cầu bảo toàn lịch sử tổng đài cũ của Trung tâm Giám định. Dữ liệu nội dung không còn, nhưng bảng cước và nhật ký định tuyến vẫn giữ trong hồ sơ quyết toán năm đó. Lạc mở bản trích xuất dưới camera. Lúc mười giờ tám phút ba mươi mốt giây ngày hồ sơ Mạc Thu Dung được hoàn tất, máy lẻ 203 gọi ra số bàn của bộ phận pháp lý Minh Sinh. Cuộc gọi kéo dài hai phút bốn mươi ba giây, kết thúc lúc mười giờ mười một phút mười bốn giây. Bốn phút sau, lá thư của Minh Sinh được ghi giờ phát hành.

Máy lẻ 203 được đăng ký cho văn phòng giám đốc Trung tâm. Nhật ký không cho biết ai cầm ống nghe, cuộc gọi nói gì hoặc thư Minh Sinh đã được soạn từ trước đến đâu. Cửa phụ, tài khoản dùng chung và nhiều người có quyền ra vào khiến căn phòng ấy chưa thể biến thành tên một người. Lạc yêu cầu bảo toàn sơ đồ máy lẻ, sổ trực, lịch phòng, danh sách thư ký và dữ liệu ra vào nếu còn. Anh không gọi lại Lâm Tuệ ngay. Một sự phủ nhận vừa bị đặt cạnh một cuộc gọi, nhưng sự mâu thuẫn vẫn phải được kiểm tra trước khi trở thành buộc tội.

Trình Vi nhìn ba mốc nằm trên cùng một tờ giấy: chín giờ năm mươi bảy, mười giờ hai và mười giờ tám. Một trang kết luận được in. Hai trang được quét. Rồi từ văn phòng giám đốc, có người gọi cho Minh Sinh trước khi lá thư khẳng định kết luận tai nạn được phát hành. MTD_012 vẫn chưa xuất hiện, nhưng dấu vết của nó đã bắt đầu kéo những hành động từng đứng riêng lẻ về cùng một căn phòng. Sau cánh cửa vừa khép, câu “em không tin tôi” vẫn còn nguyên. Trình Vi không cần câu trả lời bằng niềm tin nữa. Cô cần biết ai đã cầm tờ giấy còn ấm, ai nhấc ống nghe và câu nào đã đi qua đường dây trong hai phút bốn mươi ba giây ấy.